Showing posts with label Cội nguồn văn hóa. Show all posts
Showing posts with label Cội nguồn văn hóa. Show all posts

Friday, June 26, 2026

SỰ TĨNH LẶNG ĐÍCH THỰC (Bài hay đáng đọc)

 

Trong sự tĩnh lặng thì nguồn năng lượng bên trong của chúng ta sẽ tự động được thức dậy và mang lại sự biến đổi thích hợp ra thế giới bên ngoài.



Đó là một khoảng lặng cần thiết cho mỗi chúng ta khi có quá nhiều áp lực bên ngoài khiến tâm trí chạy nhanh như sóc. Do đó, chúng ta luôn phải kiểm tra lại tất cả mọi suy nghĩ hàng ngày để điều hướng chúng phù hợp với trải nghiệm cuộc sống mà chúng ta lựa chọn. Chúng ta cần một sự nghỉ ngơi có ý thức để có khoảng không gian neo lại chính xác những gì hỗ trợ cho hành trình hiện thực hóa của mình, chẳng hạn như ta biết rõ suy nghĩ nào có lợi cho hiệu quả hiện thực hóa thay vì bị tâm trí cuốn đi theo nhiều hướng.

Một tư duy logic khiến cho mọi so sánh, phân tích, phản biện là công cụ bóp méo sự thật đích thực về chúng ta. Thay vì chúng ta có sự bình an, vui vẻ thật sự chúng ta lại đi vật lộn với những làn sóng tổn thương ở bên ngoài. Vì vậy, chúng ta nên học cách lắng nghe và hành động theo con người đích thực bên trong thay vì hành động theo diễn biến bên ngoài, tự làm mình mệt mỏi. Đây chính là thời gian để Tâm trí thư giãn, nghỉ ngơi và tái tạo lại sức khỏe tinh thần thì tự nhiên chúng ta thấy mọi thứ xung quanh vô cùng nhẹ nhàng, hoặc phát sáng và rạng rỡ.

Tâm của chúng ta sẽ phản ánh ra thế giới bên ngoài.

Thực hành Tĩnh lặng giúp ta tăng khả năng sáng tạo và năng suất hoạt động cao hơn rất nhiều, chứ không phải sự sáng tạo đến khi chúng ta cố gắng suy nghĩ về nó. Khi chúng ta càng tĩnh lặng thì mọi thứ trong cuộc sống càng suôn sẻ và trôi chảy.

Làm thế nào để buông xã những áp lực và quay về tĩnh lặng?

Dừng lại và lắng nghe những cuộc trò chuyện đang diễn ra trong đầu. Cuộc đối thoại nội bộ của chúng ta bao gồm rất nhiều giọng nói khác nhau như: giọng nói phán xét của thẩm phán, giọng nói sợ hãi, đổ lỗi cho hoàn cảnh của một người nạn nhân hoặc giọng nói của một người giải quyết vấn đề thậm chí không phải vấn đề của mình hay giọng nói của người anh hùng muốn đi giúp người này người kia hoặc giọng nói bên trong rằng mình phải làm cái này, mình phải làm cái kia. Những giọng nói này luôn luôn diễn ra vì chúng ta vô thức không hề biết mình đang suy nghĩ cái gì.

Trong thời gian này, chúng ta chỉ cần lắng đọng lại và nghe kỹ cuộc trò chuyện trong đầu chúng ta thì sẽ thấy rõ rằng và phát hiện: chính bản thân mình cũng có rất nhiều giọng nói mà nó tượng trưng cho rất nhiều nhân cách, rất nhiều khía cạnh trong con người chúng ta (thiện/ác, ánh sáng/bóng tối).

Ví dụ: Một số đóng vai là người truyền cảm hứng cho chúng ta, bằng những giọng nói khôn ngoan, uyên bác. Một số khác lại làm nhụt ý chí của chúng ta, bằng những sự trừng phạt bởi giọng nói phán xét, đe dọa khiến cho chúng ta sợ hãi. Một số khía cạnh khác nữa có thể ở bất kỳ vị trí nào trong tâm chúng ta, chỉ chờ cơ hội nổi lên mà thôi.

Những giọng nói (hoặc nhân cách) này đều có một điểm chung là: đều đưa chúng ta ra khỏi HIỆN TẠI, khiến chúng ta bị xoay vòng và chúng ta bị bám theo những suy nghĩ đó (ký ức cũ về quá khứ) và sau đó hình thành “một chiến lược” để đối phó với tình huống tương lai có thể xảy đến, trong khi tất cả những suy nghĩ tương lai đều do chúng ta TƯỞNG TƯỢNG (dự cảm của cơ chế phòng vệ). Thay vì hiện diện với những gì thực sự đang ở trước mắt của chúng ta, thì chúng ta lại hiện diện với các cuộc đối thoại hỗn độn tổng hợp từ các câu chuyện trong quá khứ kết hợp những nỗi sợ hãi trong tương lai. Do đó, chúng ta cần có phương pháp để mình bình tĩnh lại.

Có một phương pháp đã tồn tại hàng nghìn năm: THIỀN.

Thiền chỉ đơn giản là chúng ta bước vào giây phút hiện tại và ở lại với hiện tại. Chúng ta hiện diện trong hiện tại trong từng khoảnh khắc, trong từng giây phút. Thực hành thiền thúc đẩy sự tĩnh lặng bên trong. Đơn giản là chúng ta ngồi im lặng hoặc di chuyển trong tâm trí của mình, ngồi quan sát những gì mình đang có mà không phán xét hay không thay đổi bất cứ điều gì. Khi quan sát thấy mình đang bị cuốn theo những dòng suy nghĩ đi khắp nơi và vượt ra ngoài thì chúng ta chỉ cần kéo ý thức của tâm trí về thời điểm hiện tại: tại khoảnh khắc này, tại nơi đây và ngay lúc này.

Một trong những lợi ích lớn nhất của thiền là chúng ta không bị “đồng hóa” với các cuộc đối thoại nội tâm của chúng ta. Thường chúng ta nghĩ rằng những suy nghĩ bên trong đầu của chúng ta là chúng ta, khi thiền chúng ta tách mình ra khỏi suy nghĩ đó và trở thành nhân chứng quan sát suy nghĩ đó để nhận ra rằng: suy nghĩ chỉ là suy nghĩ, chúng tồn tại ở trong đầu chúng ta nhưng không phải là chúng ta mà con người là SỰ HIỆN DIỆN CÓ Ý THỨC làm cho suy nghĩ của chúng ta trở thành HÀNH ĐỘNG THIẾT THỰC ra bên ngoài. Thiền chính là giúp chúng ta trải nghiệm SỰ THẬT này.

Nếu chúng ta ghi nhớ điều này suốt cả ngày thì chúng ta dễ dàng buông tất cả mọi suy nghĩ đang gây ra đau khổ, phiền não, lo lắng, sợ hãi vì chúng đơn giản diễn ra trong đầu chúng ta mà thôi, nó không phải là hiện thực, nó không phải là chúng ta. Trên con đường sống cùng Nữ thần, chúng ta phải khám phá ra những gì là HIỆU QUẢ NHẤT đối với mình cũng như thực hành thiền tĩnh lặng. Thiền không chỉ là ngồi xuống, nhắm mắt lại và quan sát hơi thở của mình mà: Thiền chính là chúng ta tập trung vào bất kỳ việc gì chúng ta đang làm tại một thời điểm và chúng ta biết rằng chúng ta đang làm việc đó. Thiền là sự tập trung hoàn toàn vào Tất cả hành động chúng ta đang làm với một Ý THỨC có nhận thức 100% biết mình đang làm gì.

Ví dụ: chúng ta đang ngồi chia sẻ với nhau, chúng ta hiện diện với nhau và tập trung hoàn toàn vào buổi chia sẻ, tập trung năng lượng hoàn toàn với nhau thì đó chính là đang thiền chứ không phải là ngồi nhắm mắt lại quan sát hơi thở hay ngồi nhắm mắt lại nghe nhạc thì mới là thiền. Thiền là tất cả những gì chúng ta làm với sự tập trung và tỉnh thức có ý thức. Vì vậy, chúng ta có thể thiền 24/24 giờ một ngày, không nhất thiết phải tuân theo các nguyên tắc cứng nhắc. Như chúng ta đang hít thở thì chúng ta biết mình đang hít thở, chúng ta đang nấu cơm thì chúng ta biết mình đang nấu cơm. Hãy kết nối với cơ thể vật lý của mình, cơ thể cảm xúc của mình để tất cả đều được thăng hoa, thỏa mãn và hài lòng.

Thiền phải diễn ra với sự đón nhận thoải mái, dễ chịu của chúng ta. Đừng bao giờ thiền với “vị Thẩm phán” trong đầu cố làm cho đúng mà hãy mở lòng ra để khám phá nhiều cách khác nhau mà chúng ta có thể thiền.

4 cách để mang lại sự tĩnh lặng cho cuộc sống của chúng ta

1/ THIỀN TĨNH LẶNG

Tìm một không gian yên tĩnh, nơi mà chúng ta cảm thấy vô cùng thoải mái từ trong ra ngoài. Sau đó, chúng ta ngồi xuống hoặc nằm xuống, không quan trọng tư thế của bạn ra sao. Với người mới thực hành hãy tự đặt đồng hồ báo thức và tập trong 5-10 phút để không bị sa đà quá vào sự háo hức tìm kiếm bên trong của tâm trí. Khi đã trong tư thế ngồi im hoặc nằm im, bạn hãy tự hỏi bản thân: “Ở đây đang có sự tĩnh lặng nào?” và hít thở tự nhiên, bắt đầu đi tìm ở bên trong bạn những nơi đang diễn ra sự tĩnh lặng. Đây chính là sự tĩnh lặng ở bên trong.

Đơn giãn hãy thoải mái, thư giãn và để Tâm trí đi khám phá tất cả những nơi nào tĩnh lặng nhất ở bên trong, nơi nào chúng ta cảm thấy yêu thương nhất, bình an nhất thì đấy chính là nơi tĩnh lặng nhất ở bên trong chúng ta.

Lúc này, cơ thể chúng ta có thể lắc lư hoặc muốn cử động thì hãy để chúng diễn ra tự nhiên. Lúc này, tâm trí của chúng ta có thể nổi lên và kéo chúng ta đi ra khỏi hiện tại thì hãy tiếp tục tỉnh táo neo bản thân mình vào nơi mà chúng ta đã khám phá ra được sự bình an, yêu thương ở bên trong của chúng ta. Thông qua đó, chúng ta học được cách làm người nhân chứng để quan sát, chứng kiến tất cả những suy nghĩ của mình trong lúc chúng ta đang tĩnh lặng.

2/ THIỀN LẮNG NGHE SỰ TĨNH LẶNG Ở BÊN TRONG

Ở trong một nơi hoàn toàn yên lặng, bất kỳ yếu tố nào có thể làm phiền chúng ta như điện thoại, tivi… hãy tắt chúng. Sau đó, cũng đặt đồng hồ báo thức trong 5-10 phút cho đến khi quen dần chúng ta có thể đặt đồng hồ trong 20 – 30 phút hoặc 60 phút. Tiếp theo chúng ta có tư thế nằm hoặc ngồi thoải mái, cử động tự nhiên và nhắm mắt lại.

Khi chúng ta đã định vị cơ thể của mình xong, chúng ta bắt đầu đi dần vào bên trong và tìm kiếm những khoảng lặng bên trong tâm trí của mình: đó là những khoảng lặng tồn tại giữa những dòng suy nghĩ của chúng ta, nơi mà dòng suy nghĩ này vừa kết thúc thì có một khoảng lặng vô cùng ngắn ngủi để chuyển sang suy nghĩ tiếp theo. Chúng ta hãy tìm kiếm khoảng lặng giữa 2 luồng suy nghĩ như vậy, rất nhiều suy nghĩ khác tiếp tục nảy sinh nhưng chúng ta không cần làm gì cả, cứ để chúng diễn ra đến và đi, đến và đi...

Bạn có thể tưởng tượng bản thân đang ở một địa điểm tuyệt đẹp, vô cùng thơ mộng khiến bạn cảm giác vô cùng bình an, vô cùng rạng rỡ và những suy nghĩ của chúng ta giống như những đám mây đang trôi lơ lửng trên bầu trời. Sau đó, chúng ta đưa nhận thức của mình đến không gian tĩnh lặng ở giữa hai đám mây đó trong tưởng tưởng của chúng ta để dễ dàng hình dung hơn suy nghĩ của chúng ta như các cụm mây và tìm ra khoảng trống giữa các cụm mây.

Việc tìm ra khoảng trống này phải diễn ra bình thường, đừng ép buộc bản thân phải cố gắng tìm ra chúng hoặc nản lòng phán xét bản thân mình khi chưa tìm được. Hãy để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên cho đến khi nào chúng ta chợt nhận ra được khoảng không giữa hai dòng suy nghĩ.

Hãy đặt 2 tay bạn: Tay trái đặt lên bụng (luân xa 3) và tay phải đặt lên trái tim (luân xa 4) và trải nghiệm sức mạnh của khoảnh khắc hiện tại khi chúng ta đặt tay như vậy. Chúng ta cảm giác như thế nào? Những suy nghĩ của chúng ta luôn luôn đến và đi, luôn luôn có 2 luồng suy nghĩ cạnh nhau, nên khi chúng ta nhận ra được những khoảng lặng giữa chúng thì chúng ta đã tìm được sự tĩnh lặng ở bên trong của chúng ta. Việc đặt tay sẽ giúp chúng ta tập trung hơn và cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay tỏa ra toàn bộ cơ thể và giúp chúng ta đi vào sự tĩnh lặng nhanh hơn, khiến chúng ta cảm thấy bình an hơn.

Hãy luyện tập thường xuyên để khi chúng ta làm bất kỳ việc gì, chúng ta luôn đảm bảo khả năng cảm nhận sự tĩnh lặng ở bên trong. Nghĩa là chúng ta đang sống song song giữa 2 thế giới, một là thế giới tĩnh lặng bên trong và một thế giới vô cùng náo nhiệt ở bên ngoài.

3/ THIỀN LẤP KHOẢNG TRỐNG

Thay vì ngồi/nằm để tìm kiếm sự tĩnh lặng thì chúng ta sẽ chọn một câu khẳng định hoặc là một âm tụng để nói đi nói lại trong đầu của mình. Khi chúng ta tập trung cho tâm trí của mình vào một thứ gì đó nghĩa là chúng ta đang sử dụng không gian trong bộ não của mình. Cho nên những suy nghĩ ngẫu nhiên vẩn vơ đến nó sẽ chiếm không gian của bộ não, thì khi chúng ta sử dụng câu khẳng định hoặc là một âm tụng giữ cho chúng ta tập trung bộ não vào MỘT MỤC TIÊU DUY NHẤT. Nếu chúng ta có thể tập trung hoàn toàn vào câu nói hoặc câu khẳng định đó thì bắt đầu ta sẽ cảm nhận được sự im lặng giữa mỗi một từ lặp đi lặp lại như vậy và để sự tĩnh lặng giữa các từ đó thấm vào trong cơ thể của chúng ta.

Khi thức dậy mỗi buổi sáng, chúng ta hãy thực hành việc nhắc đi nhắc lại âm tụng hoặc câu khẳng định mang theo bên mình cả một ngày như vậy. Một lời khẳng định chỉ là một từ hoặc một câu nói (hoặc bất kỳ điều gì tương tự như vậy).

Ví dụ như: Bình an! Bình an! Bình an! Hoặc là “Tôi có thể mở tất cả khả năng của mình” Hoặc là “Tôi tập trung cả ngày hôm nay của tôi cho một điều gì đó…”. Hãy ghi nhớ từ đó hoặc câu nói đó ở trong đầu của mình.

Chúng ta có thể chọn một nơi tĩnh lặng khi vừa thức dậy, đặt đồng hồ 5 phút và bắt đầu lặp đi lặp lại câu khẳng định trong đầu của mình hoặc là chúng ta nói to lên để khẳng định thêm một lần nữa cái quyết tâm mà chúng ta tập trung vào mục tiêu gì đó trong ngày. Lưu ý chúng ta phải nói từ ngữ, câu khẳng định trong trạng thái tỉnh thức và chúng ta biết là chúng ta đang nói gì, hiện diện toàn bộ tất cả sự tập trung, sự chú ý của chúng ta vào từng từ, từng từ một. Khi chúng ta tập trung như vậy thì tâm trí của chúng ta không còn bị lạc hướng.

Ví dụ: chúng ta có thể khẳng định trong lúc đang đánh răng, đang rửa mặt, đang đi bộ trên đường hay tập thể dục hoặc là bất kỳ lúc nào mà ta cảm thấy mình đang bị mất tập trung.

Chìa khóa ở đây là chúng ta hiện diện trong từng khoảnh khắc và mang sự tĩnh lặng, sự bình tĩnh vào trong từng từ ngữ, vào trong từng câu khẳng định để nó thấm vào cơ thể của mình và chúng ta trải nghiệm điều đó hơn là nghĩ về nó.

4/ THIỀN TRONG KHI ĐI NGOÀI ĐƯỜNG

Mỗi một khi chúng ta di chuyển, hãy tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào việc di chuyển, tập trung mọi giác quan để cảm nhận được bất kỳ cái gì diễn ra ở trên đường: không khí trong trẻo, tươi mới, bụi bặm hay nó nóng nực, ồn ào hay vội vã; hình ảnh trên đường hỗn loạn hay trật tự. Trong từng bước đi hãy mở các giác quan của mình ra để theo dõi điều đó và quan sát chúng, để 5 giác quan hoạt động hết công suất và để những sự vật hiện tượng diễn ra tự nhiên. Vì vậy ta phải mở hết các giác quan để nhận tất cả thông tin đó để hòa với sự náo nhiệt trên đường.

Thực hành này giúp chúng ta dễ dàng nhận ra sự phân tách giữa hai trạng thái đối lập nhau: giữa sự tĩnh lặng bên trong và sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Giống như chúng ta quan sát hai thế giới đối lập hoàn toàn với nhau.

Người thầy vĩ đại nhất của chúng ta là Tĩnh lặng.

Dù có tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ ồn ào nhưng chúng ta có thể quan sát được sự im lặng trong trật tự của thiên nhiên, nó là hữu hình và chúng ta có thể quan sát được.

Khi thực hành quen phương pháp này, chúng ta là một người quan sát và thấy ngay sự rõ ràng đối lập: sự tĩnh lặng bên trong và sự náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Chúng ta có thể đạt đến trạng thái nhận diện sự phân biệt này ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ tình huống nào

Sống cùng Nữ thần trong bạn (Phần 2: Đích Danh)

Xem lại buổi 6: https://youtu.be/uvVvdxV7ZUs

Mai Thuần Khiết ghi lại.


Bài học "hàng nghìn năm vẫn đúng" của 1 vị hoàng đế La Mã, 1 thống tướng và 1 nhà văn bị liệt: Giữa muôn trùng giông bão, mắt bão hóa ra là nơi bình yên nhất

 


Ai cũng có những ngày tồi tệ trong đời, nhưng chỉ cần tìm cho mình dù chỉ một giây phút bình yên, bạn sẽ vượt qua được vô vàn giông bão trước mắt.

    Đã là con người, không ai có thể tránh khỏi việc bị stress.

    Trước kia, tổ tiên của chúng ta căng thẳng mỗi ngày vì phải đi tìm cái ăn chỗ ngủ, chiến đấu chống lại thú dữ. Giờ đây, cuộc sống đã trở nên hiện đại hơn, thức ăn dư thừa, thú dữ cũng không còn. Thế nhưng, stress vẫn là nỗi ám ảnh trong cuộc sống.

    Vậy những người đi trước đã làm thế nào để không bị stress, và liệu chúng ta có thể bắt chước không? Câu trả lời là có. Ngoài ra, chúng ta có thể học hỏi tấm gương quản lý stress từ những người nổi tiếng dưới đây.

    Hoàng đế La Mã Marcus Aurelius vẫn sống rất thanh thản dù gánh trên vai trách nhiệm duy trì sự bình an của đất nước.

    Tổng thống Mỹ Dwight Eisenhower lãnh đạo quân Đồng minh giành chiến thắng trong Thế chiến II mà không bị kiệt sức.

    Tác giả kiêm chiến lược gia Robert Greene mất khả năng đi lại sau một cơn đột quỵ, nhưng vẫn duy trì được phong thái và năng suất làm việc.

    Chúng ta đã không nhận ra rằng trong giông bão vẫn còn tồn tại một chốn bình yên - chính là tâm điểm của cơn bão.

    Chạy trốn mà không cần đi xa

    "Con người cố gắng chạy trốn - bằng cách về nông thôn, ra bãi biển, đi lên núi. Bạn cũng ước mình có thể làm vậy. Điều ngu ngốc là: bạn có thể chạy trốn bất cứ khi nào bạn muốn. Bằng cách đi sâu vào nội tâm. Chẳng có nơi nào yên bình - tránh xa khỏi mọi sự quấy rầy - hơn là chính tâm hồn bạn. Một hồi ức về hiện tại, và ở đó chính là sự tĩnh lặng tuyệt đối" - Marcus Aurelius viết trong tác phẩm "Thiền định".

    Những dòng trên được viết từ năm 180 SCN, nhưng ý tưởng "chạy trốn" vẫn thường xuyên được con người hiện đại nhắc tới. Đã bao nhiêu lần bạn ước mình có thể chạy trốn, nhâm nhi ly nước mát nơi biển xanh cát trắng?

    Tuy nhiên, chẳng hoàng đế nào được phép "chạy trốn". Việc trị vì đất nước không cho phép ông dành thời gian cho một kỳ nghỉ xa hoa. Trên thực tế, Marcus Aurelius liên tục phải đối mặt với căng thẳng từ công việc và cuộc sống.

     Bài học hàng nghìn năm vẫn đúng của 1 vị hoàng đế La Mã, 1 thống tướng và 1 nhà văn bị liệt: Giữa muôn trùng giông bão, mắt bão hóa ra là nơi bình yên nhất  - Ảnh 1.

    Marcus Aurelius

    7 trong số 13 người con của Marcus Aurelius mất sớm.

    Một người bạn kêu gọi bạo loạn để lật đổ ông, mà nguyên nhân lại bắt nguồn từ lá thư của chính người vợ đầu gối tay ấp.

    Đại dịch Antonine đã bùng phát trên toàn đế chế, giết chết gần 10% dân số thành Rome lúc bấy giờ.

    Một bộ tộc German đã nổi dậy và tấn công La Mã, buộc Marcus Aurelius phải sống nốt phần đời ốm yếu còn lại trong các doanh trại Spartan.

    Sống một cuộc đời căng thẳng như vậy, nhưng Marcus Aurelius chưa từng biến thành một tên bạo chúa. Vậy ông đã làm điều đó bằng cách nào?

    Marcus Aurelius từng tiết lộ trong nhật ký rằng ông "chạy trốn" bằng cách đào sâu vào tâm hồn mình. Cuốn nhật ký mà ông đem theo - thứ sau này trở thành tác phẩm "Thiền định" - chính là lối thoát của vị hoàng đế La Mã này. Chỉ mất vài giây, ông có thể tìm thấy bình yên tuyệt đối cho riêng mình.

    Ngay cả một vị hoàng đế bận rộn cũng tìm được lối thoát mà không phải chạy trốn, vậy sao chúng ta lại không thể? Chúng ta đâu cần nhảy lên máy bay để đi đâu đó thư giãn. Sự bình yên thật ra luôn hiện diện gần hơn chúng ta nghĩ - ở trong tâm hồn của mỗi người.

    Kiểm soát cuộc sống để làm mới bản thân

    Là tư lệnh tối cao của quân Đồng Minh, thống tướng Dwight "Ike" Eisenhower có nhiệm vụ điều hướng các chính trị gia, các tướng lĩnh sơ cấp đến từ nhiều quốc gia và nhiều mặt trận. Khối lượng công việc đồ sộ này tất nhiên đã gây căng thẳng cho ông.

    Thống tướng George Marshall - cấp trên của Eisenhower - đã đặc biệt căn dặn ông: nếu không giải quyết được stress, đó sẽ chính là tử huyệt của ông.

    Cuối cùng, Eisenhower cũng tìm ra cách. Thỉnh thoảng, ông sẽ đến một ngôi nhà được gọi là "Telegraph Cottage" nằm ở ngoại ô London (Anh) để thư giãn, mà không dùng bất kỳ thiết bị liên lạc nào.

     Bài học hàng nghìn năm vẫn đúng của 1 vị hoàng đế La Mã, 1 thống tướng và 1 nhà văn bị liệt: Giữa muôn trùng giông bão, mắt bão hóa ra là nơi bình yên nhất  - Ảnh 2.

    Dwight Eisenhower

    Tại đây, Eisenhower không ngừng làm mới bản thân và học cách kiểm soát cuộc sống. Thay vì bận bịu làm việc với các bên tham chiến, ông dành thời gian để nấu ăn, đọc tiểu thuyết cao bồi, chơi golf và đi dạo. Nhờ vậy, vị tướng đã giải tỏa được những căng thẳng tích tụ bấy lâu nay.

    Bí quyết thư giãn không nằm ở bản thân ngôi nhà, hay việc nằm một chỗ và không làm gì cả. Điều quan trọng là chúng ta phải học được cách giành lại quyền kiểm soát cuộc sống - thứ mà thế giới đã tước đoạt đi bấy lâu nay.

    Tận dụng khoảng "thời gian chết"

    "Tôi bị kẹt trong văn phòng của chính mình. Nhưng mỗi khi đọc sách về lịch sử cổ đại, tôi cảm tưởng như mình đã dịch chuyển tới Hy Lạp. Tôi không còn ở trong văn phòng, mà hiện diện ở khắp nơi trên thế giới. Hãy tận dụng thời gian này giải thoát cho bản thân, đắm chìm trong các triết lý, lịch sử và tiểu sử vĩ đại. Đó là cách để tạo ra thời gian có ích." - Robert Greene nói trong Daily Stoic Podcast.

    Tác giả kiêm chiến lược gia Robert Greene đã mất khả năng đi lại sau một cơn đột quỵ. Chẳng những stress vì không thể vận động như lúc xưa, ông còn phải đối mặt với hàng giờ đồng hồ tập luyện phục hồi chức năng nhàm chán.

    Trong một buổi phỏng vấn, ông đã so sánh "thời gian chết" với "thời gian có ích". Thời gian chết khi bạn vô thức xuôi theo dòng chảy xung quanh mình, nhưng không thực sự tham gia. Lúc đó, bạn không thực sự kiểm soát được thời gian của mình, vì vậy cảm thấy stress cực độ.

     Bài học hàng nghìn năm vẫn đúng của 1 vị hoàng đế La Mã, 1 thống tướng và 1 nhà văn bị liệt: Giữa muôn trùng giông bão, mắt bão hóa ra là nơi bình yên nhất  - Ảnh 3.

    Tuy nhiên, bạn có thể tạo thêm thời gian cho bản thân bằng cách sử dụng nó một cách có ích. Chẳng hạn, Greene đã dùng như giờ phục hồi chức năng để vận động cơ bắp thay vì chỉ nghe nhạc. Ngoài ra, những giờ làm việc văn phòng cũng trở nên có ích hơn vì ông đã học được cách kiểm soát não bộ mình. Kể cả khi không thể đi lại, ông vẫn có thể đọc sách và nghiên cứu như bình thường.

    Thời gian có ích được tạo ra bởi sự kiểm soát. Hãy giành quyền kiểm soát bằng cách biến thời gian chết thành thời gian có ích. Giống như Eisenhower và Aurelius, Greene đã tìm ra cách để làm mới bản thân và giải tỏa stress nhờ có thời gian học cách kiểm soát cuộc đời mình.

    Trong giông bão, mắt bão chính là nơi bình yên nhất

    Để giải tỏa căng thẳng, chúng ta không cần lên máy bay đi chơi xa, hay nghỉ dưỡng ở khu resort đắt tiền nơi hoang đảo. Lối thoát thật ra luôn gần hơn chúng ta nghĩ.

    Marcus Aurelius tìm thấy lối thoát qua những trang nhật ký. Ông thực sự đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình và không bị thế giới hỗn loạn xung quanh ảnh hưởng.

    Dwight Eisenhower tìm thấy lối thoát bằng việc nấu ăn và dành thời gian chăm sóc bản thân mỗi khi có thể.

    Cuối cùng, Robert Greene tìm cách chuyển đổi thời gian chết bị kẹt trong nhà thành thời gian có ích bằng cách đọc sách và nghiên cứu.

    Chỉ cần giành lại quyền kiểm soát một thứ gì đó từ tay định mệnh, chúng ta có thể bước vào cái tâm yên bình giữa muôn trùng giông bão căng thẳng. Đó là thứ đã giúp một vị hoàng đế La Mã giữ bình tĩnh trước áp lực, duy trì "cái đầu lạnh" của một vị thống tướng trong chiến tranh, cứu sống một tác giả nổi tiếng khỏi sự tuyệt vọng của bệnh tật.

    (Theo Medium)

    Friday, May 22, 2026

    Anh sẽ nấu cháo cho em

     

    Dự đám tang của người bạn xong, anh lái xe như bay về nhà. Mở cửa vào, anh thấy vợ đang nằm cuộn tròn trên sofa ngủ quên.


    Câu chuyện của người chồng ngày nào cũng nấu cháo trắng cho vợ…


    Gạo là gạo nếp, nồi là nồi nung từ đất sét, bếp là bếp than. Ngày nào cũng vậy, cứ 4h20’ sáng là anh trở dậy, chuẩn bị nhóm bếp, đổ nước vào nồi, vo đãi lại gạo đã được ngâm sẵn trong nước từ trước.


    Đợi nước sôi, anh cho gạo vào nồi, đun to lửa 10 phút rồi để lửa liu riu. Nước trong nồi thỉnh thoảng lại trào ra, anh đứng cạnh khom lưng, dùng muôi quấy nhẹ…


    Nửa tiếng sau, anh một tay bưng bát cháo nóng hổi, một tay bưng đĩa rau xào thái chỉ thơm phức vào phòng ngủ, gọi cô dậy.


    Cô xoay người lại, lẩm bẩm câu gì đó rồi lại quay vào ngủ tiếp. Anh không nỡ gọi tiếp.


    Ngồi trên đầu giường, nhìn đồng hồ rồi lại nhìn cô, rồi lại nhìn đồng hồ. Cô đột nhiên đang nằm liền bật dậy như lò xo nhìn đồng hồ, vội vã mặc quần áo rồi ra khỏi giường, trách móc: “Muộn mất rồi, sao anh không gọi em dậy?”


    Anh lại đưa bát cháo về phía trước: “Không phải vội, vẫn còn thời gian, em cứ ăn hết bát cháo này trước đi đã.”


    Cháo chỉ có gạo nấu thành, không cho thêm bất cứ thứ gì. Những bát cháo như thế, cô đã ăn suốt 5 năm nay. Khi anh và cô kết hôn, nhà không có tiền để tổ chức tiệc mừng, hai người về ở với nhau, thế là thành một nhà.


    Đêm tân hôn, anh mang một bát cháo trắng cho vợ và nói: “Dạ dày em không tốt, ăn nhiều cháo trắng một chút, có lợi cho dạ dày.”


    Cô ăn, bát cháo trắng thanh đạm không chỉ làm ấm dạ dày mà còn làm sưởi ấm cả trái tim cô.


    Họ cùng làm việc trong một nhà máy, cô là nhân viên ca sáng thường niên, anh là nhân viên ca đêm thường niên. 4h sáng anh hết giờ làm, 5h30 sáng cô đi làm, thời gian họ ở cùng nhau chỉ có hơn một tiếng đồng hồ.


    Việc đầu tiên khi anh đi làm về là nhóm bếp, nấu cháo. Anh chỉ biết nấu cháo trắng. Điều kiện kinh tế của họ có lẽ cũng chỉ cho phép anh nấu được cháo trắng mà thôi.


    Cứ mỗi ngày một bát cháo trắng như thế, anh làm cho nét mặt vợ ngày càng nhuận sắc, lúc nào cũng tươi đẹp như hoa.


    Về sau, tình hình kinh tế của nhà máy không được tốt, anh nghỉ việc nhưng sống thì vẫn phải sống. Anh rút tiền tiết kiệm, cô bán chiếc nhẫn mà mẹ cho khi cưới, gom góp lại mở một tiệm tạp hóa nhỏ bán nồi niêu bát đĩa.


    Lợi nhuận không đáng là bao nhưng anh vẫn cần mẫn làm việc. Cô tan làm cũng ra phụ anh bán hàng. Những lúc không có khách, hai vợ chồng ngồi cạnh đống đồ, nhìn nhau hạnh phúc.


    Anh nói: “Đợi anh có tiền, chúng ta sẽ mở hẳn một chuỗi cửa hàng, ở đâu cũng có.”


    Cô nghe vậy liền nói: “Đến lúc đó, em sẽ không đi làm nữa, ngày ngày ở nhà làm đồ ăn ngon cho anh.”


    “Cần gì em phải nấu, muốn ăn gì chúng ta cứ ra thẳng nhà hàng thôi”, anh nói.


    Nhưng cô gạt phắt: “Không, em chỉ thích ăn cháo trắng anh nấu…”


    Anh liền ôm lấy vai cô, ánh mắt họ nhìn nhau đầy ấm áp và trìu mến. Anh vẫn giữ thói quen cũ, đúng 4h20’ dậy nhóm bếp, vừa nấu cháo vừa nhẩm tính hàng hóa.


    Có những lúc phân tâm, nồi cháo cạn đến gần đáy nồi; có những lúc mệt quá ngủ gật, cháo tràn hết cả ra ngoài.


    Một hôm, cô dậy khá sớm, thấy nồi cháo trên bếp đang sôi sùng sục, chuẩn bị trào ra ngoài. Anh đang gục đầu trên gối, ngủ ngon lành.


    Cô nhẹ nhàng ôm đầu chồng, trong lòng xót xa. Từ đó về sau, cô quyết định không cho anh nấu cháo cho mình nữa. Người đàn ông của cô quả thực đã quá vất vả rồi.


    … và thói quen bị quên lãng


    Công việc làm ăn của anh ngày càng thuận lợi, đến đầu năm thứ 7, quả nhiên chuỗi siêu thị của anh đã được mở khắp nơi.


    Cô cũng đã nghỉ việc, ở nhà chuyên trách làm vợ. Họ đã mua được nhà, bếp cũng được sửa rất đẹp, thứ còn thiếu chỉ là mùi vị của cái bếp than ngày xưa. Thời gian anh ở nhà ăn cơm càng lúc càng ít, anh bận lắm, có những hôm một buổi tối phải tham dự 3, 4 bữa cơm khách.


    Ban đầu, cô cũng trách nhưng anh nói: “Chẳng phải là vì gia đình này sao, chẳng phải là muốn em sống tốt hơn một chút sao?”


    Về sau, cô cũng mệt mỏi, dần cũng thành quen. Lâu lắm rồi, cô không ăn cháo trắng do anh nấu.


    Một hôm, anh đột nhiên được thông báo đi dự đám tang của một người bạn. Lòng anh u sầu, ủ dột. Vài ngày trước còn khỏe mạnh, sao hôm nay đã đi rồi.


    Tại nhà tang lễ, nhìn thấy vợ bạn, đó là một người phụ nữ nho nhã xinh đẹp, chỉ một đêm đã tiều tụy vì thương chồng. Cô khóc như chết đi sống lại, luôn miệng nói: “Sau này ai đưa đón em đi làm, ai buộc dây giày cho em…”


    Bất giác, anh nghĩ đến vợ, nhớ đến những buổi sáng nấu cháo trắng cho cô, nhớ đến cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện khi ngày ngày cô nhận bát cháo trắng từ tay mình.


    Dự tang lễ xong, anh lái xe như bay về nhà. Mở cửa, anh thấy cô đang nằm cuộn tròn người trên sofa ngủ quên. Ti vi vẫn mở, rạp chiếu phim trong nhà cũng mở, các loại tạp chí để la liệt trên mặt bàn trà. Anh quỳ xuống cạnh sofa, tay vuốt nhẹ những sợi tóc của vợ.


    Nét mặt cô nhợt nhạt quá, trên những nếp nhăn nhỏ hiện rõ sự cô đơn. Anh xót xa, kéo chăn đắp cho vợ, cô chợt tỉnh ngủ. Thấy anh, cô dụi dụi mắt, biết chắc là chồng, cô nở một nụ cười ấm áp rồi vội vã trở dậy: “Anh chưa ăn gì phải không, để em đi nấu.”



    Anh quàng tay ôm lấy cô từ phía sau. “Không, để anh làm, anh sẽ nấu cháo cho em.”


    Cô im lặng một hồi không nói gì, hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra, rơi xuống tay anh. Hôm đó, anh mới nhận ra một sự thật, rằng giờ đây, đã có không biết có bao nhiêu loại cháo được tạo ra nhưng loại nào cũng phải lấy cháo trắng làm cốt.


    Hạnh phúc gia đình cũng vậy, phải có cái cốt là sự vun vén của cả hai phía vợ và chồng.


    Hạnh phúc là gì?


    Hạnh phúc không phải là ăn sung mặc sướng, ăn ngon mặc đẹp, không phải là vinh hoa phú quý, ở nhà lầu đi xe hơi.


    Hạnh phúc là lúc bạn khóc có người xót xa, khi bạn mệt có người để tựa nhờ. Hạnh phúc là có một người hiểu mình, yêu mình, không cần biết anh ta có bao nhiêu nhưng vẫn luôn dành cho bạn những thứ tốt nhất, nhiều nhất có thể.


    Hạnh phúc là chỉ cần trong tim người đó có bạn, dù anh ta có phải là người giàu có hay nghèo khó.


    Hạnh phúc rất đơn giản, chỉ cần vui vẻ là đủ!


    Cảm động thực ra cũng là một dạng hạnh phúc. Trong cuộc sống, mỗi người rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi, muốn thu mình lại. Nhưng chỉ cần bạn còn được người khác nghĩ đến, còn có người quan tâm, đó cũng là một niềm vui quá lớn!


    Hạnh phúc như thế trong mắt nhiều người có lẽ quá bình thường, nhưng đó có thể lại là niềm mơ ước của rất nhiều người khác…


    Sưu tầm

    CON CÁI LÀ NHÂN DUYÊN HAY GÁNH NỢ?

     


     Có bao giờ bạn nghỉ là những đứa con trưởng thành of  bạn đang làm cho bạn buồn phiền ? Hay đó có lẻ là nghiêp chướng ( karma) mà chúng ta đã từng gây ra cho bố mẹ ???


    Từ khi có thai cho đến khi  sinh đươc 1 đứa con, ai trong chúng ta cũng cám ơn ơn trên cho chúng ta một "vật báu"  Đó là kết quả  Nhân Duyên Có con là điều Hanh phúc khi nó còn nhỏ quấn quit với mình. Ai mà không thương con, dù nó thế nào đi nửa 


    :Nhân duyên thì đúng nhưng nói đứa con là báu vât mà ơn trên cho mình, thì khi nào bạn già yếu bạn sẻ biết ngay?


     Những gì chúng ta  đối xừ với bố mẹ tốt hay xấu thì theo luât Karma , nó cũng sẻ trờ lại với chúng ta 


       Không chối cãi , có nhiều đứa con rất hiếu thảo , dù nghèo đói cũng quan tâm bố mẹ .Tuy nhiên cũng không ít những đứa con làm bố mẹ buồn phiến 


        Ngay từ lúc mới sinh con, những đêm thức trắng ôm con luc nó đau sốt, lúc đó chúng ta mới  thương bố mẹ

      Khi nhìn con lớn lên từng ngày ,khi nó biết lật , biết bò , biết đi lựng chựng là những lúc  Hạnh phúc nhất trong cõi đời xem như ơn trên đã cho chúng ta 1 báu vât vô giá.


    Và khi nó  bước vào tuổi dậy thì 13-14t thì bạn sẻ thấy  báu vật đó có vấn đề Và khi nó đươc 20 t  trờ lên thì  đó là báu vật  dần dần biến thành cục đá nặng mà bạn cũng phải gánh chiu suôt cuôc đới trưởng thành  of nó, từ khi nó vào TH , ĐH  cho đến khi nó lấy chồng , lấy vợ 


    Giông như  là cục nợ mà bạn phải trả cho con cái của bạn ở kiếp này.  Đó là kết quả nhân duyên kèm theo karma mà chúng ta  đã từng gây ra cho bố mẹ


     Một ngày nào đó bạn già đi nhà hịu quanh, bạn rất trông mong con cái về ở chung với ban để an ửi tuổi già,

       Nếu bạn có nhả cữa giàu có,thì tụi nó tranh nhau về ỡ với bạn chỉ vì tranh nhau thừa kế.Nhưng nếu bạn nghèo đói , bệnh tật , không còn tài sản , không có BDS thì  lúc đó bạn sẻ thấy đứa con náo cò hiếu hay không ?


    Chính những đưa con  về ở trong nhà  chung với bố mẹ lúc già nua , bệnh tât  thì  đứa đó là có hiếu 


      Còn không, nếu bạn nghèo đói bênh tật thi bạn là gánh nặng cho nó. Môt đôi khi vợ nó sẻ tỏ thái đô bất kính với ban. Anh chi em tụi nó sẻ nạnh hẹ nhau để lo lắng cho bố mẹ khi bô mẹ gìà yếu ,bênh tật Đừng trông chờ tui  nó đến lo săn sóc bạn. Giống như cha me bạn phải lo cho bạn


      Trên FB này thình thoảng  nghe bạn bè khen con cái họ, khoe con hoc hoc giỏi , đủ tài .vvv nhưng ít có ai trong số này dám nói ra sư thật về con cái của họ. nhất là những gia đinh người Bắc. .Nghe xong thấy ganh tỵ ,làm sao con mình đươc như vây.


     Đàng sau những lời khen va khoe con cái đó , có khi là những giot nước mắt tủi hờn. buồn phiền.


     Những sư gây gổ anh em of chúng chửi bới ,đánh nhau  chì vì thừa kế xảy ra thường xuyên 


     Tôi đã thấy bố mẹ vào BV vi máu cao đôt quỵ vì mấy đứa con ngỗ nghịch đánh nhau , tranh chấp tài sản.


     .Phân chia tài sản xong thì  tụi nó biệt tăm hai ít khi về thăm bố mẹ, chỉ vì nạnh hẹ giận bố mẹ phân chia tài sản không Fair  Chưa nói đến  chuyện chúng nạnh hẹ nhau nuôi dưỡng bạn trong lúc già yếu


     Khi nó lớn lên,môt ngày nào đó con trai bạn quẹt môt cô ban gái có bầu.. Nó, con trai bạn  bồng con về cho nội nuôi .Hay con gái bạnvì lý do nào đo  li di chổng bồng con về ngoại .


    Khi nó thương nhau thi bố mẹ không hưởng , nhưng khi vơ chồng nó cãi nhau thi bồng con về ngoại ,còn đem thêm cái khổ , khủng hoảng of nó về với bạn.


     Cái kiếp lo cho con cái , cháu con không bao giờ dứt Giống y chang bố mẹ chúng ta lo cho chúng ta.


    Cho đến một ngày bạn tuổi già sức yếu thì tụi nó biệt tăm


    Đừng có tưởng nếu sịnh con trai là có phước, là báu vât, Nếu găp thằng con mất dạy ,xi ke ma túy, trộm cướp hay thằng con bất hiếu , hổn láo với bố me thi sao? Cái đó là vô phước hay là cục nợ từ tiền kiếp khác mình phải trả.? 


    Còn chuyên nối dõi tông đường ??

    Khi chúng ta chết rôi thì cần gì nối dòng ; Ngay cả cái dòng ,họ minh chắc chi là có tiếng tăm để mà lưu danh. vậy nối dòng làm chi vậy? Con nào cũng là con, kinh nghiệm cho thấy hầu như đứa con gái có khuynh hướng gần gủi và lo cho bố mẹ nhiều hơn là con trai. Khi bạn vể hưu bạn sẻ thấy điều này rỏ hơn


    Ơ Mỹ thì tụi nó sau khi ra đời sẻ phủi tay, Hầu như it khi tụi nó viếng thăm bố mẹ già yếu May ra con gái thi nó còn có tình quyến luyến bố mẹ nên thăm viếng bố mẹ Chứ nếu nó là đứa con trai thi còn khuya nó mới tới thăm .Nếu có thi 1 năm 1 vài lần dù nhà nó ở gân. 

     Tôi đã thấy nhiều bà mẹ VN ở Mỹ mỏi mòn trông con từ nhà dưỡng lão


     Nhiều đứa càng muốn bố mẹ vào dưỡng lão cho mau, để nó bán căn nhà của bô mẹ.( Vì thế nhiều Tiểu Bang Mỹ cấm con cái bán nhà bố mẹ khi bố mẹ già yếu. Luât này ngăn chận con cái cố tình đẫy bô mẹ vào viện dưỡng lão)


    Có rất nhiểu người vi lo cho tương lai cũa con cái, đã hy sinh cầm cố BĐS cho Ngân Hàng , ăn mắm ,ăn muối, bênh hoạn không dám chữa chỉ để lo cho con du học. Với môt hy vọng con sẻ thành tài để trở về lo cho mình..


     Nếu nó  học hanh thành công lo cho bạn được thì ít nhất là 10 năm kể tù ngày nó du học, 


     Bạn có chắc là bạn còn đủ sức chờ ngày đó hay không? Hay là đến ngày đó bạn đang nằm chờ chết vì bênh hoạn trên giường . Cũng có thể bạn sẻ sống lây lất ngoài đường vi tài sản bạn đã bi mất hết rồi ngân hàng đã tich thu vì nơ đáo hạn. Đó là tôi chưa kể 70% các đứa con du học sẻ có vấn đề khó mà hoàn thành chuyện ở lại nước ngoài hay nếu có thì nó có thể biệt tăm vi nhiểu lý do .


    Dòng nước không bao giờ chảy ngược. nhất là thời buổi mà xã hôi càng ngày càng tiến bô về vật chất.


    Cứ nhìn ngày sinh nhật cũa bạn nó hay cũa nó sắp đến thì sẻ thấy ; Xôn xao lo lắng cả 1 tuần vì ngày sinh nhật sắp tới of nó hay ngày SN cũa bạn trai hay bạn gái cũa nó. Nhưng ít khi thấy tụi nó lo lắng ngày SN of bố mẹ hay ngày lể , mother day, fatherday, Ngày Vu lan.,vvv 


    Nếu bố mẹ qua đời, thì sẻ post vài tin để thông báo với bạn bè FB chỉ để tìm lời Phân ưu 


    Tôi ít khi thấy trên FB các tấm hình chụp chung với bố Nhưng phần lớn là các tấm hinh selfie


     Dòng nước ít khi nào chảy ngược??? Một vài ý nghỉ , chia sẻ với bạn bè FB . Ngày mai bạn nhớ gọi về thăm  hay ghé thăm bố mẹ. Bố mẹ đang trông bạn từng giờ .


     Đừng chờ bố mẹ qua đời làm  mâm cỗ cúng bố mẹ rồi mời họ hàng ba con , ban bè đến ăn nhậu để tỏ lòng tưởng nhớ bố mẹ


    Đừng quên là đinh luât karma bất di, bất dich

    CÀNG THIẾU CÀNG TỐT

     Tuổi trung niên minh triết, an nhàn, cần bắt buộc ghi nhớ 1 quy tắc: CÀNG THIẾU CÀNG TỐT.

    Cuộc sống là một bản kết quả các lời nói và hành động của bạn


    1. Càng thiếu thức ăn vào bụng, càng bớt đi bệnh tật

    Các nhà khoa học Mỹ đã thực hiện một thí nghiệm với 200 con khỉ.

    Họ chia bầy khỉ thành hai nhóm.

    Một nhóm không kiểm soát khẩu phần ăn và để chúng ăn thỏa thích;

    Một nhóm được tiến hành kiểm soát chặt chẽ chế độ ăn uống. Nhóm này mỗi bữa chỉ cho chúng ăn no 7,8 phần.

    Sau 10 năm theo dõi, các nhà khoa học nhận thấy nhóm khỉ được ăn uống thỏa thích đều bị béo phì và mắc rất nhiều bệnh.

    Một số bị gan nhiễm mỡ, một số bị bệnh tim mạch vành và huyết áp cao...

    Cuối cùng, chỉ có 50/100 con khỉ sống sót.

    Nhóm khỉ theo chế độ ăn có kiểm soát thì kết quả tốt hơn nhiều, có 88/100 con khỉ sống sót.

    Có người nói rằng:

    "Những thứ có thể chữa lành nhất trên thế giới là thức ăn và lời nói."

    Không thể phủ nhận rằng đồ ăn ngon mang lại cho chúng ta rất nhiều niềm vui và sự thích thú.

    Tuy nhiên, các nghiên cứu khoa học đã khẳng định, ăn quá nhiều có thể khiến não bộ hoạt động trì trệ, từ đó kéo theo hàng loạt nguy cơ tiềm ẩn về sức khỏe.

    Chế độ ăn của Tăng Quốc Phiên là ăn ít, nhạt và ăn chay.

    Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, ông thường chỉ ăn các món cháo, rau củ là chính, rất ít ăn thịt cá nhiều dầu mỡ.

    Trong "Gia thư của Tăng Quốc Phiên", ông cũng cảnh báo các thế hệ tương lai:

    "Thế hệ trẻ đừng ăn thịt vào buổi tối, hãy ăn canh rau thay vì nước thịt. Vừa dưỡng sinh lại vừa tiết kiệm."

    Đồng thời, ông cũng coi trọng việc điều độ với chủ trương:

    "Thức ăn bồi bổ cần có thời gian nhất định, không thể dùng quá nhiều một lúc."

    Khi mọi người không còn phải lo lắng về vấn đề ăn mặc nữa, thì thức ăn không chỉ là nhu cầu để chúng ta no bụng mà còn là phương tiện để chúng ta trải nghiệm một cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Tuổi trung niên minh triết, an nhàn, cần bắt buộc ghi nhớ 1 quy tắc: CÀNG THIẾU CÀNG TỐT - Ảnh 1.

    2. Càng thiếu đi lời nói cửa miệng, càng bớt chuốc họa vào thân

    Khi ngôn ngữ không phải là công cụ sưởi ấm trái tim con người, nó có thể trở thành vũ khí làm tổn thương người khác.

    Người thích thể hiện khả năng miệng lưỡi của mình sẽ chỉ tự đưa mình vào vòng xoáy hỗn loạn.

    Càng nói nhiều, càng dễ tổn thương, cuối cùng chính mình là người chịu thiệt.

    Tôi đọc câu chuyện này trong một cuốn sách:

    Hải Lê, là nhân viên part time tại công ty. Cô rất thông minh, hoạt bát và có đầu óc nhanh nhẹn.

    Nhưng điều kỳ lạ là cô chưa bao giờ được sếp cất nhắc.

    Hóa ra Hải Lê tuy làm việc tốt, nhưng cô đã bị chính miệng của mình hại mình.

    Cô không chỉ nói nhiều mà còn nói chuyện không biết nặng nhẹ.

    Khi tán gẫu với đồng nghiệp, cô ngồi phàn nàn rằng sếp không có mắt nhìn, bao lâu nay cô biểu hiện tốt như thế mà chưa được thăng chức bao giờ;

    Khi cấp trên sắp xếp công việc cho mọi người trong cuộc họp, chưa đợi sếp nói xong, Lê đã là người đầu tiên tiếp lời, sau đó bắt đầu nói không ngừng nghỉ;

    Một lần khác, Lê đến gặp sếp để ký với khách hàng về thỏa thuận mà cô vừa thương lượng.

    Sau khi được sếp ký tên, vị khách hàng đã liên tục khen ngợi: "Chữ ký của anh ấn tượng thật đấy!"

    Đúng lúc này, Hải Lê xen vào:

    "Sao có thể không ấn tượng được chứ ạ? Ông chủ của chúng tôi đã bí mật luyện viết trong ba tháng đấy."

    Ngay lập tức, cả sếp và khách hàng đều cảm thấy lúng túng.

    Sếp đỏ bừng cả mặt, không biết phải trả lời như thế nào.

    Ngay sau khi hợp đồng của Hải Lê hết hạn, ông chủ cảm thấy cô quá bốc đồng nên đã quyết định trực tiếp sa thải cô.

    Tôi đã thấy câu nói này:

    "Cuộc sống là một bản kết quả các lời nói và hành động của bạn."

    Miệng của bạn trở thành cánh cửa dẫn đến phước lành hay bất hạnh, tất cả đều do bạn quyết định.

    Người xưa có câu "Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói"

    Suy nghĩ kỹ trước khi mở miệng, thà nói ít còn hơn nói nhiều; thà im lặng còn hơn nói xằng.

    Họa từ miệng mà ra, có thể nói ít bao nhiêu sẽ bớt rất nhiều điều tai hại xảy đến.

    Tuổi trung niên minh triết, an nhàn, cần bắt buộc ghi nhớ 1 quy tắc: CÀNG THIẾU CÀNG TỐT - Ảnh 2.

    3. Càng thiếu đi ham muốn, muộn phiền tự nhiên cũng càng ít đi

    Ham muốn là động lực để chúng ta tiến về phía trước, nhưng nếu chúng ta quá sa đà vào nó, thì đây chính là nguồn gốc của đau khổ.

    Có câu chuyện thế này:

    Một lần, một thợ kim hoàn có kinh nghiệm thám hiểm đã đưa một đội 500 người ra khơi để tìm kho báu.

    Khi họ đến đích và nhìn thấy những viên đá quý đầy khắp trên đất, họ trở nên tham lam và liên tục di chuyển những viên đá quý lên thuyền.

    Dù chiếc thuyền đã đầy ắp, vẫn không chịu dừng lại.

    Nhà thám hiểm liên tục khuyên can rằng con tàu sẽ có nguy cơ chìm xuống vì quá tải, nhưng mọi người không nghe theo lời khuyên của anh ta.

    Không còn cách nào khác, nhà thám hiểm chỉ có thể vứt bỏ tất cả số đá quý trên con tàu của mình và trở về trong một chiếc thuyền trống rỗng.

    Sau khi con tàu được hạ thủy, điều mà nhà thám hiểm lo sợ đã xảy ra.

    Con tàu của những người khác đều bị chìm. Vào lúc quan trọng nhất, nhà thám hiểm đã cứu mọi người bằng con tàu trống rỗng của mình.

    Những thứ không thuộc về mình, giống như ảo ảnh, có thể biến mất trong nháy mắt.

    Khi lòng tham vượt quá giới hạn, con người ta sẽ đánh mất lý trí, không những không đạt được điều mình muốn mà còn đánh mất tất cả những gì vốn có ban đầu.

    Ham muốn là một bản năng của con người, nhưng điều làm nên sự khác biệt giữa người với người là khả năng kiểm soát ham muốn.

    Khi bị dục vọng chi phối, bạn sẽ giống như rơi vào hố đen không chút ánh sáng.

    Trong cuốn tiểu thuyết "Nỗi buồn lòng tôi" của Diệc Thư, nhân vật "ông Hồ" dù gia cảnh nghèo khó nhưng bằng chính nỗ lực của mình đã đỗ vào một trường đại học nổi tiếng.

    Sau khi tốt nghiệp, ông làm việc trong một ngân hàng, và chẳng bao lâu sau ông trở thành trưởng phòng tài chính.

    Ông có một gia đình đáng hâm mộ, một người vợ đức hạnh, một cô con gái thông minh và một cuộc sống vô cùng sung túc.

    Tuy nhiên, vẫn không hài lòng với điều ấy, ông ta đã lợi dụng chức vụ quyền hạn để duyệt cho người khác vay số tiền lớn rồi trục lợi.

    Ông ta cũng nhận hối lộ rất nhiều rượu cao cấp và đồng hồ đắt tiền, đồng thời còn ngoại tình với người phụ nữ khác ở nước ngoài và có những đứa con ngoài giá thú.

    Sau đó, hành vi tham nhũng của ông ta bị phát hiện, tương lai cũng vì thế bị hủy hoại.

    Vợ con cũng rời bỏ ông ta, và kết cục là chết trong tù với đầy hối hận.

    "Tờ báo nhân dân" từng đăng:

    "Chúng ta luôn chạy theo những điều không thể chạm tới mà quên mất rằng hạnh phúc thực sự trong cuộc sống không gì khác ngoài sự ấm áp của ánh đèn mờ và sự sung túc từ củi, gạo, dầu, muối."

    Dục vọng vốn không phân thiện ác, nhưng nếu nó bành trướng quá mức thì sẽ trở thành kẻ thù của hạnh phúc.

    "Hãy biết cách tận hưởng những gì mình đang có và buông bỏ những ham muốn không thực tế".

    Trong thế giới đầy rẫy cám dỗ, điều chúng ta phải làm là không bị ràng buộc bởi ham muốn hão huyền, không mù quáng chạy theo những điều viển vông.

    Phải mất nửa đời người để nhìn thấu: Thứ ràng buộc bạn là nỗi ám ảnh cứ muốn được nhiều hơn.

    Một cuộc sống thực sự tươi đẹp, nên biết mưu cầu chữ "ít".

    Nói ít, suy nghĩ cẩn thận trước khi nói, ít rước họa vào thân;

    Ăn ít, không ăn uống quá độ, ít rước bệnh vào thân;

    Lòng ít ham muốn, luôn biết bằng lòng với những gì mình đang có, sẽ ít ưu phiền.

    Đình Trọng

    (Tri thức Trẻ)

    BƠI CÙNG CÁ MẬP MÀ KHÔNG BỊ NUỐT CHỬNG




    Đọc quyển này đi!
    ----
    TOÀN BỘ TÂM HUYẾT CUỘC ĐỜI CỦA HARVEY MACKAY
    📖

    Về tác giả:

    Harvey B. Mackay là CEO tập đoàn Mackay Envelope Corporation nổi tiếng, một nhà báo chuyên trách về vấn đề nghiệp đoàn nổi tiếng không kém. Ông cũng là tác giả cuốn “Tự đào giếng trước khi chết khát”.

    Nội dung chính:
    📖
     CHƯƠNG I - “TÔI LẤY 15.000 VÉ TRẬN BÓNG TỐI NAY”
    Khi mười một tuổi, tôi đã giành được giải bán được nhiều vé nhất cho đội St. Paul Saints trong buổi khai mạc. Sở dĩ tôi bán được nhiều vé vì tôi đã nói với mọi người rằng nếu mua vé của tôi, tôi có thể đưa họ vào phòng thay đồ gặp các cầu thủ, vì ba tôi là thành viên của hiệp hội báo chí địa phương. Nhưng không may là tôi đã không hỏi trước ông, vào ngày diễn ra trận đấu, ông bận công tác khác. Chúng tôi không tiếp cận được cầu thủ. Lòng tin của khán giả đối với tôi chỉ còn là con số không.
    Ai cũng có thể bán được hàng khi biết thổi phồng sự thật đôi chút. Nhưng không thể gọi là thành công nếu chỉ bán được một đơn hàng đầu tiên. Trong ngôn ngữ quảng cáo: “Sáng tạo sẽ nhận được nhiều tiền, tính toán quá thì sẽ mất tiền”. Có thể bạn chẳng để ý gì đến khách hàng, nhưng họ luôn theo dõi bạn và bạn càng thành công, bạn càng khác biệt và họ càng tìm cách trả thù.
    CHƯƠNG II - BÀI HỌC VỀ NGHỆ THUẬT BÁN HÀNG
    Bài 1: Không phải bản thân món hàng đáng giá bao nhiêu, mà quan trọng là mọi người đánh giá nó đáng bao nhiêu.
    • Cảm nhận của chúng ta về giá trị của một món đồ không phải từ giá trị nội tại của nó, mà do nhu cầu từ những người chung quanh tạo ra. Cho nên, trước khi cung cấp, việc đầu tiên là phải tạo ra nhu cầu. Marketing là nghệ thuật tạo ra bối cảnh mà nhiều người xung quanh muốn mua sản phẩm, dịch vụ của mình.
    Bài 2: Đề xuất dù hấp dẫn đến mức nào cũng vẫn có điểm yếu
    • Anh em nhà Ghermezian đề xuất đầu tư 1,5 tỷ đô la vào 50 mẫu đất hoang ở ngoại ô một bang. Thật hấp dẫn. Họ cho rằng họ nhận được hỗ trợ của thống đốc bang, thế là đủ. Sai lầm! Những chính trị gia có khách hàng của họ, liệu đây có phải là điều mà khách hàng của họ - các cử tri - mong muốn, để họ tiếp tục được ủng hộ trong cuộc bầu cử sắp tới?
    Bài 3: Biết một chút về khách hàng quan trọng ngang với hiểu tường tận về sản phẩm
    • Các chính trị gia chỉ ủng hộ những đề xuất được công chúng ủng hộ, cho nên, cần tạo một xu thế trong cử tri có lợi cho đề xuất. Nghĩa là cần tạo mối quan hệ công chúng một cách chuyên nghiệp. Hiểu khách hàng đồng nghĩa với việc hiểu họ muốn gì. Có thể họ cần hàng hóa của bạn nhưng cũng có thể là bất cứ thứ gì khác mà bạn cần quan tâm tới một con người.
    Bài 4: Bộ hồ sơ khách hàng 66 thông tin
    • Chúng ta luôn tìm hiểu người khác, nhất là những người mình cần thuyết phục. Bản chất của người mua là luôn hoài nghi và sẵn sàng chỉ trích món hàng của bạn. Đó là nghĩa vụ của họ. Iacocca khẳng định: “Người không hiểu người khác thì không thể bán hàng được”. Nên tôi xây dựng hồ sơ khách hàng với 66 thông tin về mặt lý lịch, học vấn, gia đình, công việc, sở thích sống, phong cách sống…
    Bài 5: Tiếp tục về hồ sơ 66 thông tin
    • Qua hồ sơ 66 thông tin, người bán hàng của chúng tôi trở nên cực kỳ gần gũi với khách hàng. Kể từ ngày sinh nhật của họ sau tấm thiệp mừng, chúng tôi có thể nói chuyện huyên thuyên với khách hàng về ngôi trường mà họ đã học, về môn thể thao mà họ ưa thích…, và cũng từ đó chúng tôi có được những hợp đồng bán hàng quan trọng.
    Bài 6: Đề xuất mang tính cá nhân sẽ bị chú ý vào tính cá nhân, chứ không vào đề xuất
    • Trong vai trò người bán hàng, người đàm phán, người quản lý hay một doanh nhân, thách thức chung là làm cho đối tác thấy được lợi ích của họ khi quan tâm đến đề xuất của chúng ta. Điểm cốt yếu nhất là hiểu được tính cách của đối tác.
    Bài 7: Định kiến chủng tộc, tôn giáo và lòng ghen tỵ luôn tồn tại
    • Thời trước, người bán hàng luôn phải cùng chủng tộc hoặc tôn giáo với nhóm khách hàng. Giờ mọi thứ đã thay đổi. Nhưng nếu bạn không chắc chắn mình hiểu khách hàng thì hãy ở nhà và tìm kiếm một người khác am hiểu địa phương hơn, hoặc tại sao bạn không nhận người dân ở đó.
    Bài 8: Gặp khách hàng khó tính
    • Người bán hàng giỏi là người bán được đơn hàng và hơn thế, còn bán được cho người đã từng mua hàng tương tự từ người bán khác. Tốt nhất là từ lời giới thiệu của một khách hàng cũ biết rõ bạn. Đối với khách hàng khó tính, bạn sẽ nhờ lễ tân hay thư ký sắp xếp cuộc gọi sau khi đã gửi thư trước. Trong cuộc gọi, hãy trình bày một cách ngắn ngọn và đầy đủ trong thời gian ngắn nhất và mang tính thuyết phục. Sau đó hãy gửi thư qua bưu điện để cám ơn và nhắc lại nội dung buổi trao đổi. Hãy kiên nhẫn và lặp lại.
    Bài 9: Lập hội riêng
    • Hội đồng hương, hội doanh nhân, với số thành viên hạn chế, cùng nhau ăn tối, cùng nhau chơi thể thao, tồn tại chỉ vì một lý do là tạo môi trường thân thiện để việc kinh doanh trở nên dễ dàng hơn. Nếu bạn chưa phải là thành viên thì nhờ người quen giới thiệu xin gia nhập.
    Bài 10: Ghi chú ngắn, lợi ích dài
    • Những bức thư ngắn gọn, viết tay, dán tem và gửi từ bưu điện đến cùng ngày xảy ra sự kiện, ngày công bố sự kiện, hoặc ngày gặp gỡ, chỉ mất một chút thời gian. Vấn đề là ở nhận thức và phép lịch sự để nhớ tên và các mối quan tâm cá nhân của khách hàng. Đó là một trong những yếu tố góp phần vào thành công.
    Bài 11: Nơi tiềm năng thứ hai để tìm kiếm mối kinh doanh mới: nha cung cấp
    • Nếu 20% khách hàng của bạn mang lại 80% doanh thu, với vai trò khác, bạn cũng là 80% doanh thu của 20% khách hàng của nhà cung cấp cho bạn.
    • Những nhà cung cấp cho tôi đều nhận được những bức thư nhỏ từ một người nào đó, chính là tôi.
    Bài 12: Điều mà người bán hàng nhưng chưa phải doanh nhân đều biết
    • Một bà hiệu trưởng một trường tư thục luôn cố gắng thuộc tên của hơn một nghìn học sinh trong trường. Nếu có học sinh mới, bà sẽ học thuộc tên qua ảnh. Vào ngày đầu tiên của năm học, bà chào đón từng học sinh với tên riêng ngay khi chúng vừa bước xuống xe buýt. Hãy tưởng tượng các cô, cậu bé an lòng như thế nào trong ngày đầu tiên đến lớp. Các bậc phụ huynh có cảm giác bà hiệu trưởng đã quan tâm đến từng em học sinh như thế nào. Bà hiệu trưởng không chỉ là một nhà giáo dục mà còn là một người bán hàng tuyệt vời.
    Bài 13: Chú ý đến thời gian, đừng chú ý đến cái đồng hồ
    • Bà hiệu trưởng thuộc tên hơn một nghìn học sinh không phải nhờ bà có năng khiếu hoặc trí nhớ siêu phàm, mà bà biết rõ cần làm gì. Nhưng như thế cũng chưa đủ, cần phải xây dựng kế hoạch cụ thể cho công việc. Bà tự nhốt mình trong phòng hằng đêm, suốt một tuần, vùi đầu vào đống thẻ học sinh.
    • Người bán hàng giỏi đáng chú ý ở chỗ, khách hàng không coi đó là người bán, mà là một người tư vấn tin cậy không thể thiếu, một nhân viên của mình nhưng không phải trả lương. Vì vậy, người bán hàng phải mất nhiều công sức, thời gian để quan tâm đến khách hàng.
    Bài 14: Không có mục tiêu thì không thể làm được việc gì
    • Đặt mục tiêu là hình thức kiểm soát thời gian dài hạn. Kế hoạch và mục tiêu của bạn không cần phải phức tạp. Một số cá nhân hay doanh nghiệp đặt ra những mục tiêu cơ bản nhưng chỉ ngồi im một chỗ và hoạt động cầm chừng. Viết ra mục tiêu của bạn, đó là cách duy nhất tạo thêm sự vững chắc cần thiết của mục tiêu, buộc bạn phải thực hiện.
    Bài 15: Hãy tự tin, kể cả khi không ai tin bạn
    • Từ thời Hy Lạp Cổ đại cho đến hàng nghìn năm sau, người ta vẫn tin rằng khả năng con người không thể chạy một dặm trong 4 phút. Người ta cho rằng do cấu trúc xương con người, sức cản quá lớn, không đủ hơi trong phổi v.v… Sai lầm! Một năm sau khi Roger Bannister đạt kỷ lục 4 phút thì hàng chục vận động viên khác đã đạt kỷ lục này. Điều đó không phải là sự đột biến trong huấn luyện hay cấu trúc cơ thể người. Thứ thay đổi chính là thái độ. Bannister đã tin vào bản thân và thay đổi thế giới. Nếu bạn tin vào bản thân, thì chẳng có gì bạn không làm được. Đừng bao giờ đầu hàng!
    Bài 16: Tìm hình mẫu cho mình
    • Bạn hãy nghĩ đến việc làm theo một ai đó bạn khâm phục. Bannister và ngôi sao ở các lĩnh vực khác cũng không ngừng tìm kiếm hình mẫu cho họ. Họ tìm hiểu, học theo và cạnh tranh, thậm chí vượt qua cả hình mẫu của mình. Họ liên tục thách thức bản thân tìm kiếm thử thách mới. Vượt qua được một hình mẫu, họ tiếp tục tìm kiếm những hình mẫu khác. Họ đạt đỉnh cao của chính mình và lại đặt ra đỉnh cao mới. Một cách tốt nhất để đánh giá bản thân và tự tin vào bản thân, cố gắng theo kịp thần tượng của mình.
    Bài 17: Hãy mơ mộng
    • Mơ mộng, tưởng tượng về thành công nào đó là một trong những cách hiệu quả nhất để đạt được mục tiêu cá nhân. Con người tồn tại thường nhờ giấc mơ vào tương lai.
    • Victor Frankl, người sống sót từ trại tập trung Nazi nói: “Những người khác đã mất hy vọng. Còn tôi thì vẫn mơ ước. Tôi mơ ước ngày tôi được đứng đây, nói với các bạn… Trước đó tôi chưa từng được đứng thế này, chưa nhìn thấy các bạn, chưa nói chuyện với các bạn. Nhưng trong giấc mơ của tôi, tôi đã đứng, và nói những câu này hàng nghìn lần. Hãy mơ mộng!
    Bài 18: Cách quảng cáo đơn giản nhất, rẻ tiền nhất và thường hay bị bỏ qua nhất
    • Bạn có biết có bao nhiêu người làm việc trên những tòa nhà cao tầng? Có bao nhiêu người vô tình nhìn ra cửa sổ lúc này hay lúc khác?
    • Hãy sơn tên, hoặc logo công ty bạn lên mặt trên các xe tải, xe du lịch hay taxi . Chi phí có thể bằng không. Chúng tôi đã làm việc này suốt bốn mươi năm và cả vùng biết đến chúng tôi là một công ty có tên trên thùng xe tải.
    Bài 19: Chỉ cho tôi người cho rằng mình tự làm được mọi việc, tôi sẽ cho bạn xem vụ mua bán nhanh chóng nhất thế giới
    • Tất cả những gì bạn cần làm chỉ là khiến anh ta nghĩ rằng đó là ý tưởng của anh ta.
    📖
    CHƯƠNG III - BÀI HỌC VỀ ĐÀM PHÁN
    Bài 20: Hãy cười và nói “Không” cho tới khi chảy máu lưỡi
    • Không. Khi nói ra từ này, ngay hôm sau bạn sẽ ngạc nhiên với những thay đổi trong điều khoản hợp đồng. Thời gian luôn là kẻ thù của người bán, chứ không phải bạn. Càng trì hoãn quyết định, bạn càng có nhiều thời gian sử dụng tiền, kiểm soát kỹ hơn các điều khoản mua bán, và nhờ đó các điều khoản sẽ trở nên có lợi hơn với bạn.
    Bài 21: Tìm những người mua “giả”
    • Giả sử bạn đang cần mua một ngôi nhà, một doanh nghiệp hay một món hàng có giá trị lớn. Bạn hãy tạo nhiều bản sao người mua với bạn, tức thuê người mua giả.
    • Nếu bảy trên mười lần, người bán gặp bảy khách mua khác nhau, lập tức người bán sẽ xem lại giá hoặc bắt đầu nao núng. Bạn tiếp nhận những thông tin đó làm phương tiện chủ đạo trong đàm phán.
    Bài 22: Không có gì gọi là “Đã hết hàng” cả
    • Khi bạn muốn đặt phòng khách sạn tốt nhất trong thời cao điểm của du lịch, bạn hãy gọi trực tiếp cho giám đốc khách sạn hoặc người phụ trách đặt phòng và nói với họ: “Tôi biết, khách sạn của ông có năm trăm phòng, và đã có năm trăm khách đăng ký. Nhưng chắc chắn trong năm trăm khách của ông sẽ có người thay đổi kế hoạch hoặc có chuyện gì đó đột xuất không thể đến được. Vậy điều mà tôi đề nghị là ông hãy ghi tên tôi vào đầu danh sách chờ đợi. Tôi sẽ gửi tiền đặt cọc trước, hãy gọi cho tôi. Tôi sẽ nhớ đến ông vào hàng trăm dịp khác nữa”. Sau đó hãy để lại tên, số điện thoại của bạn, cúp máy, và chuyển tiền đặt cọc. Chắc chắn họ sẽ gọi lại cho bạn.
    Bài 23: Đến thăm chủ ngân hàng của bạn
    • Nhà tư bản Đức Herr Schwan đến gặp chủ ngân hàng - ông Wittman, một người đam mê tennis và Opera. Suốt buổi gặp gỡ, Schwan thao thao bất tuyệt về tennis rồi Opera. Hết giờ làm việc, Schwan đứng lên khỏi ghế, Wittman đứng dậy tiễn khách, bối rối cầm đến tập hồ sơ mà Schwan để trên bàn: “Ông muốn trao đổi về khoản vay thế chấp, phải không Schwan?”. “Vay thế chấp?” - Schwan quay lại hỏi người phụ tá đi cùng, như không biết gì về chuyện đi vay. Wittman tiếp tục đưa ra lời mời chào, cuộc “thỏa thuận” diễn ra ở cửa thang máy, với các điều khoản vô cùng ưu đãi.
    Bài 24: Công cụ quyền lực nhất cho một cuộc đàm phán thành công là khả năng rời bỏ bàn đàm phán mà không cần đến bất cứ thỏa thuận nào
    • Chúng ta không nhượng bộ với những đòi hỏi. Chúng ta tỉnh táo, sẵn sàng bỏ đi khi thỏa thuận không được như ý. Đừng để thông điệp về thất bại ám ảnh bạn. Thỏa thuận thường sẽ không xấu đi khi bạn rời khỏi phòng đàm phán. Nhớ là rời khỏi phòng đàm phán và áp dụng thành thạo bài học này, bạn sẽ có cơ hội quay lại đó với những điều khoản có lợi hơn.
    Bài 25: “Gọi cho ông Otis”
    • Một khách hàng vào cửa hàng mua một chiếc ô tô, ông ta đàm phán giá cả với người bán hàng. Người bán hàng nói: “Giám đốc bán hàng của chúng tôi chắc chắn sẽ chấp nhận đề xuất của ông. Tôi sẽ gọi cho ông ta đây”. Và người bán hàng bắt máy gọi: “Hãy gọi cho tôi ông Otis… gọi cho tôi ông Otis…” (nhưng chẳng có ông Otis nào cả). Vị khách hàng có cảm xúc sắp đạt được thỏa thuận, gọi điện thông báo các đồng nghiệp, vợ ông đã ngồi vào ghế lại, đứa con trai thì đang nhảy nhót trên ghế. Chờ một lát sau, người bán hàng nói: “Ông Otis không chấp nhận lời đề nghị của ông, thậm chí còn tăng giá lên”.
    • Nếu quyết định không mua xe nữa, vợ ông sẽ thất vọng, đứa con ông sẽ khóc, còn đồng nghiệp thì sẽ cười cợt ông ta.
    Bài 26: Điều khoản quan trọng nhất trong mọi hợp đồng lại là một điều không nằm trong hợp đồng
    • Đó là, cần giao dịch với người thật thà.
    • Hai là có quyền xem xét mọi sổ sách, gồm cả sổ sách thuế, báo chí… liên quan đến hợp đồng, để tránh sự lừa đảo.
    Bài 27: Đồng ý để giảm bất đồng
    • Người thiếu chuyên nghiệp thường nói không cần phải hợp đồng, chỉ tin vào lời hứa. Đối với những người này, tôi sẽ gửi ngay cho họ một bức thư vào ngày hôm sau với nội dung cám ơn và ghi rõ điều thỏa thuận. Đó là một bức thư nhẹ nhàng, thân thiện và cũng là một bằng chứng cho những thay đổi sau này.
    Bài 28: Càng bắt bạn đợi lâu nghĩa là họ càng muốn giao dịch với bạn
    • Hãy chú ý đến người đến trễ. Nếu quá đề phòng, bạn có thể hiểu sai ý định của người kia, và bỏ lỡ giao dịch có lợi. Giả vờ khác biệt hoặc vô tâm không chú ý đến giờ giấc chỉ là cách mà người đàm phán sắc xảo thường áp dụng để làm bạn tin rằng anh ta không quan tâm tới giao dịch.
    Bài 29: Chỉ đốt cầu khi đã bơi rất giỏi
    • Bob sở hữu một chuỗi khách sạn. Công ty bảo hiểm New York giữ quyền cầm cố một khách sạn hạng nhất trong chuỗi đó. Công ty bảo hiểm bực bội trước những khoản trả chậm hoặc không trả của Bob. Họ có ý định tiếp quản và điều hành khách sạn đó. Bob trả lời: “Được thôi, nhưng bãi đỗ xe thì do tôi sở hữu, tôi sẽ làm hàng rào cao quanh bãi đỗ xe, và quanh đây chẳng còn bãi đỗ xe nào”.
    • Cuối cùng, công ty bảo hiểm New York đành quyết định sống chung với thông lệ trả chậm của Bob.
    Bài 30: Ra quyết định bằng trái tim, bạn sẽ nhận về bệnh đau tim
    • Năm 1971, Liên đoàn bóng rổ quốc tế đã tạo nên một cái bàn đàm phán mà mỗi thành viên, trong đó có tôi, không còn khả năng thoát lui. Đó là việc cam kết về doanh thu. Mọi người lần lượt cam kết rất nồng nhiệt. Áp lực từ những người phụ trách, tôi cũng muốn nói “đồng ý”. Nhưng tôi đã nói “không”. Vào một khoảnh khắc mà đầu óc bạn đang mù mờ, không có gì gây hậu quả khủng khiếp hơn một quyết định được đưa ra bằng cảm xúc.
    • Tôi không tin vào kỹ xảo họ dùng để lấy cam kết của các thành viên, nó làm cho tôi nghi ngờ kế hoạch của họ, và cuối cùng tôi đã suy luận đúng. Liên đoàn đã ngừng hoạt động sau một mùa giải thua lỗ. Hãy sáng suốt và dũng cảm nói không.
    Bài 31: Đừng mua đồ trong văn phòng chỉ có đèn chùm
    • Văn phòng có đèn chùm rất ấn tượng. Mỗi ngày trong chiến dịch tranh cử tổng thống, nhiều người đến văn phòng này mang theo tiền ủng hộ, rồi cẩn thận viết yêu cầu trên một mảnh giấy rất đẹp, thường là mong muốn làm đại sứ hoặc thứ trưởng.
    • Nhưng trước khi quyết định đầu tư, hãy xem xét vượt khỏi đề xuất, dù đề xuất có vẻ hợp lý, nhưng nếu có quá nhiều thì hãy nhanh chóng chuồn ra khỏi đó.
    Bài 32: Mọi việc đều có thể thỏa thuận được
    • Một số cái tên nổi tiếng trong ngành công nghiệp Mỹ cũng có thể bị các công ty khác nuốt chửng. Pháo đài không thể tấn công như AT&T cũng bị chia nhỏ rồi bán từng phần. Điều đó không có gì bất thường. Mọi thứ đều có thể trở thành hàng hóa. Giao dịch nào cũng có khả năng thành công khi các bên đều thấy có lợi. Dù đang cố mua hay bán thứ gì, bạn cũng phải đặt mình vào vị trí người đối diện để thấy thương vụ này có lợi cho họ ở điểm nào.
    Bài 33: “Cuộc chiến” người mua - người bán
    • Vũ khí của người bán: Nắm thông tin khách hàng, rút dần khoảng cách, gây dựng tên tuổi, thay đổi chiến thuật, tìm điểm yếu của người mua, kiên trì, cấp tốc đưa ra tối hậu thư.
    • Vũ khí của người mua: Nắm thông tin qua người đóng thế, tận dụng chiến thuật khoảng cách, lẩn tránh, bối rối, hài hước, tranh cãi nhẹ nhàng làm kiệt sức người bán, mai phục, đưa ra tối hậu thư.
    • Người nắm nhiều thông tin, kế hoạch hoàn hảo, có kỹ năng tốt hơn sẽ chiến thắng trong cuộc chiến này.
     📖

    CHƯƠNG IV - BÀI HỌC VỀ QUẢN LÝ
    Bài 34: Sai lầm lớn nhất mà người quản lý có thể mắc phải
    • Người Mỹ, dù thuộc đảng phái hay xuất thân khác nhau, họ có thể ngồi lại cùng nhau, chỉ cần có lý do hợp lý. Đây là thứ cần có của người lãnh đạo.
    • Theo Fallon, thứ người ta hướng đến không phải vì tiền, mà là sự ghi nhận, sự trân trọng và tự do sáng tạo. Anh trao cho họ thứ họ cần, và rồi họ tặng lại anh thứ anh cần: sản phẩm tốt nhất.
    Bài 35: Khi người có tiền gặp người có kinh nghiệm thì cả tiền và kinh nghiệm đều phát huy giá trị
    • Khi tôi mua lại công ty phong bì, vào cuối năm đầu tiên, nhân viên bắt đầu vận động việc thành lập công đoàn. Tôi nhớ lời bố tôi dạy: “Việc con làm đổ bao nhiêu thùng sữa không quan trọng, miễn là đừng làm mất con bò”, chấp nhận tăng chi phí cho công đoàn.
    Bài 36: Tin tốt thì luôn dễ đón nhận. Quan trọng là cần nhanh chóng tiếp nhận tin xấu
    • Người quản lý giỏi thường dạo quanh công ty và là người đầu tiên nhận tin vui. Còn người lãnh đạo xuất chúng là người đầu tiên nhận tin xấu. Bạn thường khuyến khích tin xấu được nói ra trước khi nó trở thành tồi tệ. Sự chuyên nghiệp thực sự là khi bạn nhận thức rõ rằng thông tin tốt nhất cho kinh doanh không nằm trong báo cáo, chỉ khi đối mặt nghe phản hồi chưa qua bộ lọc từ khách hàng và nhân viên, thì đó mới là cực kỳ tuyệt vời.
    Bài 37: Ném nó lên sàn nhà
    • Tôi có một cách đơn giản để buộc mình phải hoàn thành những việc mình không hề thích. Đó là, mô tả ngắn gọn việc đó trên một tờ giấy màu vàng, vứt trên sàn nhà cạnh bàn làm việc. Để khi đến bàn làm việc, tôi phải khó chịu, đi vòng hoặc dẫm lên nó. Điều đó buộc tôi phải hoàn thành việc chán ngắt đó một cách nhanh chóng.
    Bài 38: Cư xử với nhà cung cấp như với khách hàng
    • Nếu bạn định giá quá cao, bạn vẫn được trả, nhưng chỉ một lần, và sẽ không bao giờ còn cơ hội hợp tác với họ nữa. Cách bạn thanh toán hóa đơn thể hiện tính cách con người bạn trong công việc. Dù với người thợ sơn nhà hay với công ty bán hàng, bạn sẽ luôn được biết ơn khi nhanh chóng thanh toán hóa đơn.
    Bài 39: Thời của người Phục hưng là thời kỳ Phục hưng
    • Một tổ chức, nhất là trong ngành sản xuất đều cần hội tụ đủ hai mặt tài năng: người bán hàng mang đơn hàng về và người quản lý thực hiện đơn hàng.
    • Tôi không phải là người giỏi đối nội, tôi thuê một người tin cậy điều hành nhà máy, đưa anh ta lên làm chủ tịch công ty. Anh ta làm việc này tốt hơn tôi nhiều. Trái lại, tôi lại làm công việc bán hàng tốt hơn.
    Bài 40: Đừng tự mình đóng vai độc ác
    • Khi hình ảnh của bạn trước công chúng là nụ cười tươi, ăn mặc bảnh bao, oai nghi trong buổi thuyết trình dự án, nổi bật trên báo chí về tương lai của công ty, bạn cần có người giúp đưa ra và thực hiện những quyết định khó khăn, như sa thải nhân viên, phản đối công đoàn, giảm thời gian nghỉ giữa giờ… Phản đối cách cư xử của anh ta, nhưng thật ra bạn hiểu rất rõ và vì thế mới tuyển dụng người này.
    Bài 41: Mặt khác, khi phải đóng vai độc ác…
    • Càng lớn mạnh và càng khao khát thành công thì càng không thể thiếu được thành phần quân phiệt trong ban quản trị. Tính cách này thường nằm ở vị trí giám đốc kinh doanh hay điều hành sản xuất. Nhân viên dưới quyền có thể không yêu mến bạn nhưng luôn nể phục bạn. Tạo dựng phong cách này đòi hỏi bạn phải bỏ đi rất nhiều về cảm xúc. Đây không phải là đề xuất hàng đầu, nhưng nếu bạn đã chọn, hãy đi đúng hướng.
    Bài 42: Chi tiết nhỏ không chỉ đáng giá lớn, mà đáng giá tất cả
    • Không cần chiến thắng, chỉ cần là bạn mắc ít lỗi hơn đối thủ. Bạn phải thể hiện khả năng lãnh đạo là truyền cảm nhận về tầm quan trọng của từng chi tiết nhỏ cho mọi người. Nhưng chính bạn không tôn trọng và không coi đó là việc quan trọng thì nó sẽ chẳng có ý nghĩa gì hết. Một việc không bao giờ được coi là quan trọng nếu như sếp không khiến nó trở nên quan trọng. Cách của sếp sẽ trở thành hình mẫu.
    Bài 43: Nhận biết người thành công
    • Người biết mình thành công sẽ còn thành công hơn nữa nhờ liên minh những người không chỉ theo kịp mình, mà còn có thể dạy mình nhiều điều mới mẻ.
    • Nếu bạn đang tìm kiếm đối tác, thì không chỉ xem xét bản thân họ mà còn cần xem xét cả cộng sự/cấp dưới  của anh ta. Không có nhân viên tốt hỗ trợ, thì đó không phải là môi trường tốt để phát huy bản thân.
    Bài 44: Thời gian hiệu quả nhất của nhân viên tốt nhất là thời gian ngồi ngắm tường
    • Nếu thấy một nhân viên chỉ ngồi ngắm bức tường. Đó chính là lúc họ đang suy nghĩ, và đây là việc khó nhất, giá trị lớn nhất với mỗi người.
    • NGHĨ! Đừng dập tắt, hãy khuyến khích.
    Bài 45: Chủ động kịp thời mang lại niềm vui
    • Khi bạn cảm thấy áp lực công việc tăng đáng kể và kéo dài, mức độ tập trung giảm, đó là lúc cần tổ chức tiệc tùng, dã ngoại, tặng vé xem thể thao hay hòa nhạc cho nhân viên.
    • Bạn hãy quan tâm và có hành động kịp thời.
    Bài 46: Đình công đứng?
    • Công nhân Nhật thường tổ chức những cuộc đình công bằng cách đeo băng đen, nhưng vẫn tiếp tục làm việc. Nhà máy vẫn hoạt động bình thường, năng suất không giảm, công nhân vẫn làm việc để nhận lương. Họ vẫn thương lượng với giới chủ mà không ngừng làm việc.
    • Kết quả của cuộc đình công là một số điều khoản thỏa thuận về những bất đồng không khác với những cuộc đình công ngừng sản xuất, chỉ khác là họ bỏ qua cơ hội la hét trực tiếp vào mặt nhau trên bàn đàm phán.
    Bài 47: Chỉ luyện tập thì không giúp bạn hoàn hảo, mà luyện tập hoàn hảo mới giúp bạn hoàn hảo
    • Ca sĩ nổi tiếng Artur Rubinstein từng nói: nếu ông bỏ tập một buổi, chính ông sẽ nhận ra chất lượng kém của phần biểu diễn; bỏ tập hai buổi, các nhà phê bình sẽ nhận ra, và bỏ tập ba buổi thì khán giả sẽ nhận ra.
    • Giây phút nào tôi quá tự tin, có thể nghỉ ngơi, thì đó chính là lúc đối thủ cạnh tranh tìm ra cách để vượt lên. Hãy tuyển những người luôn coi học là một phần thiết yếu của cuộc sống.
    Bài 48: Tin vào chuyên gia để… sai lầm
    • Có hai kiểu chuyên gia, và cần phải phân biệt cho rõ. Kiểu thứ nhất là những chuyên gia LÀM cho mọi việc diễn ra, và kiểu thứ hai là những người NÓI cho bạn biết việc gì sẽ diễn ra. Hãy nhận lời khuyên của chuyên gia kiểu thứ nhất và cực kỳ thận trọng. Với nhóm thứ hai, những người này chỉ đáng tin khi bạn cần biết nguyên nhân của một việc ĐÃ xảy ra, chứ không đáng tin vào những gì SẼ xảy ra.
    Bài 49: Không mệt vì nhân viên bị sa thải, mà vì những người ở lại
    • Cái này không thể được viết ra giấy và đặt trên bàn làm việc, nhưng cần được khắc sâu trong đầu khi làm quản lý.
    Bài 50: Cách khiển trách hiệu quả nhất
    • Tốt nhất là chẳng phải khiển trách ai cả, nhưng việc này là không tránh khỏi. Tôi ngồi thoải mái trong căn phòng rộng rãi của mình để người trợ lý gọi nhân viên mắc lỗi đến kèm theo câu nhắn nhủ: “Nói nhỏ nhé, chưa bao giờ tôi thấy sếp giận dữ đến thế”, và để nhân viên đó ngồi đợi chừng nửa giờ để anh ta tự suy nghĩ về lỗi lầm của mình và ngấm sâu nỗi bực bội của sếp.
    • Tôi đứng dậy, giận dữ chỉ vào ghế của tôi, “anh tới ngồi vào đi”, tôi ngồi đối diện, “giờ đây cho tôi biết, nếu là tôi, anh sẽ làm gì?”. Điều này càng làm tăng thêm gánh nặng về lỗi lầm đã phạm phải của họ. Tôi không khiển trách họ. Họ tự làm việc đó.
    Bài 51: Đừng để nhân viên, nhất là nhân viên xuất sắc, tự chọn người kế nhiệm
    • Khi một nhân viên xuất sắc chuẩn bị chuyển việc, dù nhân viên đó có đề xuất ai thay thế, bạn chỉ mỉm cười và gạch ngay cái tên đó ra khỏi danh sách của bạn. Vì nhân viên đó thường đề cử một người có xu hướng thất bại, để thành tích để lại của họ càng nổi bật hơn.
    Bài 52: Tăng cơ hội dự hội thảo, giảm tăng lương
    • Hãy cử một số nhân viên chủ chốt tới các hội nghị, hội thảo và yêu cầu họ báo cáo kết quả tham gia. Điều đó nói lên bạn luôn chú ý và ghi nhận những đóng góp của họ, tạo thêm động lực làm việc cho họ mà không tốn quá nhiều chi phí và thời gian. Đó là việc cần thêm vào mục đánh giá và phần thưởng cho nhân viên công ty.
    Bài 53: Bạn có bao nhiêu nhân viên bán hàng?
    • Tất cả mọi người của công ty đều thấm nhuần chiến lược marketing. Tại chỗ đậu xe thuận lợi nhất gần cửa vào công ty tôi treo biển: “Dành cho (tên nhân viên) – người bán hàng của tháng”. Ngoài cửa phòng làm việc của tôi có biển: “Nếu bạn biết nơi nào đó có thể đặt mối làm ăn, xin mời vào!”. Ở phòng họp thì có tấm biển ghi: “Không gì có thể làm gián đoạn buổi họp, trừ cuộc gọi từ khách hàng”.
    Bài 54: Nhanh chán
    • Người quản lý chuyên nghiệp có thể làm đi làm lại một việc, nhưng hầu hết doanh nhân thì không vì họ thường nhanh chóng cảm thấy tẻ nhạt. Bài học này nói về doanh nhân.
    • Doanh nhân có thể giao tiếp tự tin, có uy quyền trong công việc và truyền cảm hứng ra xung quanh. Doanh nhân gãi trước khi ngứa, sửa trước khi hỏng, thích tìm kiếm thử thách. Nhưng doanh nhân có những hạn chế, bạn cần tìm cho mình một người giúp xử lý công việc hằng ngày, để mắt vào chi tiết, là những thứ liên quan đến tài chính doanh nghiệp.
    Bài 55: Hỏi người lớn tuổi
    • Thường khả năng lắng nghe không phải là điểm mạnh của doanh nhân. Những người lớn tuổi trong công ty, dù tôi không làm theo lời khuyên của họ, thì họ vẫn đủ ảnh hưởng về sự bình tĩnh và an toàn đối với tôi. Có rất nhiều người đủ khả năng giúp đỡ nếu chúng ta hỏi họ. Có thể bạn phải nghe nhiều hơn được nói, nhưng chắc chắn họ sẽ không làm bạn tổn thương.
    Bài 56: Biết khi nào cần hay không cần chăm chỉ quan trọng như nhau
    • Stephen Leacook nói: “Càng làm việc chăm chỉ thì tôi càng may mắn”. Nhà tỷ phú Carlson thì có nguyên tắc làm việc riêng: năm ngày đầu tuần là thời gian để theo kịp đối thủ; hai ngày cuối tuần là thời gian để vượt lên.
    • Nhưng theo tôi, các bạn không cần phải là người nghiện việc để có thể thành công. Chính những người làm việc thất thường lại là người giải quyết việc quá tải tốt nhất. Điều quan trọng là biết những thời điểm có thể thả lỏng và thời điểm cần nỗ lực hết mình sẽ giúp bạn tăng hiệu quả làm việc và tăng tuổi thọ của mình.
    Bài 57: Sở hữu dù chỉ 1% cũng đủ tạo giá trị lớn hơn là điều hành 100%
    • Để giữ được việc kinh doanh, bạn cần có kỹ năng nghiệp vụ điều hành, và người giỏi kỹ năng này thường cũng đủ khả năng nhận thức về giá trị họ mang lại.
    • Họ có quyền sở hữu. Bạn sẽ tặng 1% cho họ, không cần nhiều, chỉ 1% là đủ để thỏa mãn khát khao là người làm chủ chứ không phải làm thuê. Hay chấp nhận để họ ra đi, hoặc mất đi những thứ quan trọng hơn.
    Bài 58: Đào giếng trước khi thấy khát
    • Đánh giá hiệu quả Scott điều hành công ty, tôi đề nghị tặng anh ta luôn một số cổ phần, lớn hơn 1%, các đối thủ cạnh tranh lớn không lôi kéo được anh ta. Làm vậy liệu có tốt hơn là đợi cho tới khi tôi bắt buộc phải làm?
    Bài 59: Đối xử với nhân viên như khách hàng
    • Doanh nhân thường tự coi mình là người nhìn xa trông rộng, nhưng hiếm người coi nhân viên của mình là những khách hàng tiềm năng cho những mục tiêu dài hạn, mà chỉ coi họ như những người máy. Cách nghĩ này hoàn toàn sai lầm. Hãy biết họ có tài ở lĩnh vực nào, bày tỏ lòng ngưỡng mộ và quan tâm để biến họ thành bạn bè, họ sẽ góp phần vào thành công lâu dài của bạn.
    Bài 60: Làm cách nào để bị sa thải
    • Nếu làm việc cho một ông chủ không bao giờ hài lòng, hoặc trong một công ty lớn đầy tai tiếng, thì hằng ngày bạn cần chuẩn bị tư thế ra đi. Tìm chỗ mới trước khi bị sa thải, bạn phải lường trước việc này, bị sa thải có thể lại là cơ hội tốt cho bạn, dù lúc đó bạn không cảm thấy thế.
    Bài 61: Vấn đề không thể giải quyết được khi bạn chưa thừa nhận
    • Đây là nguyên tắc đầu tiên để cai rượu, giác ngộ cho hàng nghìn cuộc đời. Hàng nghìn người khác không thể giác ngộ, vì họ khó thay đổi.
    • Ngày nay, việc thu hồi sản phẩm không chỉ cần đúng hạn mà còn phải đúng thời gian. Một điều mà các nhà kinh doanh chuyên nghiệp cần học hỏi sớm là trong thị trường, đừng vứt đi huân chương và lòng dũng cảm. Thị trường chỉ đưa ra một giải thưởng duy nhất: Tiền.
    • Khi không làm ra tiền, hãy nhảy dù! Thật nhanh!
    Bài 62: Nếu có thể dùng tiền để giải quyết vấn đề thì tức là bạn đang chẳng có vấn đề gì hết
    • Khi đối mặt với một lỗi lớn, hầu hết mọi người bị khựng lại, bị chìm trong cảm xúc. Đừng để bị đóng băng lại đó. Hãy nhanh chóng hành động. Nếu có cách dùng tiền để sửa chữa vấn đề thì nhanh lên, làm đi thôi.
    • Một khách hàng quan trọng vô cùng giận dữ vì bạn giao hàng quá hạn. Giải pháp là: Tiền. Hãy thông báo ngay cho họ rằng lô hàng này hoàn toàn miễn phí. Chịu lỗ khoản trên, hay phải đi tìm một khách hàng mới, và để cho một khách hàng quan trọng rêu rao tiếng xấu về mình khắp nơi - bạn chọn cách nào?
    Bài 63: Không có bộ hồ sơ nào hoàn toàn không có giá trị
    • Tuyển dụng đúng người là khả năng quan trọng nhất của một nhà quản lý. Người chủ là bạn đang mua, và ứng viên là người bán. Hồ sơ, phỏng vấn, thư giới thiệu, các mối liên hệ là công cụ bán hàng.
    • Bạn nên nhớ rằng, việc tuyển dụng chặt chẽ, qua nhiều khâu, mất nhiều thời gian sẽ tốt hơn việc phải sa thải do đã tuyển dụng không đúng. Phỏng vấn, trò chuyện trực tiếp, hoạt động xã hội cùng ứng viên v.v… là những khâu mà tôi vận dụng để tuyển dụng nhân viên.
    Bài 64: Phép thử khi tuyển dụng
    • Hãy tự hỏi mình, bạn cảm thấy thế nào khi người này không làm cho mình, mà làm cho đối thủ cạnh tranh?
    Bài 65: Muốn làm ông già Noel thì xe trượt của bạn phải đủ sức kéo nhiều rơ-mooc
    • Tôi quyết định tặng một con gà trong dịp giáng sinh cho mỗi nhân viên. Hào phóng không phải là vấn đề, hãy nhớ rằng hành động này sẽ tạo thành những truyền thống vĩnh viễn (dù sau này công ty bạn có số lượng nhân viên đông lên nhiều lần).
    Bài 66: Cách tốt nhất để tiết kiệm thời gian
    • Đó là dành nhiều thời gian hơn cho việc kiểm soát thời gian.
    Bài 67: Đừng giận dữ và cũng không quá bình thản
    • Khi không thể làm theo lời khuyên tốt nhất là tha thứ cho kẻ thù, thì hãy làm theo lời khuyên tốt thứ hai là quên chúng đi. Cách trả thù thực sự và duy nhất là đừng để kẻ thù làm bạn tự hủy hoại chính mình.
    Bài 68: Hiểu kẻ thù
    • Hiểu đối thủ cạnh tranh cũng quan trọng ngang với hiểu khách hàng. Liệu có điểm yếu nào của đối thủ lại là thế mạnh của mình hay không? Giải pháp là luôn thu thập càng nhiều thông tin về đối thủ càng tốt, rồi từ đó đưa ra hành động phù hợp. Sự đối đầu hiện nay không còn tồn tại nữa.
    Bài 69: Đừng để danh tiếng của đối thủ làm bạn sợ hãi
    • General Motors, IBM là những kẻ dẫn đầu. Nhưng người Nhật, Microsoft chẳng sợ sệt gì những huyền thoại lù lù trước mặt. Họ không cần hình dung sự khủng khiếp của người khổng lồ mà chỉ biết tấn công.
    📖

    CHƯƠNG V : LƯỢM LẶT
    • Lượm lặt 1: Biết ơn là cảm xúc nhanh quên. Đừng trông chờ vào lòng biết ơn. Trái lại, lòng căm thù và tình yêu thì luôn trường tồn.
    • Lượm lặt 2: Nếu bạn có một ý tưởng hay, điều đó tốt. Một ý tưởng không thể đủ, bạn cần phải có nhiều ý tưởng hay.
    • Lượm lặt 3: Khi bạn có đủ khả năng sắm một siêu xe, bạn lại gây ấn tượng mạnh nếu chỉ mua một chiếc xe thông thường.
    • Lượm lặt 4: Bí quyết nói chuyện với người nổi tiếng là tránh hội chứng hâm mộ, hãy nói về sở thích của họ như với người bình thường.
    • Lượm lặt 5: Phương pháp nghiên cứu và phát triển tốt nhất là gõ bàn phím.
    • Lượm lặt 6: Đừng để “xu hướng cái tôi”, tính lạc quan lụi tắt trong con người bạn.
    • Lượm lặt 7: Đừng cố nhồi nhét vào đầu những thứ vặt vãnh. Hãy học theo Einstein: Một cây bút vẫn hơn là một trí nhớ tốt.
    • Lượm lặt 8: Vật chất bạn đang có cũng có thể đi nhanh như khi nó đến. Tốt hơn hết là hãy giữ những vốn quí mà bạn có.
    • Lượm lặt 9: Hãy tập dự đoán các sự kiện như thị trường chứng khoán, bầu cử, sự kiện thể thao v.v… sau đó phân tích tại sao đúng tại sao sai, từ đó rèn luyện kỹ năng dự đoán tương lai của mình.
    • Lượm lặt 10: Mất tiền để làm đẹp, nhưng đôi khi còn mất nhiều hơn để làm xấu.
    • Lượm lặt 11: Người càng có nhiều tiền càng ít thể hiện.
    • Lượm lặt 12: Quen biết ai đó không quan trọng, quan trọng là bạn quen biết như thế nào.
    • Lượm lặt 13: Với người bình thường, 10 triệu đô la là đủ, nhưng những người có suy nghĩ này thường khó mà kiếm được chừng ấy.
    • Lượm lặt 14: Làm thế nào để làm chủ cung cầu? Tạo ra cầu ảo. Khi nhiều người cần mua thì ai cũng sẽ cố để được nó.
    • Lượm lặt 15: Sau khi được phân công, đằng nào bạn cũng phải làm để được nhận lương. Sao bạn không cho sếp sự yên tâm: “Tôi sẽ xử lý việc này”.
    • Lượm lặt 16: Chủ doanh nghiệp thông minh và nói năng lưu loát, hãy trình bày bài thuyết trình của mình nhiều lần trước những đối tượng khác nhau.
    • Lượm lặt 17: Nhân viên thường nhận lương qua thẻ, séc, hoặc qua tài khoản ngân hàng. Tôi thường tặng nhân viên những tờ bạc giấy 100 đô la mới toanh, đẹp, sờ mát tay. Cảm giác của họ rất khoái khi nhận được tiền mặt.
    • Lượm lặt 18: Ý nghĩa cuộc sống: Một khúc ca nhỏ, một vũ điệu nhỏ.
     CHƯƠNG VI - GIÚP BỌN TRẺ KHÁC BIỆT VƯỢT TRỘI
    Bạn cần hiểu là, không nên nói nhiều với các con. Nói ít thôi, nhưng khi đã nói, hãy cho chúng những viên đạn bạc, thứ giúp chúng trở nên khác biệt.
    Khi con đi làm thuê, họ sẽ trả lương quá khả năng cho con trong hai năm đầu, để trong hai mươi năm kế tiếp thì họ sẽ trả dưới mức khả năng của con, dù lúc đó con đã hiểu bản chất của công việc của mình.
    Nên, hãy thách thức chính mình, cố gắng học hỏi để đến lúc đó con ép ông chủ trả cho con bằng với những kiến thức mới, bằng những giá trị thương mại mỗi khi con tới văn phòng làm việc.
    Harry Warner, chủ tịch tập đoàn Warner Brothers 1927; Robert Millikan, giải Nobel vật lý 1923; hay vĩ đại như Bill Gates từ những năm 1970, họ đã có những nhận định lỗi thời và dự đoán sai.
    Chủ nghĩa tư bản liên tục xóa bỏ những sáng tạo của chính nó. Nếu các con không chỉ phải tránh không dậm chân tại chỗ, mà còn phải lao vào thế giới khó khăn, khốc liệt và tự tiếp thị bản thân.
    Mô hình của sự phá vỡ và thay thế này không chỉ lặp đi lăp lại trong thị trường, mà cũng chính là đặc điểm trên con đường sự nghiệp của con cái.
    Cho nên, hãy khuyến khích các con thử những điều mới, thách thức những điều kỳ quặc. Con bạn sẽ gặp thất bại nhiều, nhưng để thành công gấp đôi bạn cần để con cái thất bại gấp đôi.
    Mỗi thế hệ đều tự tìm kiếm người hướng dẫn cho mình, thường hiếm khi lại là thế hệ trước đó. Bọn trẻ không cần phải vượt qua cha mẹ mình. Khi chúng biết đặt mục tiêu riêng cho mình, tiếp thu những thứ phù hợp, thì đó là lúc chúng đã có đủ yếu tố cần thiết để thành công trên mọi phương diện.
     📖

    CHƯƠNG VII - CÁCH THỨC ĐỂ THÀNH CÔNG
    Qua rất nhiều bài học, nhưng một từ cần phải đề cập tới là “quyết tâm”. Tôi trăn trở làm sao để nói về lòng quyết tâm mà không mang tính giáo điều.
    Tôi còn nhớ, trong vụ án Hankins 1932, ba tôi, Jack Mackay, một phóng viên, đã cảm nhận nhiều tình tiết phức tạp và vô lý. Ba tôi đã theo đuổi vụ án, và cuối cùng, 18 năm sau, Hankins đã được giải oan và được trả tự do. Đó chính là kết quả của sự “quyết tâm” và lòng nhân ái.
    Có một công thức thần diệu cho thành công. Nó dễ hiểu nhưng khó làm, đó là:
    QUYẾT TÂM + MỤC TIÊU + TẬP TRUNG = THÀNH CÔNG
    Quyết tâm - Mục tiêu đề ra - Tập trung. Ai cũng nghĩ rằng mình có điều đó. Nhưng thật ra thì không. Chu kỳ đào thải không bao giờ dứt của nền kinh tế tư bản luôn mở ra vận hội mới cho những ai có lòng quyết tâm, mục tiêu và tập trung. Đừng học cách bơi cùng cá mập trong một buổi đi chơi. Những thử thách lớn đòi hỏi sự luyện tập và bền bỉ, lúc đó chúng ta mới vượt qua được những luồng nước xoáy trong đời an toàn và thành công hơn.
    Người tóm tắt: TRẦN PHÚ AN (nhuongquyenvietnam.com)