Wednesday, March 11, 2026

Phép lịch sự

(lâu lâu lại tự răn mình)



Sự sang trọng của một người không nằm ở thương hiệu họ mặc, mà nằm ở cách họ hành xử với những điều nhỏ nhặt nhất.

1. Không bình phẩm ngoại hình: Trừ khi khen ngợi, còn lại hãy im lặng. Đừng nói "Dạo này béo thế/già thế". Họ có gương, họ biết rõ hơn bạn.

2. Văn hóa đi ăn: Khi được mời, đừng gọi món đắt nhất trong thực đơn. Nếu bạn bè rủ đi ăn, hãy chia tiền sòng phẳng hoặc chủ động trả chầu cafe tiếp theo.

3. Tôn trọng sự khác biệt: Số 6 của bạn là số 9 của người đối diện. Tranh c.ã.i thắng thua không quan trọng bằng giữ gìn mối quan hệ.

4. Quy tắc "Hai cuộc gọi": Đừng gọi cho ai quá hai lần liên tiếp. Nếu họ không nghe máy, nghĩa là họ bận việc quan trọng hơn bạn. Hãy để lại tin nhắn.

5. Ngưng soi mói đời tư: "Bao giờ cưới?", "Lương tháng bao nhiêu?", "Sao chưa đ.ẻ?", "Sao chưa mua nhà?"... Những câu hỏi này không thể hiện sự quan tâm, nó thể hiện sự vô duyên.

6. Trả n.ợ trước khi bị nhắc: Dù là 50 ngàn hay 50 triệu, việc tự giác hoàn trả thể hiện lòng tự trọng. Đừng để người giúp mình phải mở miệng đòi, lúc đó ân nhân sẽ thành chủ n.ợ.

7. Giữ cửa cho người đi sau: Dù họ là nam hay nữ, già hay trẻ. Bạn không thấp kém đi khi làm vậy, bạn chỉ đang chứng minh mình là người có giáo dục.

8. Biết điểm dừng khi đùa: Nếu bạn trêu mà đối phương không cười, hãy dừng lại ngay. Đùa vui là khi cả hai cùng cười, còn một người cười một người khó chịu thì đó là vô duyên.

9. Lời cảm ơn và xin lỗi: Hai từ này không tốn tiền mua, nhưng nó mua được thiện cảm của cả thiên hạ. Đừng tiết kiệm nó.

10. Khen công khai, chê kín đáo: Đừng bao giờ hạ n.h.ụ.c người khác giữa đám đông chỉ để chứng tỏ mình giỏi hơn.

11. Mượn điện thoại xem ảnh: Tuyệt đối không tự ý lướt trái hay phải. Đó là x.â.m p.h.ạ.m bí mật đời tư thô thiển nhất.

12. Tế nhị với bệnh tật: Nếu đồng nghiệp đi khám, đừng tò mò "Bị bệnh gì?". Chỉ cần chúc "Mau khỏe nhé". Nếu muốn kể, họ sẽ tự nói.

13. Tử tế với người phục vụ: Cách bạn đối xử với nhân viên bồi bàn hay chú bảo vệ nói lên con người thật của bạn rõ nhất, chứ không phải cách bạn đối xử với đối tác.

14. Bỏ điện thoại xuống: Khi đang ngồi đối diện nói chuyện với người khác, việc cắm mặt vào điện thoại là một sự s.ỉ n.h.ụ.c thầm lặng.

15. Không dạy đời: Đừng đưa ra lời khuyên khi không được hỏi. Đôi khi người ta chỉ cần được lắng nghe, không cần một vị giáo sư.

16. Tế nhị khi khoe khoang: Đừng khoe xe mới trước mặt người đang n.ợ n.ầ.n. Đừng than chuyện con cái quấy khóc trước mặt người hiếm muộn.

17. Đúng giờ là một dạng đẳng cấp: Đến muộn là k.ẻ c.ắ.p thời gian. Nếu không thể đến đúng giờ, hãy báo trước.

18. Văn hóa mượn xe: Mượn xe của ai, hãy đổ đầy bình xăng trước khi trả. Đừng để lòng tốt của họ phải gánh thêm chi phí.

19. Đừng hủy hẹn phút chót: Trừ khi có biến c.ố, việc hủy hẹn sát giờ chỉ vì "lười" là sự x.ú.c p.h.ạ.m lớn nhất đối với người đã dành thời gian chờ đợi bạn.

20. Tuyệt đối không ngắt lời: Hãy để người khác nói hết ý. Ngắt lời là đỉnh cao của sự thiếu tôn trọng trong giao tiếp.

st

Nghệ thuật chọn lọc sự tập trung - Khoản đầu tư sinh lời nhất



Trong kỷ nguyên của sự xao nhãng, tài sản quý giá nhất của một người dẫn đầu không phải là thời gian, mà là Sự chú ý. 

Hãy coi sự tập trung của bạn như một dòng vốn giới hạn: Bạn rót nó vào đâu, thực tại của bạn sẽ nở rộ ở đó.

Mỗi khi bạn chú ý vào một vấn đề, bạn đang vô tình tưới nước cho nó lớn lên. Nếu bạn tập trung vào những rắc rối, những đối thủ cạnh tranh tiêu cực hay những nỗi sợ thất bại, bạn đang dùng chính vốn liếng của mình để nuôi dưỡng những rào cản đó.

Hãy giữ được cho mình Sự tập trung thuần khiết. Theo Quy luật 17 giây, chỉ cần bạn giữ được sự tập trung vào một mục tiêu mà không kèm theo sự kháng cự, bạn sẽ kích hoạt một đà năng lượng khổng lồ.

Và sử dụng Bộ lọc của người thông thái. Phát triển bản thân không phải là nạp thêm thông tin, mà là học cách từ chối những thông tin không cùng tần số. Một tâm trí bừa bộn ý nghĩ sẽ tạo ra một thực tại nhiễu loạn.

Vậy bây giờ bạn có thể thử chiến lược Đầu tư sự chú ý của một nhà quản trị như sau:

1. Thay vì chỉ tập trung vào vấn đề cần giải quyết, hãy dành 80% sự chú ý cho "Giải pháp và Kết quả mong muốn". Khi bạn thay đổi tiêu điểm, các nguồn lực hỗ trợ sẽ bắt đầu hiện rõ hơn trong tầm mắt bạn.

2. Hãy học cách ngắt kết nối với những luồng tin tức tiêu cực, những cuộc tranh luận vô bổ. Đây không phải là trốn tránh thực tế, mà là bảo vệ tài nguyên năng lượng để dành cho những dự án kiến tạo giá trị thực sự.

3. Trước mỗi cuộc họp hay mỗi nhiệm vụ, hãy tự hỏi: "Tôi chọn tập trung vào điều gì trong 30 phút tới?". Sự định ý rõ ràng giúp bạn loại bỏ các nhiễu loạn và tối ưu hóa hiệu suất làm việc.

Sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở cơ bắp hay tài chính, mà nằm ở khả năng điều hướng dòng chảy của suy nghĩ. Người làm chủ được sự tập trung là người làm chủ được vận mệnh.

Đừng để ngoại cảnh dẫn dắt sự chú ý của bạn. Hãy là một nhà đầu tư thông minh: Chỉ rót sự chú ý vào những gì khiến bạn phát triển, hào hứng và tiến gần hơn tới phiên bản rực rỡ nhất của chính mình.

(Bài của khách)

Saturday, March 7, 2026

Những kẻ thích ‘gánh’ ký ức


Rất nhiều người trong số chúng ta gặp phải một vấn đề nghe có vẻ kỳ cục: Không thể hoàn toàn sống trong khoảng thời gian chúng ta gọi là “hiện tại”

Sống hiện tại, nghĩ quá khứ..?!

Có thể chúng ta đang ở trên một bãi biển đẹp thơ mộng một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh và những cây cọ xòe tán cực kỳ duyên dáng xung quanh, nhưng tâm trí chúng ta cứ ở đâu đâu, có thể là nghĩ về công việc hoặc một cuộc thảo luận tưởng tượng với đối thủ cạnh tranh hay đang ấp ủ về một công ty mới.

Hay khi đang ở bữa tiệc sinh nhật của một cậu bé, nhưng bạn lại cứ nghĩ về những thời điểm trong quá khứ và một tương lai tưởng tượng tự mình vẽ ra cho cậu bé này.

NDN_Nhung ke mong mo_03

Đôi khi bản thân chúng ta lại không thể trải nghiệm hoàn toàn những khoảnh khắc đẹp đẽ hiện tại?!

Điều gì khiến cho hiện tại, đặc biệt là những khoảnh khắc đẹp đẽ đáng nhớ, trở nên cực kỳ khó khăn cho chúng ta không thể trải nghiệm hoàn toàn? Và tại sao rất nhiều sự kiện khiến chúng ta thấy vui và nhận thức được chỉ khi chúng đã qua rồi?

Quá khứ có ưu thế ở chỗ nó là phiên bản thu gọn được chỉnh sửa của hiện tại. Thậm chí cả những ngày tốt đẹp nhất trong cuộc sống của chúng ta cũng hàm chứa những khoảnh khắc nhạt nhẽo hoặc khó chịu. Nhưng trong ký ức, chúng ta chỉ chú ý đến những khoảnh khắc quan trọng nhất; và vì thế tạo ra những chuỗi sự kiện khiến ta thấy có ý nghĩa lớn lao và thú vị hơn rất nhiều so với bối cảnh tạo ra chúng. Hàng giờ liền nhạt nhẽo có thể thu gọn lại còn 6 bức ảnh hoàn hảo. Lòng hoài niệm chính là hiện tại được chỉnh sửa bởi một chiếc máy mang tên thời gian.

NDN_Nhung ke mong mo_02

Qúa khứ đôi khi chỉ thu gọn lại bằng những bức ảnh hoàn hảo

Lo lắng khi phải sống ở hiện tại

Đa phần yếu tố làm hỏng hiện tại chính là sự lo lắng. Hiện tại luôn chứa đựng vô số những khả năng, và nhiều khả năng trong số đó không hề tốt đẹp. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, một trận động đất, một cơn tai biến, một sự chối từ – tất cả đều tạo nên nỗi lo lắng mơ hồ đeo bám mãi lấy chúng ta, khiến ta lo sợ vì không biết điều gì sắp đến. Nhưng tất nhiên sau đó chỉ có rất ít những điều tồi tệ xảy ra và chúng ta quên ngay đi nỗi lo lắng (hoặc chuyển nó qua một hiện tại mới).
Cơ thể của chúng ta cũng góp phần vào sự phân tâm khiến chúng ta xa rời thực tại. Nó có tâm trạng riêng, lịch trình riêng. Nó có thể thấy mệt mỏi và e dè vào đúng lúc cả thế giới xung quanh đang đòi hỏi chúng ta phải mạnh mẽ và tự tin. Nhưng những trạng thái trái ngược này cũng được chỉnh sửa và loại ra khỏi ký ức; chúng ta sẽ nhớ về cảnh hùng vĩ của đại dương lâu hơn so với những chi tiết khó chịu vụn vặt vào lúc đó.
NDN_Nhung ke mong mo_01

Bản thân chúng ta luôn phải bám sát thực taị và chuẩn bị cho những trở ngại mới

Tâm trí của chúng ta là những ma trận hỗn loạn và nhiều lối đi. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho lối đi kỳ quái nhất, ở đó chúng ta phải bám sát lấy thực tại chứ không được đổ lỗi cho những trở ngại mà cơ thể và tâm trí vô tình gặp phải.

Chúng ta cần phải sẵn sàng cho sự biến chuyển bất ngờ này ở cả những người khác nữa – chẳng hạn như lúc họ trông cực kỳ lo lắng ở một bữa tiệc toàn người xa lạ hay có vẻ xao lãng khi không chú tâm vào câu chuyện mà ta kể cho họ. Nguyên nhân có thể chỉ là họ gặp khó khăn khi không thể hoàn toàn hòa mình vào thực tại mà thôi.

st

CÂY PHIỀN MUỘN.



Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. 

Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó đến trò “đình công” của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ. 

Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh.

Khi chúng tôi đến gần cửa, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân cây thấp bé và đưa cả hai tay vuốt nhẹ lên đầu ngọn cây. 

Lúc cánh cửa nhà bật mở, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi hẳn thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào lòng và dịu dàng hôn vợ. 

Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua cây thấp bé gần cửa, sự tò mò thôi thúc tôi đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãy của anh.

- “Ồ! Đó là cây phiền muộn của tôi”. Anh ta vui vẻ đáp. 

“Tôi biết mình không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đã đợi tôi cả một ngày dài. 

Vì vậy, mỗi khi buổi chiều về nhà, tôi đã đem hết mỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”.

“Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: 

- “Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi thì dường như chúng đã vơi đi khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn cây đêm hôm trước”.

Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho bạn ngoài chính bản thân bạn.

Phiền muộn là thứ không dễ dàng gạt bỏ chúng sang một bên. Khi những rắc rối, khó khăn và nỗi buồn kéo đến thì chúng ta phải đối diện, để vượt qua, chứ không nên né tránh. Nhưng không ai ép ta mang vác nó cả ngày dài, thậm chí là đưa theo vào giấc ngủ, bạn có quyền dành thêm cho mình thời gian suy ngẫm.

Trong công việc thường ngày, chắc hẳn mỗi người sẽ gặp phải nhiều điều không như ý.  Ngay hôm nay, bạn có thể trồng cho mình một “cây phiền muộn” để gửi tạm những tâm tư, tin rằng mỗi “sáng ngày hôm sau” gánh nặng của bạn đã vơi đi và nhiều điều tốt đẹp khác tìm đến.

Hy vọng một ngày nào đó, bạn sẽ vui vẻ kể với nhiều người rằng : 

“Hôm nay, tôi bắt đầu trồng một Cây Hạnh Phúc”.

Sưu tầm

MUỐN KINH DOANH LỚN, HÃY LÀM THẬT TỐT CÁC VIỆC NHỎ KHÁC BIỆT



✍️ Bình Giấy


Bạn: Em định sang lại quán café, nhưng lỗ 30 triệu, tính sao anh?  

Một người bạn khá lâu không gặp, tự nhiên thấy gọi điện hỏi như vậy.

Mình: Quán café đâu mà sang vậy em?

Bạn: 2 tháng trước em sang lại quán café 100tr, sửa sang lại hết 20tr, tổng cộng 120tr, bây giờ em tính sang lại 90tr, lỗ 30tr.

Mình: Vì sao em lại kinh doanh café?

Bạn: Em tính mặt bằng 9tr/ tháng, điện nước và chi phí khác trung bình 500k/ ngày. Em tính mỗi ngày em bán 100 ly, mỗi ly 15k, trừ hết mọi chi phí em vẫn lời ít nhất 500k. Nhưng bữa giờ mỗi ngày bán được 30 – 50 ly, cứ bù lỗ ngày mấy trăm ngàn nên em tính dừng.

Mình: Em nghĩ đơn giản quá, vậy thì ai cũng bỏ ra 100tr (có thể vay mượn) mở một quán café, sau 6 tháng sẽ huề vốn, từ tháng thứ 7 trở đi cứ ngồi thu 15 – 20tr ngon lành, khỏi phải đi làm gì cho áp lực, mưa nắng… Quán café của em có gì khác biệt?

Bạn: Café mà khác biệt gì anh? Quán em nhượng quyền café M. không có gì khác biệt cả. Ở đây không phải khu dân cư nên người ta uống một lần, không quay lại.

Mình: Vậy em có biết có những quán café trong hẻm, ở trên rừng, ngoài ruộng đâu có nằm trong khu dân cư đâu mà vẫn đông khách? 

Bạn: Người ta có nhiều tiền, đầu tư lớn, khác biệt, em sửa sang có 20tr lấy gì khác biệt?

Mình: Khác biệt hay không là ở em ấy. OK, cho anh địa chỉ đi, anh sẽ ghé quán em xem sao.


Vài ngày sau mình ghé quán, rất nhiều vấn đề.


- Khách tới ngồi trong quán vừa chọt vừa nói vọng ra “Cứ để xe đó đi anh, không sao đâu’’.

- Pha café xong mang ra đặt trên bàn cho khách không nói năng gì

- Khách vừa café vừa “chọt’’ và chủ quán cũng tranh thủ “chọt’’.

- Ly thủy tinh màu trong trắng nhưng hơi ngả vàng

- Muỗng café sau gáy những vệt café bám đen.

- Một vài ly café khi pha làm vướng café lên miệng ly.

- Khi KH gọi ''cho ly trà đá'' không dạ, vâng hoặc có bất kỳ tín hiệu nào cho thấy mình đã tiếp nhận thông tin, lẳng lặng đi lấy trà đá mang ra cho khách rồi đặt lên bàn không nói gì.

- Khi bưng đồ uống cho khách không đứng ngay ngắn đưa cho khách và mời khách sử dụng, vừa tranh thủ đưa cho khách vừa tranh thủ đi cho nhanh.

- Nhà vệ sinh bẩn, không có giấy, không có sáp thơm.

- Khách về xong không lau bàn ngay…

- Khách về không chào hỏi, cảm ơn…


Sau khoảng 3h giờ ngồi quan sát và ghi chép, mình bắt đầu “phán”


- Khi thấy khách tới, em phải chạy ra và nói “Mời anh vào, để xe đó em dắt cho”.

- Khi pha café phải cẩn thận, không được làm café vướng lên miệng ly, pha xong mang cho khách phải bước đến gần bàn đặt nhẹ nhàng ly lên bàn và nói “Dạ, anh ơi! Em mời anh, café Sữa Đá của anh đây ah!”.

- Sau khoảng 5 – 10 phút sau thì hỏi khách “Dạ, anh ơi! Em mới học pha café, không biết café em pha có vừa với anh không ah? Có nhạt quá hay đậm quá không?” Sau khi khách góp ý rồi thì nhớ hỏi khách tên gì và cảm ơn khách, khi cảm ơn nhớ nhắc tên khách.

- Ly, thìa, muổng, dụng cụ, vật dụng trong quán, nhà vệ sinh phải luôn lau chùi, đánh rửa sạch sẽ hàng ngày, hàng giờ. Không để dơ bẩn với bất kỳ lý do gì.

- Khi khách ra về thì chạy ra dắt xe và nói “Cảm ơn anh A,B,C... đã ghé quán, lần sau anh tới em sẽ pha café đậm/ nhạt hơn để phù hợp với anh hơn ah”. Cúi chào và tạm biệt sau đó vào dọn và lau bàn ngay.


Sau một hồi “giảng đạo”, người bạn của mình không vui, “Anh khó tính, khắt khe quá, có ly café 15k mà phải thế này thế kia”… 

Mình nói rằng “Với cách làm của em hiện tại thì ly café của em bán 5k anh thấy vẫn rất đắt. Trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt, người người nhà nhà bán cafe như em bán, nếu em không có bất kỳ khác biệt nào, mọi thứ của em không có bất kỳ thứ gì đặc sắc hơn quán bên cạnh, thì em lấy lý do gì để thuyết phục khách vào quán em thay vì vào quán bên cạnh? Chính thằng bên cạnh nó cũng suy nghĩ như em, nó cũng nói anh quá khắt khe, nó nghĩ những điều anh nói là nhỏ nhặt không cần thiết nên nó không làm. Đó là cơ hội cho em. Cái gì khó đối thủ nó không làm được thì mình hãy làm nó, đó là bí quyết để mình xuất sắc và lớn mạnh hơn đối thủ".


Trước khi ra về mình dặn người bạn 

“Em cứ làm đúng như những gì anh dặn, tuy đơn giản nhưng không phải ai cũng làm được. Làm được như vậy rồi vài tháng nữa em muốn sang nhượng 150tr, hay 180tr không khó.


Tuần trước người bạn gọi lại “Anh ơi! Hai tháng vừa rồi em lời được 13tr. Bữa nào anh rảnh ghé qua em uống café nhé, em mời!’’. 


Có nhiều người nghĩ, kinh doanh chỉ cần có tiền, có mặt bằng, đặt vài bộ bàn ghế, vài cái kệ rồi “phơi’’ ra cái gì đó, bán rẻ, không cần lời nhiều và cứ có người đi qua đi lại nhìn thấy thì sẽ bán được. Họ không biết rằng, muốn kinh doanh thành công thì phải thấu hiểu khách hàng, mang tới cho khách hàng những trải nghiệm thú vị và phục vụ khách hàng vượt mong đợi. 


Kinh doanh hãy nghĩ lớn, ước mơ lớn để đi xa. Nhưng muốn lớn trước hết hãy làm thật xuất sắc những việc nhỏ.

St.