Sunday, March 23, 2025

The Macallan M Collection – Biểu trưng bản lĩnh thương hiệu hai thế kỷ


The Macallan M Collection mang cá tính rực rỡ mà thuần khiết, dạn dày mà êm dịu từ bậc thầy chế tác mạch nha đơn cất xứ Speyside, như người tri kỷ cùng bạn tận hưởng những dấu ấn trọng đại của cuộc đời.

Dạn dày gần 200 năm, chất mạch nha đơn cất The Macallan đã và đang trở thành hương vị thân thuộc của những người tri kỷ, đôi lúc thầm lặng bầu bạn, hoặc sôi nổi khuấy động. Người bạn ấy luôn sống nhiệt huyết bằng chính tinh thần của Sáu Cột Trụ nền tảng nhà The Macallan, trở thành một phần không thể thiếu trong văn hóa thưởng thức những dấu mốc cuộc đời.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The Macallan M Collection hiện thân của Sáu Cột Trụ di sản của thương hiệu hai thế kỷ

Năm 2022, The Macallan ra mắt The M Collection gồm The M, The M Black và The M Copper với 3 cá tính ẩn chứa trong những sắc-hương-vị, phát huy lí tưởng bất diệt qua hai thế kỷ của Sáu Cột Trụ.

3 phiên bản là hiện thân chiều sâu của tư duy bậc thầy chế tác mạch nha đơn cất, cùng sức nặng của truyền thống nhà The Macallan. Bằng tài năng tạo phác pha lê của bậc thầy Lalique và thiết kế sáng tạo của Fabien Baron, chất vị của M Collection như được ôm trọn đầy trân quý trong lớp áo pha lê tinh xảo.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The M Copper 2022 rực rỡ trong ánh vàng đồng, màu sắc tri ân cho hành trình chưng cất trong những nồi đồng gần 200 năm lịch sử của The Macallan. The M Copper như người bạn thân tràn đầy sức sống, mang trong mình những dấu ấn quý giá. Đặc biệt là vào thời điểm quan trọng trong lịch sử ngành, nơi hầu hết các nhà máy chưng cất đều chuyển sang các nồi đồng lớn hơn, sản lượng cao hơn, The Macallan ưu tiên chất lượng và duy trì thiết kế nhỏ đến kì lạ của mình cho đến ngày nay.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The Macallan M Copper tri ân những cột chưng cất nhỏ nhất xứ Speyside

Chính nhờ dáng thấp và nhỏ nhất vùng Speyside của những nồi chưng cất mà chất lỏng được tập trung và đảm bảo chất lượng tinh túy nhất cho dòng new-make spirit. The M Copper êm mượt từ kết cấu cho đến kiên nhẫn khơi mở khứu giác bằng hương thơm tinh tế của lê và đào trắng. Các nốt hương tiếp tục biến thể, phảng phất bánh quy lúa mạch, kẹo dẻo và vani, nhấn nhá tươi trẻ bằng chút hương chanh. The M Copper cuộn trào cảm xúc bằng vị lê, chuối caramel và quả anh đào; hoà quyện thành hương đại mạch và gỗ sồi ấm áp, tan chảy đến mọi giác quan. Hậu vị lại càng sâu sắc nhờ nốt gỗ sồi nướng lưu luyến.

Phiên bản The M tự hào là đại diện cho cột trụ Màu Sắc Nguyên Bản của The Macallan. Với màu vàng hổ phách, The M biểu trưng cho tôn chỉ cam kết sử dụng những nguyên liệu tốt nhất, hoàn toàn tự nhiên. Dưới lớp áo bằng pha lê trong suốt hiếm có, chất mạch nha đơn cất ẩn trong The Macallan M tiếp tục khoe lên sắc màu thuần tuý bất biến.

The M mang tính cách thuần túy, đam mê vẻ đẹp nguyên bản của tự nhiên; một người tri âm thuần chất, cùng bạn tận hưởng những khoảnh khắc trọng đại, hoặc tưởng thưởng những dấu ấn thăng trầm.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The M biểu trưng cho Màu Sắc Nguyên Bản mang thương hiệu The Macallan

The M trưởng thành trong thùng gỗ sồi ủ qua sherry số lượng giới hạn, mang sắc-hương-vị tự nhiên và phong phú trứ danh The Macallan. The M là món quà thuần khiết của thiên nhiên với hương thảo mộc của cam thảo và lá trà; kết hợp kem trứng anglaise êm mịn, cam chocolate và chút gia vị gỗ. Cảm xúc dâng trào cùng hương anh đào đen ngọt ngào và đường nâu demerara; cuốn hút bằng hương vị gỗ sồi và da đánh bóng; rồi dịu dàng thêm chút vani. Để cuối cùng hậu vị nồng nàn bởi trái cây khô và chocolate đậm đà.

The M Black ghi dấu nơi hậu vị nốt khói ấn tượng như chính danh tiếng bậc thầy của Đội Ngũ Chế Tác Thiện Nghệ. Qua chiều dài gần 200 năm, The M Black 2022 mang trong mình chất vị The Macallan trưởng thành qua từng công đoạn chưng cất.

Dưới bộ cánh pha lê đen cá tính, The M Black mang tính cách nồng nhiệt của màu bình minh vàng và kết cấu dày dặn. Đặc biệt cuốn hút bởi tầng hương phức tạp, dù ngay lần đầu gặp gỡ.

The Macallan M Collection bộ sưu tập rượu whiskey whisky scotland

Tác phẩm pha lê đen lục diện của Fabien Baron và Lalique, chất chứa sắc-hương-vị của The Macallan M Black 2022

The M Black lôi cuốn khứu giác bởi hương táo tươi, lê và cam quýt và chà là thanh ngọt, phát triển tinh tế thành hương khói thoảng nhẹ. Vị giác tràn ngập hương vị kẹo cam, đào cháy và vả thấm mật ong; kết hợp cùng sultana, sô cô la đen nguội; dâng trào thành vị gừng và khói ấm áp. Hậu vị ngọt ngào của nho khô, rồi vỡ òa cảm xúc với sự xuất hiện của nốt khói ấn tượng.

The Macallan M Collection mang sắc-hương-vị của người tri kỷ dày dạn kinh nghiệm. 3 phiên bản với 3 cá tính độc đáo, xứng đáng là người đồng hành cùng bạn trong mỗi khoảnh khắc quý giá.

st

Ai đón bạn trên sân ga cuộc đời?



Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau.

Sòng phẳng: Cho bằng Nhận.

Ích kỷ: Cho ít hơn Nhận.

Vị tha: Cho nhiều hơn Nhận.

Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:

- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.

- Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

Ích kỷ:

- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:

- Tôi nói vậy không đúng à?

- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Ích kỷ tán thành:

- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.

Sòng phẳng trầm ngâm:

- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều – ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

Ích kỷ:

- Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.

- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

- Anh có người yêu không?

- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.

Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:

- Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân – Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

Vị tha mỉm cười:

- Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.

st

NHÌN THẤU KHÔNG BẰNG NHÌN THOÁNG





Cuộc sống và vạn vật xung quanh chúng ta không ngừng biến đổi từng giờ, từng phút. Không cách nào có thể níu giữ được quá khứ, không cách nào có thể tiên đoán được tương lai, chi bằng hãy trân quý và sống trọn vẹn trong từng giây phút hiện tại.


"Cảnh đẹp đắc ý thời có lúc,

 nổi chìm vấp ngã ấy cuộc đời".


Cuộc sống chẳng bao giờ dừng bước thăm hỏi trước nỗi buồn của ai, thời gian cứ âm thầm cuốn trôi năm tháng.


Cuộc đời mỗi con người là những kịch bản không giống nhau. Có khi thanh bình, có khi nồng nhiệt, có khi cười vui, có khi nước mắt… Dù cho kịch bản đó được viết thế nào thì cũng hãy đóng một vai diễn thật tốt cho đến cuối cùng.


Cuộc đời như một dòng sông mênh mông. Khi thanh bình, phẳng lặng, ta có thể khua nhẹ mái chèo, ca hát và ngắm phong cảnh đôi bờ; nhưng khi bão táp phong ba lại cần phải giữ chắc tay chèo, chống chọi với gió mưa tiến lên phía trước.


Mọi người ai cũng từng phải tự mình trải qua những giai đoạn khó khăn, không có người giúp đỡ, không có người ở bên. Nhưng hãy đừng run sợ! Ngẩng cao đầu vượt qua mọi nghịch cảnh, bạn sẽ thấy rằng mình mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì mình nghĩ.


Trước nghịch cảnh trái ngang, cần biết kiên nhẫn đợi chờ


 Câu chuyện kể về một lữ khách giúp ta thấy rõ một điều.


Trên bờ một con sông rộng lớn, người lữ khách trông thấy một bà lão đang lo lắng tìm cách qua sông. Dù cũng đã rất mệt nhưng anh vẫn cố gắng hết sức giúp bà. Khi đã qua được bờ bên kia, bà lão vội vàng bỏ đi chẳng nói lấy một lời. Lữ khách thấy thật hối tiếc, chẳng đáng phải kiệt sức giúp đỡ bà lão như vậy, thậm chí đến hai từ “cảm ơn” bà cũng không nói với anh.


Mấy tiếng sau, người lữ khách vẫn còn mệt chẳng thể nhấc nổi bước chân. Bỗng một chàng trai chạy kịp đến chỗ anh và nói: “Cảm ơn vì đã giúp bà tôi qua sông, bà bảo tôi mang những thứ này đến cho anh vì anh sẽ cần đến chúng. Nói xong, chàng trai liền đặt lương khô lên lưng ngựa và đưa cho người lữ khách.  


Đôi khi, sự hồi đáp không nhất định xuất hiện ngay sau khi thực hiện một việc tốt nào đó. Hãy kiên nhẫn chờ đợi. Cuộc sống vốn rất tươi đẹp và công bằng, nó sẽ đến một cách bất ngờ khi bạn chẳng hề quan tâm đến nó. 


"Núi ắt có đỉnh, biển ắt có bờ. Đường dài ắt có ngã rẽ".


Đừng nóng vội mong cầu cuộc sống cho ta biết trước kịch bản cuộc đời, cần có sự kiên nhẫn chờ đợi. 


Trong họa có phúc: mất cái này sẽ được cái khác


Truyền thuyết kể rằng xưa kia chim cánh cụt có thể bay, nhưng trong đàn có một con chim cái vì đôi cánh quá ngắn nên làm thế nào nó cũng không thể bay được.


Đến một ngày, khi cả đàn đã bay đi hết, chỉ còn lại một con chim đực quyết định ở lại cùng con cái không thể bay kia. Để tìm kiếm thức ăn, chúng phải cố gắng học bơi. Nhiều năm sau, khi cùng nhau ngồi trên bờ biển, chim cánh cụt cái nói: “Xin lỗi anh, vì em mà anh phải từ bỏ bầu trời”.


Chim đực mỉm cười nhìn chim cái nói: “Không sao, nhờ có em, anh đã khám phá được cả đại dương”.


Câu chuyện trên cho thấy những suy nghĩ, việc làm vì người khác, những nỗ lực, cố gắng trong công việc, trong cuộc sống đều không hề mất đi, chúng ta sẽ được đền đáp đầy đủ.


Người Ấn Độ tin rằng số phận luôn sắp đặt đúng người vào đúng sự việc và đúng thời điểm. Họ có 4 quy tắc tâm linh sâu sắc được nhiều người biết đến:


"Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người cần gặp

Bất cứ điều gì xảy ra đều nên phải xảy ra

Mọi sự việc đều đến đúng thời điểm

Những gì đã qua, hãy cho qua"


Đừng mãi hoài niệm về những thứ đã qua và đưa ra quá nhiều giả định về chúng. Những điều xảy ra đều nên phải xảy ra và không có cơ hội quay ngược thời gian để làm lại. Thực tế đôi khi tàn nhẫn nhưng hãy học cách sống yêu thương để mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho chính mình và người khác.


Đời người là một hành trình đi qua mọi cảnh sắc. Trên hành trình đó, sẽ có lúc ta gặp phải những nỗi đau thống khổ, và cả những thất bại làm ta nhụt chí nản lòng. Tuy nhiên, đó chỉ là một đoạn đường. Chấp nhận đối mặt với sự thật, đương đầu với thực tại, hướng lên phía trước, hướng về tương lai, nơi đó có ánh cầu vồng rực rỡ đang chờ đón bạn.


Sau mọi nỗ lực, cố gắng mà kết quả vẫn chưa như ý nguyện, hãy tin tưởng rằng còn có một sự an bài khác dành riêng cho bạn và nó sẽ đến một cách bất ngờ khi bạn chẳng hề quan tâm đến nó.


Theo Sound Of Hope



ĐÃ RẤT LÂU RỒI, BẠN KHÔNG CÒN THẤY RUNG ĐỘNG NỮA?





Không cảm thấy rung động trước một ai đó đẹp đẽ, tử tế, cũng không rung động trước những câu chuyện tình yêu ngọt ngào, bạn có đang rơi vào tình trạng như thế hay không? Không hẳn là vô cảm, bạn vẫn yêu thích những ngày mưa được ngồi cùng một tách cà phê sữa đá, bên cạnh cuốn sách hay bộ phim bạn đang yêu thích, vẫn có những sở thích nho nhỏ. Chỉ đơn giản, là bạn đã chẳng rung động mạnh mẽ, dào dạt cảm xúc, nhất là với con người thì càng không mà thôi.


Đã lâu rồi, bạn không vì ai đó mà thức cả đêm dài chờ đợi tin nhắn hay tìm hiểu về họ, cũng sẽ chẳng vì một bộ quần áo đẹp, hay bộ phim hay mà bất chấp thời tiết khắc nghiệt. Mọi thứ đối với bạn đã dần trở nên bình thường, có cũng được, mà không có cũng chẳng sao. Không gì khiến bạn quá ngạc nhiên, phải trầm trồ. Những khoảng lặng một mình là điều bạn yêu thích hơn cả.


Có lẽ bởi vì bạn đang chìm trong một suy nghĩ rằng, quá yêu chỉ dẫn đến tổn thương, vạn sự hãy cứ bình tâm bình thản mà đối xử thôi. Cũng có lẽ vì trải qua nhiều đau thương, bạn cũng học dần cách khép lại cảm xúc của mình, tìm tới những điều ổn định hơn. 


Nhưng nếu không còn rung động, xin bạn cũng hãy đừng ép buộc mình phải thích, phải bấu víu vào ai hay điều gì mà sống. Đừng sống tạm bợ hay hời hợt như thế. Nếu trái tim chưa đủ mạnh mẽ để mở lòng, hãy cứ thoải mái mà sống theo cảm xúc hiện tại và luôn hy vọng vào những điều tốt đẹp ở phía trước đang chờ, bạn nhé!


{Cre: Trần Quang Đại}

#skybooks #chuyenchungta

“TÂM TĨNH NHƯ NƯỚC” MỚI CÓ THỂ PHÁT SINH TRÍ TUỆ!



Trong cuộc sống chúng ta thường xuyên chứng kiến một số người nóng vội, bởi vì một chút việc nhỏ mà nổi trận lôi đình. Hoặc bởi vì một câu nói của người khác không hợp ý mình mà buông lời nhục mạ. Nhưng cũng có khi lại thấy một số người, mỗi ngày đều là dùng tâm thái bình tĩnh để xử lý vấn đề, không sợ hãi trước vinh nhục, đó là bởi họ giữ được “tâm tĩnh như nước”.

Vậy người như thế nào mới có thể tĩnh tâm được? Người như thế nào mới có thể nhẫn nhịn không tranh biện? Có một vị thiền sư từng nói: “Một người muốn tâm tĩnh như nước thì điểm mấu chốt là có thể bỏ qua được những phiền não về danh lợi, vứt bỏ được những quấy nhiễu của tình sắc. Cho nên, muốn làm được điều ấy thì phải biết buông bỏ.”

Quả thực, trong cuộc sống không ngừng phân tranh, rất nhiều người tinh thần không yên tĩnh, tâm thần không an định đều là bởi vì họ đặt nặng bản thân mình.

Tâm tĩnh mới có thể sản sinh trí tuệ, tâm tĩnh như nước là biểu hiện của một loại trí tuệ cao. Trong “Tam quốc diễn nghĩa”, Gia Cát Lượng sau khi bị thất thủ ở Nhai Đình, lại nghe được tin Tư Mã Ý dẫn theo mười lăm vạn đại quân tấn công Tây Thành. Trong tay Gia Cát Lượng lúc ấy chỉ có vẻn vẹn 2500 quân lính giữ thành. Nhưng Gia Cát Lượng không có tâm hoảng loạn, mà bình tâm tĩnh khí dẫn hai tiểu đồng cầm đàn, dựa vào lan can trong thành ngồi gảy đàn.

Tư Mã Ý dẫn quân kéo đến Tây Thành, thấy tình cảnh như vậy lấy làm lạ, đăm chiêu nghe Gia Cát Lượng gẩy đàn một lúc, rồi hạ lệnh cho quân nhanh chóng tháo lui. Tiếng đàn “bình tĩnh bất loạn” của Gia Cát Lượng đã hù dọa được Tư Mã Ý thoái lui. Đây được gọi là “núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mắt mà sắc mặt không thay đổi, con nai có nhảy múa bên cạnh thì mắt vẫn không liếc.” Khí độ siêu phàm như vậy, một người bình thường tất nhiên không thể làm được.

Có một đoạn thời gian, Khổng Tử cùng các học trò của ông trên đường đi từ nước Trần đến nước Thái thì bị vây khốn, gặp phải nguy nan. Họ còn bị cạn hết cả lương thực. Lúc ấy, các học trò của Khổng Tử đều mang vẻ mặt rất rầu rĩ, thất vọng, nhưng Khổng Tử vẫn giữ được tâm thái bình tĩnh, không một chút hoang mang lo sợ mà ca hát, soạn nhạc.

Ông nói: “Người quân tử yêu thích âm nhạc chính là vì ở trong âm nhạc mà bình tĩnh tâm tính, hồi tưởng lại chuyện lúc xưa, tự hướng lại bản thân mà kiểm điểm chính mình, xóa bỏ đi tính khí kiêu ngạo.”

Một người hiểu rõ bản chất của sinh mệnh mới có thể tĩnh tâm như nước. Thành công khiến con người vui sướng tựa như sự mãnh liệt của hải triều. Nhưng hải triều lên rồi cũng tự nhiên xuống, tâm người nếu vui buồn theo hải triều thì sẽ mệt mỏi vô cùng. Cho nên, tâm tĩnh như nước mới là cảnh giới tinh thần cao nhất trong cuộc đời.

Vì sao người ta càng đến tuổi trung niên lại càng thấy thanh tĩnh, thản nhiên xem nhẹ mọi thứ trong cuộc sống? Đó là bởi vì trải qua những năm tháng cuộc đời, người ta bắt đầu hiểu ra rằng đặt nặng được mất, xem nặng danh lợi chỉ khiến tâm linh mệt mỏi. Thản nhiên, xem nhẹ là một loại phẩm cách, một loại hạnh phúc, một loại khoan dung độ lượng và là cảnh giới tinh thần cao thượng.

Tâm bình khí hòa, tâm tính ổn định mới có thể không vì được tài vật mà vui, không vì cái mất của bản thân mà buồn, vô cớ bị nhục mạ mà không phẫn nộ, đứng trước gian nguy mà không kinh sợ. Khi đối mặt với những lên xuống, những mừng vui và bi thương của cuộc đời mới có thể thản nhiên ứng đối.

Một người bình thường:

Khi bị suy sụp sẽ cảm thấy thất vọng.

Khi bị thương tổn sẽ cảm thấy thống khổ.

Khi bị phỉ báng sẽ cảm thấy ủy khuất.

Khi bị hấp dẫn bởi cám dỗ sẽ cảm thấy lưỡng lự.

Khi bị phản bội sẽ cảm thấy căm phẫn.

Khi đứng trước khảo nghiệm sinh tử sẽ cảm thấy sợ hãi vô cùng.

Kỳ thực, đây đều là biểu hiện của định lực không cao và cũng là kết quả của việc tu dưỡng chưa đủ. Người thực sự hiểu được ý nghĩa sinh mệnh, ý nghĩa nhân sinh sẽ không vì những “vật ngoại thân”, những việc nơi cuộc sống đời thường làm khó khăn, phiền não.

Họ gặp chuyện không hoảng hốt, lâm nguy không sợ hãi, lấy mỉm cười để đối đãi với lời phỉ báng, lấy từ bi đối đãi với phản bội, gặp biến cố có thể thong dong bình tĩnh, tâm tĩnh như nước.

Lão Tử giảng “Thượng thiện nhược thủy” (thiện cao nhất là giống như nước). Khổng Tử cũng giảng: “Tri giả nhạc thủy, nhân giả nhạc sơn” (người trí tuệ thích nước, người nhân từ thích núi), ý là người trí tuệ có tính cách linh hoạt giống như nước. Người nhân đức thì tĩnh lặng, nguy nga, không dục vọng giống như núi. Cho nên, người trí tuệ sống vui vẻ, người nhân đức sống được lâu dài.

Một người có thể tu dưỡng đến mức “tâm tĩnh như nước” thì tâm linh đã đạt tới cảnh giới thuần tịnh, nhân phẩm cũng trở nên thần thánh và cao thượng, tâm trí đạt đến trong sạch. Khi một người có tâm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, từ trong tâm người ấy sẽ tỏa ra một luồng từ bi phủ trùm lên tất cả các chúng sinh trong vũ trụ, trong tâm người ấy sẽ nở ra những đóa hoa sen tinh khiết và rực rỡ.


st.

Mỗi chúng ta "có biết gì về ngày chưa tới" không? ...

 Nhà kế bên có đám ma. Ba ngày rồi vẫn kèn trống inh ỏi. Ban đêm còn có cả một đội hát, hết hát Đắp Mộ Cuộc Tình rồi đến Nhiều lúc anh muốn một mình nhưng sợ cô đơn ... Không biết họ hát cho người chết hay hát cho người sống với những "gian gian díu díu mập mờ" tới tận 3- 4 giờ sáng, hát hết nổi mới chịu thôi. Ba già của Trung tặc lưỡi. Thôi gắng. Nghĩa tử là nghĩa tận. Trung cười. 



Trung nhớ câu chuyện của Osho kể về những tập tục. Trong một đám tang nọ, vô tình có một con chó chạy xung quanh quan tài, sủa ẳng ẳng. Người cha bèn đứng lên bắt con chó cột vào góc nhà. Tới lúc người cha chết, người con lập tức đi kiếm một con chó chạy và bắt nó sủa ... cho đúng những gì anh ta thấy lúc nhỏ vì anh ta cứ nghĩ đó là nghi thức phải có của một đám tang!


Mỗi chúng ta "có biết gì về ngày chưa tới" không? 


Mỗi chúng ta có biết gì về phía sau cái chết của một người?


Ông cụ nhà kế bên bị đột quị nằm bất động ỉa chây đái lì 10 năm nay, nghe cô con than không ai đến thăm viếng, thậm chí gọi một cuộc điện thoại cũng không. Vậy mà giờ đây kéo đến lũ lượt. Đi đám tang cho người sống hay cho người chết?


Liệu rằng kinh kệ luyên thuyên từ sáng tới tối, từ tối tới sáng có rửa sạch tội nhơ? Liệu rằng Thượng Đế có vì kinh vì kệ mà ban phước giáng hoạ?


Không ai biết cả!


Trung lại nhớ đến nhà văn nổi tiếng Quỳnh Dao, tác giả của những tác phẩm như Hoàn Châu Cách Cách, Xóm Vắng ... đã gây xôn xao năm 2017 với những ước nguyện trước khi chết.


Hẹn trước về sự cáo biệt đẹp đẽ.


Bà thổ lộ: Năm 2019, Đài Loan cho phép trợ tử theo ý của người bệnh. Nghĩa là sau này người bệnh được phép quyết định mình chết như thế nào, không cần bác sĩ hay người nhà quyết định nữa. Đối với tôi, đây là một tin vui. 


Vì sao? Bà viết rằng: "Đừng để mẹ thành bà già ốm yếu muốn sống không được, muốn chết cũng không xong. Nếu làm thế, các con mới là đại bất hiếu".


"Dù mẹ mắc phải bệnh nặng thế nào, mẹ cũng không muốn làm phẫu thuật, lắp ống thở... 


Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy tới phút cuối cuộc đời. Chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi".


"Mẹ không muốn mai táng theo nghi thức tôn giáo truyền thống, không đăng cáo phó, không làm lễ truy điệu, không lập linh đường, không đốt vàng mã... 


Mẹ muốn mọi việc diễn ra lặng lẽ, đơn giản vì cái chết là việc riêng, đừng làm phiền người khác, càng đừng làm phiền những người yêu mến mẹ. Nếu thật lòng yêu mẹ, họ sẽ hiểu cho mẹ....


Mẹ chẳng có gì cả lúc chào đời thì lúc đi cũng mong được đơn giản gọn ghẽ, sau này, tiết Thanh Minh cũng không cần cúng bái mẹ, vì mẹ đã không còn tồn tại. Huống hồ trái đất ngày một ấm lên, đốt giấy đốt hương đều đang phá hoại địa cầu. Chúng ta có nghĩa vụ giữ gìn môi trường sống sạch sẽ cho những sinh mệnh mới đang nối tiếp nhau chào đời".


"Mọi việc càng làm nhanh gọn càng tốt. Đợi xong việc hãy thông báo về sự ra đi của mẹ, để tránh lời ra tiếng vào, khiến các con cảm thấy rắc rối".


Bạn nghĩ sao khi đọc đến đây? 


Liệu đây có phải là một tư tưởng tiến bộ văn minh?


Tuỳ mỗi người một cảm nhận một cách sắp xếp cho sự ra đi của mình của người thân mình, bạn he!


Không trong cuộc thì không phán xét!


Không có việc gì là thừa hay thiếu, đúng hoàn toàn hay sai hoàn toàn. Ồn ào, màu mè hay làm bộ làm tịch tâm tang, tiễn trong im lặng ... cũng chỉ là hình thức bên ngoài.


Đôi khi kèn trống dỗ an người ở lại dù mỗi chúng ta đều biết yêu thương và tôn kính là ở trong lòng, không phải là thứ để trình diễn và phô trương!


Nguyện xin mỗi cuộc ra đi đều thanh thản như cánh phượng, khi đã cháy cạn lòng rồi thì nhẹ nhàng rơi. 


"Nếu có yêu tôi, thì yêu ngay bây giờ

Đừng đợi ngày mai, tới lúc tan thành mây khói....


Vì cát bụi làm sao mà biết mỉm cười ..."


#NguyễnBảoTrung #Nhà #VôThường

Thực ra tình yêu muôn đời không hề thay đổi. Chỉ có lòng người ...

 



Tối, bạn gọi điện, bảo “Ngày mai đến tòa với tao nhé!” Từ hồi quen nhau, rồi thân nhau, hai đứa đi đâu cũng rủ nhau đi cùng cho vui. Nhưng lần này thì biết rằng dẫu có đi cùng nhau cũng chẳng vui được nữa.


Cả hai đến tòa án, thấy chồng bạn đã đứng chờ ở đó. Anh nhìn mình gượng cười, nụ cười méo mó đến đáng thương. Chợt nhớ ngày tiễn bạn lên xe hoa, đông đúc và vui vẻ đến chừng nào. Hôm đó anh em, họ hàng, bạn bè, nhạc và hoa vô cùng náo nhiệt. Hôm đó bạn và chồng là trung tâm của cuộc vui. Hôm nay cũng hai người ấy là trung tâm, nhưng buồn.


Hồi nhận lời lỏ tình của anh, bạn khoe với mình: “Điều tuyệt vời nhất mình từng có trên đời này là gặp được anh ấy”. Vậy mà sau sáu năm sống chung, bạn lại nói đó là điều hối tiếc nhất trong cuộc đời. Khi người ta chưa yêu, cứ nghĩ tình yêu là tất cả, là thứ quan trọng nhất. Khi yêu rồi mới biết sau tình yêu còn có chia tay. Tình yêu như mưa bóng mây, đến đó rồi đi đó, có đó rồi mất đó không thể nào cầm giữ được.


Ở trên, tòa đang hỏi vợ chồng bạn vì sao muốn ly hôn? Chồng bạn im lặng, còn bạn nói rành rọt rõ ràng “Chúng tôi không muốn sống chung cùng nhau nữa”. Hẳn là chồng bạn không thể nói “Vì tôi ngoại tình, và cô ấy không tha thứ cho tôi”. Còn bạn cũng không muốn nhắc lại cái từ đau đớn đó. Và họ bắt đầu cuộc phân chia, nhà cửa, tài sản và cả hai đứa con đang nô đùa ngoài mảnh sân kia. Chúng không hề bận tâm mẹ cha chúng đang tranh cãi chuyện gì, cũng không hề biết chỉ một chút nữa thôi, đứa về với cha, đứa về với mẹ. Sẽ thôi những ngày được ăn chung, ngủ chung, sẽ không còn có ai cùng nô đùa, chọc ghẹo, tranh giành đồ chơi nữa.


Tôi lân la ra ngoài, ôm cô bé mới lên ba tuổi vào lòng, hỏi “con yêu ai?”. Nó chu đôi môi nhỏ rất đáng yêu “Con yêu bố, con yêu mẹ”. “Thế con muốn ở với ai?”, “Con muốn ở với bố, ở với mẹ”. Thằng anh 5 tuổi ra chiều hiểu biết nói “Mẹ bảo sau hôm nay anh em mình không ở chung với nhau nữa đâu. Mẹ nói anh thích đồ chơi gì thì cứ mang đi, mẹ sẽ mua cho em đồ chơi khác”. Tôi không khóc mà khóe mắt cay cay. Trẻ con, suy cho cùng vẫn là những kẻ đáng thương nhất sau một cuộc hôn nhân tan vỡ.


Quán cà phê trưa hôm ấy, cà phê như đắng hơn. Bạn ngồi ngó ra đường, nước mắt chảy dài lặng lẽ. Hôm nay bạn không son phấn, những vết nám trên da mặt hiện rõ. Đôi mí mắt sưng lên, nét mặt hiện rõ sự mệt mỏi. Bạn nói suốt đêm qua bạn không ngủ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là không thể không ly hôn. Cô gái trẻ ấy đang mang thai, cô bé mới hơn hai mươi tuổi. Chồng bạn bảo lỡ dại, nằn nì đòi cô bé bỏ thai vì tương lai dài phía trước, và vì anh còn vợ còn con. Nhưng cô bé kia nhất mực không chịu. Cô bé nói “một người mẹ mà giết con mình không phải là nhẫn tâm quá hay sao?”. Cô bé ấy gặp bạn, khóc lóc xin lỗi, xin bạn bảo chồng đừng ép cô ấy bỏ thai. Cô ấy dại cô ấy chịu, nhất định không quấy quả gia đình bạn. Cô ấy còn phải theo học nốt năm sau nữa mới ra trường…”.


Chồng bạn quỳ trước mặt bạn mấy lần xin đừng ly hôn. Bạn hỏi chồng “Là anh yêu cô ấy, hay là chỉ có ý định chơi đùa cho vui?”. Anh nói “với cô bé anh cũng có chút ngây dại xiêu lòng vì sắc đẹp của tuổi thanh xuân, nhưng anh chưa bao giờ có ý định bỏ vợ con vì cô ấy”.


Ai cũng nói rằng “Đàn ông nông nổi giếng khơi” mà sao khi yêu thì lại “nông nổi như cơi đựng trầu”? Sao lại có thể nghĩ đến chuyện thêm mà không bớt? Sao lại chỉ nghĩ đến việc được mà không mất? Sao lại không màng đến chuyện phải đánh đổi những thứ mình đang có?


Bạn thấy lòng mình tổn thương, thấy trái tim mình đau thắt. Nếu chồng nói chồng chỉ là ham vui một chút thôi thì bạn còn cân nhắc, chứ chồng nói anh cũng yêu người ta, nghĩa là tình yêu dành cho bạn đã vơi đi ít nhiều. Con bạn cần bố, con người ta cũng cần bố. Cô gái kia thì hãy còn quá trẻ. Nếu ví hạnh phúc trong tình yêu chỉ như một tấm chăn thì tấm chăn ấy chỉ đủ đắp cho hai người, có người thứ ba chen vào thì một người phải chui ra chịu rét. Tình yêu của bạn đã có vết nứt rồi, có cố gắng cũng không thể lành nguyên như xưa được, thôi thì mình kết thúc để người khác được bắt đầu.


Con bé con ngồi bên mẹ, ôm chiếc điện thoại mải mê, thi thoảng lại hỏi mẹ “Bố và anh đi đâu lâu thế?”. Nó bé quá, nó chưa hiểu nó vừa phải nhường bố cho một em bé khác, cũng không thể biết mỗi câu hỏi của nó như kim châm vào tim mẹ. Sự ngây thơ của con trẻ càng khiến người lớn đau lòng.


Từ trong quán nhìn ra, có cụ ông đang dắt cụ bà chậm rãi qua đường. Cụ ông nhìn còn nhanh nhẹn, còn cụ bà dò dẫm như thể mắt đã mờ lòa. Nhìn cách ăn mặc của họ có vẻ như là nghèo khổ, cũng có thể họ dắt nhau đi ăn xin. Tấm áo bông cũ sờn họ khoác trên người có lẽ không đủ ấm cho ngày đông giá lạnh, ấy vậy mà sao cứ thấy ấm lòng.


Cuộc đời này, thứ quan trọng nhất chưa hẳn là bạc tiền, chưa hẳn là địa vị. Mà là mỗi ngày qua đi, mặt trời mọc rồi lặn, thời tiết nắng rồi mưa, thủy triều dâng lên rồi hạ xuống, hết mùa đông này đến mùa đông kia, có một bàn tay nắm lấy tay mình, dù đói dù no, dù khi còn thanh xuân hay tóc trên đầu đã bạc.


Người ta yêu nhau rồi làm nhau đớn đau, hứa hẹn bên nhau rồi nhẫn tâm buông bỏ, là vì đâu? Nếu không phải vì tham lam, nếu không phải vì ích kỉ? Thực ra tình yêu muôn đời không hề thay đổi. Chỉ có lòng người vì những sân si dối trá mà bạc bẽo đổi thay.




[Via.Lê Giang-báo Dân Trí]

Rồi những cơm áo, những lo toan và những im lặng đưa họ dần xa nhau…

 “Có tình yêu vượt qua mùa Đông,

Gục chết sau đêm mùa Xuân…”



Hồi còn làm bên khối ngành Kỹ thuật, mình khá thân với vợ chồng anh chị nọ. Anh chị là người Gia Lai, lấy nhau về và cùng mở công ty. Chị làm lãnh đạo, ngoại giao thương thuyết là chính nên thường xuyên tiếp các vị quan chức. Anh hỗ trợ chuyên môn nhưng công việc hàng ngày vẫn là giảng dạy ở một trường Đại học.


Anh chị lấy nhau cũng khá lâu nhưng chị không muốn sinh con. Chị cứ bay đi bay về bắc nam như cơm bữa. Chị chuộng kiểu sống xa hoa, thích lượn các trung tâm thương mại mua sắm, xem phim, ăn uống cả ngày rồi gọi anh qua đón. 


Anh thì ngán nên chẳng bao giờ đi cùng chị trong những cuộc vui chơi như thế. Dần dà, anh cũng trăng hoa dăm ba mối tình vặt vãnh, thỉnh thoảng cao hứng anh có kể mình nghe. 


Mình cũng không đi sâu vào đời sống riêng tư của anh chị làm gì. Chỉ lặng nghe. Rồi thôi!



Kỷ niệm khiến mình nhớ nhất về anh chị là một hôm xong dự án, cả nhóm chơi thân rủ nhau đi Vũng Tàu. Trước ngày đi, chị vẫn còn ngoài Hà Nội nên nhắn mọi người đi trước, chị bay vào sẽ xuống sau. Chờ mãi đến chiều tối chị vẫn chưa đến nơi nên mấy anh em ngồi trước bãi biển nhâm nhi.


Lúc chị nhắn còn 30p nữa tới nơi, anh lẻn đi đâu mất. Lát sau, anh trở lại với mấy quả dừa và túi bắp luộc. Nhưng khi đến, chị mệt quá xin về phòng ngủ trước chỉ còn mấy anh em ngồi bên túi đồ anh vừa mua. Hàn huyên trong đêm lao xao tiếng sóng…


Anh kể: “Thuở cơ hàn, anh chị quen nhau, P. (tên chị) thích ăn bắp luộc và cơm dừa lắm. Mỗi lần P. đi làm về muộn, anh đều để sẵn một trái bắp và nạo sẵn ly nước dừa cho chị. Có lần chị ngồi tiếp hai vị lãnh đạo cũng lớn trong ngành. Hồi đó vẫn còn chật vật và nợ ngập đầu. Xong việc, hai vị khách cứ chờ chị rời đi trước nhưng chị xin phép ngồi lại đợi bạn. Bóng vị khách mất hút, chị vội mang quả dừa về cho anh nạo cơm…”


Mình nhớ lúc đó anh cũng ngà ngà rồi. Anh kể nhưng giọng đầy hờn dỗi. Rồi anh tiếp:


“Cứ như vậy cho đến một ngày anh nhận ra chị không còn thích ăn bắp luộc và cơm dừa nữa. Chị bắt đầu nổi cáu mỗi khi anh gọi về nhà nhờ gửi bắp quê xuống hoặc anh mua sẵn quả dừa để trên bàn… 


Lúc ấy anh hiểu rằng có thể chị đã khác hoặc chính anh không thay đổi kịp chị…


Lâu lâu trong đầu anh lại nhớ người bạn học, bạn gái, người vợ háo hức ôm anh từ đằng sau khi anh đang chặt một quả dừa…”


Sau đó thì mọi người tâm sự với nhau nhiều nhưng gần như mình không còn nhớ gì nữa vì tự dưng nghẹn ngào.


Lúc mình nghỉ việc, anh chị vẫn sống với nhau nhưng “đồng sàng dị mộng”. 


Bây giờ, mình không còn tin tức nào của anh chị nhưng đôi khi thấy ai đó ngồi nạo cơm dừa, câu chuyện của anh chạy qua đầu làm mình buồn lạ.


Mình tiếp xúc riêng với cả chị và anh, mình có thể cảm nhận tình cảm họ dành cho nhau vẫn rất đong đầy. Chỉ là nó không còn tiếng nói chung nữa. Chị khao khát anh trở thành một người đàn ông quyết đoán, bản lĩnh thương trường. Anh mơ thấy bóng dáng một người vợ, người mẹ, cùng nhau nói cười trong bữa cơm chiều đầm ấm.


Rồi những cơm áo, những lo toan và những im lặng đưa họ dần xa nhau…


Chẳng ai có lỗi hoặc cùng có lỗi. Nhưng điều đó có ích gì?


Nên mình đã từng viết trong một bài cũ rằng:


Buồn nhất không phải người ta rời nhau lúc khốn khó mà là khi đã cùng nhau vượt qua tất cả - cuối cùng cũng chọn cách buông tay.


Nhưng có đôi khi, rời đi là một quyết định đúng đắn cho cả hai người. 


Saigon 22.10.2024

Hạ


HƯỚNG NỘI KHÔNG PHẢI LÀ LỜI NGUYỀN!



“Bạn anti-social à?” - Thỉnh thoảng mình vẫn nhận được những câu hỏi như thế - vì mình là - một kẻ hướng nội đặc trưng.

Là một người hướng nội, mình không thích những câu chuyện phiếm, qua loa và hời hợt. Thay vào đó, mình nghiện những cuộc nói chuyện 1 – 1, những chủ đề đào sâu. Mình thích nghe các câu chuyện về góc khuất, biến cố, trải nghiệm, v.v. Điều mà những cuộc xã giao đông người không thể mang lại.

Là một người hướng nội, mình không thích đám đông, mình không thích tiếng ồn. Mình không thích những nơi náo nhiệt và ồn ã. Mình cảm thấy căng thẳng. Não mình bị kích thích liên tục và mình dường như kiệt sức chỉ vì tiếng ồn.

Là một người hướng nội, mình không cố làm thân với nhiều người hay kết thật nhiều bạn. Là một kẻ chú trọng đến chiều sâu, một vài người bạn tâm giao, đồng điệu và thấu hiểu đã là quá đủ. Bởi lẽ, việc nuôi dưỡng một mối quan hệ thì cần rất nhiều tâm sức, mà quỹ thời gian của một người thì không đủ vừa vặn cho tất cả.

Là một người hướng nội, những môn thể thao mình theo đuổi mang đậm dấu ấn của sự “lẻ loi”. Mình thích một mình ngụp lặn dưới đáy hồ bơi, một mình đạp xe, một mình chạy bộ, v.v. thay cho những bộ môn đội nhóm.

Là một người hướng nội, mình thích đọc sách, viết lách, chơi đàn, suy ngẫm, v.v. Và làm việc ở những không gian thật yên. Thế giới bên trong của một người hướng nội vốn đã vô cùng đặc sắc, nhiều màu và đa dạng đến mức chỉ cần lọt thỏm và nghiền ngẫm trong đó thì đã là quá đủ.

Là một người hướng nội, bạn có thể dễ dàng bắt gặp mình khi đang một mình ăn trưa trong cửa tiệm, một mình ngồi đọc sách trong quán cà phê hay một mình tận hưởng một bộ phim tại rạp. Những hình ảnh trong có vẻ rất lẻ loi, rất cô độc, rất một mình và thậm chí là kỳ lạ trong mắt khá nhiều người. Nhưng có một điều chắc chắn, sự một mình đó, hoàn toàn là do mình LỰA CHỌN. Và mình vẫn luôn cảm thấy rất tự do và dễ chịu khi được một mình như thế. Điều quan trọng nên cần được nhắc lại, việc một mình hoàn toàn là SỰ LỰA CHỌN của người hướng nội. 

Hướng nội có phải là lời nguyền và người hướng nội có phải một kẻ anti-social không? Không, tính cách hướng nội, đối với mình, vẫn luôn là một món quà. Và mình hoàn toàn không anti-social, chính xác hơn, trạng thái đó nên được gọi là selectively social.

Vì dành phần lớn thời gian cho những nghiền ngẫm và đi sâu vào bên trong, một người hướng nội thường có khả năng lắng nghe và thấu hiểu chính mình nhiều hơn. Nhờ đó, họ dễ dàng nhận diện được thứ bản thân thật sự phù hợp và ít khi đưa ra các quyết định sai lầm do nghe theo ý kiến chủ quan từ số đông.

Nếu muốn biết cảm giác được đồng điệu, được lắng nghe, được thấu hiểu, được chia sẻ và cảm thông, hãy thử trò chuyện cùng một người hướng nội. Và đó cũng là lý do vì sao, người hướng nội thường có những tình bạn bền bỉ, nhiều năm và cực sâu sắc.

Và, xin đừng nhầm lẫn giữa sự trầm lặng của người hướng nội với trạng thái tự ti, rụt rè hay thiếu kỹ năng giao tiếp. Khi gặp đúng người, đúng tần số, chạm đúng cảm xúc hay cần phải hoàn thành một buổi thuyết trình quan trọng, một người hướng nội hoàn toàn có thể trình bày, dẫn dắt và trò chuyện một cách đầy lôi cuốn, dạn dĩ và tự tin.

Cuối cùng, một chiếc quote mà mình muốn dành tặng cho những ai đang cảm thấy “không hài lòng” với nét tính cách hướng nội của bản thân: “Nếu như cảm thấy không tự tại trong sự ồn ã, không có phúc hưởng thụ náo nhiệt, thì hãy một mình sải cánh trên không trung như chim ưng, một mình luồn qua những khe núi như nước, một mình chống chọi với đêm lạnh như hoa, rồi tự cập bến đỉnh cao trong sự cô đơn vắng vẻ.” 

(Internet) via #Phoenix

SỰ TĨNH LẶNG ĐÍCH THỰC (Bài hay đáng đọc)

 

Trong sự tĩnh lặng thì nguồn năng lượng bên trong của chúng ta sẽ tự động được thức dậy và mang lại sự biến đổi thích hợp ra thế giới bên ngoài.



Đó là một khoảng lặng cần thiết cho mỗi chúng ta khi có quá nhiều áp lực bên ngoài khiến tâm trí chạy nhanh như sóc. Do đó, chúng ta luôn phải kiểm tra lại tất cả mọi suy nghĩ hàng ngày để điều hướng chúng phù hợp với trải nghiệm cuộc sống mà chúng ta lựa chọn. Chúng ta cần một sự nghỉ ngơi có ý thức để có khoảng không gian neo lại chính xác những gì hỗ trợ cho hành trình hiện thực hóa của mình, chẳng hạn như ta biết rõ suy nghĩ nào có lợi cho hiệu quả hiện thực hóa thay vì bị tâm trí cuốn đi theo nhiều hướng.

Một tư duy logic khiến cho mọi so sánh, phân tích, phản biện là công cụ bóp méo sự thật đích thực về chúng ta. Thay vì chúng ta có sự bình an, vui vẻ thật sự chúng ta lại đi vật lộn với những làn sóng tổn thương ở bên ngoài. Vì vậy, chúng ta nên học cách lắng nghe và hành động theo con người đích thực bên trong thay vì hành động theo diễn biến bên ngoài, tự làm mình mệt mỏi. Đây chính là thời gian để Tâm trí thư giãn, nghỉ ngơi và tái tạo lại sức khỏe tinh thần thì tự nhiên chúng ta thấy mọi thứ xung quanh vô cùng nhẹ nhàng, hoặc phát sáng và rạng rỡ.

Tâm của chúng ta sẽ phản ánh ra thế giới bên ngoài.

Thực hành Tĩnh lặng giúp ta tăng khả năng sáng tạo và năng suất hoạt động cao hơn rất nhiều, chứ không phải sự sáng tạo đến khi chúng ta cố gắng suy nghĩ về nó. Khi chúng ta càng tĩnh lặng thì mọi thứ trong cuộc sống càng suôn sẻ và trôi chảy.

Làm thế nào để buông xã những áp lực và quay về tĩnh lặng?

Dừng lại và lắng nghe những cuộc trò chuyện đang diễn ra trong đầu. Cuộc đối thoại nội bộ của chúng ta bao gồm rất nhiều giọng nói khác nhau như: giọng nói phán xét của thẩm phán, giọng nói sợ hãi, đổ lỗi cho hoàn cảnh của một người nạn nhân hoặc giọng nói của một người giải quyết vấn đề thậm chí không phải vấn đề của mình hay giọng nói của người anh hùng muốn đi giúp người này người kia hoặc giọng nói bên trong rằng mình phải làm cái này, mình phải làm cái kia. Những giọng nói này luôn luôn diễn ra vì chúng ta vô thức không hề biết mình đang suy nghĩ cái gì.

Trong thời gian này, chúng ta chỉ cần lắng đọng lại và nghe kỹ cuộc trò chuyện trong đầu chúng ta thì sẽ thấy rõ rằng và phát hiện: chính bản thân mình cũng có rất nhiều giọng nói mà nó tượng trưng cho rất nhiều nhân cách, rất nhiều khía cạnh trong con người chúng ta (thiện/ác, ánh sáng/bóng tối).

Ví dụ: Một số đóng vai là người truyền cảm hứng cho chúng ta, bằng những giọng nói khôn ngoan, uyên bác. Một số khác lại làm nhụt ý chí của chúng ta, bằng những sự trừng phạt bởi giọng nói phán xét, đe dọa khiến cho chúng ta sợ hãi. Một số khía cạnh khác nữa có thể ở bất kỳ vị trí nào trong tâm chúng ta, chỉ chờ cơ hội nổi lên mà thôi.

Những giọng nói (hoặc nhân cách) này đều có một điểm chung là: đều đưa chúng ta ra khỏi HIỆN TẠI, khiến chúng ta bị xoay vòng và chúng ta bị bám theo những suy nghĩ đó (ký ức cũ về quá khứ) và sau đó hình thành “một chiến lược” để đối phó với tình huống tương lai có thể xảy đến, trong khi tất cả những suy nghĩ tương lai đều do chúng ta TƯỞNG TƯỢNG (dự cảm của cơ chế phòng vệ). Thay vì hiện diện với những gì thực sự đang ở trước mắt của chúng ta, thì chúng ta lại hiện diện với các cuộc đối thoại hỗn độn tổng hợp từ các câu chuyện trong quá khứ kết hợp những nỗi sợ hãi trong tương lai. Do đó, chúng ta cần có phương pháp để mình bình tĩnh lại.

Có một phương pháp đã tồn tại hàng nghìn năm: THIỀN.

Thiền chỉ đơn giản là chúng ta bước vào giây phút hiện tại và ở lại với hiện tại. Chúng ta hiện diện trong hiện tại trong từng khoảnh khắc, trong từng giây phút. Thực hành thiền thúc đẩy sự tĩnh lặng bên trong. Đơn giản là chúng ta ngồi im lặng hoặc di chuyển trong tâm trí của mình, ngồi quan sát những gì mình đang có mà không phán xét hay không thay đổi bất cứ điều gì. Khi quan sát thấy mình đang bị cuốn theo những dòng suy nghĩ đi khắp nơi và vượt ra ngoài thì chúng ta chỉ cần kéo ý thức của tâm trí về thời điểm hiện tại: tại khoảnh khắc này, tại nơi đây và ngay lúc này.

Một trong những lợi ích lớn nhất của thiền là chúng ta không bị “đồng hóa” với các cuộc đối thoại nội tâm của chúng ta. Thường chúng ta nghĩ rằng những suy nghĩ bên trong đầu của chúng ta là chúng ta, khi thiền chúng ta tách mình ra khỏi suy nghĩ đó và trở thành nhân chứng quan sát suy nghĩ đó để nhận ra rằng: suy nghĩ chỉ là suy nghĩ, chúng tồn tại ở trong đầu chúng ta nhưng không phải là chúng ta mà con người là SỰ HIỆN DIỆN CÓ Ý THỨC làm cho suy nghĩ của chúng ta trở thành HÀNH ĐỘNG THIẾT THỰC ra bên ngoài. Thiền chính là giúp chúng ta trải nghiệm SỰ THẬT này.

Nếu chúng ta ghi nhớ điều này suốt cả ngày thì chúng ta dễ dàng buông tất cả mọi suy nghĩ đang gây ra đau khổ, phiền não, lo lắng, sợ hãi vì chúng đơn giản diễn ra trong đầu chúng ta mà thôi, nó không phải là hiện thực, nó không phải là chúng ta. Trên con đường sống cùng Nữ thần, chúng ta phải khám phá ra những gì là HIỆU QUẢ NHẤT đối với mình cũng như thực hành thiền tĩnh lặng. Thiền không chỉ là ngồi xuống, nhắm mắt lại và quan sát hơi thở của mình mà: Thiền chính là chúng ta tập trung vào bất kỳ việc gì chúng ta đang làm tại một thời điểm và chúng ta biết rằng chúng ta đang làm việc đó. Thiền là sự tập trung hoàn toàn vào Tất cả hành động chúng ta đang làm với một Ý THỨC có nhận thức 100% biết mình đang làm gì.

Ví dụ: chúng ta đang ngồi chia sẻ với nhau, chúng ta hiện diện với nhau và tập trung hoàn toàn vào buổi chia sẻ, tập trung năng lượng hoàn toàn với nhau thì đó chính là đang thiền chứ không phải là ngồi nhắm mắt lại quan sát hơi thở hay ngồi nhắm mắt lại nghe nhạc thì mới là thiền. Thiền là tất cả những gì chúng ta làm với sự tập trung và tỉnh thức có ý thức. Vì vậy, chúng ta có thể thiền 24/24 giờ một ngày, không nhất thiết phải tuân theo các nguyên tắc cứng nhắc. Như chúng ta đang hít thở thì chúng ta biết mình đang hít thở, chúng ta đang nấu cơm thì chúng ta biết mình đang nấu cơm. Hãy kết nối với cơ thể vật lý của mình, cơ thể cảm xúc của mình để tất cả đều được thăng hoa, thỏa mãn và hài lòng.

Thiền phải diễn ra với sự đón nhận thoải mái, dễ chịu của chúng ta. Đừng bao giờ thiền với “vị Thẩm phán” trong đầu cố làm cho đúng mà hãy mở lòng ra để khám phá nhiều cách khác nhau mà chúng ta có thể thiền.

4 cách để mang lại sự tĩnh lặng cho cuộc sống của chúng ta

1/ THIỀN TĨNH LẶNG

Tìm một không gian yên tĩnh, nơi mà chúng ta cảm thấy vô cùng thoải mái từ trong ra ngoài. Sau đó, chúng ta ngồi xuống hoặc nằm xuống, không quan trọng tư thế của bạn ra sao. Với người mới thực hành hãy tự đặt đồng hồ báo thức và tập trong 5-10 phút để không bị sa đà quá vào sự háo hức tìm kiếm bên trong của tâm trí. Khi đã trong tư thế ngồi im hoặc nằm im, bạn hãy tự hỏi bản thân: “Ở đây đang có sự tĩnh lặng nào?” và hít thở tự nhiên, bắt đầu đi tìm ở bên trong bạn những nơi đang diễn ra sự tĩnh lặng. Đây chính là sự tĩnh lặng ở bên trong.

Đơn giãn hãy thoải mái, thư giãn và để Tâm trí đi khám phá tất cả những nơi nào tĩnh lặng nhất ở bên trong, nơi nào chúng ta cảm thấy yêu thương nhất, bình an nhất thì đấy chính là nơi tĩnh lặng nhất ở bên trong chúng ta.

Lúc này, cơ thể chúng ta có thể lắc lư hoặc muốn cử động thì hãy để chúng diễn ra tự nhiên. Lúc này, tâm trí của chúng ta có thể nổi lên và kéo chúng ta đi ra khỏi hiện tại thì hãy tiếp tục tỉnh táo neo bản thân mình vào nơi mà chúng ta đã khám phá ra được sự bình an, yêu thương ở bên trong của chúng ta. Thông qua đó, chúng ta học được cách làm người nhân chứng để quan sát, chứng kiến tất cả những suy nghĩ của mình trong lúc chúng ta đang tĩnh lặng.

2/ THIỀN LẮNG NGHE SỰ TĨNH LẶNG Ở BÊN TRONG

Ở trong một nơi hoàn toàn yên lặng, bất kỳ yếu tố nào có thể làm phiền chúng ta như điện thoại, tivi… hãy tắt chúng. Sau đó, cũng đặt đồng hồ báo thức trong 5-10 phút cho đến khi quen dần chúng ta có thể đặt đồng hồ trong 20 – 30 phút hoặc 60 phút. Tiếp theo chúng ta có tư thế nằm hoặc ngồi thoải mái, cử động tự nhiên và nhắm mắt lại.

Khi chúng ta đã định vị cơ thể của mình xong, chúng ta bắt đầu đi dần vào bên trong và tìm kiếm những khoảng lặng bên trong tâm trí của mình: đó là những khoảng lặng tồn tại giữa những dòng suy nghĩ của chúng ta, nơi mà dòng suy nghĩ này vừa kết thúc thì có một khoảng lặng vô cùng ngắn ngủi để chuyển sang suy nghĩ tiếp theo. Chúng ta hãy tìm kiếm khoảng lặng giữa 2 luồng suy nghĩ như vậy, rất nhiều suy nghĩ khác tiếp tục nảy sinh nhưng chúng ta không cần làm gì cả, cứ để chúng diễn ra đến và đi, đến và đi...

Bạn có thể tưởng tượng bản thân đang ở một địa điểm tuyệt đẹp, vô cùng thơ mộng khiến bạn cảm giác vô cùng bình an, vô cùng rạng rỡ và những suy nghĩ của chúng ta giống như những đám mây đang trôi lơ lửng trên bầu trời. Sau đó, chúng ta đưa nhận thức của mình đến không gian tĩnh lặng ở giữa hai đám mây đó trong tưởng tưởng của chúng ta để dễ dàng hình dung hơn suy nghĩ của chúng ta như các cụm mây và tìm ra khoảng trống giữa các cụm mây.

Việc tìm ra khoảng trống này phải diễn ra bình thường, đừng ép buộc bản thân phải cố gắng tìm ra chúng hoặc nản lòng phán xét bản thân mình khi chưa tìm được. Hãy để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên cho đến khi nào chúng ta chợt nhận ra được khoảng không giữa hai dòng suy nghĩ.

Hãy đặt 2 tay bạn: Tay trái đặt lên bụng (luân xa 3) và tay phải đặt lên trái tim (luân xa 4) và trải nghiệm sức mạnh của khoảnh khắc hiện tại khi chúng ta đặt tay như vậy. Chúng ta cảm giác như thế nào? Những suy nghĩ của chúng ta luôn luôn đến và đi, luôn luôn có 2 luồng suy nghĩ cạnh nhau, nên khi chúng ta nhận ra được những khoảng lặng giữa chúng thì chúng ta đã tìm được sự tĩnh lặng ở bên trong của chúng ta. Việc đặt tay sẽ giúp chúng ta tập trung hơn và cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay tỏa ra toàn bộ cơ thể và giúp chúng ta đi vào sự tĩnh lặng nhanh hơn, khiến chúng ta cảm thấy bình an hơn.

Hãy luyện tập thường xuyên để khi chúng ta làm bất kỳ việc gì, chúng ta luôn đảm bảo khả năng cảm nhận sự tĩnh lặng ở bên trong. Nghĩa là chúng ta đang sống song song giữa 2 thế giới, một là thế giới tĩnh lặng bên trong và một thế giới vô cùng náo nhiệt ở bên ngoài.

3/ THIỀN LẤP KHOẢNG TRỐNG

Thay vì ngồi/nằm để tìm kiếm sự tĩnh lặng thì chúng ta sẽ chọn một câu khẳng định hoặc là một âm tụng để nói đi nói lại trong đầu của mình. Khi chúng ta tập trung cho tâm trí của mình vào một thứ gì đó nghĩa là chúng ta đang sử dụng không gian trong bộ não của mình. Cho nên những suy nghĩ ngẫu nhiên vẩn vơ đến nó sẽ chiếm không gian của bộ não, thì khi chúng ta sử dụng câu khẳng định hoặc là một âm tụng giữ cho chúng ta tập trung bộ não vào MỘT MỤC TIÊU DUY NHẤT. Nếu chúng ta có thể tập trung hoàn toàn vào câu nói hoặc câu khẳng định đó thì bắt đầu ta sẽ cảm nhận được sự im lặng giữa mỗi một từ lặp đi lặp lại như vậy và để sự tĩnh lặng giữa các từ đó thấm vào trong cơ thể của chúng ta.

Khi thức dậy mỗi buổi sáng, chúng ta hãy thực hành việc nhắc đi nhắc lại âm tụng hoặc câu khẳng định mang theo bên mình cả một ngày như vậy. Một lời khẳng định chỉ là một từ hoặc một câu nói (hoặc bất kỳ điều gì tương tự như vậy).

Ví dụ như: Bình an! Bình an! Bình an! Hoặc là “Tôi có thể mở tất cả khả năng của mình” Hoặc là “Tôi tập trung cả ngày hôm nay của tôi cho một điều gì đó…”. Hãy ghi nhớ từ đó hoặc câu nói đó ở trong đầu của mình.

Chúng ta có thể chọn một nơi tĩnh lặng khi vừa thức dậy, đặt đồng hồ 5 phút và bắt đầu lặp đi lặp lại câu khẳng định trong đầu của mình hoặc là chúng ta nói to lên để khẳng định thêm một lần nữa cái quyết tâm mà chúng ta tập trung vào mục tiêu gì đó trong ngày. Lưu ý chúng ta phải nói từ ngữ, câu khẳng định trong trạng thái tỉnh thức và chúng ta biết là chúng ta đang nói gì, hiện diện toàn bộ tất cả sự tập trung, sự chú ý của chúng ta vào từng từ, từng từ một. Khi chúng ta tập trung như vậy thì tâm trí của chúng ta không còn bị lạc hướng.

Ví dụ: chúng ta có thể khẳng định trong lúc đang đánh răng, đang rửa mặt, đang đi bộ trên đường hay tập thể dục hoặc là bất kỳ lúc nào mà ta cảm thấy mình đang bị mất tập trung.

Chìa khóa ở đây là chúng ta hiện diện trong từng khoảnh khắc và mang sự tĩnh lặng, sự bình tĩnh vào trong từng từ ngữ, vào trong từng câu khẳng định để nó thấm vào cơ thể của mình và chúng ta trải nghiệm điều đó hơn là nghĩ về nó.

4/ THIỀN TRONG KHI ĐI NGOÀI ĐƯỜNG

Mỗi một khi chúng ta di chuyển, hãy tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào việc di chuyển, tập trung mọi giác quan để cảm nhận được bất kỳ cái gì diễn ra ở trên đường: không khí trong trẻo, tươi mới, bụi bặm hay nó nóng nực, ồn ào hay vội vã; hình ảnh trên đường hỗn loạn hay trật tự. Trong từng bước đi hãy mở các giác quan của mình ra để theo dõi điều đó và quan sát chúng, để 5 giác quan hoạt động hết công suất và để những sự vật hiện tượng diễn ra tự nhiên. Vì vậy ta phải mở hết các giác quan để nhận tất cả thông tin đó để hòa với sự náo nhiệt trên đường.

Thực hành này giúp chúng ta dễ dàng nhận ra sự phân tách giữa hai trạng thái đối lập nhau: giữa sự tĩnh lặng bên trong và sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Giống như chúng ta quan sát hai thế giới đối lập hoàn toàn với nhau.

Người thầy vĩ đại nhất của chúng ta là Tĩnh lặng.

Dù có tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ ồn ào nhưng chúng ta có thể quan sát được sự im lặng trong trật tự của thiên nhiên, nó là hữu hình và chúng ta có thể quan sát được.

Khi thực hành quen phương pháp này, chúng ta là một người quan sát và thấy ngay sự rõ ràng đối lập: sự tĩnh lặng bên trong và sự náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Chúng ta có thể đạt đến trạng thái nhận diện sự phân biệt này ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ tình huống nào

Sống cùng Nữ thần trong bạn (Phần 2: Đích Danh)

Xem lại buổi 6: https://youtu.be/uvVvdxV7ZUs

Mai Thuần Khiết ghi lại.


“Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp.”





“Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp.” (Thảo Ngân)
Chúng ta thường lên án đàn ông chỉ biết “yêu bằng mắt” nhưng nếu đem so với việc đàn bà thích “yêu bằng tai” thì sẽ thấy nó cũng bình thường như một dạng sở thích cá nhân mà thôi. Phàm là con người, có ai không yêu chuộng cái đẹp. Đàn ông lại càng như vậy. Khi họ choàng một mỹ từ âu yếm là “phái đẹp” lên một nửa kia của thế giới, họ đã đặt vào trong đó cả sự khát khao và mong muốn được thưởng thức cái đẹp. Cuộc đời chẳng cho không ai cái gì bao giờ. Nếu như muốn nhận được quà, hãy là đàn bà đẹp trước đã.
Đầu tiên là đàn bà, sau đó là đẹp
Quan niệm xã hội thông thường đã tự phân loại một người nữ là “con gái” hay “đàn bà” chỉ bằng việc họ đã làm tình hay chưa. Điều này với tôi thật ngớ ngẩn. Có thể làm tình là một bước ngoặt lớn đối với hầu hết phụ nữ. Giống như một lần leo lên đỉnh núi cao rồi cắm đầu nhảy xuống vậy. Bạn bắt đầu với rất nhiều sợ hãi nhưng khi vượt qua rồi thì phát hiện cũng chẳng có gì ghê gớm lắm đâu. Tất nhiên, chỉ nhảy khi bạn biết rõ đang có một sợi dây an toàn, chắc chắn buộc vào cổ chân mình, nếu không bạn sẽ phải hối hận.
Thế nhưng, làm tình không phải là điều ghê gớm tới mức khai sinh một người đàn bà. Chúng ta chỉ có thể thoát khỏi thế giới của những cô bé mới lớn khi có khả năng nhận thức và chịu trách nhiệm đối với những việc làm của bản thân. Chỉ lúc đó, phụ nữ mới có thể khước từ hai chữ “con gái” và thay bằng hai tiếng: Đàn bà.
Đã là đàn bà thì nên đẹp. Không phải chỉ bởi vì chúng ta được/bị choàng lên người một lớp áo mang tên “phái đẹp” hay để thu hút cánh đàn ông – nửa còn lại của thế giới này. Một người đàn bà nên đẹp để thỏa mãn lòng kiêu hãnh của chính con người mình.

Sắc
 

Quan niệm về vẻ đẹp là thứ phù du và dễ biến chuyển nhất trên đời.
Vào khoảng thời kì Phục Hưng, nàng Monalisa của Leonardo da Vinci nổi lên như một hiện thân của vẻ đẹp nữ giới. Thế nhưng, nếu như nàng bước ra khỏi tranh và sống giữa thế kỉ 21 thì hẳn là nàng sẽ tốn bộn tiền cho các lớp tập thể dục thẩm mỹ cùng các loại trà giảm cân. Hơn 1000 năm trước đây, những cô bé Trung Quốc từ 4 tới 5 tuổi đã phải chịu đựng biết bao đau đớn chỉ vì hủ tục bó chân. Thời đó, một đôi chân chỉ được coi là đẹp khi đáp ứng được tiêu chuẩn “Kim Liên tam thốn” (Gót sen ba tấc). Theo quy luật tất yếu của thời gian, những quan điểm kiểu như vậy không sớm thì muộn cũng dần bị đào thải.
Việc của đàn bà không phải là chạy theo cái nhìn của đám đông ngoài kia, mà là nhận thức được vẻ đẹp của chính bản thân mình. Giống như một tuyên ngôn của Plus and the City trước đây: Phụ nữ xấu đứng qua bên phải, những người đẹp còn lại – qua bên trái.
Đẹp – suy cho cùng, là một sự lựa chọn mà thôi. Nếu như bạn không lựa chọn bung nở, thì mãi mãi chỉ có thể là nụ hoa e ấp trong vườn, không cách nào khoe sắc được.



Đàn bà muốn đẹp, trước hết phải biết chăm sóc mình. Thân hình của bạn tiết lộ lối sống của bạn. Đừng cằn nhằn, đừng chê trách xã hội bất công hay chồng mình phản bội. Anh bạn của tôi đã nói rằng anh ta ghét nhất là phụ nữ lười, không bao giờ chịu làm mới mình mà chỉ đổ tội cho đàn ông thay đổi. Quá béo hãy chăm tập thể dục, quá gầy hãy ăn uống điều độ hơn, mắt thâm quầng hãy ngủ đủ, da nhờn – khô – mụn hãy chọn đúng loại sữa rửa mặt và dưỡng da phù hợp với mình.
Từ quan điểm cá nhân, thay vì những cô gái sinh ra đã hoàn hảo, tôi luôn thích những cô nàng gộp từng milimét lại để hoàn hảo hơn. Ý tôi là, những người như thế, có thể mắt họ không to tròn lắm, tóc không mượt mà lắm, da không mịn màng lắm, chân không dài lắm hay số đo ba vòng không chuẩn lắm. Tựu chung là nếu đưa lên máy phân tích thẩm mỹ thì những thứ ấy từ họ không thật đẹp. Nhưng, khi tất cả kết hợp với nhau: Mắt một mí, trán dô, nốt ruồi lệ châu, tàn nhang bên má, đôi môi mỏng mảnh, vân vân. Thì bỗng nhiên hợp thành một vẻ đẹp hoàn hảo.
Một vẻ đẹp khiến người ta (tôi) cứ muốn ngắm nhìn mãi.
Hương


Đàn bà đẹp luôn có mùi hương riêng.
Đó trước tiên phải là mùi của thịt da ngan ngát, của son rỗi và xuân thì. Là thứ mùi hương từ những buổi đầu gần gụi, đã gắn kết một mối dây thầm lặng mà khăng khít giữa đàn ông và đàn bà với nhau. Nó là điều mà không một thứ mùi nhân tạo đắt tiền nào có thể tạo ra được.
Nó nằm dịu dàng ngay trên cổ, sau gáy, bờ vai, dải xương quai xanh. Nó giấu mình qua những sợi lông măng, những tóc mai, trong lòng tay, vòng ngực ấm. Nó hiện hữu nơi mí mắt, trên bờ môi, sống mũi, vành tai, nốt ruồi nhỏ hay vết bớt nâu trầm.
Sau đó, là mùi nước hoa. Lớp mùi này, phải quyện hòa với lớp mùi gốc kia, thì mới toát lên vẻ đẹp thẳm sâu của đàn bà được. Nếu không sẽ là một sự kệch cỡm khó chịu. Đàn bà đẹp và thông minh thì phải biết chọn nước hoa cho mình. Chỉ chăm chăm xem quảng cáo, đọc review trên mạng hay nhìn vào giá tiền không phải là cách làm đúng đắn. Tham khảo là tốt, nhưng đừng quên cảm nhận thực tế của bản thân. Không phải cứ Chanel No. 5 thì sang trọng hay Lolita Lempicka thì sexy. Điều quan trọng là sự phù hợp. Giống như tình yêu, nước hoa là thứ không cách nào gượng ép.



Thời gian như biển cả, không ngừng cuốn trôi tất cả những hồi ức đẹp đẽ lẫn thương đau. Sau nhiều tháng năm, ngay cả gương mặt người mình yêu cũng hoàn toàn tan biến. Nhưng mùi hương lại như một đàn cá lội ngược, bất chấp dòng chảy của thời gian, luôn đưa người ta trở về với ký ức. Đôi khi rất đẹp, đôi khi rất đau.
Nếu như đem lòng yêu thương một người nào đó, thứ lưu luyến và lắng đọng lại mãi, chỉ có thể là mùi hương mà thôi.



Bí ẩn
Có câu “A secret make a woman woman”. Đã là đàn bà thì phải bí ẩn, đặc biệt là đàn bà đẹp. Hoặc vì, bản chất tò mò cố hữu của con người, mà thành ra, đặc trưng ấy của đàn bà trở nên đẹp lạ lùng. Không một người đàn ông nào mê đắm một người đàn bà đã phô bày tất cả. Sự bí ẩn tạo nên nét quyến rũ chết người. Có nghĩa là bạn không bao giờ biết một người đàn bà thực sự đang nghĩ gì, cho dù đó có là đàn bà đơn giản nhất thế giới.
Đàn ông như thợ săn còn đàn bà như con thú. Họ không đi săn vì thiếu thức ăn. Họ đi săn vì thứ cảm giác thỏa mãn khi chinh phục được mục tiêu của mình.
Hãy là một con nai vàng ngơ ngác, xinh đẹp đáng yêu, nhưng không chịu đứng yên cho người ta bắn. Chúng ta cần phải biết bỏ chạy đúng lúc, không quá gần, không quá xa, không quá nhanh, không quá chậm. Cho tới một thời điểm thích hợp, hãy từ tốn dừng lại, để biết mũi tên đã bay đúng một vòng mà găm trúng vào trái tim bác thợ săn.



Chúng ta đã nghe quá nhiều những truyền thuyết về việc “đàn bà dốt sẽ hạnh phúc hơn”, “đàn ông không thích phụ nữ giỏi hơn mình”. Điều đó có thể đúng, nhưng không đầy đủ. Chính xác hơn, đàn ông thích những người phụ nữ khôn ngoan – người luôn biết tất cả những gì mình nói nhưng không nói tất cả những gì mình biết.
Tỏ ra cực kỳ ngu dốt hay khoe khoang quá mức cũng đều sai lầm. Đàn bà khôn ngoan là ánh trăng ngần biết hiểu rõ người đàn ông của mình. Biết nên nói điều gì, im lặng điều gì. Là người khiến đàn ông muốn dành hàng giờ để tâm tình, trò chuyện. Cũng là người sớm ra thỏ thẻ, nhờ chồng mình dắt hộ một chiếc xe.
Đàn ông thì chinh phục, đàn bà thì gìn giữ. Để giữ gìn, chúng ta cần là một tổ hợp của yếu đuối và mạnh mẽ, hiểu biết và khiêm nhường, ngây thơ và khôn khéo, tin tưởng và ghen tuông. Không có gì là xấu xa hay tốt đẹp, chỉ xem cách chúng ta sử dụng như thế nào. Nếu đàn ông luôn ham thích những cuộc chiến tranh máu lửa nơi xa/thương trường, thì cuộc chiến của đàn bà lại âm thầm mà tinh vi, tàn khốc.



Hãy dành nhiều thời gian hơn để đọc sách. Ý tôi là, sách, không phải ngôn tình. Điều đó không hẳn để chiều lòng người đàn ông của mình, mà để bạn khám phá thế giới được nhiều hơn. Những cuốn truyện ngôn tình có thể xoa dịu tâm hồn bạn, nhưng chúng giống như chương trình truyền hình giải trí. Bạn không thể giải trí cả ngày. Đọc sách giống như một tấm vé cuộc đời trao vào tay bạn, ngồi một chỗ mà đi khắp thế gian này.

Yêu
 


Là đàn bà, điều quan trọng nhất, hãy biết yêu. Chúng ta sẽ chẳng là gì, nếu không biết yêu bản thân và yêu người khác. Thế giới này xao động vì sắc, ngây ngất vì hương, tò mò với những bí ẩn, nể phục cùng sự khôn ngoan, nhưng hoàn toàn ngã lòng là bởi tình yêu của đàn bà. Một người đàn bà biết trân trọng bản thân thì sẽ được người khác trân trọng như vậy.
Yêu kính mình, ngàn năm chẳng đủ
Hà cớ chi lại rước khổ vào thân.
Biết yêu kính mình, tức là bỏ công chăm chút cho tâm hồn và thể xác, là gắng sức tìm hiểu mong muốn, nhu cầu của bản thân, biết rõ mình muốn gì và cần gì. Đừng dày vò cơ thể này, đừng khước từ cuộc sống này. Vì với mỗi người đàn bà, chẳng có gì đẹp hơn thế.
Còn tình yêu thì quá đỗi mong manh. Chúng ta hãy cứ yêu người đàn ông của mình, vì yêu được là một gia tài lớn. Nhưng nếu một người đàn bà đẹp cũng chẳng đủ đối với người đàn ông cái gì cũng muốn, thì cầm lên được rồi cũng bỏ xuống được, là vậy mà thôi.
Kết


Sau cùng, như tôi đã nói, đàn bà đẹp thì luôn có quà. Và khi bạn trở thành một người đàn bà đẹp, bạn sẽ nhận ra, đó chính là món quà quý giá nhất. Bạn sẽ học được cách trân trọng và yêu thương bản thân cùng những người xung quanh. Bạn sẽ thấy nhiều cơ hội trong cuộc sống mở ra trước mắt. Vì triết lý ở đây vô cùng đơn giản, khi bạn thôi đổ lỗi cho hoàn cảnh và tự quyết định số phận của mình, cuộc đời bạn nhất định thay đổi.
Thường nghe, vị trí của nữ hoàng là ở bên cạnh nhà vua.
Hãy là người đàn bà đẹp trước đã, rồi thì bạn sẽ có cả sơn hà trong tay.
Nhược Lạc

Cuộc sống...người ơi!



1. Là một con người có thể nghèo tiền, nghèo bạc chứ đừng bao giờ nghèo nhân cách và đạo đức.

2. Sự thuỷ chung và lòng chân thành là nền tảng của hạnh phúc trong bất kỳ mối quan hệ nào.

3. Bề ngoài sang đẹp đến đâu mà tâm hồn khuyết tật thì cũng không có giá trị. Vì vậy, cái đẹp cần siêng năng trau dồi mỗi ngày chính là cái đẹp từ trong tâm hồn.

4. Nếu không dùng lời nói để xoa dịu, yêu thương thì nên im lặng. Đừng nên nói những lời dèm pha, xăm soi, gây đau khổ cho bất cứ ai vì ta không là họ, không thể hiểu được những góc khuất mà họ đã trải qua.

5. Khi bạn nói ra bí mật của mình, chính bạn còn không giữ được thì trông mong gì người khác giữ bí mật cho bạn.

6. Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt. Đơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt. Chân thành không mệt, giả dối mới mệt. Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt. Được mất không mệt, tính toán mới mệt. Thể chất mệt không hẳn là mệt. Tâm can mệt mới là mệt.

7. Đừng sợ khi bị chỉ trích. Nếu nó không đúng sự thật, bỏ qua nó. Nếu nó không công bằng, tránh bị tổn thương vì nó. Nếu nó khờ khạo, mỉm cười với nó. Còn nếu nó đúng, học từ nó.

8. Trong cuộc sống :

- Nếu lấy tiền tài làm trung tâm, bạn sẽ rất vất vả.

- Nếu xem con cái là tất cả, bạn sẽ bị mệt mỏi.

- Nếu nghĩ ái tình là lẽ sống, bạn sẽ nhận thương đau.

- Nếu coi hơn thua là mục tiêu, bạn sẽ luôn bất an.

- Nếu dùng khoan dung làm cách sống, bạn sẽ thấy hạnh phúc.

- Nếu lấy “biết đủ” làm tiêu chí, bạn sẽ luôn vui vẻ.

- Nếu biến cảm ơn thành động lực, bạn sẽ trở nên lương thiện.

St.

Tôi thích kiểu phụ nữ đã đi qua nhiều đổ vỡ.




Ít khi tôi thú nhận về mẫu người đàn bà mà bản thân cảm thấy lôi cuốn đến phát sợ. Tôi sợ ái tình mất đi bí ẩn thì sẽ thật nhạt nhòa. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi thích kiểu đàn bà trầm tính, không theo một cách bẩm sinh, mà là một con người đã từng thất tình, hận tình, bạc tình rồi từ bỏ dần mà trở thành hai màu đen trắng mộc mạc. Tôi không nghĩ đen trắng là cái màu ai cũng mặc được, bởi vì ở cái sắc đẹp nhất của hắc bạch, chúng chỉ giống với sự cô đọng, còn lại của một người đã có nhiều và cũng đã phải đi qua nhiều.

Tôi thích phụ nữ có cả giọng trầm. Không mấy ấn tượng với những cô gái trẻ đẹp mang chất giọng lanh lảnh. Cũng bởi “trầm” là một thứ mang dư âm cuốn hút khó tả của riêng nó, hệt như cái hoàn cảnh của sắc đẹp. Nhìn vào một nhan sắc tươi trẻ, không thể gạt bỏ suy nghĩ về một thứ đang lụi tàn. Tôi đắm đuối cái vẻ đẹp của phụ nữ trưởng thành như một nỗi ám ảnh của bản thân về sự hoàn thiện. Cái lúc mà đời người đạt tới chín chắn thì cũng đã phải mất rất nhiều. Nhưng trái với cái vẻ đẹp của một đóa hoa đang nở, cái phần còn lại sau đổ nát và héo úa đấy lại mang cái hình hài sang trọng nhất của một cá tính. Đẹp đến chết lặng và buồn đến bi ai. Tôi thích cái kiểu đẹp của một bức chân đen trắng như thế, nó mang cả giá trị thời gian, như mái tóc dài của một người phụ nữ.
Đàn bà giọng trầm điềm đạm, ít nói cũng vì đã hiểu cái sức nặng của ngôn từ, thế nên không phải lúc nào cũng mở miệng, nhưng mà lại có thể nói được những lời thấm sâu vào tâm can.
Yêu một người như thế, có lẽ chỉ là một tên đàn ông trưởng thành cũng chẳng đủ. Bởi vì con người lớn lên, đâu chỉ là về sự chín chắn trong cách cư xử mà còn là cả những hành trang mà họ mang theo trong đời. Tôi thích những túi da cũ nhàu bụi, những cuốn sổ mà giấy đã ngả màu và những cây bút chẳng hào nhoáng nhưng viết ra những nét mang cả tấm lòng cũng vì thế. Chúng mang những câu chuyện như một người phụ nữ chọn cách thả hồn mình về đâu mỗi khi một mình. Ở cái tuổi này, chẳng mấy ai mắc vào những sai lầm yêu đương con trẻ, thế nên họ đòi hỏi sự hòa hợp.

Tôi chẳng quan tâm lắm đến mấy chuyện phi công trẻ với lại máy bay. Lên giường với một người đàn bà không có nghĩa là có một người đàn bà. Một cô gái trung niên hồi xuân cũng không có kiểu quyến rũ như mẫu đàn bà làm tôi say lịm. Họ không đi tìm những cuộc phiêu lưu tình ái, chắc cũng bởi chưa đến mức tuyệt vọng đến thế về cái sự tự do của bản thân. Thế nên, để bước vào được tẩm cung của một người đàn bà như thế, đàn ông kiểu chẳng có gì ngoài tiền chắc chắn không bước qua nổi ngưỡng cửa.
Bóng tối của trưởng thành là những giọt nước mắt méo mó, rạn vỡ trong cô quạnh. Ngay cả đàn ông cũng phải đi quanh những tháng ngày như thế. Vậy thì phụ nữ sẽ phải làm thế nào. Tôi thích ngắm một người phụ nữ đã đi qua nhiều thứ, cho dù họ có trang điểm hoặc không. Đôi khi, xúc động nhất lại là khi nhìn họ âu sầu mắt thâm quầng, mặc quần áo rộng thùng thình ra mở cửa. Những kẻ tình nhân có tuổi đâu dễ nhìn nhau khóc. Có lẽ được ở cạnh nhau cũng đã có phần xoa dịu nên có đau đớn gì cũng không trào lên cao nổi mà vỡ òa. Nhưng mà cái thời điểm tôi yêu một phụ nữ như thế nhất không phải khi họ làm tôi cười, đấy là khi ôm con người tiều tụy khi vừa dốc cạn cảm xúc đấy, mặt lấm lem đấy vào lòng. Họ đã chờ bao lâu rồi để mà được khóc như một đứa trẻ *đặt một dấu hỏi vô hình*.

Những người như tôi đóng băng cái khái niệm thời gian về chuyện yêu, thế nên, quanh đi quẩn lại, có khi từ lúc 17 hay 19 vẫn chưa từng yêu tiếp. Chỉ là đổ vỡ thì thêm trải nghiệm. Đến lúc yêu lại, có lẽ vẫn đang mang những cảm giác tinh khôi thuở đôi mươi nhưng đã thêm đến chục năm kinh nghiệm để làm người.
Rồi phụ nữ vẫn biết cách làm tim đàn ông trong giây lát chết lặng.
Lặng lẽ đến choàng áo khoác lên lưng khi biết bạn đang ngồi cạnh bàn làm việc trong đêm lạnh, những cái ôm cổ, thơm má bí mật chốn đông người cho đến những hànhđộng liều lĩnh phát rồ khiến bạn phải vội vã lao ra giữ họ thật chặt rồi gào lên “Tại sao em/chị lại làm như thế? Em có biết anh/em đã sợ như thế nào không? Lúc nãy tim anh/em chuẩn bị nhảy ra ngoài đấy!”. Con người ấy thì cứ nấc lên và mắt ngấn lệ.

Những hành động như thế, dù là lừa tình hay xuất phát tự nhiên thì cũng đều khiến đàn ông cảm thấy “đặc biệt”. Nếu như nó còn được làm bởi những người phụ nữ trưởng thành và mạnh mẽ thì càng có sức lay động. Bởi vì họ sẽ không bao giờ cho phép những kẻ chưa đủ hấp dẫn và chưa đủ tin tưởng nhìn thấy phần trẻ con nữ tính nhất của mình.
Điều ấy như thể nói rằng họ đã tìm được một người đủ đàn ông để bản thân được làm đàn bà.
Tôi nghĩ, ở cái trạng thái đen trắng này của đàn bà với đàn ông có tuổi, chắc cũng là một kiểu chết. Một kiểu si tình đang hôn mê chờ trái tim đập lại. Hoặc như cách tôi nghĩ về bản thân là một con ma cà rồng xác héo, chưa được bơm đúng máu thì vẫn cứ trơ xác ở đó, tự ái tự ố với thời gian. Tôi biết mình sẽ thế nào khi con tim đập lại, nhưng mà tôi không biết ngày ấy sẽ là bao giờ.

Tôi tự nhận mình si tình. Dẫu biết sẽ không được yêu đương bình lặng, trong tâm can, vẫn không muốn chọn con đường dễ dàng. Trăm vị ái tình, ngọt bùi đắng cay có đủ, tôi hàng ngày thẩm cái đắng của cô quạnh, cũng là để một phần bồi đắp cho cái sự ngọt ngào.
Cố nhân sau này gặp lại nói với tôi: “Có một thứ hạnh phúc gọi là chia tay”. Tôi trước sau vẫn không hiểu điều này. Chỉ rõ mình đi khắp nơi tự do tự tại một mình nhưng trái tim vẫn chưa từng hết yêu. Không phải là yêu người cũ, chỉ là mang theo một bình rượu đầy, đến lúc gặp người thật có duyên mới đem ra cạn. Rượu ngon ủ càng lâu, vị càng đậm càng nồng. Trong lòng có hồng nhan tri kỷ thì dù không ở bên nhau, khắp chân trời góc bể, đâu cũng là chốn để yêu.

Đời người, có một lúc nhìn thấy cả chân trời nơi đầu mày cuối mắt là đủ. Không tham lam hạnh phúc, không màng thứ đời đời kiếp kiếp, đầu bạc răng long.

(Source: Mannup)

Em đợi anh đấy à?

 (Nay rảnh kể chuyện xíu cho cả nhà nghe. Thấy vậy chớ ta còn tin lắm những cổ tích đời thường vầy)



Người ta bảo Cô bị điên, nhưng Anh thì không nghĩ là vậy! Cô không phải 1 kẻ điên cuồng bệnh hoạn, mà cô điên vì người cô yêu, đó liệu có phải là cái tội?


Anh đã để ý Cô ngay từ ngày đầu tiên đến đây nhận công tác. Cô không xinh, thậm chí là trông rất lôi thôi. Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu. Ừhm, Cô là một người điên, có lẽ bị điên nên người ta mới có thể sở hữu được nụ cười ngây ngô và ánh mắt vô hồn đặc biệt.

Cô không nói gì cũng không chạy nhảy lung tung, việc duy nhất Cô làm là đứng ở ngã tư và quan sát mọi người đi lại. Ngày nào cũng vậy, từ chiều đến tối khuya.

Người ta kể lại cho Anh biết là cách đây gần một năm chồng chưa cưới của Cô đã tai nạn chết ở ngã tư này khi đang đứng đợi để đưa Cô đi chụp ảnh cưới. Cô rất ân hận vì chiều hôm đó đã ra muộn. Vì quá đau khổ cộng thêm những lời chỉ trích và dằn vặt từ bố mẹ người yêu nên Cô hóa điên. Lúc đầu Cô khóc lóc vật vã, rồi sau đó Cô trở nên câm lặng, Cô một mực cho rằng người yêu Cô chưa chết và mỗi buổi chiều cứ ra đây đứng cho đến tối muộn mới chịu về.

Nghe xong câu chuyện đó, Anh thấy vô cùng xót xa và thương cảm cho hoàn cảnh của cô. Ngày nào cũng chứng kiến cảnh cô lặng lẽ đứng đó dù nắng hay mưa, Anh cảm thấy lòng mình như thắt lại. Chẳng hiểu từ khi nào Anh lại thấy gần gũi với dáng người bé nhỏ, đáng thương ấy!

Rồi bất chấp chuyện Anh là một cảnh sát giao thông trẻ mới ra trường có một tương lai sáng lạn; bất chấp chuyện Cô hơn Anh 2 tuổi: bất chấp chuyện gia đình anh có cấm đoán hay không, Anh quyết định sẽ yêu thương, chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh

Một ngày, Anh lấy hết can đảm để đến trước mặt Cô và nói:

- Đưa tay đây!

Cô nhìn Anh vừa ngạc nhiên vừa khiếp sợ. Cô không nói gì, chỉ lùi lại và lắc đầu nguầy nguậy. Anh bình tĩnh nói tiếp:

- Cô đang đợi người yêu cô đúng không?

Cô gật đầu khe khẽ.

- Thế đưa tay đây, tôi đưa cô đến gặp người cô yêu!

Anh nhìn thẳng vào mắt Cô. Chẳng hiểu Anh có sức mạnh gì mà khiến cô tin và đi theo Anh như thế. Anh đưa Cô ra bãi biển, chỉ về phía chân trời - nới hoàng hôn đang buông xuống và nói:

- Chắc cô không biết, chồng chưa cưới của cô và tôi đều là...thiên sứ. Nhiệm vụ của chúng tôi là đi theo bảo vệ, yêu thương và chăm sóc những cô gái yếu đuối và ngốc nghếch như cô. Chồng chưa cưới của cô phải đi làm một trọng trách cao cả hơn nên anh ấy đã nhờ tôi đến bên cạnh cô, tôi sẽ phải thay anh ấy yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cô, vì thế cô phải nghe lời tôi, hiểu chưa?

Cô không nói gì, cũng không phản ứng gì, chỉ ngơ ngác nhìn anh. Anh nói tiếp, giọng đầy uy nghiêm:

- Đây là mệnh lệnh, cả tôi và cô đều phải thực hiện!

Nói rồi Anh kéo tay Cô đi. Mới đầu Cô ương bướng không chịu, Anh phải nói mãi, giải thích mãi Cô mới đi theo Anh. Anh đưa cô về nhà mình, mua cho Cô một bộ váy mới, bắt Cô đi tắm và thay đồ.

Bước ra khỏi phòng tắm, trông cô như công chúa lọ lem vừa thoát xác. Anh chợt nhận ra rằng cô rất đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng, thánh thiện và tinh khiết đến không ngờ. Cô e ấp và ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn. Anh cười khẽ, kéo tay Cô ngồi xuống ghế rồi chải tóc cho Cô. Sau đó Anh đưa Cô đi ăn và đưa cô về nhà bố mẹ đẻ của Cô.

Anh nói với họ rằng Anh muốn được quan tâm, chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh. Bố mẹ Cô mới đầu không dám nhận, họ từ chối khéo, họ nói con gái họ không xứng với anh. Nhưng nghe Anh giải thích với giọng hết sức chân thành, mẹ cô cảm động bật khóc, bà cúi đầu cảm ơn Anh. Còn Cô ngồi bên cạnh Anh chỉ im lặng ngoan ngoan như con mèo nhỏ, ngẩn ngơ lấy tay xoắn tóc.

Anh đổi tất cả ca trực sang buổi sáng để giúp Cô quên đi những giờ phút chờ đợi vô vọng vào mỗi buổi chiều. Anh đưa Cô đi dạo, vào hiệu sách, đi ăn kem và làm từ thiện...Anh nhận thấy Cô rất yêu quý trẻ con ở cô nhi viện. Cô nô đùa, nấu ăn và dạy chúng làm nhiều thứ. Mỗi lần đến đây Cô cười rất nhiều!

Suốt nửa năm kể từ ngày gặp nhau đến bây giờ Cô chưa hề nói với Anh câu nào, Anh hỏi gì Cô cũng chỉ lắc hoặc gật đầu rồi cười. Anh không hề tỏ ra khó chịu hay trách cứ Cô vì điều đó. Cô không nói, Anh nói. Anh kể cho Cô những gì diễn ra trong đời sống hàng ngày của Anh và mấy chuyện linh tinh lặt vặt khác.

Những lúc ngồi cạnh nhau không biết nói gì Anh thường hát cho Cô nghe. Cô ngồi im lặng, chớp chớp mắt nhìn Anh đôi khi là mỉm cười ngơ ngẩn, có lúc Cô lại thở dài như một người phụ nữ đã quá thấu hiểu sự đời. Nhiều lúc Anh cảm thấy như Anh và Cô đã yêu nhau từ lâu lắm rồi, đã quá hiểu nhau, chỉ cần ngồi cạnh nhau, không cần phải nói gì cả, vậy là đủ.

Nhưng rồi điều Anh sợ nhất cũng đã đến. Gia đình Anh biết chuyện và phản đối kịch liệt. Mặc cho Anh có giải thích hay van xin như thế nào bố mẹ Anh cũng một mực bắt Anh chuyển nhà, chuyển công tác đến nơi khác, Anh tuyệt đối không đợc gặp Cô nữa. Dù Anh đã rất yêu Cô nhưng Anh bắt buộc phải làm theo lời đấng sinh thành vì Anh không thể bất hiếu với họ.

Anh bất ngờ biến mất không một lời nhắn khiến Cô cảm thấy hẫng hụt và ngẩn ngơ như trước. Cứ mỗi buổi chiều Cô lại ra ngã tư, im lặng chờ đợi...

Gần 1 tháng trôi qua, không ngày nào là Anh không nhớ Cô. Anh luôn tự dằn vặt và trách bản thân mình quá nhu nhược, đến tình yêu của mình cũng không thể bảo vệ được.

Một ngày Anh tình cờ tìm thấy 1 cọng cỏ 4 lá đã héo khô trong túi áo. Một lần đi dạo công viên Cô hái được và đem tặng Anh. Bỗng dưng Anh nhớ Cô da diết, nhớ đôi mắt vô hồn và nụ cười ngây dại. Rồi chẳng kịp suy nghĩ thêm, anh lấy xe và phóng như bay suốt 2 tiếng đồng hồ để về gặp cô. Vẫn là cái ngã tư quen thuộc, vẫn dáng người bé nhỏ, mỏng manh ấy...Cô nhìn thấy Anh, nhoẻn miệng cười. Anh xuống xe, thở dốc:

- Em đợi anh đấy à?

Cô cười nhẹ, gật đầu. Anh cảm thấy hạnh phúc như vỡ òa, Anh ôm chầm lấy Cô, nghẹn ngào nói:

- Anh xin lỗi!

Cô khẽ thở dài, Cô đưa tay vòng qua ôm lấy Anh. Cô cất tiếng nói với cái giọng khản đặc và nhỏ xíu của một người đã câm lặng từ rất lâu.

- Em tưởng anh đi mất rồi, em tưởng anh cũng bỏ em ở lại đây bơ vơ như anh ấy.

Anh thấy trái tim mình nhói lại. Cô đã tỉnh rồi, Cô không còn là kẻ điên nữa, Cô đã biết yêu Anh rồi. Như thế này dù có bị ngăn cấm, cách trở đến đâu Anh cũng không bao giờ bỏ rơi Cô nữa.

- Em ngốc quá, anh là thiên sứ của em mà, nhiệm vụ của anh là phải ở bên yêu thương em cả cuộc đời, làm sao anh bỏ em mà đi được!

Cô mỉm cười, một giọt sương long lanh đậu trên đuôi mắt Cô hòa cùng hoàng hôn đang bao trùm lấy thành phố. Ở phía trên bầu trời kia có 1 thiên sứ thật sự đang mỉm cười...


Nguồn : sưu tầm