Tuesday, March 3, 2026

CHỢ NỔI CÁI RĂNG: ĐÔNG NGƯỜI MÀ VẮNG HỒN…

Sáng mùng 5 Tết, từ 4h30, bến thuyền Chợ nổi Cái Răng đã đông nghẹt. Người ta chen nhau xuống thuyền, chờ được “đón bình minh trên sông Cần Thơ”. Hầu như ai đến Tây Đô cũng chọn tour này. Vì rẻ. Vì dễ đi. Và cũng vì… nếu không đi tour này thì dường như Cần Thơ chẳng còn tour nào đáng chú ý hơn.


Ngày thường, tour ghép đoàn chỉ khoảng 100.000 đồng/người. Mùng 5 Tết tăng 30%, lên 150.000 đồng. Khách đã được báo trước nên không ai phàn nàn. Nhưng điều khiến người ta tiếc không phải là tiền, mà là cảm giác bỏ ra hơn 3 giờ đồng hồ để đi tìm một phiên chợ… không còn là chợ.


Thương hồ hầu như vắng bóng. Hướng dẫn viên nói bà con nghỉ Tết. Nhưng ai theo dõi báo chí đều biết, nhiều thương hồ đã rời sông lên bờ khi giao thông đường bộ miền Tây phát triển. Những chiếc ghe bầu neo đậu giữa sông, những cây bẹo trơ trọi không treo trái cây, không hàng hóa – tất cả giống như đạo cụ của một sân khấu cũ kỹ hơn là nhịp sống buôn bán thực sự.


Ba “điểm đến” chính của tour cũng nghèo nàn đến mức khó tin. Bè ăn sáng thì đắt và dở. Một tô hủ tiếu lơ thơ vài lát thịt, một con tôm nhỏ giá 55.000 đồng. Lò hủ tiếu, lò kẹo dừa, lò nấu đường thốt nốt chủ yếu để bán hàng. Màn trình diễn làm nghề chỉ làm cho có. Điều lạ lùng là ở những nơi ấy lại bày bán cả những chiếc mở bia hình linga kiểu Nhật – một chi tiết lạc quẻ giữa không gian được quảng bá là văn hóa sông nước miền Tây.


Không khí mua bán đặc trưng của chợ nổi không còn. Không đờn ca tài tử. Không trò chơi dân gian. Không câu hò đối đáp. Không tiếng rao vang trên sông. Chỉ có tiếng máy nổ của ghe du lịch và những lời mời mua hàng.


Cách tổ chức tour cũng lộn xộn. Nhiều nhà tàu cùng khai thác nhưng dường như không có một “tổng chỉ huy”. Mạnh ai nấy làm, thiếu kịch bản chung, thiếu chuẩn mực dịch vụ, thiếu một tầm nhìn dài hơi.


Và môi trường quả thực là nỗi buồn lớn. Giữa những bông lục bình trôi là túi nilon, rác thải, chai nhựa. Sông nước miền Tây vốn là biểu tượng của sự hào sảng và trù phú, nay lại hiện ra trong một khung cảnh kém sạch sẽ, phản cảm.


Tour được quảng bá là “đón bình minh”. Nhưng khi mặt trời lên, du khách đang được “lùa” vào bè ăn sáng. Giá như vào khoảnh khắc ấy có một nghi thức nhỏ – một tiết mục đờn ca tài tử, một màn chào bình minh sông nước châu thổ thì trải nghiệm đã khác hẳn. Bình minh không chỉ là ánh sáng, mà là cảm xúc. Và cảm xúc thì cần được văn hoá đem tới.


Chợ nổi Cái Răng chắc chắn không thể trở lại thời hoàng kim thập niên 1980–1990, khi ghe thuyền tấp nập buôn bán thật sự. Nhưng không thể khôi phục nguyên trạng không có nghĩa là bó tay. Hoàn toàn có thể xây dựng nó như một sản phẩm du lịch đặc thù.


Trước hết, cần một kịch bản tổng thể thay vì để tự phát. Thành phố phải đóng vai trò “nhạc trưởng”: quy hoạch luồng tuyến, chuẩn hóa dịch vụ, giới hạn số lượng tàu, nâng chất lượng hướng dẫn viên, thống nhất nội dung trải nghiệm.


Thứ hai, tái tạo “hồn chợ nổi” bằng cách tổ chức các phiên chợ trình diễn định kỳ, có sự tham gia thực chất của nông dân, tiểu thương. Không chỉ bày ghe cho có, mà phải có hoạt động mua bán thật – dù ở quy mô nhỏ. Có thể hỗ trợ một số thương hồ duy trì ghe như một phần di sản sống.


Thứ ba, đầu tư nội dung văn hóa. Đưa đờn ca tài tử, hò đối đáp, kể chuyện Nam Bộ vào tour. Tạo nghi thức chào bình minh. Thiết kế những khoảnh khắc đáng nhớ thay vì chỉ bán bữa sáng.


Thứ tư, làm sạch môi trường. Nếu mặt nước còn rác, mọi nỗ lực khác đều vô nghĩa. Một chiến dịch làm sạch sông kết hợp truyền thông cộng đồng sẽ vừa cải thiện hình ảnh, vừa nâng cao ý thức người dân và du khách.


Thứ năm, kiểm soát hàng hóa và bản sắc. Đã là chợ nổi miền Tây thì phải bán những sản vật đặc trưng miền Tây. Những món hàng lạc quẻ chỉ làm giảm giá trị văn hóa và niềm tin du khách.


Sáng mùng 5 Tết, hàng ngàn người vẫn đi tour Chợ nổi Cái Răng. Điều đó cho thấy sức hút biểu tượng của nó chưa hề mất đi. Người ta vẫn muốn chạm vào một miền ký ức sông nước. Vấn đề là ký ức ấy cần được kể lại bằng một cách mới, chỉn chu và có trách nhiệm hơn.


Làm cho Chợ nổi Cái Răng hay hơn, hấp dẫn hơn không chỉ là câu chuyện kinh doanh. Đó là trách nhiệm của ngành du lịch Cần Thơ đối với một di sản văn hóa đặc thù của đồng bằng. Nếu Hội An có thể dựng nên không gian miền Tây thu nhỏ để hút khách, thì miền Tây “thứ thiệt” càng không có lý do để để di sản của mình trôi theo lục bình và rác thải.


Giữ được hồn sông nước trong thời đại đường bộ lên ngôi – đó mới là bài toán thực sự của Chợ nổi Cái Răng hôm nay.


VŨ MẠNH CƯỜNG 


Monday, March 2, 2026

TUỔI TRẺ ĐÓI KHÁT

 NHỮNG BÀI HỌC PHÁT TRIỂN SỰ NGHIỆP CÁ NHÂN: TUỔI TRẺ ĐÓI KHÁT

"Đưa người ta không đưa qua sông

Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng…"

- Thơ Thâm Tâm -

"Có nhiều lý do để tôi rời bỏ Việt Nam đi tìm một môi trường kinh doanh khác… nhưng lý do thường níu kéo tôi lại nơi đây là “ngọn lửa” của tuổi trẻ Việt. Họ làm tôi gợi nhớ đến hình ảnh của tôi 30, 40 năm về trước…"

– TS Alan Phan –


------------------------------


Sức sống và tinh thần kinh doanh vẫn bộc phát manh mẽ qua lời nói và hành động. Tuổi trẻ Việt Nam không bao giờ sờn chí, tiếp tục bước đi để xây dựng cho mình và thế hệ sau một “thịnh vượng tử tế”, mặc cho sự cám dỗ của nghề làm quan, của văn hóa phong bì, của lối làm ăn cửa hậu… Họ vẫn lên kế hoạch cho những doanh nghiệp lấy chất lượng sản phẩm và dịch vụ làm mục tiêu và đào tạo thêm kỹ năng cũng như trải nghiệm cho hành trình khó khăn hàng ngày.


Có nhiều lý do để tôi rời bỏ Việt Nam đi tìm một môi trường kinh doanh khác… nhưng lý do thường níu kéo tôi lại nơi đây là “ngọn lửa” của tuổi trẻ Việt. Họ làm tôi gợi nhớ đến hình ảnh của tôi, 30, 40 năm về trước… Tôi gặp một chị quản lý cao cấp của một tập đoàn tư nhân Việt lớn, đã từng làm cho Wall Street hơn chục năm tại Mỹ, Nhật, Thái Lan và thông thạo 4 ngoại ngữ. Vừa nghỉ việc, nhưng không muốn quay về Mỹ, mà bám trụ ở Việt Nam tìm cơ hội mới. Một tinh thần yêu nước âm thầm mà không phải ồn ào cờ pháo về “tự hào là người Việt Nam”.


Cũng như tôi ngày xưa, mọi người trẻ đều mang trong mình cái đói khát… đói tự do và khát thành công.


Tôi không có quà chia tay nào, ngoài những lời nói mà có lẽ mọi BCA đều biết rõ:


1. Biết

Biết mình, biết người, biết tìm thầy, biết định vị, biết lực chuyển, biết sản phẩm, biết thị trường, biết công nghệ, biết hiền tài, biết tài chánh, biết văn hóa giao tiếp. Không biết thì tìm và học; và liên tục hỏi. Nghi ngờ mọi kiến thức bất cứ từ đâu và tìm cho ra một sự thật “tương đối’ qua cả trăm nghiên khảo và góc nhìn. Trong đời, tôi chưa gặp một doanh nhân nào có chút thành công mà ngu xuẩn. Kiến thức là nền tảng của mọi ngành nghề kinh doanh, dù là kinh doanh cơ bắp.


Có biết, chúng ta mới có thể lập ra một kế hoạch bài bản, mới tìm được người đỡ đầu hay tài trợ, mới xây dựng được mạng lưới thân hữu (networking) và mới quản lý được mọi rủi ro.


2. Tăng giá trị

Nguyên lý đơn giản trong việc kiếm tiền lương thiện: tạo nên giá trị gia tăng. Ngay cả cá nhân, muốn mức lương cao hơn, phải tăng giá trị kỹ năng và trải nghiệm của mình. Khi tăng giá trị doanh nghiệp qua bất cứ yếu tố nào, chúng ta tăng thị giá của doanh nghiệp và của chính mình. Tăng chất lượng sản phẩm, tăng lợi thế cạnh tranh trong tiếp thị, tăng tính khả dụng của công nghệ, tăng hiệu năng của đội ngũ, tăng sức mạnh của công cụ tài chánh… là những phương thức tăng giá trị phổ thông cho việc kinh doanh hàng ngày. Đây là cách kiếm tiền chắc chắn và bền vững trong bất cứ tình huống nào.


Hành trình tăng giá trị cũng gay go cam khổ. Kiên nhẫn và liên tục hành động thay vì chém gió là lựa chọn duy nhất. Chấp nhận thay đôi, điều chỉnh quản lý, cởi mở sáng tạo… là những hành xử phải tạo thành thói quen.


3. Tin vào mình

Giữa cái nhiễu nhương của buổi giao thời mạt hạ, đừng tin vào những lời PR rỗng tuếch, những số liệu tự sướng, những khẩu hiệu bích chương rẻ tiền. Bao quanh bởi văn hóa giả dối, trơ trẽn và lừa gạt, chúng ta phải bám chặt vào các trụ đỡ của nhân cách, đạo đức và tâm linh. Niềm tin và chính nghĩa duy nhất là tin vào chính mình, đừng bị lừa gạt bởi những giáo chủ bịp bợm, những lý thuyết rác rưởi, những che đậy phi khoa học.


Tin vào nhận xét, phán đoán của chính mình sau khi nghiên khảo cẩn thận và lục lọi đầy đủ. Học nghệ thuật đúc kết của những thám tử hay nhất để tìm ra những động lực ngầm ở phía hậu cần. Đừng để lòng tham hay xúc cảm làm mờ mắt và tạm quên sự thật. Ngoài kiến thức, chúng ta còn một trực giác bén nhậy. Hãy để mọi sự lắng im để phân biệt bạn thù, để hiểu quyền lợi của mọi phía, kể cả mình. Đừng ngây thơ và hoang tưởng về những cái bánh vẽ đang ngập tràn xã hội.


Khi các bạn nằm lòng 3 nguyên lý trên, các bạn đã sẵn sàng để bơi ra biển lớn, trực diện với nhóm cá mập đang dấu diếm và thụ hưởng kho báu của nhân loại. Bạn có đầy đủ quyền năng và căn bản luân lý để chiếm hữu và giao lại cho đám đông yếu kém ngoài kia “gia tài của mẹ”. Dù nhiều khi, bạn chỉ cần tuyên dương cho chính mình, “yes, I can”.


Như một triết gia nào đã hào hứng, ”Bạn không có gì để mất…ngoài cái thắt lưng quần của bạn”.


TS Alan Phan

Trích từ "Góc nhìn Alan dành tặng Doanh nhân Việt trong thế trận toàn cầu"

Sunday, March 1, 2026

NƯỚC ĐỨC NÓI LỜI TẠM BIỆT ANGELA MERKEL

KD: Bà tuyệt đẹp về nhân cách Chính khách, thật hiếm có. Kính trọng Bà. Nước Dức, người dân Đức thật may mắn có một lãnh đạo dẫn dắt ko chỉ tài năng mả cực đạo lý, nhân phẩm 

--------------  

Với sáu phút vỗ tay nồng nhiệt, từ ngoài đường phố, trên ban công, qua khung cửa sổ, cả đất nước đã đồng loạt vỗ tay suốt 6 phút – một hình ảnh được cho là minh chứng ngoạn mục cho tinh thần lãnh đạo và sự bảo vệ nhân loại. Xin ngả mũ!


Người Đức đã bầu bà để lãnh đạo họ, và bà đã dẫn dắt 80 triệu người Đức suốt 18 năm với năng lực, sự tận tụy và chân thành. Bà không nói lời vô nghĩa. Bà không xuất hiện trong các con hẻm ở Berlin chỉ để chụp ảnh. Bà được gọi là “Quý bà của thế giới”, được ví như tương đương với sáu triệu người đàn ông.


Trong suốt 18 năm cầm quyền, không có vi phạm nào được ghi nhận chống lại bà. Bà không bổ nhiệm người thân vào các vị trí trong chính phủ. Bà không tự nhận mình là người tạo nên mọi vinh quang. Bà không nhận hàng triệu đô la tiền thù lao. Không có những tràng pháo tay tâng bốc hay những bản tuyên dương hào nhoáng. Bà không công kích những người tiền nhiệm.


Merkel đã rời vị trí lãnh đạo đảng và trao lại cho người kế nhiệm, trong khi nước Đức và người dân Đức được cho là đang ở trong tình trạng tốt đẹp.


Phản ứng của người dân được mô tả là chưa từng có trong lịch sử đất nước: toàn bộ người dân bước ra ban công và vỗ tay cho bà một cách tự phát suốt 6 phút liên tiếp – một tràng pháo tay đứng trên khắp cả nước.

Nước Đức đã chia tay nhà lãnh đạo của mình – một nhà vật lý hóa học – người không bị cám dỗ bởi thời trang hay ánh đèn, không mua bất động sản xa hoa, xe hơi đắt tiền, du thuyền hay máy bay riêng, dù bà xuất thân từ Đông Đức cũ.


Bà rời nhiệm sở khi nước Đức đang ở đỉnh cao. Bà ra đi và người thân của bà không đòi hỏi đặc quyền. Mười tám năm cầm quyền và bà hầu như không thay đổi phong cách ăn mặc. Cầu Chúa ở cùng vị lãnh đạo thầm lặng này.

Trong một cuộc họp báo, một nữ phóng viên hỏi bà Merkel:

“Chúng tôi nhận thấy bà luôn mặc cùng một bộ đồ, bà không có bộ nào khác sao?”

Bà trả lời: “Tôi là công chức của chính phủ, không phải người mẫu.”


Trong một buổi họp báo khác, người ta hỏi:

“Bà có người giúp việc dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn… không?”

Bà trả lời: “Không, tôi không có người hầu và tôi cũng không cần. Chồng tôi và tôi tự làm việc đó mỗi ngày.”


Một phóng viên khác hỏi tiếp:

“Ai giặt quần áo, bà hay chồng bà?”

Bà đáp: “Tôi sắp xếp quần áo, còn chồng tôi vận hành máy giặt. Thường là vào ban đêm vì lúc đó điện ổn định hơn và ít gây ảnh hưởng. Điều quan trọng là phải tính đến sự bất tiện có thể gây ra cho hàng xóm. May mắn là bức tường giữa căn hộ của chúng tôi và hàng xóm khá dày.”

Rồi bà nói thêm:

“Tôi đã nghĩ các bạn sẽ hỏi tôi về những thành công và thất bại trong công việc điều hành chính phủ chứ?”


Bà Merkel sống trong một căn hộ bình thường như bao công dân khác. Bà đã sống ở đó trước khi được bầu làm Thủ tướng Đức và không rời đi. Bà không sở hữu biệt thự, người hầu, hồ bơi hay khu vườn riêng.

Merkel – cựu Thủ tướng Đức, lãnh đạo nền kinh tế lớn nhất châu Âu.

🇩🇪🇩🇪🇩🇩🇪🇩🇪🇩🇪🇩🇪🇩🇪

(Đang đối chiếu với bài viết của các nguồn khác) 



(Tác giả: Trầm Mặc Hương Lai- theo Fb Nhung Nguyen)

Đỉnh cao của sự thức tỉnh chính là biết phá tướng.

 Đỉnh cao của sự thức tỉnh chính là biết phá tướng.


Lúc bạn chưa có tiền, bạn sợ nhất là chạy xe máy máy cà tàng ra đường mà gặp người quen vì sợ mất mặt.


Nhưng đến một ngày khi bạn giàu rồi, dù bạn có đi ô tô hay quay lại đi xe gì, bạn chẳng còn sợ gì nữa.


Cuối cùng là chiếc xe đó, tại sao cảm giác của bạn lại thay đổi?


Đó chính là chân tướng của thế giới này. Vạn vật vốn dĩ không khác biệt. Chỉ có tâm chúng ta tự sinh ra sự phân biệt mà thôi.


Chiếc xe vẫn thế, bạn vẫn là bạn, thứ duy nhất thay đổi chính là những rào cản trong lòng bạn.


Chúng ta thường coi việc người ta nghĩ gì về mình là chuyện to tát.


Mặc đồ rẻ tiền thì sợ bị chê ng:hèo h/è.n, nói giọng địa phương thì sợ bị bảo là quê mùa.


Thậm chí khi đăng một tấm ảnh, bạn cũng phải sửa đi sửa lại từng câu chữ, chỉnh đi chỉnh lại từng góc mặt chỉ vì sợ không có ai nhấn thích.


Nhưng thực tế là, những khán giả mà bạn hàng lo sợ đó, chẳng ai thực sự quan tâm đến bạn đâu.


Đại đa số mọi người đều đang bận rộn đóng vở kịch của chính họ, chẳng ai dành để làm giám khảo cho cuộc đời bạn cả. Chính chúng ta tự đặt ra những tiêu chuẩn, rồi lại tự dùng những thức đo đó để trói buộc mình.


Bạn thấy mặc đồ rẻ tiền là mất mặt, nhưng với người thực sự tự tin, họ mặc gì cũng tỏa ra khí chất. Vẻ ngoài bóng bẩy chỉ cho bạn sự hãnh diện nhất thời, chứ chẳng thể cho bạn sự tự tin từ gốc dễ.


Thể diện thật sự không nằm ở vật chất, mà nằm ở tình yêu cuộc sống và sự tự khẳng định chính mình. Muốn lội ngược dòng thay đổi số phận, trước hết bạn phải biết phá tướng. Hiểu đơn giản, phá tướng là thay đổi từ thần thái, cách sống đến niềm tin bên trong.


Không đập bỏ cái cũ thì chẳng thể xây được cái mới. Rũ bỏ được gánh nặng định kiến, bạn mới thực sự được tái sinh.


Sách " Đánh Thức Dáng Vẻ Rực Rỡ - Từ Năng Lượng Tới Khí Chất Toả Sáng"


Sưu tầm

Thursday, February 26, 2026

ĐI QUA RUỘNG DƯA, CHỚ CÚI BUỘC DÂY GIÀY…



Khi nói câu này với một đứa trẻ lớp 3, tôi không nghĩ nó có thể hiểu được. Trẻ con thời nay, ở độ tuổi này thường không phải kiểu người thích hay dễ tiếp nhận những giáo điều, triết lý. Ấy vậy mà nó lại hiểu được.

Chuyện là thế này.

Hai đứa cháu đang ngồi chơi bài với nhau thì một đứa bị gọi đi phơi quần áo. Thằng còn lại ngồi chờ, tiện tay chia sẵn bài để lát nữa chơi tiếp. Chia xong, nó hét lên đầy phấn khích:

– Chú ơi, nhìn này! Tứ quý 3, tứ quý 10, tứ quý 2!

Tôi ngạc nhiên nói:

– Bài thế này thì ai chơi lại được. Thôi, chia lại đi.

Thằng Bo lập tức vùng vằng:

– Sao lại chia lại? Cháu không nói dối mà!

Tôi hỏi:

– Thế Bo chia bài thế nào? Có tráo bài không?

– Không tráo mà.

– Chia từng lá mỗi bên hay bốc mỗi bên một cục?

– Cháu chia từng lá mà.

– Thôi, chờ Bi sang rồi chia lại. Thế này Bi nó sẽ không chịu đâu.

Bo lập tức phản ứng:

– Chú điêu! Cháu nói thật mà, cháu không nói dối!

Mặt Bo xị ra 

Tôi biết kiểu gì khi Bi sang, nó sẽ bảo Bo nói dối, ăn gian. Còn Bo sẽ gân cổ lên cãi lại chứ không chịu. Hai đứa sẽ cãi nhau, rồi có khi còn đánh nhau.

Tôi nghĩ 1 lúc chưa biết phải làm sao, rồi thế nào chợt nhớ ra câu này. tôi quay sang đố Bo:

– Đố Bo biết câu này nghĩa là gì: “Đi qua ruộng dưa, chớ cúi buộc dây giày”?

Bo ngơ ngác, không hiểu tôi đang nói gì. Tôi bèn giải thích chậm rãi:

– Có một ruộng dưa, toàn dưa ngon, nhìn là chỉ muốn ăn. Mình đi ngang qua ruộng. Nếu mình cúi xuống, người chủ ruộng đứng từ xa nhìn thấy, họ sẽ nghĩ gì khi mình cúi xuống trong ruộng dưa của họ.

Bo ngập ngừng chưa biết nói sao. 

Tôi hỏi gợi ý: 

- Liệu họ có nghĩ mình đang cúi xuống nhặt dưa của họ không. 

- Có ạ.

– Đúng rồi. Họ sẽ nghĩ mình ăn trộm dưa. 

– Nhưng thực ra mình có ăn trộm dưa của họ không?

- Không ạ.

- Đúng, mình chỉ cúi xuống buộc dây dày thôi. 

Tôi hỏi tiếp:

– Vậy mình có nói dối không?

– Không ạ.

– Đúng. Mình không nói dối. Nhưng người khác vẫn có thể nghĩ mình đang nói dối. Mình không ăn trộm dưa mà người khác vẫn có thể nghĩ mình ăn trộm dưa. 

Tôi hỏi tiếp:

- Thế mình có nên để họ nghĩ mình ăn trộm dưa của họ không?

Bo nhanh nhẩu đáp:

- Tất nhiên là không rồi

- Thế mình phải làm gì bây giờ để họ không hiểu lầm

- Mình không cúi xuống nữa. 

Tôi nói tiếp:

– Vậy nếu mình muốn buộc dây giày thật, mà không để người khác hiểu lầm, thì phải làm thế nào?

Bo nhìn tôi không biết trả lời sao. Tôi bèn gợi mở:

– Mình sẽ đến gần họ, buộc dây ngay trước mặt họ, để họ thấy rõ mình đang làm gì. Như vậy, họ sẽ không còn nghĩ mình ăn trộm dưa nữa.

Trong những hoàn cảnh dễ gây hiểu lầm, dù mình không nói dối, người khác vẫn có thể hiểu lầm là mình nói dối. Cho nên, để không hiểu lầm & cãi vã thì mình không nên làm gì cả hoặc nếu làm thì làm sao để người ta thấy rõ việc mình làm. Trong những hoàn cảnh dễ hiểu lầm như vậy vd ở ruộng dưa, vd Bi không có ở đây thì mình không nên làm gì cả.

Nói tới đó, Bo bỗng vui hẳn lên:

– A, cháu hiểu rồi! Cháu sẽ chia lại.

Nói xong Bo nhanh nhảu gom cả xấp bài rồi chia lại. Tôi vội ngăn:

– Khoan. Chờ Bi sang. Bi phải tận mắt nhìn thấy thì Bi mới phục.

Bo không nói gì thêm, ngoan ngoãn ngồi chờ. Một lát sau, khi Bi quay lại, Bo chia lại bài trước mặt em, cả hai vui vẻ chơi tiếp, không có một lời cãi vã.

------

Một hôm khác, mấy chú cháu ra sân chơi, trời âm u như sắp mưa. Tôi thấy đàn chuồn chuồn bay rất thấp, là là sát mặt đất, liền hỏi:

– Bi, Bo có thấy hôm nay chuồn chuồn bay thấp không? Mọi hôm chúng bay tít trên ngọn cây cơ mà. Vì sao biết không?

Rồi tôi kể:

– Người xưa có câu: “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm.” Hai đứa có thấy hôm nay trời thế nào không?

Chúng nhìn lên bầu trời xám xịt, gật gù.

Một đứa nói:

– Thế có phải vì trời mưa nên chuồn chuồn buồn, nó không muốn bay đi chơi không?

Tôi cười:

– Gần đúng rồi đấy. Nhưng không phải vì buồn, mà vì khí trời hôm nay nặng, ẩm, thấp, nên nó không bay cao được. Bay cao lúc này vừa khó, vừa không an toàn. Buổi sáng, khí trời thanh nhẹ hơn, nên chuồn chuồn bay cao. Buổi chiều tối, không khí nặng nề hơn, nên nó bay thấp.

Thì ra, trẻ con thời nay vẫn hiểu được ca dao tục ngữ, ngạn ngữ. Chỉ cần một chút quan sát, một chút giải thích, những câu ca dao, tục ngữ tưởng như khô khan, xa xôi lại trở thành những bài học sống động, dễ hiểu, rất gần với đời sống của trẻ.

Đó chính là cách ta có thể dạy trẻ về ca dao, tục ngữ, ngạn ngữ – không phải bằng áp đặt, mà bằng những câu chuyện, những tình huống thật, để trẻ tự hiểu, tự ngộ ra, và tự điều chỉnh hành vi của mình.

SƯU TẦM 

TRẠNG ĐAO