Thursday, February 26, 2026

ĐI QUA RUỘNG DƯA, CHỚ CÚI BUỘC DÂY GIÀY…



Khi nói câu này với một đứa trẻ lớp 3, tôi không nghĩ nó có thể hiểu được. Trẻ con thời nay, ở độ tuổi này thường không phải kiểu người thích hay dễ tiếp nhận những giáo điều, triết lý. Ấy vậy mà nó lại hiểu được.

Chuyện là thế này.

Hai đứa cháu đang ngồi chơi bài với nhau thì một đứa bị gọi đi phơi quần áo. Thằng còn lại ngồi chờ, tiện tay chia sẵn bài để lát nữa chơi tiếp. Chia xong, nó hét lên đầy phấn khích:

– Chú ơi, nhìn này! Tứ quý 3, tứ quý 10, tứ quý 2!

Tôi ngạc nhiên nói:

– Bài thế này thì ai chơi lại được. Thôi, chia lại đi.

Thằng Bo lập tức vùng vằng:

– Sao lại chia lại? Cháu không nói dối mà!

Tôi hỏi:

– Thế Bo chia bài thế nào? Có tráo bài không?

– Không tráo mà.

– Chia từng lá mỗi bên hay bốc mỗi bên một cục?

– Cháu chia từng lá mà.

– Thôi, chờ Bi sang rồi chia lại. Thế này Bi nó sẽ không chịu đâu.

Bo lập tức phản ứng:

– Chú điêu! Cháu nói thật mà, cháu không nói dối!

Mặt Bo xị ra 

Tôi biết kiểu gì khi Bi sang, nó sẽ bảo Bo nói dối, ăn gian. Còn Bo sẽ gân cổ lên cãi lại chứ không chịu. Hai đứa sẽ cãi nhau, rồi có khi còn đánh nhau.

Tôi nghĩ 1 lúc chưa biết phải làm sao, rồi thế nào chợt nhớ ra câu này. tôi quay sang đố Bo:

– Đố Bo biết câu này nghĩa là gì: “Đi qua ruộng dưa, chớ cúi buộc dây giày”?

Bo ngơ ngác, không hiểu tôi đang nói gì. Tôi bèn giải thích chậm rãi:

– Có một ruộng dưa, toàn dưa ngon, nhìn là chỉ muốn ăn. Mình đi ngang qua ruộng. Nếu mình cúi xuống, người chủ ruộng đứng từ xa nhìn thấy, họ sẽ nghĩ gì khi mình cúi xuống trong ruộng dưa của họ.

Bo ngập ngừng chưa biết nói sao. 

Tôi hỏi gợi ý: 

- Liệu họ có nghĩ mình đang cúi xuống nhặt dưa của họ không. 

- Có ạ.

– Đúng rồi. Họ sẽ nghĩ mình ăn trộm dưa. 

– Nhưng thực ra mình có ăn trộm dưa của họ không?

- Không ạ.

- Đúng, mình chỉ cúi xuống buộc dây dày thôi. 

Tôi hỏi tiếp:

– Vậy mình có nói dối không?

– Không ạ.

– Đúng. Mình không nói dối. Nhưng người khác vẫn có thể nghĩ mình đang nói dối. Mình không ăn trộm dưa mà người khác vẫn có thể nghĩ mình ăn trộm dưa. 

Tôi hỏi tiếp:

- Thế mình có nên để họ nghĩ mình ăn trộm dưa của họ không?

Bo nhanh nhẩu đáp:

- Tất nhiên là không rồi

- Thế mình phải làm gì bây giờ để họ không hiểu lầm

- Mình không cúi xuống nữa. 

Tôi nói tiếp:

– Vậy nếu mình muốn buộc dây giày thật, mà không để người khác hiểu lầm, thì phải làm thế nào?

Bo nhìn tôi không biết trả lời sao. Tôi bèn gợi mở:

– Mình sẽ đến gần họ, buộc dây ngay trước mặt họ, để họ thấy rõ mình đang làm gì. Như vậy, họ sẽ không còn nghĩ mình ăn trộm dưa nữa.

Trong những hoàn cảnh dễ gây hiểu lầm, dù mình không nói dối, người khác vẫn có thể hiểu lầm là mình nói dối. Cho nên, để không hiểu lầm & cãi vã thì mình không nên làm gì cả hoặc nếu làm thì làm sao để người ta thấy rõ việc mình làm. Trong những hoàn cảnh dễ hiểu lầm như vậy vd ở ruộng dưa, vd Bi không có ở đây thì mình không nên làm gì cả.

Nói tới đó, Bo bỗng vui hẳn lên:

– A, cháu hiểu rồi! Cháu sẽ chia lại.

Nói xong Bo nhanh nhảu gom cả xấp bài rồi chia lại. Tôi vội ngăn:

– Khoan. Chờ Bi sang. Bi phải tận mắt nhìn thấy thì Bi mới phục.

Bo không nói gì thêm, ngoan ngoãn ngồi chờ. Một lát sau, khi Bi quay lại, Bo chia lại bài trước mặt em, cả hai vui vẻ chơi tiếp, không có một lời cãi vã.

------

Một hôm khác, mấy chú cháu ra sân chơi, trời âm u như sắp mưa. Tôi thấy đàn chuồn chuồn bay rất thấp, là là sát mặt đất, liền hỏi:

– Bi, Bo có thấy hôm nay chuồn chuồn bay thấp không? Mọi hôm chúng bay tít trên ngọn cây cơ mà. Vì sao biết không?

Rồi tôi kể:

– Người xưa có câu: “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm.” Hai đứa có thấy hôm nay trời thế nào không?

Chúng nhìn lên bầu trời xám xịt, gật gù.

Một đứa nói:

– Thế có phải vì trời mưa nên chuồn chuồn buồn, nó không muốn bay đi chơi không?

Tôi cười:

– Gần đúng rồi đấy. Nhưng không phải vì buồn, mà vì khí trời hôm nay nặng, ẩm, thấp, nên nó không bay cao được. Bay cao lúc này vừa khó, vừa không an toàn. Buổi sáng, khí trời thanh nhẹ hơn, nên chuồn chuồn bay cao. Buổi chiều tối, không khí nặng nề hơn, nên nó bay thấp.

Thì ra, trẻ con thời nay vẫn hiểu được ca dao tục ngữ, ngạn ngữ. Chỉ cần một chút quan sát, một chút giải thích, những câu ca dao, tục ngữ tưởng như khô khan, xa xôi lại trở thành những bài học sống động, dễ hiểu, rất gần với đời sống của trẻ.

Đó chính là cách ta có thể dạy trẻ về ca dao, tục ngữ, ngạn ngữ – không phải bằng áp đặt, mà bằng những câu chuyện, những tình huống thật, để trẻ tự hiểu, tự ngộ ra, và tự điều chỉnh hành vi của mình.

SƯU TẦM 

TRẠNG ĐAO

“Hỷ nộ bất hình sắc.”



 Có câu nói cũ mà quyền lực phương Đông cực kỳ sùng kính: “Hỷ nộ bất hình sắc.”

Không phải đạo lý.

Mà là vũ khí.

Và chỉ cần nhìn vào hai người đang nắm vận mệnh Trung Quốc — Tập Cận Bình và Vương Hỗ Ninh — bạn sẽ hiểu:

quyền lực thật không ồn.

VƯƠNG HỖ NINH

Người mài kiếm trong bóng tối

Có hai kiểu quyền lực:

kẻ giơ kiếm lên và kẻ khiến cả thế giới run khi kiếm chưa rời vỏ.

Vương Hỗ Ninh là kiểu thứ hai.

Ông đứng sau ba đời lãnh đạo:

Giang Trạch Dân → Hồ Cẩm Đào → Tập Cận Bình.

Không phải may mắn.

Mà là trí tuệ lạnh.

Mặt không đổi sắc 

→ đầu óc vận động như guồng máy.

Ý tưởng ủ mười năm 

→ một ngày thành quốc sách.

Loại người này, cổ nhân gọi:

“Ẩn long.”

Không thấy, nhưng động là tạo biến.

TẬP CẬN BÌNH

Người gánh cả cơn bão vào vai

Nếu Vương Hỗ Ninh là bóng, thì ông là trụ.

Một kiểu lãnh đạo không nói nhiều, nhưng từng câu đều mang trọng lượng của đá.

Trầm – Sâu – Quyết: ba chữ đủ mô tả phong cách của ông.

Dám bị ghét → để giữ kỷ cương.

Câu nói nổi tiếng được truyền miệng:

“Không đắc tội vài người thì không thể phụ trách với muôn người.”

Đó là khí chất của người chọn đại cục thay vì tiếng vỗ tay.

KHI HAI NGƯỜI “KHÔNG LỘ TÂM” NGỒI CÙNG BÀN

Không vỗ tay.

Không lời thừa.

Không biểu cảm.

Chỉ có:

– tầm nhìn,

– sự lạnh lùng,

– và một kiểu im lặng khiến căn phòng nặng thêm vài độ.

Từ sự tĩnh đó,

những nước cờ xoay chuyển thời cuộc được đặt xuống như mũi kim – nhỏ nhưng xuyên.

Đó là quyền lực không cần tiếng động.

⸻\\\\____

1. Cảm xúc là dữ liệu của đối thủ

Lộ cảm xúc = lộ điểm yếu.

Người càng mạnh càng ít để lộ.

2. Mọi đế chế cần 

một “Minh quân” và một “Ẩn tướng”

Một người đẩy nước đi.

Một người giữ dòng chảy.

Không có cặp đôi này → quyền lực chỉ là bề nổi.

3. Người lớn không hỏi hôm nay, 

họ hỏi 20 năm sau

Đó là khác biệt giữa người điều hành và người xây nền móng.

Quyền lực lớn nhất không phải thứ được nói ra, mà là thứ khiến người khác tự hiểu.

(Bài viết chỉ mượn hình tượng lãnh đạo để bàn về triết lý quyền lực và cách con người vận hành tổ chức — hoàn toàn không mang quan điểm chính trị.)

st

Wednesday, February 25, 2026

NHÌN CÁCH ĂN NÓI, BIẾT RÕ NỘI TÂM MỘT NGƯỜI

 



Người ta thường đánh giá người khác qua lời nói. Nhưng ít ai hiểu rằng lời nói không phải gốc rễ. Lời nói chỉ là phần nổi. Nội tâm mới là dòng chảy ngầm.


Bạn không thể giả giọng quá lâu. Không thể diễn vai bình an, nếu bên trong đầy b/ã.o t/ố. Vì, sớm muộn, tâm sẽ tràn ra qua cách bạn nói.


1. Tâm có gì, lời nói lộ ra thứ đó.


• Nếu tâm đầy s:ân h/ậ.n, lời nói thường c:ộc cằ:n, sắc nhọn. Không cần cố ý làm đ/a.u ai, nhưng năng lượng đã mang tính c:ông k:ích.


• Nếu tâm rối ren, lời nói quanh co, thiếu trọng tâm. Vì bên trong chưa rõ ràng, nên bên ngoài không thể mạch lạc.


• Nếu tâm đầy lo lắng, lời nói vội vàng, lúng túng. Người nghe cảm thấy bất an, dù nội dung chẳng có gì nghiêm trọng.


• Nếu tâm đầy thèm khát được công nhận, lời nói dễ trở nên khoe khoang, phô trương, hoặc cố tình gây chú ý.


• Nếu tâm lạc lõng, thiếu điểm tựa, lời nói thường thừa thãi. Nói nhiều nhưng không chạm được ai.


• Ngược lại, nếu tâm bình an, rộng mở và có lòng trắc ẩn, lời nói tự nhiên tử tế. Không phải vì cố gắng tỏ ra dễ thương, mà vì bên trong không có nhu cầu gây t:ổn t:hương hay hơn thua.


Lời nói không l/ừ.a được lâu. Nó là tấm gương của tâm.


2. Có phải chỉ cần nói hay là đủ?


Không. Kỹ năng giao tiếp có thể giúp bạn “ghi điểm” trong ngắn hạn, nhưng nếu nội tâm đầy bất an, người khác sẽ cảm nhận được điều đó sau vài lần tiếp xúc.


• Có những người nói rất khéo, nhưng càng nghe càng thấy mệt.

• Có những người nói không hoa mỹ, nhưng ở gần lại thấy nhẹ lòng.


Vì con người không chỉ nghe bằng tai. Họ cảm nhận bằng trực giác. Năng lượng của lời nói, cũng quan trọng không kém nội dung.


• Một người nói về đạo lý rất tròn trịa, nhưng ánh mắt đầy hơn thua, giọng nói đầy phán xét, người nghe sẽ thấy khoảng cách.


• Một người nói giản dị, nhưng chân thành và vững chãi người nghe sẽ thấy tin cậy.


Khéo léo có thể học. Chất liệu nội tâm thì phải rèn.


3. Nhân quả của lời nói.


Trong Phật pháp, k:hẩu n:ghiệp là một trong những nghiệp mạnh nhất. Lời nói có thể nâng một người lên, cũng có thể đẩy một người xuống v/ự:c s âu. Nhưng sâu hơn thế, lời nói không chỉ tạo nghiệp với người khác, mà còn tạo nghiệp với chính mình.


• Khi bạn thường xuyên nói lời t:iêu c:ực, tâm bạn dần quen với năng lượng t:iêu c:ực.

• Khi bạn quen phê phán, tâm bạn dần mặc định nhìn đời bằng lăng kính lỗi lầm.


Lâu ngày, bạn không chỉ nói như vậy. Bạn sống như vậy. Và đó là cách “mệnh” được hình thành.


4. Vì sao muốn đổi lời nói, phải đổi tâm?


Nhiều người cố gắng học cách nói chuyện thông minh, ứng xử tinh tế, kiểm soát ngôn từ. Nhưng nếu bên trong vẫn đầy bất an, việc “giữ lời” chỉ là kìm nén. Kìm nén lâu ngày sẽ n/ổ.


Chăm sóc tâm khác với đè nén tâm. Chăm sóc tâm là:


• Nhận ra mình đang giận, trước khi nói.

• Nhận ra mình đang sợ, trước khi phòng thủ.

• Nhận ra mình đang cần được công nhận, trước khi khoe khoang.


Khi bạn nhìn thấy gốc rễ, lời nói tự nhiên thay đổi. Không phải vì bạn cố nói hay hơn. Mà vì bạn không còn nhu cầu làm t:ổn th:ương, hay chứng minh điều gì nữa.


5. Khi tâm an, lời sẽ sáng.


Có một điều rất tinh tế: Người thật sự vững vàng, họ không cần nói nhiều. Họ nói vừa đủ.


• Không cần đè người khác xuống để mình cao lên.

• Không cần phô diễn trí tuệ để được thừa nhận.


Lời của họ có trọng lượng, vì xuất phát từ nội lực. Điều chạm đến lòng người, không phải là kỹ thuật giao tiếp. Mà là chất lượng hiện diện của bạn khi nói.


• Nếu bên trong sáng, lời tự nhiên sáng.

• Nếu bên trong rộng, lời tự nhiên bao dung.


KẾT: Nhìn cách một người ăn nói, ta có thể đoán phần nào nội tâm họ đang thế nào. Nhưng điều quan trọng hơn không phải là đánh giá người khác, mà là soi lại chính mình.


• Hôm nay lời mình nói ra mang năng lượng gì?

• Sân hôn?

• Lo lắng?

• Khoe khoang?


📚 "Nói chuyện là bản năng, giữ miệng là tu dưỡng, im lặng là trí tuệ”

Sưu tầm

TIẾT KIỆM 10 NĂM CUỘC ĐỜI NHỜ 12 QUY TẮC NGẦM


💡 Có một nghịch lý luôn tồn tại trên bản đồ thịnh vượng thế giới: 10 người giàu nhất Đông Nam Á thì hết 8 người là gốc Hoa (dù họ chỉ chiếm khoảng 5% dân số). Điểm chung của họ không chỉ nằm ở khả năng tính toán, mà nằm ở một bộ "quy tắc ngầm".

Câu chuyện về Đồng Văn Hồng – "nữ hoàng logistics" của Alibaba chính là minh chứng sống động nhất cho việc áp dụng những quy tắc này để đổi vận.

❗️ Từ cô lễ tân 30 tuổi đến cú lội ngược dòng lịch sử

Năm 2000, Đồng Văn Hồng gia nhập Alibaba ở vị trí thấp nhất: nhân viên lễ tân. Một phụ nữ ngoài 30, không bệ phóng, không chuyên môn xuất chúng. 

Khi đó, Jack Ma đã đưa ra một lời hứa tưởng chừng như "bánh vẽ": Phân bổ cho bà 0,2% cổ phần và dặn cứ kiên trì ở lại, khi công ty lên sàn, con số nhỏ bé đó sẽ trị giá cả một gia tài.

Đồng Văn Hồng đã chờ đợi. Năm 2004 rồi 2006, bà hỏi sếp bao giờ công ty lên sàn, đáp lại chỉ là sự nấn ná "sắp thôi". Rất nhiều người sẽ nghĩ mình bị lừa và nhảy việc. Nhưng bà chọn cách im lặng cống hiến, làm việc với sự tỉ mỉ và chủ động tuyệt đối. Để rồi 14 năm sau, khi Alibaba niêm yết tại New York, 0,2% cổ phần đó đã biến cô lễ tân năm nào thành nữ triệu phú đô la, từng bước vươn lên vị trí Phó Chủ tịch cấp cao của tập đoàn.

Sự tĩnh lặng và kiên định của Đồng Văn Hồng mang đậm triết lý sinh tồn của người Hoa. Dưới đây là 12 quy tắc ngầm giúp họ luôn nắm thế thượng phong trên bàn cờ cuộc đời:

1. Giữ trọng lượng nội tâm: Tâm vững thì đời tôn trọng

Bạn không cần phải tỏ ra hung hăng để thể hiện quyền uy. Người có nội lực thực sự chỉ cần không lung lay trước ngoại cảnh. Hãy giữ sự nhất quán, tuyệt đối không uốn nắn ý kiến của mình chỉ để mua lấy sự hài lòng của kẻ khác.

2. Thiết lập ranh giới sắc lẹm

Không có ranh giới, thiên hạ sẽ mặc định bạn là kẻ dễ dãi. Hãy rèn thói quen nói ngắn gọn và bình thản: "Giờ này tôi không làm việc", "Tôi không nhận phần việc này". Từ chối không cần phải xin lỗi hay giải thích dài dòng.

3. Càng cố lấy lòng, càng bị xem nhẹ

Trạng thái khao khát được công nhận là trạng thái của kẻ yếu thế. Đừng cố làm vui lòng người khác để mong được thương hại. Cứ tập trung làm tốt việc của mình, sự tôn trọng sẽ tự động tìm đến.

4. Nguyên tắc 3 bước: Nhắc nhẹ - Nhắc thẳng - Rút lui

Khi ai đó vượt quá giới hạn, đừng đôi co gây sự. Áp dụng đúng 3 bước. Nếu họ vẫn không thay đổi, chỉ cần thu hồi lại năng lượng và sự hiện diện của bạn. Sự im lặng và rời đi của bạn đã là đòn trừng phạt nặng nề nhất.

5. Xuất hiện có giá trị, không xuất hiện đại trà

Đừng lúc nào cũng sẵn sàng, đừng luôn rảnh rỗi ngay khi người khác gọi. Trên thương trường hay trong cuộc sống, thứ gì càng dễ tiếp cận thì càng mất giá. Giữ lại một chút khoảng cách chính là cách tự nâng định giá của bản thân.

6. Kẻ giải thích nhiều là kẻ yếu thế

Nói một câu rõ ràng là xong. Việc lặp đi lặp lại hay thanh minh chỉ đang mời gọi người khác xem nhẹ bạn. Sự tĩnh lặng luôn mang sức mạnh lớn hơn ngôn từ.

7. "Xin lỗi" là một từ rất đắt

Dùng đúng lúc, nó thể hiện khí chất. Dùng sai lúc, nó làm mất giá trị con người. Nếu bạn không sai, tuyệt đối không dùng lời xin lỗi chỉ để dĩ hòa vi quý.

8. Dùng từ ngữ tạo ra uy quyền

Loại bỏ ngay những cụm từ lấp lửng như "có lẽ", "chắc là", "tùy bạn". Hãy thay bằng: "Quan điểm của tôi là", "Tôi chọn", "Tôi không đồng ý". Giọng điệu chắc chắn sinh ra quyền lực.

9. Hành vi phải nhất quán

Hôm nay tỏ ra mạnh mẽ, ngày mai lại yếu đuối thỏa hiệp, đối tác sẽ không biết nên tôn trọng hay chà đạp bạn. Sự nhất quán tạo ra một bức tường thành không ai dám coi thường.

10. Tuyệt đối không chạy theo ai

Động lực học xã hội rất đơn giản: Khi bạn đuổi, họ sẽ chạy. Khi bạn đứng vững và tỏa sáng, họ tự khắc phải dừng lại và tìm đến bạn.

11. Năng lực tạo ra trọng lượng

Không ai dám xem nhẹ một người sở hữu kiến thức sâu rộng, tầm nhìn xa, kỷ luật thép và sự tự tin không khoe mẽ. Đầu tư vào bản thân là cuộc làm ăn không bao giờ lỗ.

12. Năng lượng tôn trọng chính mình

Cổ nhân có câu: "Người không tự trọng, không ai trọng". Cách bạn ăn nói, đi đứng, làm việc và đối xử với chính mình sẽ quyết định cách thế giới đối xử với bạn. Tâm thế của một người có giá trị tự nhiên sẽ ép người khác phải điều chỉnh thái độ.

🔑 Bài học cốt lõi:

Đừng vội đòi hỏi quyền lợi khi bản thân chưa đủ độ chín. 12 quy tắc trên không dạy bạn dùng thủ đoạn, mà dạy bạn cách bảo vệ năng lượng và xây dựng nội hàm để đón chờ cơ hội lớn.

👉 Trong 12 quy tắc ngầm này, bạn thấy mình đang cần rèn luyện điều nào nhất để vững vàng hơn trong sự nghiệp?


st

10 CHI TIẾT GIÚP BẠN NHÌN CHUẨN 1 NGƯỜI.




1. Người ăn mặc chỉn chu thường không đơn giản.

 Đừng coi thường chuyện mặc quần áo. Người biết phối màu, chọn trang phục đúng hoàn cảnh, thường là người có yêu cầu cao với bản thân. Không phải vấn đề giàu hay n:ghèo, mà là sự tinh tế trong suy nghĩ. Điều đó cho thấy, họ biết tôn trọng người khác và cũng tôn trọng chính mình.


2. Người đi nhanh, bước có lực thường làm nên việc.

Họ nghĩ là làm, hành động rất mạnh mẽ. Còn những người đi chậm chạp, lề mề, thường xử lý công việc cũng hay kéo dài. Dáng đi không l/ừa được ai, người quyết đoán thì từng bước chân đều có sức.


3. Khi cười, ánh mắt nhìn về ai thì lòng ở nơi đó.

Trong một nhóm đang cười vui, hãy để ý: Ánh mắt đầu tiên thường nhìn về người họ thích, ánh mắt cuối cùng vẫn dừng lại ở người họ quan tâm. Ánh mắt luôn thành thật hơn lời nói.


4. Người nói chuyện không khéo, thường đ/ầ.u ó/c nhanh nhạy.

Người “miệng vụng” thường suy nghĩ nhiều, không phải không có ý kiến, mà là đã cân nhắc lời nói vài lần trong đầu. Ngược lại, người nói thao thao bất tuyệt, có khi mười câu chỉ hai câu đáng nghe.


5. Người nói chuyện khéo léo là người hiểu đời, hiểu người.

Nói chuyện khiến người khác dễ chịu, làm việc khiến người khác yên tâm, đó là người đã nắm rất rõ nhân tình thế thái. Họ biết nói gì trong hoàn cảnh nào, đùa đến đâu là vừa. Ở gần thì không mệt, nhưng trong lòng họ luôn có thước đo.


6. Người không cao thường hay có ý tưởng.

Không phải tuyệt đối, nhưng xung quanh ta có rất nhiều ví dụ như vậy. Chiều cao thiếu thì trí tuệ bù. Họ quan sát kỹ, suy nghĩ nhiều, thường tìm được lối đi khác để giải quyết vấn đề.


7. Người gầy gọn, thường làm việc dứt khoát

Ở đây là gầy săn chắc. Những người này thường có mục tiêu rõ ràng, không rườm rà, không dây dưa. Vì họ hiểu rằng mỡ thừa là gánh nặng, hành động thừa cũng vậy.


8. Người ít nói là người nắm rõ tình hình.

Bình thường họ im lặng, nhưng lúc quan trọng chỉ cần nói một câu đã hơn mười câu người khác. Họ không ngẩn người, mà đang quan sát và suy nghĩ. Người nói nhiều quá, thường dễ lộ hết “bài tẩy”.


9. Người chủ động trả tiền khi ăn uống, đáng để kết giao lâu dài.

Không phải xem họ có tiền hay không, mà xem họ có tấm lòng hay không. Những người hay "quên mang điện thoại”, “đúng lúc đi vệ sinh”, thì trong chuyện khác cũng dễ tính toán vụn vặt.


10. Người đối xử tốt với nhân viên phục vụ, thường có nhân phẩm không tệ.

 Xem cách họ đối xử với phục vụ, lao công, shipper gần như thấy được con người thật. Người ứ/c h/i.ế.p k/ẻ y/ế.u thường hay n/ị.n.h k/ẻ mạnh. Người biết tôn trọng người y/ế.u t:hế, mới thật sự có lòng thiện.


Nhìn người không cần đoán mò. Chi tiết không biết nói d/ố.i: 

 • Quần áo thể hiện sự tự giác.

• Dáng đi cho thấy năng lực hành động.

• Nụ cười giấu sự chân thành.

• Lời nói phản ánh trí tuệ.

• Việc làm bộc lộ thái độ sống.

Hãy ghi nhớ những việc này, cũng tự rèn thân để làm một con người chuẩn mực, có ích.

 " Kỹ Năng Quản Lý Thời Gian"

Sưu tầm