Thursday, March 26, 2026

SỰ TĨNH LẶNG ĐÍCH THỰC

 (thực hành tĩnh lặng hông?!... Làm theo vầy coi sao!... Tui thì tui đơn giản hơn, tui chỉ nhắm mắt lại và A di đà Phật...) 

----------



Trong sự tĩnh lặng thì nguồn năng lượng bên trong của chúng ta sẽ tự động được thức dậy và mang lại sự biến đổi thích hợp ra thế giới bên ngoài.
Đó là một khoảng lặng cần thiết cho mỗi chúng ta khi có quá nhiều áp lực bên ngoài khiến tâm trí chạy nhanh như sóc. Do đó, chúng ta luôn phải kiểm tra lại tất cả mọi suy nghĩ hàng ngày để điều hướng chúng phù hợp với trải nghiệm cuộc sống mà chúng ta lựa chọn. Chúng ta cần một sự nghỉ ngơi có ý thức để có khoảng không gian neo lại chính xác những gì hỗ trợ cho hành trình hiện thực hóa của mình, chẳng hạn như ta biết rõ suy nghĩ nào có lợi cho hiệu quả hiện thực hóa thay vì bị tâm trí cuốn đi theo nhiều hướng.
Một tư duy logic khiến cho mọi so sánh, phân tích, phản biện là công cụ bóp méo sự thật đích thực về chúng ta. Thay vì chúng ta có sự bình an, vui vẻ thật sự chúng ta lại đi vật lộn với những làn sóng tổn thương ở bên ngoài. Vì vậy, chúng ta nên học cách lắng nghe và hành động theo con người đích thực bên trong thay vì hành động theo diễn biến bên ngoài, tự làm mình mệt mỏi. Đây chính là thời gian để Tâm trí thư giãn, nghỉ ngơi và tái tạo lại sức khỏe tinh thần thì tự nhiên chúng ta thấy mọi thứ xung quanh vô cùng nhẹ nhàng, hoặc phát sáng và rạng rỡ.
Tâm của chúng ta sẽ phản ánh ra thế giới bên ngoài.
Thực hành Tĩnh lặng giúp ta tăng khả năng sáng tạo và năng suất hoạt động cao hơn rất nhiều, chứ không phải sự sáng tạo đến khi chúng ta cố gắng suy nghĩ về nó. Khi chúng ta càng tĩnh lặng thì mọi thứ trong cuộc sống càng suôn sẻ và trôi chảy.
Làm thế nào để buông xã những áp lực và quay về tĩnh lặng?
Dừng lại và lắng nghe những cuộc trò chuyện đang diễn ra trong đầu. Cuộc đối thoại nội bộ của chúng ta bao gồm rất nhiều giọng nói khác nhau như: giọng nói phán xét của thẩm phán, giọng nói sợ hãi, đổ lỗi cho hoàn cảnh của một người nạn nhân hoặc giọng nói của một người giải quyết vấn đề thậm chí không phải vấn đề của mình hay giọng nói của người anh hùng muốn đi giúp người này người kia hoặc giọng nói bên trong rằng mình phải làm cái này, mình phải làm cái kia. Những giọng nói này luôn luôn diễn ra vì chúng ta vô thức không hề biết mình đang suy nghĩ cái gì.
Trong thời gian này, chúng ta chỉ cần lắng đọng lại và nghe kỹ cuộc trò chuyện trong đầu chúng ta thì sẽ thấy rõ rằng và phát hiện: chính bản thân mình cũng có rất nhiều giọng nói mà nó tượng trưng cho rất nhiều nhân cách, rất nhiều khía cạnh trong con người chúng ta (thiện/ác, ánh sáng/bóng tối).
Ví dụ: Một số đóng vai là người truyền cảm hứng cho chúng ta, bằng những giọng nói khôn ngoan, uyên bác. Một số khác lại làm nhụt ý chí của chúng ta, bằng những sự trừng phạt bởi giọng nói phán xét, đe dọa khiến cho chúng ta sợ hãi. Một số khía cạnh khác nữa có thể ở bất kỳ vị trí nào trong tâm chúng ta, chỉ chờ cơ hội nổi lên mà thôi.
Những giọng nói (hoặc nhân cách) này đều có một điểm chung là: đều đưa chúng ta ra khỏi HIỆN TẠI, khiến chúng ta bị xoay vòng và chúng ta bị bám theo những suy nghĩ đó (ký ức cũ về quá khứ) và sau đó hình thành “một chiến lược” để đối phó với tình huống tương lai có thể xảy đến, trong khi tất cả những suy nghĩ tương lai đều do chúng ta TƯỞNG TƯỢNG (dự cảm của cơ chế phòng vệ). Thay vì hiện diện với những gì thực sự đang ở trước mắt của chúng ta, thì chúng ta lại hiện diện với các cuộc đối thoại hỗn độn tổng hợp từ các câu chuyện trong quá khứ kết hợp những nỗi sợ hãi trong tương lai. Do đó, chúng ta cần có phương pháp để mình bình tĩnh lại.
Có một phương pháp đã tồn tại hàng nghìn năm: THIỀN.
Thiền chỉ đơn giản là chúng ta bước vào giây phút hiện tại và ở lại với hiện tại. Chúng ta hiện diện trong hiện tại trong từng khoảnh khắc, trong từng giây phút. Thực hành thiền thúc đẩy sự tĩnh lặng bên trong. Đơn giản là chúng ta ngồi im lặng hoặc di chuyển trong tâm trí của mình, ngồi quan sát những gì mình đang có mà không phán xét hay không thay đổi bất cứ điều gì. Khi quan sát thấy mình đang bị cuốn theo những dòng suy nghĩ đi khắp nơi và vượt ra ngoài thì chúng ta chỉ cần kéo ý thức của tâm trí về thời điểm hiện tại: tại khoảnh khắc này, tại nơi đây và ngay lúc này.
Một trong những lợi ích lớn nhất của thiền là chúng ta không bị “đồng hóa” với các cuộc đối thoại nội tâm của chúng ta. Thường chúng ta nghĩ rằng những suy nghĩ bên trong đầu của chúng ta là chúng ta, khi thiền chúng ta tách mình ra khỏi suy nghĩ đó và trở thành nhân chứng quan sát suy nghĩ đó để nhận ra rằng: suy nghĩ chỉ là suy nghĩ, chúng tồn tại ở trong đầu chúng ta nhưng không phải là chúng ta mà con người là SỰ HIỆN DIỆN CÓ Ý THỨC làm cho suy nghĩ của chúng ta trở thành HÀNH ĐỘNG THIẾT THỰC ra bên ngoài. Thiền chính là giúp chúng ta trải nghiệm SỰ THẬT này.
Nếu chúng ta ghi nhớ điều này suốt cả ngày thì chúng ta dễ dàng buông tất cả mọi suy nghĩ đang gây ra đau khổ, phiền não, lo lắng, sợ hãi vì chúng đơn giản diễn ra trong đầu chúng ta mà thôi, nó không phải là hiện thực, nó không phải là chúng ta. Trên con đường sống cùng Nữ thần, chúng ta phải khám phá ra những gì là HIỆU QUẢ NHẤT đối với mình cũng như thực hành thiền tĩnh lặng. Thiền không chỉ là ngồi xuống, nhắm mắt lại và quan sát hơi thở của mình mà: Thiền chính là chúng ta tập trung vào bất kỳ việc gì chúng ta đang làm tại một thời điểm và chúng ta biết rằng chúng ta đang làm việc đó. Thiền là sự tập trung hoàn toàn vào Tất cả hành động chúng ta đang làm với một Ý THỨC có nhận thức 100% biết mình đang làm gì.
Ví dụ: chúng ta đang ngồi chia sẻ với nhau, chúng ta hiện diện với nhau và tập trung hoàn toàn vào buổi chia sẻ, tập trung năng lượng hoàn toàn với nhau thì đó chính là đang thiền chứ không phải là ngồi nhắm mắt lại quan sát hơi thở hay ngồi nhắm mắt lại nghe nhạc thì mới là thiền. Thiền là tất cả những gì chúng ta làm với sự tập trung và tỉnh thức có ý thức. Vì vậy, chúng ta có thể thiền 24/24 giờ một ngày, không nhất thiết phải tuân theo các nguyên tắc cứng nhắc. Như chúng ta đang hít thở thì chúng ta biết mình đang hít thở, chúng ta đang nấu cơm thì chúng ta biết mình đang nấu cơm. Hãy kết nối với cơ thể vật lý của mình, cơ thể cảm xúc của mình để tất cả đều được thăng hoa, thỏa mãn và hài lòng.
Thiền phải diễn ra với sự đón nhận thoải mái, dễ chịu của chúng ta. Đừng bao giờ thiền với “vị Thẩm phán” trong đầu cố làm cho đúng mà hãy mở lòng ra để khám phá nhiều cách khác nhau mà chúng ta có thể thiền.
4 cách để mang lại sự tĩnh lặng cho cuộc sống của chúng ta
1/ THIỀN TĨNH LẶNG
Tìm một không gian yên tĩnh, nơi mà chúng ta cảm thấy vô cùng thoải mái từ trong ra ngoài. Sau đó, chúng ta ngồi xuống hoặc nằm xuống, không quan trọng tư thế của bạn ra sao. Với người mới thực hành hãy tự đặt đồng hồ báo thức và tập trong 5-10 phút để không bị sa đà quá vào sự háo hức tìm kiếm bên trong của tâm trí. Khi đã trong tư thế ngồi im hoặc nằm im, bạn hãy tự hỏi bản thân: “Ở đây đang có sự tĩnh lặng nào?” và hít thở tự nhiên, bắt đầu đi tìm ở bên trong bạn những nơi đang diễn ra sự tĩnh lặng. Đây chính là sự tĩnh lặng ở bên trong.
Đơn giãn hãy thoải mái, thư giãn và để Tâm trí đi khám phá tất cả những nơi nào tĩnh lặng nhất ở bên trong, nơi nào chúng ta cảm thấy yêu thương nhất, bình an nhất thì đấy chính là nơi tĩnh lặng nhất ở bên trong chúng ta.
Lúc này, cơ thể chúng ta có thể lắc lư hoặc muốn cử động thì hãy để chúng diễn ra tự nhiên. Lúc này, tâm trí của chúng ta có thể nổi lên và kéo chúng ta đi ra khỏi hiện tại thì hãy tiếp tục tỉnh táo neo bản thân mình vào nơi mà chúng ta đã khám phá ra được sự bình an, yêu thương ở bên trong của chúng ta. Thông qua đó, chúng ta học được cách làm người nhân chứng để quan sát, chứng kiến tất cả những suy nghĩ của mình trong lúc chúng ta đang tĩnh lặng.
2/ THIỀN LẮNG NGHE SỰ TĨNH LẶNG Ở BÊN TRONG
Ở trong một nơi hoàn toàn yên lặng, bất kỳ yếu tố nào có thể làm phiền chúng ta như điện thoại, tivi… hãy tắt chúng. Sau đó, cũng đặt đồng hồ báo thức trong 5-10 phút cho đến khi quen dần chúng ta có thể đặt đồng hồ trong 20 – 30 phút hoặc 60 phút. Tiếp theo chúng ta có tư thế nằm hoặc ngồi thoải mái, cử động tự nhiên và nhắm mắt lại.
Khi chúng ta đã định vị cơ thể của mình xong, chúng ta bắt đầu đi dần vào bên trong và tìm kiếm những khoảng lặng bên trong tâm trí của mình: đó là những khoảng lặng tồn tại giữa những dòng suy nghĩ của chúng ta, nơi mà dòng suy nghĩ này vừa kết thúc thì có một khoảng lặng vô cùng ngắn ngủi để chuyển sang suy nghĩ tiếp theo. Chúng ta hãy tìm kiếm khoảng lặng giữa 2 luồng suy nghĩ như vậy, rất nhiều suy nghĩ khác tiếp tục nảy sinh nhưng chúng ta không cần làm gì cả, cứ để chúng diễn ra đến và đi, đến và đi...
Bạn có thể tưởng tượng bản thân đang ở một địa điểm tuyệt đẹp, vô cùng thơ mộng khiến bạn cảm giác vô cùng bình an, vô cùng rạng rỡ và những suy nghĩ của chúng ta giống như những đám mây đang trôi lơ lửng trên bầu trời. Sau đó, chúng ta đưa nhận thức của mình đến không gian tĩnh lặng ở giữa hai đám mây đó trong tưởng tưởng của chúng ta để dễ dàng hình dung hơn suy nghĩ của chúng ta như các cụm mây và tìm ra khoảng trống giữa các cụm mây.
Việc tìm ra khoảng trống này phải diễn ra bình thường, đừng ép buộc bản thân phải cố gắng tìm ra chúng hoặc nản lòng phán xét bản thân mình khi chưa tìm được. Hãy để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên cho đến khi nào chúng ta chợt nhận ra được khoảng không giữa hai dòng suy nghĩ.
Hãy đặt 2 tay bạn: Tay trái đặt lên bụng (luân xa 3) và tay phải đặt lên trái tim (luân xa 4) và trải nghiệm sức mạnh của khoảnh khắc hiện tại khi chúng ta đặt tay như vậy. Chúng ta cảm giác như thế nào? Những suy nghĩ của chúng ta luôn luôn đến và đi, luôn luôn có 2 luồng suy nghĩ cạnh nhau, nên khi chúng ta nhận ra được những khoảng lặng giữa chúng thì chúng ta đã tìm được sự tĩnh lặng ở bên trong của chúng ta. Việc đặt tay sẽ giúp chúng ta tập trung hơn và cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay tỏa ra toàn bộ cơ thể và giúp chúng ta đi vào sự tĩnh lặng nhanh hơn, khiến chúng ta cảm thấy bình an hơn.
Hãy luyện tập thường xuyên để khi chúng ta làm bất kỳ việc gì, chúng ta luôn đảm bảo khả năng cảm nhận sự tĩnh lặng ở bên trong. Nghĩa là chúng ta đang sống song song giữa 2 thế giới, một là thế giới tĩnh lặng bên trong và một thế giới vô cùng náo nhiệt ở bên ngoài.
3/ THIỀN LẤP KHOẢNG TRỐNG
Thay vì ngồi/nằm để tìm kiếm sự tĩnh lặng thì chúng ta sẽ chọn một câu khẳng định hoặc là một âm tụng để nói đi nói lại trong đầu của mình. Khi chúng ta tập trung cho tâm trí của mình vào một thứ gì đó nghĩa là chúng ta đang sử dụng không gian trong bộ não của mình. Cho nên những suy nghĩ ngẫu nhiên vẩn vơ đến nó sẽ chiếm không gian của bộ não, thì khi chúng ta sử dụng câu khẳng định hoặc là một âm tụng giữ cho chúng ta tập trung bộ não vào MỘT MỤC TIÊU DUY NHẤT. Nếu chúng ta có thể tập trung hoàn toàn vào câu nói hoặc câu khẳng định đó thì bắt đầu ta sẽ cảm nhận được sự im lặng giữa mỗi một từ lặp đi lặp lại như vậy và để sự tĩnh lặng giữa các từ đó thấm vào trong cơ thể của chúng ta.
Khi thức dậy mỗi buổi sáng, chúng ta hãy thực hành việc nhắc đi nhắc lại âm tụng hoặc câu khẳng định mang theo bên mình cả một ngày như vậy. Một lời khẳng định chỉ là một từ hoặc một câu nói (hoặc bất kỳ điều gì tương tự như vậy).
Ví dụ như: Bình an! Bình an! Bình an! Hoặc là “Tôi có thể mở tất cả khả năng của mình” Hoặc là “Tôi tập trung cả ngày hôm nay của tôi cho một điều gì đó…”. Hãy ghi nhớ từ đó hoặc câu nói đó ở trong đầu của mình.
Chúng ta có thể chọn một nơi tĩnh lặng khi vừa thức dậy, đặt đồng hồ 5 phút và bắt đầu lặp đi lặp lại câu khẳng định trong đầu của mình hoặc là chúng ta nói to lên để khẳng định thêm một lần nữa cái quyết tâm mà chúng ta tập trung vào mục tiêu gì đó trong ngày. Lưu ý chúng ta phải nói từ ngữ, câu khẳng định trong trạng thái tỉnh thức và chúng ta biết là chúng ta đang nói gì, hiện diện toàn bộ tất cả sự tập trung, sự chú ý của chúng ta vào từng từ, từng từ một. Khi chúng ta tập trung như vậy thì tâm trí của chúng ta không còn bị lạc hướng.
Ví dụ: chúng ta có thể khẳng định trong lúc đang đánh răng, đang rửa mặt, đang đi bộ trên đường hay tập thể dục hoặc là bất kỳ lúc nào mà ta cảm thấy mình đang bị mất tập trung.
Chìa khóa ở đây là chúng ta hiện diện trong từng khoảnh khắc và mang sự tĩnh lặng, sự bình tĩnh vào trong từng từ ngữ, vào trong từng câu khẳng định để nó thấm vào cơ thể của mình và chúng ta trải nghiệm điều đó hơn là nghĩ về nó.
4/ THIỀN TRONG KHI ĐI NGOÀI ĐƯỜNG
Mỗi một khi chúng ta di chuyển, hãy tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào việc di chuyển, tập trung mọi giác quan để cảm nhận được bất kỳ cái gì diễn ra ở trên đường: không khí trong trẻo, tươi mới, bụi bặm hay nó nóng nực, ồn ào hay vội vã; hình ảnh trên đường hỗn loạn hay trật tự. Trong từng bước đi hãy mở các giác quan của mình ra để theo dõi điều đó và quan sát chúng, để 5 giác quan hoạt động hết công suất và để những sự vật hiện tượng diễn ra tự nhiên. Vì vậy ta phải mở hết các giác quan để nhận tất cả thông tin đó để hòa với sự náo nhiệt trên đường.
Thực hành này giúp chúng ta dễ dàng nhận ra sự phân tách giữa hai trạng thái đối lập nhau: giữa sự tĩnh lặng bên trong và sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Giống như chúng ta quan sát hai thế giới đối lập hoàn toàn với nhau.
Người thầy vĩ đại nhất của chúng ta là Tĩnh lặng.
Dù có tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ ồn ào nhưng chúng ta có thể quan sát được sự im lặng trong trật tự của thiên nhiên, nó là hữu hình và chúng ta có thể quan sát được.
Khi thực hành quen phương pháp này, chúng ta là một người quan sát và thấy ngay sự rõ ràng đối lập: sự tĩnh lặng bên trong và sự náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Chúng ta có thể đạt đến trạng thái nhận diện sự phân biệt này ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ tình huống nào.
Sống cùng Nữ thần trong bạn (Phần 2: Đích Danh)
Xem thêm tại : https://youtu.be/uvVvdxV7ZUs
Mai Thuần Khiết ghi lại.

Sự hiện diện im lặng



Bạn đã bao giờ gặp những người rất lặng lẽ, nhưng lại có mức độ hiện diện vô cùng rõ ràng chưa?

Tui gặp rồi. 

Là một người kiệm lời, tui thường lo lắng rằng mình có đang mờ nhạt quá giữa cuộc đời không. Vì vậy, tui thường xuyên để ý đến những người im lặng quanh mình xem họ sống thế nào. 

1. Trả phòng khách sạn.

Câu chuyện này tui gặp trong một lần đi du lịch. Khi tới khách sạn thì chưa đến giờ nhận phòng nên tui ngồi chờ ở sofa gần quầy lễ tân. Sofa êm lắm, trà quế thì thơm, mà tui đến sớm hơn giờ hẹn thật nên cũng không phàn nàn gì. 

Tui im lặng hóng người ta checkin checkout rồi nghe mấy chị tạp vụ ở đấy buôn chuyện với nhau.

Chị tóc xoăn hỏi, nhà hai vợ chồng kia trả phòng rồi à?

Chị tóc ngắn có vẻ trẻ hơn đáp liền, vầng. Vừa xong. Tiếc thật ấy.

Cặp vợ chồng mà họ đang bàn tán, hình như tui vừa nhìn thấy. Có vẻ khá lạnh lùng. 

Khi người chồng làm thủ tục checkout, người vợ chỉ im lặng ngồi chờ, không ngó ngang liếc dọc hay gợi chuyện với khách khác. Người chồng cũng vậy, chỉ nói đúng những gì cần nói, không buôn bán gì thêm. 

Lúc bạn lễ tân hỏi han về trải nghiệm, người chồng chỉ gật đầu bảo anh thấy ổn, gọn gàng sạch sẽ và yên tĩnh. Hết.

Tui tò mò. Khách đến rồi đi là bình thường, có gì phải tiếc nhỉ? 

Chị tóc xoăn giải đáp thắc mắc cho tui khi buôn với chị tóc ngắn. 

Chị ấy xuýt xoa, lịch sự nhỉ. Dọn dẹp phòng nhà đấy thích thật. Không rác rưởi, không phải tìm khăn tìm dép khắp nơi, rất đàng hoàng.

Chị tóc ngắn bảo, em nghĩ là họ biết đấy. Bình thường khách gọn gàng cẩn thận sẽ gấp cả chăn ga, nhưng vô tình lại thành làm khó người dọn dẹp. Gấp rồi mình lại phải giũ ra để thay. 

Chị để ý xem, nhà này tới mấy lần rồi nhưng chỉ dọn sạch rác và để đồ đúng chỗ chứ không bao giờ gấp chăn ga hết. 

Tui thoáng thấy chị tóc xoăn gật gù, cũng âm thầm ghi vào đầu một bí kíp lạ lùng: không cần gấp chăn ga. 

Ngoài ra, tui còn âm thầm ước ao bởi vì rõ ràng họ là những người rất im lặng, nhưng sau khi họ đi, vẫn khiến người khác phải tấm tắc mãi.


2. Đi ăn lẩu.

Đây là câu chuyện của tui. Tui đang khoe khoang về chính mình.

So với khách sạn lơ ngơ thì tui thường lang thang các tiệm trà sữa cà phê quán ăn nhiều hơn. 

Tui có một quán lẩu quen, quán đó bé xíu. Chỉ có anh chủ với một bạn nữ nhỏ xíu làm bưng bê. 

Nói thật là đồ ăn không ngon lắm, bình thường. Nhưng với cái giá vài trăm thì tui thấy ổn rồi. Vừa đủ, không quá nhiều đồ, sạch sẽ, chủ và nhân viên đều nice. Thế là đủ không cần nhiều. 

Lâu lâu vội quá không kịp ăn gì tử tế, tui sẽ tạt qua quán ăn xong rồi về. 

Thú thực gì tui không phải người quá giỏi buôn chuyện, nên ăn phải 2 3 năm rồi nhưng anh chủ vẫn chưa biết tui tên gì, người ở đâu, làm nghề gì. Tui cũng thế. Chỉ tới ăn, thi thoảng nói 2 3 câu rồi về. Mối quan hệ dừng lại ở khách quen và quán quen, không hơn. 

Có một lần, vì đang đau bụng quá, không muốn uống trà đá free lắm, sợ đau thêm. Tui gọi nước khoáng. 

Nước khoáng thì 10k. Tui nhớ trong bảng giá là vậy. 

Nhưng lúc ra tính tiền, giá vẫn như cũ không thêm gì. Tui ngượng ngùng thắc mắc “anh quên cộng tiền nước à”. 

Anh chủ cười, đáp, “không, khách quen nên anh khuyến mãi mà”. Thấy tui ngượng nghịu cảm ơn, anh ấy còn nói đế theo, con bé kia quý em lắm.

Câu này thì gây tò mò thật. Tui với bạn ấy gần như không nói gì ngoài câu “để ở đây đi bạn” với “mình cảm ơn”. 

Tui thắc mắc, anh ấy bảo nó khen em gọn gàng. Ăn xong em dọn giấy rác với cốc chén bỏ vào khay, nó chỉ việc bưng đi là xong. Nhiều lần đều vậy nên nó quý lắm.

Dù hơi ham được khen, nhưng khi người ta khen thật thì tui sượng lắm. Tui chuồn vội. 

Có điều, rõ ràng là tui đã hiện diện ở cái tiệm lẩu ấy, dù tui im lìm suốt. 


3. Hàng xóm.

Câu chuyện này thì lâu lắm rồi, từ hồi tui còn đi làm phục vụ với chạy bàn. 

Tiệm tui nằm ngay giữa trung tâm thương mại, bên cạnh là một tiệm trà sữa be bé. 

Bức tường ngăn là của tiệm tui. Bọn tui có tận dụng diện tích, xếp đồ đạc hàng hoá lên trên ấy.

Thi thoảng, khách hàng tới xem xong thì để lại hơi lộn xộn. Khi dọn dẹp đầu ca, bọn tui sẽ chỉnh lại cho gọn. 

Nhưng cứ hôm nào đến lượt bạn nữ tóc xù bên trà sữa dọn quầy, là bên này bọn tui lại không cần xếp hàng hoá trên tường ngăn. 

Bên trà sữa vào ca trước một tí, bạn ấy sẽ tiện tay chỉnh cho gọn hết đồ đạc chăng trên tường, dù chẳng phải nhiệm vụ của quầy mình. 

Tui tưởng có mỗi mình để ý cho tới khi nói chuyện phiếm với đồng nghiệp, ai cũng khen lấy khen để “em gái tóc xù” bên kia. 

Mãi sau có lần nói chuyện với nhau, bạn ấy mới ngượng ngùng bảo tại em bị OCD thôi. Thấy lộn xộn em không chịu được.

Với lại, dọn gọn gàng cũng đẹp bên quầy em mà. 

Tui nghĩ,  tồn tại thứ công thức hoặc những quy tắc khiến người ta gây ấn tượng mạnh mẽ với người xung quanh. 

Nhưng không nhất định là phải luôn lớn tiếng.

st

KHÔN VS DỞ HƠI





- Người khôn biến công việc nhàm chán thành tác phẩm, sau đó thưởng thức chúng. Bọn dở hơi biến tác phẩm thành công việc sau đó cặm cụi làm.
- Người khôn đi trễ nhưng sẵn sàng giải quyết và hoàn thành công việc bất kể giờ giấc nào, bất kể giá nào. Kẻ dở hơi  đi rất đúng giờ nhưng lãng công.
- Người khôn quản lí trên thành quả. Kẻ dở hơi  điểm danh.
- Người khôn giao việc và tin tưởng. Kẻ dở hơi  liên tục để ý rình mò nhưng không có phát kiến.
- Người khôn đánh giá thành công và thất bại. Kẻ dở hơi  bói móc và truyền cảm hứng lo sợ.
- Người khôn biết tưởng thưởng người khác và lơ đi lỗi lầm của kẻ khác. Kẻ dở hơi  bới móc ra lỗi và liên tục cướp công.
- Người khôn nhân hậu trong mọi công việc. Kẻ dở hơi  tàn nhẫn trong mọi mối quan hệ.
- Người khôn im lặng. Kẻ dở hơi  nguyền rủa.
- Người khôn trung thực, trung dung. Kẻ dở hơi  nịnh nọt, xu thời.
- Người khôn nói ra ý của mình. Kẻ dở hơi  nói ý của lãnh đạo, hoặc mượn lãnh đạo để nói ý của mình.
- Khi một lãnh đạo ra đi. Người khôn tưởng nhớ. Kẻ dở hơi  chửi rủa.
- Người khôn nhìn về khó khăn của tương lai và khắc phục nó. Kẻ dở hơi  nhìn vào thành công quá khứ và liên tục nhai lại.
- Người khôn tĩnh lặng. Kẻ dở hơi  chạy lăng xăng.
- Người khôn có vẻ biết rất ít nhưng biết chắc. Kẻ dở hơi  cái gì cũng có vẻ biết.
- Người khôn sử dụng người giỏi hơn mình và biết cách dùng. Kẻ dở hơi  luôn muốn sử dụng người dở hơn hắn và trù dập.
- Người khôn tin vào mình. Kẻ dở hơi  muốn người khác tôn vinh.
- Khi cho một tí quyền hành. Người khôn tìm giải pháp. Kẻ dở hơi  tìm vây cánh và triệt tiêu sự phát triển.
- Người khôn đề cao sáng tạo. Kẻ dở hơi  đề cao sự làm lụng.
- Người khôn biến một công nhân thành nghệ sĩ. Kẻ dở hơi  cố biến một nghệ sĩ thành công nhân.
- Người khôn yêu cuộc sống. Kẻ dở hơi  hoang mang và cố chiếm đoạt cuộc sống của người khác.
- Người khôn nhìn vào chính mình. Kẻ dở hơi  rình mò người khác và bới móc.
- Người khôn biến việc lớn thành việc nhỏ. Kẻ dở hơi  thổi phồng việc nhỏ thành việc lớn.

Nghĩa nặng tình sâu_ truyện ngắn của ngày

 



Người đàn bà bị thất nghiệp. Chồng chị ta bảo:


- Em cứ ở nhà chờ đợi vậy. Muốn làm gì thì làm cái ấy, muốn đi đâu thì đi, việc kiếm tiền, em khỏi lo. Cứ tươi vui lên, đừng sầu não cho nhẹ người!


Người đàn bà tự an ủi coi như không thất nghiệp, lương bốn trăm đồng trợ cấp đủ mua một bộ quần áo hoặc hai lọ nước hoa cao cấp. Mọi chi tiêu trong nhà đều dựa vào thu nhập của chồng. Có việc làm hay không cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến tình hình đời sống gia đình.


Song, người phụ nữ đợi mãi không chịu nổi cảnh ăn không ngồi rồi, bàn với chồng, muốn đứng ra mở một cửa hàng phục trang làm kinh doanh. Chồng không phản đối một lời, bèn đến ngân hàng rút toàn bộ tiền gửi tiết kiệm, giúp vợ thuê một cửa hàng mặt tiền ở đoạn đường đông đúc phồn hoa. Tu sửa tân trang một chút cho lên nước, cửa hàng được khai trương.


Lúc đầu, bạn bè thân thiết, người quen gần xa đều đến chúc mừng, mua hàng rất nhộn nhịp. Sau khi những người đó đi khỏi, cửa hàng vắng lặng như chùa bà đanh. Sự tính toán như ý đâu có thực hiện được, người đàn bà lo cuống lo cuồng, bắt đầu chẳng thiết gì ăn uống, ngủ không trọn giấc, thậm chí tuần hoàn, tiêu hóa, bài tiết thất thường, mất cân đối. Người chồng biết rằng lô hàng đầu tiên của vợ không tiêu thụ được, thì làm sao dám nhập thêm hàng mới. Hàng cũ cứ ứ đọng khá lâu, khó mà chớp được thời cơ buôn bán. Thế là, anh chồng bèn mượn của một người bạn chí cốt một khoản tiền lớn, nhờ bạn tìm cách mua lại tất cả quần áo ứ đọng trong cửa hàng của vợ mình, dặn đi dặn lại không được nói cho vợ mình biết chuyện này, tránh gây áp lực tâm lý nặng nề cho vợ.


Hàng trong tiệm bán hết, người đàn bà dùng số tiền ấy mua lô quần áo mốt mới. Lần này, chị ta nắm khá chắc thị trường, các mặt hàng đều tiêu thụ nhanh. Dần dần, việc kinh doanh hàng may mặc của chị ta thịnh vượng. Không lâu sau, chị ta lại mở thêm cửa hàng chi nhánh, chỉ sau vài năm, các cửa hàng quần áo do chị ta kinh doanh đã len lỏi đến mọi hang cùng ngõ hẻm của thành phố, chị ta đã trở thành một "phú bà" trăm phần trăm.


Có nhiều tiền rồi, quan niệm về tình yêu và hôn nhân của người đàn bà cũng thay đổi. Bây giờ anh chồng chẳng qua chỉ là một con côn trùng đáng thương, những "chăm sóc bảo vệ" của anh chồng ôn hòa đã làm cho bà xã chán ngấy. Chị vợ bắt đầu để ý đến sinh hoạt của chồng xơ cứng, đơn điệu và thiếu vẻ tình tứ thú vị, buồn chán, anh ta ở đơn vị vẫn chỉ là một nhân viên quèn, trên hai chục năm mà chẳng có một chút tiến triển nào! Điều đó trở thành một tảng đá nặng trong lòng chị ta. Thế là, người đàn bà đề xuất ly hôn. Anh chồng chẳng có nửa câu oán thán trách móc, tay run run ký tên vào tờ đơn ly hôn.


Mong được tự do, sợ hãi bó buộc, người đàn bà bắt đầu tin chắc rằng đồng tiền có thể giúp mình thay đổi vận mệnh... Song, tính toán tốt đẹp lại không thành hiện thực. Điều bất hạnh là sau khi ly hôn chồng chưa đầy nửa năm, người tình của nàng đã cuỗm sạch tiền đi mua hàng rồi cao chạy xa bay.


Chuyện kinh doanh của cửa hàng may mặc lại bế tắc, cơ nghiệp khốn khổ tạo ra đã chốc lát biến thành mây khói. Người đàn bà thực không dám tin: Trong tình cảnh này, "thau nước rửa mặt cũng có thể làm cho người ta chết đuối thật!".


Người đàn bà đã nghĩ đến cái chết. Trước khi chết, chị ta muốn gặp mặt chồng cũ lần cuối cùng. Gặp mặt người vợ cũ, anh ta vẫn bình tĩnh, ánh mắt vẫn tĩnh lặng như nước hồ lặng gió, không giận dữ, không oán hận. Nói năng vẫn hòa nhã thân tình, không cuống quýt gắt gỏng. Anh ta nói:


- Em còn nhớ lô hàng em nhập đầu tiên không?


Người đàn bà đáp:


- Em không bao giờ quên được, làm sao mà em quên được chứ!


Người đàn ông nói:


- Số hàng đó hiện vẫn còn đọng trong kho của bạn tôi!


Bỗng chốc, mắt người đàn bà mở tròn xoe như chiếc bóng đèn điện, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, nói:


- Lô quần áo ấy của em là do anh... nhờ người ta... mua sao?


Người đàn ông gật gật đầu, nói tiếp:


- Bây giờ em có thể nghĩ biện pháp xử lý lô hàng ấy đi, số tiền bán được chắc chẳng nhiều nhặn gì, nhưng nếu mà kịp thời lựa gió quay chong chóng, cũng có thể giúp em làm lại từ đầu đấy!


Nghe vậy, người đàn bà đã khóc không thành tiếng, rồi lao vào lòng người đàn ông òa khóc như con trẻ. Lần này, nghe theo lời của người chồng cũ, người đàn bà quyết định làm lại từ đầu.


Trong mấy năm liền, mọi người đi trên đường thường gặp một người phụ nữ trung niên đẩy một chiếc xe ba bánh đi vào mọi hang cùng ngõ hẻm bán hàng ứ đọng của mình. Khi bà ta khôi phục lại cơ nghiệp, lại mở các chi nhánh cửa hiệu quần áo đến mọi xó xỉnh của thành phố, ấy là chuyện sau mười năm. Khi đó, người đàn bà đã già, chồng cũ của bà đã ốm chết. Song, tên tuổi của ông ấy già trẻ gái trai đều biết, tiếng lành đồn xa mãi. Bởi vì trên cửa các chi nhánh, cửa hàng do bà ta mở đều khắc kẽ rõ ràng rực rỡ tên của người đàn ông đó.


🍀Chu Độc Minh.

Ảnh sưu tầm

Yên tĩnh cuộc đời......


 
Có lần, một người đã hỏi mình rằng, ước mong về sau của mình là gì. Mình chỉ lặng lẽ trả lời, được sống một cuộc đời yên tĩnh.

Lại hỏi, tại sao lại là yên tĩnh. Chỉ mỉm cười. Vì chúng ta không giống nhau, nên ước mong của mỗi người là mỗi khác nhau.



Yên tĩnh của cuộc đời mình.

Có những buổi tối trằn trọc, ngắm nhìn gương mặt của Chồng ngủ cạnh mình. Những nhịp thở đều đặn. Vẻ bình an và hạnh phúc.

Bất giác đặt tay nhẹ trước mũi. Bất giác cảm thấy nhẹ nhõm khi hơi thở ấm nóng phả vào da thịt.

Đến tận lần đầu tiên của những khi như thế, mới hiểu ra rằng. Có thể cảm nhận một nhịp thở của người thân yêu, cũng là một dạng của hạnh phúc.

Cũng không biết bao nhiêu lần, nước mắt nhòa nhạt giữa đêm....

Khóc đến rạc người trong vòng tay ôm siết trên ngực Chồng cho đến khi mệt quá chìm vào giấc ngủ.

Ừ. Ai chẳng biết người đã mất đi và cuộc sống vẫn tiến về phía trước. Nhưng có những thứ ngày lại ngày, chỉ xếp thêm chất chồng vào lòng mình những sợ hãi và dự cảm bất an.

Ừ. Có thể cảm nhận một nhịp thở của người thân yêu, ngay cạnh mình, cũng là một dạng của hạnh phúc.
Yên tĩnh của cuộc đời mình. Sẽ chẳng có ai hiểu được đâu.

(mien du's blog)

Posted :05/11/2013 12:59 pm