Friday, May 22, 2026

Mỗi người chúng ta đều có một cây vĩ cầm trên ngực mình...

 "Mỗi người chúng ta đều có một cây vĩ cầm trên ngực mình, và chúng ta làm lạc mất cây vĩ kéo để chơi nó. Một số người tìm thấy cây vĩ kéo trong những trang sách, một số tìm thấy trong ngọn lửa hoàng hôn, một số tìm thấy trong ánh mắt của một người nào đó... Mà mỗi lần cây vĩ kéo rơi khỏi tay họ dễ như một sợi cỏ hay một giấc mơ. Cuộc sống là sự tìm kiếm cây vĩ kéo để không cảm thấy trống vắng xung quanh chúng ta."



(Nguồn: viet-ve-ngay-da-qua)

SỰ IM LẶNG NGỌT NGÀO



Buổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa của thành phố NewYork để trở về nhà. 


Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ, để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ, theo truyền thống của gia đình họ. Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đang đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để giao lưu với nhau.


Wendy hiểu được thuật ngữ ra dấu bằng tay, vì trong những năm đầu đại học, cô đã tình nguyện làm việc trong trường tiểu học dành cho người khuyết tật, nên cô đã học được cách ra dấu tay, để trò truyện với những người câm điếc.


Vốn tính chịu khó học hỏi, Wendy đã khá thông thạo thuật ngữ này. Nhìn vào cách ra dấu của hai người khuyết tật ở trạm xe, Wendy đã “nghe lóm” được câu chuyện của hai người.  Thì ra, cô gái câm hỏi thăm đường đến một nơi nào đó, nhưng chàng thanh niên câm thì “trả lời” là anh không biết nơi chốn đó. Wendy rất thông thạo đường xá trong khu vực này, nên cô mạnh dạn đứng ra chỉ dẫn cho cô gái.  Dĩ nhiên cả ba đều dùng cách ra dấu bằng tay, để “nói” trong câu chuyện của họ.


Khi xe lửa đến trạm, thì Wendy và hai người bạn mới quen đã kịp thời trao đổi địa chỉ email cho nhau.  Những ngày sau đó, ba người tiếp tục trò chuyện dùng tin nhắn của điện thoại di động, rồi dần dà họ trở thành bạn thần giao cách cảm với nhau.


Chàng trai kia tên là Jack và cô gái tên là Debbie.  Jack cho biết, anh đang làm việc cho một hãng xuất nhập khẩu, và ở cách nhà Wendy không xa.


Từ những tin nhắn điện thoại, email thăm hỏi xã giao lúc đầu, cả hai dần dần tiến đến chỗ trở thành bạn thân lúc nào không hay.  Đôi khi Jack đến trường đón và mời cô đi ăn. Cả hai thích khung cảnh êm đềm trong công viên, nên thường yên lặng đi bên nhau trong những giờ phút nghỉ ngơi.


Tuy phải ra dấu để trò chuyện, nhưng Wendy không cảm thấy bất tiện, mà cô lại có dịp trau dồi “thủ thuật”, để nghệ thuật ra dấu của cô càng lúc càng tinh xảo hơn. Đến mùa thu năm đó, thì hai người đã thân thiết như một cặp tình nhân. Wendy đã quên hẳn Jack là một người khuyết tật, cho nên lần đầu tiên khi Jack ra dấu “I Love You”, thì Wendy đã nhẹ nhàng ngả đầu vào vai anh.


Sau những giờ học, thỉnh thoảng Wendy cũng vào chatroom đấu láo với bạn bè, mỗi khi Wendy đặt câu hỏi “Bạn có thể có tình yêu với một người câm điếc hay không?”, thì hình như không có bạn bè nào của cô có được câu trả lời dứt khoát.  Điều này đã khiến cho Wendy bị dày vò không ít. 


Vào dịp lễ Tạ ơn năm đó, Jack tặng cho Wendy một bó hoa hồng kèm theo câu ra dấu: “Wendy có chịu làm bạn gái của mình không?” Wendy vừa vui mừng vừa kinh ngạc, nhưng sau đó, là những sự mâu thuẫn khổ sở trong nội tâm. Wendy biết rõ là cô sẽ gặp phải sự phản đối mạnh mẽ của những người thân.


Quả nhiên cha mẹ cô khi biết rõ sự việc, đã dùng đủ mọi phương thức, để mong lôi kéo đứa con gái “lầm đường lạc lối” trở về.  Thôi thì hết chú bác, cô dì, lại đến các anh chị em, bạn học, được cha mẹ có vận động tới để làm thuyết khách.


Đứng trước áp lực này, Wendy chỉ có thể phân trần với gia đình về nhân cách cao cả của Jack, cô còn cho mọi người biết là thái độ lạc quan, đầu óc thực tế, tích cực của anh, đã khiến cô cảm thấy gần gũi hơn những bạn trai, mà cô đã từng quen biết trước đây.


Gia đình sau khi nghe giải bày, đã không còn quá khắt khe phê bình, mọi người dự định là sẽ gặp mặt Jack trước, rồi mới có thể đánh giá cuộc tình của hai người.


Cả nhà đồng ý là sẽ gặp mặt Jack vào trưa ngày 25 tháng 12, sau khi mọi người đã hưởng được một đêm Giáng sinh bình yên, cho tâm tư lắng đọng. Wendy đã có quyết định trong đầu, nếu như cha mẹ, anh chị của cô có những cử chỉ, hành động khinh miệt Jack, thì cô và Jack sẽ đi đến nhà thờ sau đó, để xin ơn và chúc lành của Thiên Chúa.


Trên đường dẫn Jack đến nhà, tâm trạng hồi hộp của Wendy, đã không thoát khỏi cặp mắt quan sát của Jack, anh mỉm cười ra dấu cho cô:


- Wendy yên tâm, bảo đảm với em là cha mẹ em sẽ hài lòng. Anh cho họ biết là anh sẽ thương yêu em, chăm sóc em suốt đời.


Đó là lần đầu tiên trong đời, cô sinh viên trường dược rơi những giọt lệ cảm động.Vừa vào đến nhà, Wendy nắm tay Jack đi đến trước mặt cha mẹ, cô nói:


- Thưa ba má, đây là Jack, bạn trai mà con thường nhắc đến.


Câu nói của cô vừa thốt ra, thì tất cả những hộp kẹo bánh, hoa tươi trên tay Jack, tức thời lộp độp rơi xuống đất, anh nhào tới ôm lấy cô vào vòng tay khỏe mạnh của anh.


Một điều mà Wendy không thể ngờ được, là cô bỗng nghe một giọng nói thảng thốt phát ra từ miệng của Jack:


-Trời đất, em biết nói à?


Đó cũng chính là câu mà Wendy muốn hỏi Jack. 


Mọi người ngoài cuộc đều ngẩn ngơ ngạc nhiên, trong khi hai người trong cuộc thì ôm nhau cười, nói, la, hét, nhảy nhót như điên dại. Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm, thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến, mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt, vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.


“…Thượng Đế của chúng ta đang ngự ở trên cao, hình như cũng đang che miệng cười cho trò đùa, mà ngài đã đạo diễn suốt một năm qua…”Dành cho những ai yêu, nhưng chưa dám thổ lộ cùng người mình yêu.


  


St

Bệnh chụp hình_ Bài này hình như đang share rộng


Nói về bệnh chụp hình thì bệnh nhân phần nhiều là phụ nữ ở lứa tuổi “quá hồi xuân” vì ngày xưa, thời còn trẻ trung xinh đẹp mấy nàng đâu có điều kiện để chụp hình nhiều. 



Điều kiện kinh tế là một phần vì phần đông thời học sinh chỉ đủ tiền quà vặt còn khi ra đời phải lo cơm áo gạo tiền làm gì có thời giờ õng ẹo khoe dáng. Ngoài ra, chụp hình thời đó phải mua film và đi tiệm rửa vừa tốn tiền vừa mắc công nên có chụp cũng không được nhiều.


Bây giờ thì ngược lại. Tuổi hết còn xuân mà là “Quá luôn cái tuổi hồi xuân” nhưng tiền bạc rủng rỉnh, có tiền có thời giờ, có luôn smart phone chụp hình rẹt rẹt thoải mái không hạn chế. Cứ bấm máy một lần cả trăm cái cũng được sau đó xem lại xoá bớt, rồi chỉnh sửa màu sắc, ánh sáng, hình nền nên tha hồ mà chụp. 

Hơn nữa ngày nay còn có nhiều website để photo shop xoá mụn và nếp nhăn, làm mịn trắng da như trứng gà bóc, hoặc làm mắt to ra, ốm thon, chân dài mênh mang còn sướng hơn đi thẩm mỹ viện vì khỏi tốn tiền và khỏi đau đớn. Nên mấy bà mấy cô ngu sao không chụp cho đã!


Nhỏ bạn hỏi tôi sao thấy mi chụp hình hay đeo kính râm vậy? Tôi giải thích:


- Mắt bây giờ có túi mỡ lại còn sụp mí. Đeo cái kính râm vô để che dấu vết thời gian rồi nhe răng cười là hình chụp ra sẽ tươi rói thôi. Và lỡ có nháy mắt hoặc nheo mắt vì chói nắng cũng không ai thấy!

Vậy là sau đó, thấy một đám bạn khi chụp hình đứa nào cũng đeo kính râm như tôi. Nhìn hình “tập thể” cứ như một đội binh hiệp sĩ mù! Tức cười lắm. Chụp ngoài trời đeo kính mát thì còn có lý chứ chụp trong nhà cũng đeo kính đen thui trông kỳ cục chẳng giống ai!


Có nhiều người bệnh nặng, ghiền đến nỗi cứ một cảnh mà nghiêng đầu qua, ẹo đầu lại, đứng lên, ngồi xuống, làm dáng đủ kiểu. Chụp xong banh cái hình ra xem kỹ từng sợi tóc, môi cười, ngón tay rồi bắt chụp lại. Họ đâu biết rằng ai mà có thời giờ banh cái hình của họ ra mà săm soi đâu chứ.


Người mang bệnh chụp hình sẽ làm khổ hoặc làm phiền cho thợ chụp hình bất đắc dĩ vô cùng vì cứ tưởng tượng cùng nhau đi chơi mà cứ bị bắt làm phó nháy. Không được thưởng ngoạn thì chớ mà cứ chụp cho họ xong là bị bắt sửa chụp đi chụp lại. Sùng gan thấy tía mà hổng dám than!


Chụp hình xong dĩ nhiên ai cũng chọn những tấm đẹp nhất khoe lên Facebook cho bạn bè xem. Thế là thiên hạ nhào vô lịch sự khen trẻ, khen đẹp túi bụi chứ dám chê à! Thế là càng chụp, càng khoe mới chết chứ vì hình như mình thấy mình cũng đẹp thật. Mưa lâu thấm đất mà!


Nhớ một ngày kia cô bạn chung sở gặp tôi nói:


-Dạo này chị Thanh đi chơi chụp hình đăng Facebook trông trẻ đẹp ghê hổng giống bên ngoài tí nào!!!


Ha ha ha! Lời nói hay nhất trong năm! Không biết có ai được khen giống tôi không nhỉ??? 


Bệnh chụp hình này là bệnh thời đại Smart Phone và Facebook. Nhiều người vì nó mà bỏ mạng vì rán kiếm hình độc đáo khoe Face như đứng chụp ở triền núi, bờ vực, thác nước, sóng lớn, trên đường rày xe lửa trước chuyến tàu đang phóng tới…v.v. Tôi cũng có lần đi bộ băng sông đang đông đá để chụp hình và quay phim khoe bạn bè trên Facebook. Giờ nghĩ lại mà thấy sợ vì trên mặt sông tuyết che phủ hết nhưng biết đâu bên dưới có chỗ chỉ đông một lớp đá mỏng, mình sụp chân xuống là dòng nước cuốn đi ngay không thể nào ngoi lên được. 


May mà tôi chưa tới số chết để tự thú căn bệnh chụp hình của mình! Và cũng may nó không phải là bệnh nan y nên tôi đang tự chữa được sơ sơ. Mong là mọi người ý thức căn bệnh thời đại này để tự chữa cho mình khỏi cần đi gặp bác sĩ! Hi hi!


Thanh Mai 


BẾP LỬA QUÊ NHÀ




Sau khi dời lại chuyến đi về Mỹ cả 10 ngày vì cảm cúm, tôi đến New York vào cuối tháng 11. Một người bạn luật sư vừa thành công trong 2 phi vụ M&A lớn, kiếm được một mớ tiền và tậu cho hắn ta một biệt thự ngay sát bờ biển Long Island. Hắn có chút thì giờ và muốn gặp lại tôi sau bao năm vì cũng có vài chuyện làm ăn thú vị bên Đông Âu. Hắn hứa sẽ đón tôi ở phi trường, về nghỉ ngơi ở cơ dinh mới tại Long Island và hai thằng sẽ cùng “bonding” như hồi còn độc thân vui tính bên Indonesia.


Hắn cho tài xế đón tôi ở Kennedy, cáo lỗi vì vừa “dụ” được một cô siêu mẫu nào đó từ Croatia qua, phải đưa nàng đi ăn chơi ở Manhattan. Tài xế bỏ tôi ở Long Island và tên bạn hứa sẽ qua thăm sáng hôm sau. Đêm đó, gió từ biển thổi vào lạnh buốt. Một mình trong căn nhà rộng gần 1,000 mét vuông, tôi loay hoay tìm các nút điều khiển điện đèn vật dụng, và mất cả tiếng mới vặn được lò sưởi. Vừa ốm dậy, tôi run cầm cập và con vi rút cúm quái ác lại tái xuất hiện. Hôm sau, dù đã Thứ Hai, tên bạn vẫn còn miệt mài biệt tích với cô siêu mẫu và tôi phải kêu xe tự quay lại Mahattan, chui vào một khách sạn mid-town cho tiện việc đi lại.


Hai ngày tiếp đó, tôi có vài cuộc họp nhưng không hiệu quả vì đầu óc còn lâng lâng với thuốc trụ sinh và các cơn ho. Rời New York về lại California, tôi vẫn không gặp lại ông bạn cũ đã long trọng mời mình qua New York. Sau đó, Los Angeles cũng không khả quan hơn. Gió đêm của biển Malibu vẫn lạnh buốt như Long Island và tôi vẫn bị cầm tù trong nhà vì sức đề kháng cơn bệnh của mình càng ngày càng yếu.


Sau chuyến đi cả tháng trời không hiệu quả, tôi quay lại Việt Nam hôm Thứ Sáu vừa rồi. Ra khỏi phi trường Tân Sân Nhất, tôi lại cong người vì cái nóng giữa trưa. Nắng chói chang, nhưng xe cộ vẫn đông, ồn ào và vô trật tự như thường lệ. Có lẽ là bắt đầu tuần lễ Tết Tây? Bụi bặm, rác rười, những cư xử vô văn hóa của mọi người trên đường phố…vẫn tràn ngập. Nhưng lần đầu tiên, tôi không bực bội mà lại nhìn cảnh và người qua một lăng kính thú vị hơn. Cái cười của 3 em bé đong đưa trên chiếc xe máy của cha mẹ tại một ngã tư dường như ngây thơ và an toàn hơn chuẩn mực tôi thường phán xét.


Về đến nhà, tôi đi tắm xong rồi tự vào bếp pha một ly cà phê cho vừa miệng. Tôi nhớ cái bếp ở Long Island. Nó lớn hơn cả nguyên tầng dưới của căn biệt thự Phú Mỹ Hưng. Đủ mọi thứ đồ chơi cho một tay đầu bếp thiện nghệ, nhưng nó lạnh lẽo và xa lạ như cảnh trí dành cho một phim trường. Tôi còn nhớ phải mất 15 phút mới tìm ra cách làm một ly cappuccino trên chiếc máy quá tối tân. Còn chiếc máy làm cà phê ở đây, tôi vẫn lười chưa đi mua bình thủy tinh cô người làm đánh vỡ tháng trước.


Xong ly cà phê, tôi lần ra chiếc ghế bành quen thuộc, mơ màng vặn TV. Đài LA 34 mà tôi chưa hề nghe phát ra một bài vọng cổ buồn. Tôi thấy thanh bình trong cái nóng nhè nhẹ vừa đủ thấm mồ hôi.


Một người bạn từ Đà Lạt nghe tôi về nước gởi tặng một giỏ hoa hồng thật đẹp. Chiếc phone lại bắt đầu kêu, vài chục tin nhắn từ mấy ngày qua hiển thị. Một bữa tiệc tất niên với hơn 15 người bạn được tổ chức vội vã ngày hôm sau. Vừa chuyện nghiêm túc vừa chuyện bá láp nhưng tiếng cười nói không dứt.


Sợi dây ràng buộc với quê hương khá mỏng manh, nhưng tôi nghĩ mình không dễ gì thoát ra được. Mà chắc gì đã cần bay đi cả 20 tiếng để tìm con người đang tự tại qua tháng ngày thân quen?


TS. Alan Phan - Trích từ sách Góc nhìn Alan - Những bài chưa xuất bản

 TRÍ TUỆ CỦA "MỘT NỬA"




Đời người, luôn là một nửa này và một nửa kia: Một nửa nỗ lực, một nửa tùy duyên. Một nửa khói lửa, một nửa an nhiên. Một nửa mơ hồ, một nửa sáng suốt…


Cuộc đời ai cũng đều mong muốn vạn sự như ý, ước gì được nấy, nhưng hầu hết những chuyện diễn ra trong cuộc sống đều là không như ý nguyện, vậy thì làm sao có thể chuyện gì cũng đắc ý được chứ? Có một câu ngẫm rất đúng:


"Đời người đâu thể chuyện gì cũng luôn được như ý muốn, chỉ cầu mong mọi sự trên đời được vừa lòng một nửa thôi".


Điểm tuyệt vời của chữ “nửa” nằm ở chỗ chỉ cầu được vừa lòng “một nửa” là thấy thỏa mãn, vậy mới có thể thường lạc. Để ý một chút, ta sẽ phát hiện ra trong cuộc sống đâu đâu cũng là trí tuệ của “một nửa”.


1. Tình bạn: Một nửa là vương vấn, một nửa là lãng quên


Bạn bè không nhất định phải thường xuyên liên lạc, nhưng chắc chắn sẽ không quên đối phương.


Đôi khi tự nhiên nghĩ đến đối phương, trong lòng vẫn sẽ có một chút vương vấn nào đó.


Cho dù năm tháng đã trôi qua, nhưng tình bạn của ta sẽ mãi mãi không thay đổi.


Những người mà ta gọi là “bạn bè”, chẳng qua chỉ là những người khách qua đường trong cuộc đời của ta mà thôi.


2. Gia đình: Một nửa là hy sinh, một nửa là thu hoạch


Một gia đình hạnh phúc cần có sự hy sinh và cố gắng của mỗi người.


Quan tâm cha mẹ, giáo dục con cái, để gia đình của mình mãi mãi tràn ngập sự ấm áp.


Khi ta bị xã hội chèn ép đến nỗi không thở được, một nụ cười tươi của người nhà liền giúp ta lấy lại toàn bộ năng lượng, tiếp tục bước về phía trước!


3. Con cái: Một nửa là thiên phú, một nửa là bồi dưỡng


Mỗi một đứa trẻ đều là một hạt giống, chỉ có điều là thời kỳ nở hoa của mỗi hạt giống không giống nhau mà thôi.


Có một số loài hoa, sau khi cây non trồi lên khỏi mặt đất là có thể nhanh chóng phát triển, sau đó nở rộ rực rỡ. Nhưng có một số loài hoa thì phải trải qua giai đoạn chờ đợi lâu hơn.


Cha mẹ cần phải có sự kiên nhẫn trong việc nuôi dạy con cái, đừng vì nhìn thấy hạt giống của người khác ra hoa kết trái sớm, mà quả quyết rằng con mình không phải là hạt giống tốt.


Điều cha mẹ cần làm là tin tưởng vào con mình, chờ đợi ‘hạt giống’ của mình nở hoa, cũng có thể hạt giống của bạn sẽ không bao giờ nở hoa được, bởi vì ngay từ đầu nó đã định sẵn sẽ trở thành một cây cao chót vót!


4. Công việc: Một nửa là vận may, một nửa là cố gắng


Phần lớn thời gian của nhiều người đều là dành cho công việc, công việc không chỉ là sự bảo đảm cho cuộc sống gia đình, mà còn là nấc thang rèn luyện ý chí con người để đi đến một cuộc sống tốt đẹp hơn.


Người chỉ làm việc vì tiền lương thì công việc mãi mãi rơi vào trạng thái bình thường, sẽ khó có được sự phát triển theo thời gian.


Công việc chính là càng làm càng biết làm việc, càng biết làm việc thì càng có nhiều cơ hội.


5. Tiền bạc: Một nửa là ‘Thiên thần’, một nửa là ma quỷ


Khi tiền bạc cứu sống được tính mạng con người, thì tiền bạc là ‘Thiên thần’. Khi con người vì tiền bạc mà mất mạng, thì tiền bạc là ma quỷ.


Khi tiền bạc thỏa mãn nhu cầu bình thường thì tiền bạc là ‘Thiên thần’, khi tiền bạc làm tăng tham vọng và sự ích kỷ của con người, thì tiền bạc là ma quỷ.


Quân tử chỉ thích tiền tài có được một cách chính đáng, không ham thích tiền của bất nghĩa.


Bản thân tiền bạc vốn dĩ không có tội ác, mà chính sự tham lam của con người đối với tiền bạc mới là nguồn gốc của tội ác.


6. Hạnh phúc: Một nửa là giành lấy, một nửa là tùy duyên


Hạnh phúc là gì?


Hạnh phúc tưởng chừng là thứ hão huyền không thật, nhưng thật ra nó ở ngay trong tầm tay.


Hạnh phúc là khi ta khát nước, có một ly nước lọc để uống, ta không ngưỡng mộ đồ uống chức năng của người khác. Khi ta đói bụng, có một miếng cơm để ăn, ta không thèm những món sơn hào hải vị của người khác.


Mặt luôn tươi cười, cố gắng tìm thấy những gì mình xứng đáng nhận được, làm hết khả năng có thể, còn lại đều nghe theo ý Trời, vậy là sẽ hạnh phúc.


Nhưng nếu như ngay cả bát cơm ở trên bàn mà ta cũng không chịu đưa tay ra lấy, vẫn muốn chờ người khác bón cho ta ăn, vậy thì còn có hạnh phúc gì để nói nữa chứ?


7. Mơ ước: Một nửa là dũng cảm, một nửa là ảo giác


Socrates nói rằng: chuyện vui vẻ nhất trên đời này không gì bằng theo đuổi ước mơ.


Con người sống trên đời, từng bước đi đều rất khó khăn, có biết bao nhiêu người không thể vượt qua được những thử thách của cuộc đời, đi hết một quãng đường là cũng quên luôn nguyện vọng ban đầu của mình là gì.


Mỗi người trong chúng ta đều nên gieo trồng một hạt giống của ước mơ.


Ước mơ mãi mãi ở nơi xa, lúc ẩn lúc hiện, nó có thể trở thành hiện thực; nhưng cũng có thể cả đời này ta sẽ không thực hiện được.


Cũng giống như con đại bàng dũng mãnh trên bầu trời, vì có khát vọng với bầu trời xanh, đại bàng mới lao đi chinh chiến, gian nan một đời, con đại bàng dũng mãnh vẫn không thể bay lên tầng trên cùng của bầu trời xanh.


Nhưng ý nghĩa thật sự của ước mơ nằm ở chỗ dũng cảm đi bước đi đầu tiên, dám hành động vì mơ ước, chứ không phải chỉ nhìn vào ước mơ, suốt ngày mơ mộng hão huyền mà không làm gì cả, để thời gian trôi qua một cách lãng phí.


8. Cuộc sống: Một nửa là khói lửa, một nửa là niềm vui tao nhã


Cuộc sống luôn không thể tách rời mùi khói lửa của củi gạo dầu muối, nồi niêu xoong chảo.


Học cách tìm kiếm niềm vui tao nhã trong mùi khói lửa:


Những chậu cây ngoài ban công, mùi hương hoa trong những chậu cây; những cuốn sách bên đầu giường; những nơi xa xôi trong sách; những khung tranh treo trên tường, những câu chuyện trong những bức tranh…


Từng ngọn cây cọng cỏ, một cuốn sách một bức tranh, một bữa cơm và một chén trà, tâm hướng về tất cả những nơi mà chúng ta nhìn thấy, đâu đâu cũng là niềm vui tao nhã, nhiều lúc chúng ta chỉ thiếu một hạt giống phát hiện ra sự thơ mộng mà thôi.


9. Đời người: Một nửa là mơ hồ, một nửa là sáng tỏ


Trong những trải nghiệm của cuộc đời, ta luôn hiểu ra một số đạo lý từ trong sự mơ hồ, sau khi sáng tỏ rồi lại nhìn nhận một số sự việc một cách mơ hồ.


Sáng tỏ để trong lòng, mơ hồ sống hết đời.


Mơ hồ từ trong sự sáng tỏ, sáng tỏ trong sự mơ hồ, đây là một thái độ sống rất trí tuệ.


Hiểu ra được đạo lý bên trong, học cách sống an nhiên, thì đời người đâu đâu cũng là cảnh đẹp.


Thế giới luôn là một nửa này và một nửa kia:


Một nửa là trời, một nửa là đất. 

Một nửa là nam, một nửa là nữ.

 Một nửa là thiện, một nửa là ác.


Đời người, luôn là một nửa này và một nửa kia:


Một nửa nỗ lực, một nửa tùy duyên. 

Một nửa khói lửa, một nửa an nhiên. 

Một nửa mơ hồ, một nửa sáng suốt.


Nửa nhân nửa quả, 

nửa được nửa mất, 

những chuyện tương lai cũng chia làm hai phần, một nửa trả lại cho đất trời, một nửa nhường cho người đời.


Quá nhiều thứ một nửa, một nửa…


Đời người chính là nằm ở trong một nửa này một nửa kia, đi qua một nửa, còn lại một nửa, bỗng nhiên nhận ra, đã hơn một nửa cuộc đời rồi.


Làm người hay làm việc, cũng không mong cầu mọi mặt hoàn hảo, mọi chuyện trọn vẹn, chỉ mong đạt đến một nửa, như vậy mới có thể thỏa mãn và thường lạc, cuộc sống mới có thể an nhiên được.


Nguồn: ĐKN