Monday, February 24, 2025

Đừng là kẻ vô danh trong cuộc đời mình…


“Mỗi chúng ta sinh ra đều rất bình thường. Nhưng chúng ta có thể chọn sống một cách rực rỡ trong cuộc đời vốn bình thường của chính mình.”

Ở mỗi thời điểm, con người ta lại cầu mong những điều khác nhau. Có người ước vọng những điều vĩ đại, nhưng cũng có người chỉ cần “đủ” là hạnh phúc. Nhưng, cuộc sống vốn không hoàn hảo, có ngọt bùi thì chẳng thiếu cay đắng, giọt nước đôi khi cũng sẽ làm tràn ly và có cái được thì cũng có thứ mất đi, đó là lẽ thường tình. Vì vậy, ở đời, cách để đối diện mọi thứ một cách tốt nhất là sống hết mình, vì ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống. Mải chạy theo người khác và những mục tiêu, khiến bạn không bao giờ thực sự sống cho chính mình. Dù chỉ một lần. Hãy tự hỏi xem, nếu bạn không chu toàn cho chính mình, thì ai có thể? Cuộc đời như một vở kịch có rất nhiều chương và bạn chính là đạo diễn sẽ điều khiển toàn bộ. Chương cuối là viên mãn hay hối hận phù thuộc rất nhiều vào quá trình cố gắng của mỗi người. Học cách thay đổi cuộc sống, học cách nếm trải những thăng trầm, học cách bất mãn trước những thứ đáng ghét, nhưng bạn à, đừng học cách tiếc nuối những năm tháng đã qua.

Khi còn trẻ, bạn hay trì hoãn những kế hoạch vì cho rằng mình vẫn còn nhiều thời gian. Nhưng tuổi nào việc đó, có những việc dù còn thời gian nhưng bạn cũng chẳng đủ sức làm nữa rồi. Vì vậy, khi muốn làm gì đó, hãy làm ngay, cũng đừng nghĩ đến kết quả hay hậu quả. Thậm chí nếu thất bại, bạn cũng đặc biệt hơn người khác bội phận vì đã dám thử và chấp nhận rủi ro, đó cũng là cách bạn trải nghiệm sự viên mãn mỗi ngày. Một khi bạn dám thử những điều chưa từng thử, bạn đã càng đến gần hơn với việc hiểu rõ chính mình và khám phá các giá trị vốn tạo nên bạn mà bạn chưa từng nghĩ đến. Một trong những bi kịch của đời người là khi họ không thể hiểu bản thân và không biết mình muốn gì. Nhưng ngược lại, nếu bạn biết mình muốn gì và thậm chí điều bạn muốn đi ngược lại với số đông và nhận lấy chỉ trích, bạn đừng từ bỏ. Bởi đây là cuộc sống của bạn, cuộc sống sẽ phản ánh giá trị của chính bạn khi bạn biết cách đối xử tốt với chính mình. Ngày hôm qua thì cũng đã qua nhưng ngày mai lại còn chưa đến. Giữ bình thản trước những gì đã mất và trân trọng những gì mình được nếm trải, thế là bạn đã “giàu” hơn người khác rất nhiều.

Đôi khi, chúng ta gồng lên để làm quá nhiều thứ chỉ để người khác nhìn vào và công nhận, rồi khi cảm thấy quá tải, chúng ta lại cảm thấy bản thân vô dụng khi nhận phải những chỉ trích. Sự chỉ trích có thể là con dao hai lưỡi, giúp ta cố gắng hơn hoặc dập tắt tất cả khát vọng của ta. Nhưng chúng ta không biết rằng, sự chỉ trích vốn không phải là điều quan trọng nhất. Điều quan trọng hơn là lời nhắn nhủ phát ra từ sâu thẳm, nó luôn muốn nói với ta rằng: Bạn không sinh ra để phục vụ ai ngoài chính mình. Mỗi chúng ta sinh ra đều rất bình thường. Nhưng chúng ta có thể chọn sống một cách rực rỡ trong cuộc đời bình thường của chính mình. Nhưng đôi khi, ta đã quên mất rồi, quên mất sau tất cả, bản thân mới là quan trọng nhất.

Khi địa vị xã hội của bạn cao hơn điều đó không đủ để bạn cảm thấy có giá trị hơn, mà ngược lại, một khi bạn nhận ra giá trị của mình, thì bạn có thể tách sự tồn tại của bạn khỏi bất kỳ ai để sống cuộc đời của chính mình mà chẳng vì ai khác. Hãy chủ động và ngừng chờ đợi những người xung quanh làm điều gì đó cho bạn, bởi những gì bạn muốn thì chỉ có bản thân bạn hiểu rõ và làm tốt nhất có thể. Còn lại, hãy xem mọi sự giúp đỡ nhận được là một hành trang, hành trang ấy có hay không thì con người bạn vẫn sẽ có cách đứng vững trên đôi chân của chính mình. Đừng cố gắng giữ lại những thứ không phục vụ cho mục đích hạnh phúc của bản thân, buông những điều cần bỏ và phát huy những thứ đáng giữ, sau đó mọi thứ sẽ đến rất tự nhiên và tuyệt vời.

Một người có thể sống dài, hoặc ngắn, nhưng khi còn sống, chỉ cần người ấy nói những gì cần nói và làm gì những gì muốn làm, thế là đủ một đời.

Nhìn nhận lại những mối quan hệ trong cuộc sống, mọi người thường sợ bản thân là kẻ “vô danh tiểu tốt” trong mắt người khác mà không biết rằng, trước khi nhận được sự tôn trọng của bất cứ ai, bạn phải tôn trọng chính mình. Tôn trọng cảm xúc, quyết định và những gì bản thân xứng đáng nhận được sau những cố gắng. Lúc nhỏ, chúng ta là đứa con bé bỏng của ba mẹ, chúng ta quấy khóc khi muốn và hờn dỗi khi không được thỏa mãn. Để rồi khi trở thành mẹ và vợ, đôi khi nước mắt còn phải nuốt ngược vào trong như một thói quen để mạnh mẽ bước tiếp. Liệu chúng ta còn có thể dễ dàng rơi nước mắt khi nhận lấy những hờn tủi, tổn thương khi trưởng thành nữa không?

Chẳng ai muốn bị thao túng trong một mối quan hệ, nhưng vì cả nể, đôi khi chúng ta sẵn sàng hạ thấp cái tôi để đối phương đạt được điều mong muốn. Tâm lý sợ xung đột vô tình khiến bạn rơi vào thế của người có lỗi và luôn thuận theo để chiều lòng số đông. Cũng chính điều này đã vô tình khiến bạn cho phép người ta tổn thương bạn hết lần này đến lần khác, để rồi chính giá trị của bạn cũng dần hạ thấp và khiến bạn rơi vào con đường “trở thành loại người mà chúng ta nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ trở thành”. Bạn hãy nhớ rằng, dù bạn muốn giữ hòa khí, nhưng đôi khi, đạt được lợi ích và trạng thái thỏa mãn mới là thứ kẻ khác tìm kiếm. Bạn sống hết lòng với người khác là không sai, nhưng cần tỉnh táo để biết đâu là giới hạn của chính mình. Đó cũng là cách bạn đang sống hết lòng với chính mình và để trái tim không nhận thêm đầy vết hằn sẹo.

đừng sống vô danh

Không ai là mảnh ghép hoàn hảo của ai cả, nhưng cũng không nên là sự chắp vá trong khoảnh khắc thiếu sót. Chán ghét, buông bỏ cũng là một trạng thái của cảm xúc. Vậy thì, sau những phút giây vui vẻ tưởng chừng không thể hạnh phúc hơn, hãy chấp nhận cả sự thất vọng và hụt hẫng trào ra như một cảm xúc phải xuất hiện nếu không may… duyên này lỡ. Dù sao, hãy cứ hết mình trong khoảnh khắc đó, để sau này nhìn lại, bạn có thể mỉm cười không hối hận vì bản thân đã làm thực sự tốt vai trò của một người đồng hành và tạo nên ký ức khó quên trong cuộc đời của một ai đó.

Bạn sẽ gặp gỡ rất nhiều người trong cuộc đời này rồi thậm chí lướt qua, tất cả đều là một cơ duyên. Cơ duyên ấy nếu đủ dài, thì bạn là “tất cả” với người khác, còn tệ nhất sẽ là “không gì cả” bởi người ta không còn muốn trân trọng mình. Nhưng cũng chẳng thành vấn đề khi trở thành “không gì cả” với người khác, nếu bạn ngộ ra bạn là “tất cả” của chính mình.

Một trong những cảm xúc hiện hữu và chiếm lĩnh ở nhiều khía cạnh trong cuộc sống là ganh ghét. Nhưng cũng chính vì quá để tâm đến một ai đó bản thân cho rằng mình thua kém mà nỗi bực dọc của bạn lại ngày một tích tụ nhiều hơn. Không phủ nhận rằng ghen tị chính là chất xúc tác để chúng ta cố gắng hoàn thiện, nhưng nó cũng là một cảm xúc phá hoại cho thấy bạn đang không sống hết mình mà chỉ chăm chăm vào thành công của người khác. Và khi người ta càng thành công hơn, bạn lại càng tiêu cực trong chính những nỗi buồn do bản thân tạo ra. Thời gian công bằng với tất cả mọi người, hãy tìm ra mục tiêu của cuộc đời và hết lòng vì nó. Hãy nỗ lực đạt đến gần hơn với mục tiêu, từng chút từng chút một và rồi thành tựu sẽ xuất hiện. Có người làm việc cực nhọc, mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn hạnh phúc, bởi vì họ biết mục tiêu của mình là gì. Nhưng có người quần áo lả lướt, xung quanh có rất nhiều mối quan hệ nhưng lại không thể nở nụ cười thật tâm, có lẽ vì họ cũng đang rối bời trong sự hào nhoáng. Bởi cuối cùng, những thứ không thuộc về mình vốn sẽ chỉ khiến bản thân tổn thương.

đừng sống vô danh

“Học cách thay đổi cuộc sống, học cách nếm trải những thăng trầm, học cách bất mãn trước những thứ đáng ghét, nhưng đừng học cách tiếc nuối những năm tháng đã qua.”

Nếu không thích một điều gì đó trong cuộc sống, bạn sẽ phàn nàn hay tích cực làm việc để thay đổi nó? Chắc chắn bạn sẽ chọn điều thứ hai nhưng lại không tránh khỏi việc tiếp tục so sánh, hơn thua và thậm chí đánh mất bản thân mình vì chạy theo một hình mẫu nào đó khiến bạn cảm thấy an toàn trong cuộc sống vốn nhiều thị phi. Đừng sống vì người khác. Nhưng cũng đừng ích kỷ chọn con đường làm tổn thương những người xung quanh. Ai cũng gặp bất hạnh nhưng nỗi đau thì chẳng bao giờ vĩnh cửu. Cuộc sống có thể rất tươi đẹp hoặc rất tăm tối, nó phụ thuộc vào cách bạn đối mặt. Tốt hơn hết là chúng ta hãy cứ sống một cuộc đời có ý nghĩa, sống vui mỗi ngày và khiến bản thân được thỏa mãn với sự tử tế và thái độ đúng đắn. Có như vậy, trước khó khăn, thất bại mới không chọn cách đổ lỗi. Thay vào đó, bạn sẽ bình tĩnh điều chỉnh tâm lý để đón nhận, để lòng mình luôn vẹn tròn vì sự tự tin, lạc quan và dũng cảm tin rằng bản thân có thể vượt qua và làm tốt hơn.

Dù là ai cũng có những giới hạn riêng, đặc biệt là khi con tim mệt mỏi, bạn sẽ không còn cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc đời này. Đừng để con tim mệt mỏi, hãy nghỉ ngơi khi bộn bề và tập trung vào những niềm vui nhỏ mỗi ngày. Như bất chợt nhìn thấy nụ hồng ra hoa hay vô tình nhận được sự giúp đỡ từ một người lạ, điều đó có thể khiến bạn mỉm cười cả ngày. Cứ sống trong hiện tại, đừng lãng phí cuộc sống để chỉ nghĩ về quá khứ hay lo lắng tới tương lai. Hạnh phúc trong cuộc sống này được nuôi dưỡng khi bạn trở thành người có ích, có hiểu biết để làm giàu cho bản thân và làm chủ vận mệnh của chính mình.

st

50 câu nói hay nhất về việc “Đi”




1. Đi là kẻ thù chết người của định kiến, mù quáng và thiển cận. – Mark Twain
2. Một cuộc hành trình thực sự được tính không phải bằng dặm, mà bằng những người bạn. – Tim Cahill
3. Không có mảnh đất nào là xa lạ. Chỉ có kẻ lữ hành là người lạ. –Robert Louis Stevenson
4. Ích lợi của việc đi là để điều chỉnh trí tưởng tượng với thực tế, và thay vì ngồi hình dung ra mọi chuyện, cứ đi để xem nó thực sự thế nào. – Samuel Johnson
5. Những chiếc va li tồi tàn của chúng tôi lại một lần nữa chất đống ngoài vỉa hè; con đường phía trước thậm chí còn dài hơn nữa. Nhưng có hề chi, con đường đi chính là cuộc sống. – Jack Kerouac
6. Ai không đi thì sẽ không hiểu được giá trị con người. – Ngạn ngữ Moorish
7. Con người đi đến những mảnh đất xa xôi để nhìn ngắm một cách say mê những kẻ mà họ thường bỏ qua khi ở nhà. – Dagobert D. Runes
8. Hành trình giống như hôn nhân vậy. Cách chắc chắn nhất để phạm sai lầm là tin rằng mình điều khiển nó. – John Steinbeck
9. Không ai nhận ra rằng đi đẹp đến nhường nào cho đến khi họ về đến nhà và ngả đầu lên chiếc gối cũ kỹ, thân quen. – Lin Yutang
10. Đi luôn luôn có ích. Nếu bạn đến một đất nước tốt đẹp hơn, bạn sẽ học hỏi để cải thiện đất nước mình. Nếu chẳng may bạn đến một đất nước tệ hơn, bạn sẽ học để yêu đất nước của chính mình. – Samuel Johnson
11. Còn tôi, tôi đi không phải để đến một nơi nào cụ thể, mà chỉ để đi thôi. Điều tuyệt vời chính là sự dịch chuyển. – Rober Louis Stevenson
12. Kẻ lữ hành nhìn thấy những gì họ thấy. Khách du lịch nhìn thấy những gì họ đến để thấy. – G. K. Chesterton
13. Đích đến của chúng ta không phải là một vùng đất, mà là một cách nhìn mới. – Henry Miller
14. Kẻ lữ hành mà không quan sát thì chẳng khác nào một con chim mà không có cánh. – Moslih Eddin Saadi
15. Tỉnh dậy hoàn toàn đơn độc trong một thị trấn xa lạ là một trong những cảm xúc tuyệt vời nhất trên thế giới. – Freya Stark
16. Hai mươi năm về sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn không làm hơn là những gì bạn làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo ra khỏi bến đỗ an toàn. Hãy để cánh buồn của bạn đón trọn lấy gió. Thám hiểm. Mơ mộng. Khám phá. – Mark Twain
17. Đi không chỉ là việc nhìn thấy bằng mắt; nó là một sự thay đổi luôn tiếp diễn, sâu đậm và vĩnh cửu, cách nhìn nhận cuộc sống. – Miriam Beard
18. Mọi hành trình đều có những điểm đến bí mật mà ngay cả kẻ lữ hành cũng không thể ngờ tới. – Martin Buber
19. Chúng ta sống trong một thế giới tuyệt vời đầy rẫy những vẻ đẹp, quyến rũ và phiêu lưu. Những chuyến phiêu lưu sẽ là bất tận, chỉ cần chúng ta tìm nó với đôi mắt luôn rộng mở. – Jawaharial Nehru
20. Khách du lịch không biết nơi nào họ từng đến, kẻ lữ hành không biết nơi nào họ sắp đến. – Paul Theroux
21. Trong tâm trí tôi, phần thưởng và hạnh phúc lớn nhất của việc đi là ngày nào ta cũng có thể trải nghiệm những thứ như thể là lần đầu, để không có gì là thân thuộc đến mức ta nhìn nhận nó như điều hiển nhiên. – Bill Bryson
22. Đừng đi theo nơi mà đường mòn có thể dẫn đến. Hãy đi vào nơi không có lối mòn và để lại dấu vết. – Ralph Waldo Emerson
23. Hai con đường tách nhau đi vào trong rừng và tôi – tôi chọn con đường ít người đã đi. – Robert Frost
24. Cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân nhỏ bé. – Lão Tử
25. Nếu bạn từ chối đồ ăn, bỏ qua phong tục, sợ hãi tôn giáo và lảng tránh người lạ, tốt hơn là bạn nên ở nhà. – James Michener
26. Điều quan trọng không phải là sự đến, mà là sự đi. – T. S. Eilot
27. Thế giới là một cuốn sách, và ai không đi chỉ đọc được một trang. – St. Augustine
28. Kẻ lữ hành giỏi không có lịch trình cố định, và cũng chẳng có ý định cập bến. – Lão Tử
29. Tôi nhận ra rằng để biết rằng mình yêu hay ghét một người, không có cách nào tốt hơn là đi với người đó. – Mark Twain
30. Một khi bạn đã đi, cuộc hành trình sẽ không bao giờ kết thúc. Nó sẽ tái hiện liên tục trong những góc yên tĩnh nhất của tâm trí bạn. Tâm hồn bạn sẽ không bao giờ dứt ra khỏi cuộc hành trình. – Pat Conroy
31. Not all those who wander are lost – Không phải ai lang thang cũng là đi lạc. – J. R. R. Tolkien
32. Như tất cả những kẻ lữ hành vĩ đại, tôi đã thấy nhiều hơn tôi có thể nhớ, và nhớ nhiều hơn tôi có thể thấy. – Benjamin Disraeli
33. “Đi” tái tạo lại sự hài hoà nguyên thuỷ đã từng tồn tại giữa con người và vũ trụ. – Anatole France
34. “Đi” là để phát hiện ra rằng tất cả mọi người đều hiểu sai về những đất nước khác. – Aldous Huxley
35. Toàn bộ mục đích của việc đi không phải là để đặt chân lên những mảnh đất xa lạ, mà là để cuối cùng đặt chân lên đất nước của chinh mình như thể một mảnh đất xa lạ. – G. K. Chesteron
36. Khi bạn đi, hãy nhờ rằng một đất nước xa lạ không được thiết kế để cho bạn cảm thấy thoải mái. Nó được thiết kế để người dân của đất nước đó cảm thấy thoải mái. – Clifton Fadiman
37. Một kẻ lữ hành khôn ngoan không bao giờ chê bai đất nước của chính mình. – Carlo Gordoni
38. Quá thường xuyên … Tôi nghe người ta khoe khoang về số dặm người ta đi, hơn là những gì người ta thấy. – Louis L’Amour
39. Hãy thôi lo lắng về những ổ gà trên đường và tận hưởng cuộc hành trình. – Fitzhugh Mullan
40. Chỉ đi với những ai tương đương với bạn hay tốt hơn bạn; nếu không tìm được, hãy đi một mình. – The Dhammapada
41. Thỉnh thoảng, người ta giật mình khi nhận ra rằng họ không bị buộc phải trải nghiệm thế giới theo cách họ vẫn được bảo. – Alan Keightley
42. Một nửa cái thú của việc đi là nghệ thuật đi lạc. – Ray Bradbury
43. Tôi muốn dành cả đời mình để đi đến những nơi xa lạ, nếu như tôi có thể mượn một đời khác ở đâu đó để sau đó sống ở nhà. – William Hazlitt
44. Tôi thích đi, nhưng tôi ghét phải đến. – Albert Einstein
45. Đừng nói với tôi bạn học hành thế nào, hãy nói với tôi bạn đi bao nhiêu. – Mohammed
46. Chúng ta bắt đầu tha thứ một vùng đất ngay khi chúng ta rời bỏ nó. – Charles Dickens
47. Khi ai đó nhận ra rằng cuộc đời của mình là vô giá trị, họ hoặc là tự tử, hoặc là xách ba lô lên và đi. – Edward Dehlberg
48. Tôi hoàn toàn thay đổi sau khi đã nhìn thấy ánh trăng chiếu soi ở nửa bên kia thế giới. – Mary Anne Radmacher Hershey
49. Chỉ khi nào đi một mình trong im lặng, không hành lý, ta mới có thể đi vào trái tim của sự hoang dã. – John Muir
50. Mỗi ngày là một cuộc hành trình, và cuộc hành trình bản thân nó chính là nhà. – Matsuo Basho

Cứ duỗi ra để sống cho khỏe nhé…

 


Tôi thấy người xưa nói đúng lắm: Đời này chẳng ai làm khổ mình, chỉ tự ta làm ta khổ. Lùi 1 bước tiến 3 bước là vậy, khi thấy cuộc sống quá rối rắm và mệt mỏi, hãy lùi lại, giở bài viết này ra và sẽ thấy, chẳng có gì là khó!


Đây là 20 chân lý cuộc sống, đôi khi rất ngược đời nhưng chúng phản ánh vô cùng chính xác tâm lý của con người. Hiểu rồi thì bạn nên bớt o ép mình vào những nguyên tắc hà khắc mà cứ thả ra, duỗi ra để sống cho khỏe nhé…



1. Bạn càng cố gây ấn tượng với người khác thì người ta lại chẳng thấy có gì thú vị. Bởi vậy mới nói, “cố quá là quá cố”, cố gắng thành ra giả tạo, gượng gạo, làm tụt cảm xúc của người khác. Tốt nhất là cứ bình thường thôi và đừng cho ai là đặc biệt.


2. Bạn càng thành thật về những lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ rằng bạn hoàn hảo. Bởi vì bạn thoải mái với sự không hoàn hảo của mình, nên người ta sẽ nghĩ bạn “perfect”.


3. Cái gì càng sẵn có, bạn càng không thích. Con người thích những cái gì quý hiếm. Tình cảm cũng vậy, càng đầy thì càng vơi…


4. Bạn càng nghĩ chuyện gì là khó khăn, thì nó sẽ trở nên khó thật. Chẳng hạn, bạn nghĩ rằng làm quen với anh chàng đó sẽ cực kì khó, bạn bày ra đủ cơ hội để gặp chàng, bày ra đủ chuyện tình cờ để nhìn thấy nhau nhưng rốt cuộc cũng chẳng dám tiến tới làm quen. Hóa ra đâu có phải như vậy, chuyện nhỏ như con thỏ cứ tự làm khó mình làm chi!


5. Bạn càng sợ chết thì càng khó tận hưởng cuộc sống. Có câu thế này: “Cuộc sống co lại hay mở rộng tỉ lệ thuận với lòng can đảm của bạn”.


6. Bạn càng ít quan tâm đến người khác, thì cũng đồng nghĩa bạn ít quan tâm đến bản thân. Chúng ta thường đối xử với người khác theo cách mà ta đối xử với chính mình. Điều này có thể không rõ ràng nếu chỉ quan sát từ bên ngoài. Nhiều người đối xử ác với người khác thật ra cũng tàn nhẫn với bản thân lắm!


7. Nếu bạn ghét 1 đặc điểm nào ở người khác, thì đặc điểm đó chính là sự phản chiếu một phần con người bạn nhưng bạn không chịu thừa nhận, không thể chấp nhận. Chẳng hạn, bạn chê người ta mập nhưng thực tế bạn phải cố nhịn ăn để cho ốm, bạn chê người ta xài hoang phí vì bạn không có tiền để xài hoang.


8. Người quá đa nghi thì cũng không đáng tin. Người luôn cảm thấy bất an, nhìn ai cũng bằng con mắt nghi ngờ thì bản thân họ đang ngầm phá hoại chính những mối quan hệ của mình. Một cách mà người ta dùng để bảo vệ bản thân chính là khiến người khác tổn thương trước.


9. Bạn càng có nhiều lựa chọn, thì bạn càng chẳng thấy cái nào được, chẳng có gì thỏa mãn bạn 100%. Đó chính là nghịch lý của sự lựa chọn. Bởi vì khi có nhiều lựa chọn, thì rủi ro chọn nhầm của bạn càng cao. Vì vậy dù bạn chọn cái nào thì rốt cuộc vẫn sẽ không vui với quyết định của mình…


10. Càng không cần gì cả thì bạn sẽ có được tất cả. Không chạy theo một người đàn ông giàu có, tài năng, đẹp trai, hết lòng hết dạ với bạn… thì bạn sẽ có được người đó!


11. Bạn càng muốn giữ ai ở bên mình thì vô tình bạn càng đẩy người ta ra xa. Đây chính là hậu quả của chuyện ghen tuông. Một khi tình cảm đã trở thành trách nhiệm, thì chúng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chẳng hạn nếu bạn cứ buộc chàng cuối tuần phải đi chơi với mình, thì thời gian 2 bạn ở bên nhau dường như là vô nghĩa.


12. Càng tranh cãi với ai thì càng không thể thuyết phục người ta đồng ý với bạn được, bởi vì phần lớn các cuộc tranh luận thiên về cảm xúc và cái tôi, sự chủ quan của cá nhân. Nó hiếm khi vì mục đích logic của sự việc, mà lại thiên về thắng – thua.


13. Người nào càng tin rằng mình thông thái thì họ lại càng chẳng biết gì. Nhà triết học Bertrand Russell từng nói: “Thế giới đầy những kẻ ngốc nghĩ mình khôn và những người thông minh luôn cho rằng mình thiếu hiểu biết”.


14. Bạn càng thất bại nhiều lần thì xác suất thành công của bạn càng cao. Có thể bạn đã nghe những ví dụ này nhiều lần: Edison đã thử nghiệm 10.000 lần mới phát minh thành công bóng đèn dây tóc, Michael Jordan từng bị đuổi khỏi câu lạc bộ ở trường học. Thành công đến từ sự cải thiện để cho tốt hơn, và muốn cải thiện thì phải đi đường vòng hoặc đường thẳng chứ không có đường tắt.


15. Bạn càng e ngại làm điều gì, thì nhiều khả năng bạn sẽ làm nó. Ở đây không bàn đến những chuyện mạo hiểm chết người mà đề cập đến cuộc đấu trí để vượt qua chính mình, vượt qua những vết thương trong quá khứ và theo đuổi mơ ước của mình.


Chẳng hạn như vượt qua nỗi sợ để tìm việc làm mới, nói chuyện trước công chúng, thử kinh doanh riêng, đứng lên bảo vệ chính kiến của mình, lần đầu tiên thú nhận một điều gì đó… Tất cả đều khiến bạn sợ, bởi vì chúng đáng thực hiện nên chúng mới trở nên đáng sợ như vậy!


16. Càng học, bạn càng nhận ra mình chẳng biết gì. Mỗi khi bạn hiểu ra một điều gì đó, thì trong đầu bạn lại nảy sinh nhiều câu hỏi hơn.


17. Chúng ta càng dễ kết nối với nhau thông qua các phương tiện sẵn có, thì chúng ta càng thấy cô đơn. Thế giới ngày càng trở nên cô đơn và trầm uấttrong vào chục năm gần đây, do đó hãy sống thực với mình. Những cái gì quá ảo sẽ khiến bạn bớt tự tin trong đời thực.


18. Bạn càng sợ thất bại, bạn càng dễ thất bại!


19. Điều duy nhất chắc chắn chính là chẳng có gì chắc chắn. Hiểu được điều này bạn sẽ bớt bi lụy và trông chờ hơn…


20. Điều duy nhất không thay đổi chính là sự thay đổi!


- Mark Manson.


CÓ CÂU NÓI ẤM LÒNG NÀO DÙNG ĐỂ AN ỦI BẠN THÂN KHÔNG ?

 1.Đừng khóc, từ từ nói, mình ở đây, mình nghe cậu.



2.Không sao cả, mình không nghe bọn họ nói, mình nghe cậu nói.

3.CẬU CỨ LÀM CHÍNH MÌNH ĐI, KỲ CỤC MỘT CHÚT CŨNG KHÔNG SAO, KHÁC NGƯỜI MỘT CHÚT CŨNG KHÔNG SAO, MÌNH LUÔN Ở BÊN CẬU.

4.Cậu đừng dùng giọng thản nhiên nói với mình là cậu ổn. Cậu nói cái gì mình cũng nghe, mình cũng sẽ cho cậu lời khuyên tốt nhất. Nhưng cậu cũng phải nhớ đó chỉ là lời khuyên, cậu muốn làm gì cứ làm, mình luôn là đường lui của cậu, luôn có khăn giấy lau nước mắt cho cậu, luôn có sự cổ vũ chân thành nhất và cái ôm ấm áp nhất, đều cho cậu.

5.Cậu là đáp án đúng, chỉ do hắn ta cầm nhầm giấy thi.

6.Thực ra, mình luôn muốn nói với cậu, nếu có ngày cậu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, hãy quay lại nhìn mình, có mình luôn bên cậu, vẫn luôn bên cậu. Nếu có một ngày cậu không thể chịu đựng nữa, không sao cả, nói với mình, mình sẽ nắm lấy tay cậu cùng tiến về phía trước. Nhớ nhé, cậu còn có mình mà.

7.Thế gian thực sự thiếu một người như cậu. Có người thích cậu thẹn thùng dịu dàng, cũng nhất định có người sẵn sàng bảo vệ cậu. Ai cũng không phải cậu, cậu đặc biệt lắm đó, cậu tuyệt lắm.

8.Mặc dù không để cùng cậu cảm nhận nỗi đau, nhưng có thể làm người nghe tốt nhất của cậu.

9.Thực sự không sao cả, mọi người đều sẽ có lúc yêu sai đối tượng, sẽ chẳng hiểu sao mà rơi nước mắt, đi trên đường bỗng nhiên ngã nhào, nhưng những điều đó chẳng thể cản trở chúng ta đi ngắm hoàng hôn. Gió vi vu, tất cả, đều là quá khứ rồi.

10.Cậu mãi mãi hơn người khác, ít nhất thì, cậu đã vượt qua mình rồi.

11.Chúng mình dù sao cũng phải tiếp tục sống, vậy nên, đừng để người khác làm ảnh hưởng đến cảm xúc bản thân. Chúng mình lại chẳng kém cạnh gì, phải không? Vực hết dậy nào, mình cùng cậu.

12.Theo đuổi không được thì đừng theo nữa, cậu xem có công chúa nào mà cứ mãi chạy theo một con cóc đâu chứ.

13.Có thể tâm trạng cậu không được tốt, nhưng mình hi vọng cậu nhìn xem vầng thái dương kia, những vì sao,ánh trăng, cả người đi bộ, cây cối, hoa thơm, những cây kẹo bông, từng hạt mưa rơi,… Nhìn xem, thế giới này rực rỡ như vậy.

14.Dù chẳng biết khi nào bạch mã hoàng tử của cậu mới xuất hiện, nhưng cậu vĩnh viễn là công chúa của mình.

15.Hãy mở lòng đi, rồi sẽ có người dám đối chọi lại những lời xàm xí và tiếp tục yêu thương cậu thôi.

16.Có người quy hết mọi lỗi lầm về cho sự nhạy cảm của cậu, nhưng cũng sẽ có người biết nâng niu bảo vệ sự nhạy cảm đó. 

17.Người bạn nhỏ à, mình biết bây giờ cậu rất khổ sở, dạo gần đây xảy ra quá nhiều chuyện khiến cậu bận lòng, nhưng rồi những chuyện đó sẽ qua nhanh thôi. Chúng mình dù sao cũng phải tiếp tục sống, vậy nên, đừng để người khác làm ảnh hưởng đến cảm xúc bản thân. Chúng mình lại chẳng kém cạnh gì, phải không? Vực hết dậy nào, mình cùng cậu.

18.Có người chẳng chịu bỏ qua những lỗi lầm trong quá khứ của cậu, nhưng cũng có người lại không hề để tâm, sẽ vượt sông vượt núi đến bên cạnh bảo vệ cậu, cũng giống như, sau đêm đen dài đằng đẵng, trời lại sáng rồi.

19.Đừng khóc, tao cũng chưa làm bài tập nè :))

20.Thế giới này có nhiều người ưu sầu như vậy, cậu đừng tham gia cùng bọn họ nha, ngoan nào, vui vẻ của cậu là số 1 thế giới đó.

21.Sống, nhất định phải đặt may mắn ra sau cùng, vậy mới khiến cậu phải trải qua những ngày tháng cùng cực, sau đó sẽ trong 1 lần gom hết được mọi khổ sở. Đừng quên cậu là người đặc biệt nhất trong tất cả mọi người.

22.Cậu nha, cứ mải đào bới những khuyết điểm bé tí xíu của bản thân, xong cái đi thất vọng, rồi đi tự ti. Cậu đừng có quên cậu cũng đang lấp lánh toả sáng đó, ấm áp nữa, cũng đáng yêu, lại còn biết phấn đấu trở nên tốt hơn. Vậy nên thoải mái đi, cậu nhất định sẽ từng bước từng bước tiến gần đến phiên bản yêu thích của bản thân thôi.

23.Những lời góp ý bên ngoài làm cậu không vui thì không cần nghe nữa.

24.Cậu không có được, là do nó vốn không thuộc về cậu. Buông không được, là do cậu không cam tâm. Thất tình thì đau khổ đấy, nhưng đánh mất người không yêu cậu thì cần gì luyến tiếc đây.

25.Gỡ không ra nút thắt trong lòng thì thắt nó thành cái nơ  bướm đi.

26.Mình biết cậu dạo này rất mỏi mệt, cái loại mệt mà người khác nhìn không thấu. Cơ thể, tinh thần, quan hệ xã hội, lại còn cảm giác bất lực khi phải đối mặt với tương lai. Nhưng xin cậu nhất định phải cắn răng nỗ lực tiếp tục kiên trì, vì nhân sinh của cậu đâu phải chỉ đến đây là kết thúc. Hãy tin rằng tất cả mọi thứ rồi sẽ từ từ tốt lên thôi. Thế gian này mà, không đáng cho cậu khổ sở.

27.Cậu là một đoá hoa cực kỳ xinh đẹp nha, muốn nở thế nào thì cứ nở thế ấy, không nhất định phải trở thành một đoá hoa hồng. Dù cho cả thế giới này đang trông đợi cậu thành hoa hồng, mình vẫn hi vọng cậu có thể là chính bản thân đó.

28.Tủi thân thì cứ đến tìm mình, cùng mình cằn nhằn về bất kỳ người nào. Mình vẫn sẽ ở đây, cậu không cần lo sẽ có người làm phiền đến cậu. Có lẽ người khác sẽ, nhưng mình thì không. Mình hi vọng cậu đừng xem mình là người ngoài, cũng hi vọng mình là người quan trọng của cậu, cậu có thể kể với mình tất cả mọi chuyện. Đừng tự chịu uất ức nữa, mình đau lòng.

29.Bọn họ đều nói cậu không tốt này nọ, mình đều chẳng để ý.

30.Có oan ức gì cậu từ từ kể, mình đều nghe cả.

Một Chút Đáng Yêu Của Ngôn Tình

CHÁO TRẮNG

 



Gạo là gạo nếp, nồi là nồi nung từ đất sét, bếp là bếp than. Ngày nào cũng vậy, cứ 4h20’ sáng là anh trở dậy, chuẩn bị nhóm bếp, đổ nước vào nồi, vo đãi lại gạo đã được ngâm sẵn trong nước từ trước.


Đợi nước sôi, anh cho gạo vào nồi, đun to lửa 10 phút rồi để lửa liu riu. Nước trong nồi thỉnh thoảng lại trào ra, anh đứng cạnh khom lưng, dùng muôi quấy nhẹ…


Nửa tiếng sau, anh một tay bưng bát cháo nóng hổi, một tay bưng đĩa rau xào thái chỉ thơm phức vào phòng ngủ, gọi cô dậy.


Cô xoay người lại, lẩm bẩm câu gì đó rồi lại quay vào ngủ tiếp. Anh không nỡ gọi tiếp.


Ngồi trên đầu giường, nhìn đồng hồ rồi lại nhìn cô, rồi lại nhìn đồng hồ. Cô đột nhiên đang nằm liền bật dậy như lò xo nhìn đồng hồ, vội vã mặc quần áo rồi ra khỏi giường, trách móc: “Muộn mất rồi, sao anh không gọi em dậy?”


Anh lại đưa bát cháo về phía trước: “Không phải vội, vẫn còn thời gian, em cứ ăn hết bát cháo này trước đi đã.”


Cháo chỉ có gạo nấu thành, không cho thêm bất cứ thứ gì. Những bát cháo như thế, cô đã ăn suốt 5 năm nay. Khi anh và cô kết hôn, nhà không có tiền để tổ chức tiệc mừng, hai người về ở với nhau, thế là thành một nhà.


Đêm tân hôn, anh mang một bát cháo trắng cho vợ và nói: “Dạ dày em không tốt, ăn nhiều cháo trắng một chút, có lợi cho dạ dày.”


Cô ăn, bát cháo trắng thanh đạm không chỉ làm ấm dạ dày mà còn làm sưởi ấm cả trái tim cô.


Họ cùng làm việc trong một nhà máy, cô là nhân viên ca sáng thường niên, anh là nhân viên ca đêm thường niên. 4h sáng anh hết giờ làm, 5h30 sáng cô đi làm, thời gian họ ở cùng nhau chỉ có hơn một tiếng đồng hồ.


Việc đầu tiên khi anh đi làm về là nhóm bếp, nấu cháo. Anh chỉ biết nấu cháo trắng. Điều kiện kinh tế của họ có lẽ cũng chỉ cho phép anh nấu được cháo trắng mà thôi.


Cứ mỗi ngày một bát cháo trắng như thế, anh làm cho nét mặt vợ ngày càng nhuận sắc, lúc nào cũng tươi đẹp như hoa.


Về sau, tình hình kinh tế của nhà máy không được tốt, anh nghỉ việc nhưng sống thì vẫn phải sống. Anh rút tiền tiết kiệm, cô bán chiếc nhẫn mà mẹ cho khi cưới, gom góp lại mở một tiệm tạp hóa nhỏ bán nồi niêu bát đĩa.


Lợi nhuận không đáng là bao nhưng anh vẫn cần mẫn làm việc. Cô tan làm cũng ra phụ anh bán hàng. Những lúc không có khách, hai vợ chồng ngồi cạnh đống đồ, nhìn nhau hạnh phúc.


Anh nói: “Đợi anh có tiền, chúng ta sẽ mở hẳn một chuỗi cửa hàng, ở đâu cũng có.”


Cô nghe vậy liền nói: “Đến lúc đó, em sẽ không đi làm nữa, ngày ngày ở nhà làm đồ ăn ngon cho anh.”


“Cần gì em phải nấu, muốn ăn gì chúng ta cứ ra thẳng nhà hàng thôi”, anh nói.


Nhưng cô gạt phắt: “Không, em chỉ thích ăn cháo trắng anh nấu…”


Anh liền ôm lấy vai cô, ánh mắt họ nhìn nhau đầy ấm áp và trìu mến. Anh vẫn giữ thói quen cũ, đúng 4h20’ dậy nhóm bếp, vừa nấu cháo vừa nhẩm tính hàng hóa.


Có những lúc phân tâm, nồi cháo cạn đến gần đáy nồi; có những lúc mệt quá ngủ gật, cháo tràn hết cả ra ngoài.


Một hôm, cô dậy khá sớm, thấy nồi cháo trên bếp đang sôi sùng sục, chuẩn bị trào ra ngoài. Anh đang gục đầu trên gối, ngủ ngon lành.


Cô nhẹ nhàng ôm đầu chồng, trong lòng xót xa. Từ đó về sau, cô quyết định không cho anh nấu cháo cho mình nữa. Người đàn ông của cô quả thực đã quá vất vả rồi.


… và thói quen bị quên lãng


Công việc làm ăn của anh ngày càng thuận lợi, đến đầu năm thứ 7, quả nhiên chuỗi siêu thị của anh đã được mở khắp nơi.


Cô cũng đã nghỉ việc, ở nhà chuyên trách làm vợ. Họ đã mua được nhà, bếp cũng được sửa rất đẹp, thứ còn thiếu chỉ là mùi vị của cái bếp than ngày xưa. Thời gian anh ở nhà ăn cơm càng lúc càng ít, anh bận lắm, có những hôm một buổi tối phải tham dự 3, 4 bữa cơm khách.


Ban đầu, cô cũng trách nhưng anh nói: “Chẳng phải là vì gia đình này sao, chẳng phải là muốn em sống tốt hơn một chút sao?”


Về sau, cô cũng mệt mỏi, dần cũng thành quen. Lâu lắm rồi, cô không ăn cháo trắng do anh nấu.


Một hôm, anh đột nhiên được thông báo đi dự đám tang của một người bạn. Lòng anh u sầu, ủ dột. Vài ngày trước còn khỏe mạnh, sao hôm nay đã đi rồi.


Tại nhà tang lễ, nhìn thấy vợ bạn, đó là một người phụ nữ nho nhã xinh đẹp, chỉ một đêm đã tiều tụy vì thương chồng. Cô khóc như chết đi sống lại, luôn miệng nói: “Sau này ai đưa đón em đi làm, ai buộc dây giày cho em…”


Bất giác, anh nghĩ đến vợ, nhớ đến những buổi sáng nấu cháo trắng cho cô, nhớ đến cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện khi ngày ngày cô nhận bát cháo trắng từ tay mình.


Dự tang lễ xong, anh lái xe như bay về nhà. Mở cửa, anh thấy cô đang nằm cuộn tròn người trên sofa ngủ quên. Ti vi vẫn mở, rạp chiếu phim trong nhà cũng mở, các loại tạp chí để la liệt trên mặt bàn trà. Anh quỳ xuống cạnh sofa, tay vuốt nhẹ những sợi tóc của vợ.


Nét mặt cô nhợt nhạt quá, trên những nếp nhăn nhỏ hiện rõ sự cô đơn. Anh xót xa, kéo chăn đắp cho vợ, cô chợt tỉnh ngủ. Thấy anh, cô dụi dụi mắt, biết chắc là chồng, cô nở một nụ cười ấm áp rồi vội vã trở dậy: “Anh chưa ăn gì phải không, để em đi nấu.”


Anh quàng tay ôm lấy cô từ phía sau. “Không, để anh làm, anh sẽ nấu cháo cho em.”


Cô im lặng một hồi không nói gì, hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra, rơi xuống tay anh. Hôm đó, anh mới nhận ra một sự thật, rằng giờ đây, đã có không biết có bao nhiêu loại cháo được tạo ra nhưng loại nào cũng phải lấy cháo trắng làm cốt.


Hạnh phúc gia đình cũng vậy, phải có cái cốt là sự vun vén của cả hai phía vợ và chồng.


Hạnh phúc là gì?


Hạnh phúc không phải là ăn sung mặc sướng, ăn ngon mặc đẹp, không phải là vinh hoa phú quý, ở nhà lầu đi xe hơi.


Hạnh phúc là lúc bạn khóc có người xót xa, khi bạn mệt có người để tựa nhờ.


 Hạnh phúc là có một người hiểu mình, yêu mình, không cần biết anh ta có bao nhiêu nhưng vẫn luôn dành cho bạn những thứ tốt nhất, nhiều nhất có thể.


Hạnh phúc là chỉ cần trong tim người đó có bạn, dù anh ta có phải là người giàu có hay nghèo khó.


Hạnh phúc rất đơn giản, chỉ cần vui vẻ là đủ!


Cảm động thực ra cũng là một dạng hạnh phúc. Trong cuộc sống, mỗi người rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi, muốn thu mình lại. Nhưng chỉ cần bạn còn được người khác nghĩ đến, còn có người quan tâm, đó cũng là một niềm vui quá lớn!


Hạnh phúc như thế trong mắt nhiều người có lẽ quá bình thường, nhưng đó có thể lại là niềm mơ ước của rất nhiều người khác…


---------

Bài sưu tầm cũ đăng lại

Phụ nữ đừng nên lóa mắt trước đàn ông kiểu này




Phải rất cẩn trọng, bởi vì đây là điều quan trọng nhất trong cuộc đời. Bạn có thể kệ và tự nhận hậu quả, nhưng chọn ẩu thì con cái của bạn (mong manh, yếu đuối) sẽ trả giá nhiều hơn bạn X... lần.


1. Quan chức


Chức, quyền, oai thật. Họ hàng, hàng xóm tự hào lắm. Nhưng đấy là thứ quyền lực cai trị — một loại sức mạnh bẩn (Dirty Power). Giống như xăng bẩn. Xăng bẩn làm tha hóa bản thể. 


Rất nhiều cha mẹ tham lam, thiếu hiểu biết hướng con gái mình đến nhóm này. "Phải chọn thằng nào có chức quyền, quan to" Tưởng rằng sẽ viên mãn. 


Sau nhận ra quyền lực bẩn này mới đầu chỉ vẩy lên người khác. Sau này vẩy lên chính mình. Mình hứng nhiều nhất.


2. Trai đẹp công tử


Đẹp không có gì sai. Nhưng sự đẹp trai dễ khiến chị em bị chập khả năng ra quyết định một cách tổng thể. Nhất là “công tử”


Thông thường chị em ra quyết định yêu một ai dựa trên việc "Bạn bè mình nghĩ gì" thay vì MÌNH nghĩ gì. Đó là lý do phụ nữ rất dễ bị mờ mắt bởi trai đẹp mà lảng tránh chép miệng cho qua nhiều điểm trong đó có những thứ thậm chí không thể chấp nhận được. Chỉ bởi mình chỉ cần "Bạn bè mình wow là được".


Mới đầu thấy phê vì được khen nhưng sau phải đối mặt với những điểm mà trước đó mình phớt lờ. Không thể thoát. 


3. Trọc phú


Nhiều tiền, nhưng không giàu. Tốc độ kiếm tiền quá nhanh nhưng tốc độ phát triển nhận thức không theo kịp. 


Dẫn đến kênh kiệu, hám vật chất, thích thể hiện, nhạy cảm, làm nô lệ cho chủ nghĩa tiêu dùng, hay a dua đua đòi, lối sống không healthy. Không thể có khả năng kết nối chiều sâu.


Mới đầu chị em có thể phê vì chưa bao giờ thấy nhiều vật chất dễ thế. Cảm thấy an tâm. Nhưng lâu dần cảm thấy nhanh chán. Vì không thể nói chuyện. Phát hiện ra tính chất trẻ con không thể hòa hợp.


4. Nổi tiếng 


Giống trường hợp 3, sự nổi tiếng nếu đến quá nhanh, nhanh hơn tốc độ của nhận thức. Dẫn đến bản thể bị tha hóa. Nổi tiếng là một dạng quyền lực không sạch và khá nguy hiểm.


Càng nổi tiếng càng lắm mặt nạ (như một cơ chế sinh tồn tất yếu). Rất ít ai hiểu và giữ được bản thể thống nhất.


Đó là lý do khi yêu người nổi tiếng (mà sự trưởng thành chưa đạt ngưỡng tương đương). Người này gần như không phải là chính họ. Họ là tài sản của đám đông. Sống trong trạng thái không nhất quán. 


Và bạn? Biết đâu cũng chỉ được coi như một dạng hàng hóa phổ thông dễ dàng thay thế trong mắt người ta ?

........


Vì tỉ lệ ly hôn ngày càng cao. Phần lớn đến từ quyết định cực tệ từ bên lựa chọn.


Những đứa trẻ là bên thiệt hại kinh khủng nhất. Chỉ bởi ngày xưa bố/mẹ nó không dùng não để chọn. Mà dùng cái khác. Dẫn đến sau này tiếc nuối khổ sở, kéo cả con mình khổ theo.


Lỗi của nhiều người ở chỗ QUAN CHỨC, ĐẸP TRAI, TRỌC PHÚ, NỔI TIẾNG là 4 dạng—đáng lẽ ra phải cực kỳ thận trọng—thì lại được coi như những lý tưởng cao quý để vồ vập thật nhanh bất chấp.

Thursday, February 20, 2025

NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ TƯ DUY NGƯỢC…



 

1.

Có một người giàu, mỗi lần ra khỏi nhà đều sợ có người tới cướp nhà mình, anh ta muốn mua một con chó lớn về trông nhà, nhưng lại nghĩ có thể nguy hiểm cho cả người nhà và cũng mất nhiều chi phí .

 

Sau một khoảng thời gian dài đắn đo suy nghĩ, anh ta cuối cùng cũng nghĩ ra một cách: Trước khi ra khỏi nhà, anh ta bỏ pass wifi đi, để thành free wifi, sau đó yên tâm ra khỏi nhà.

 

Kể từ ngày đó, ngày nào cũng có mười mấy người đứng trước cửa nhà anh ta bắt wifi miễn phí, rất an toàn và cũng không còn phải lo lắng nữa.

 

2 . 

Một người giàu đi mua cà chua.


Ông hỏi người bán hàng: "Cà chua bao tiền một cân?"


Người b.á.n h.à.n.g Nói: "16 ngàn một cân."


Ông chọn lấy hai quả cà chua đặt lên bàn cân, sau đó chọn lấy một quả to nhất để lên cùng.


Người bán hàng nhìn cân rồi nói: "10 ngàn".


Ông lấy quả to nhất ra khỏi cân tỏ ý không cần, người bán hàng liếc ông một cái rồi nói kiểu hách dịch: "8 ngàn".

 

Trên thực tế thì quả cà chua to nhất kia còn nặng hơn cả hai quả cà chua trên cân, rõ ràng là người bán hàng vô lý, người xung quanh chứng kiến đều rất không hài lòng.

 

Nhưng người giàu ngược lại vẫn rất bình tĩnh, lấy từ trong túi ra 2 ngàn đưa cho người bán hàng, nhưng ông không lấy 2 quả cà chua trên bàn cân mà cầm lấy quả cà chua to nhất mà mình vừa bỏ ra khỏi cân, rồi vui vẻ ra về.

 

3.

Có một ao cá mới được mở, phí vào câu cá là 200 ngàn.

 

Tuy nhiên, phần lớn mọi người dù có ngồi câu cả ngày cũng không câu được con cá nào. Ông chủ nói, nếu không câu được cá, vậy thì sẽ tặng một con gà. Kết quả, rất nhiều người tranh nhau tới câu cá. Khi quay về, trong tay người nào người nấy cũng đều xách một con gà. Mọi người đều rất vui vẻ! Cảm thấy ông chủ rất thú vị.

 

Sau này, nhân viên quản lý ao cá nói với mọi người rằng ông chủ thực ra là hộ nuôi gà chuyên nghiệp.

 

4.

Nhà đầu tư tài ba nước Mỹ, Charlie Munger, còn được biết tới là người bạn đồng hành tuyệt vời nhất của Warren Buffett.

 

Có người hỏi Charlie Munger: Làm sao để tìm được một người bạn đồng hành tốt?

 

Ông trả lời rằng: Trước tiên, bạn phải là một người tài giỏi và đáng tin cây, bởi lẽ một người bạn đồng hành tốt, họ không phải là kẻ tầm thường.

 

5.

Mandela bị k.ế.t á.n 27 năm tù, và trong khoảng thời gian đó, ông đã bị các quản ngục đối xử rất tệ. Điều bất ngờ đó là, khi trở thành Tổng thống, ông đã mời ba người quản ngục từng quản chế mình tới buổi lễ hôm đó.

 

Khi Mandela đứng lên tỏ lòng kính trọng với 3 người quản ngục, mọi người chứng kiến đều tĩnh lại. Ông nói: "Khi tôi bước ra khỏi cánh cửa ngục tù để bước tới với tự do, tôi biết rằng, nếu mình không để những đau thương và o.á.n h.ậ.n lại phía sau, vậy thì tôi vĩnh viễn vẫn sẽ ở trong cái ngục tù ấy."

 

6.

Có một ông lão thích yên tĩnh, nhưng khu vực xung quanh nhà ông luôn có trẻ em tới chạy chơi, điều này khiến ông cảm thấy rất phiền phức.

 

Ông nghĩ ra một cách, ông gọi lũ trẻ lại và nói: Chỗ ta vốn rất yên tĩnh, cảm ơn các cháu đã tới khuấy động làm không khí thêm vui vẻ, đồng thời tặng cho mỗi đứa trẻ 3 cây kẹo.

 

Lũ trẻ rất vui vẻ, mỗi ngày đều tới đây chơi.

 

Vài ngày sau, ông chỉ cho mỗi đứa 2 cây kẹo, rồi 1 cây, và dần dần không còn cho chúng nữa.

 

Lũ trẻ vừa buồn bực vừa giận dỗi nói: Bọn cháu không thèm tới đây góp vui cho ông nữa.

 

Ông lão lại có lại được không gian yên tĩnh như mình mong muốn.

 

7.

Một nhân viên b.á.n h.à.n.g nói với một người tới mua hàng rằng: "Chị à, ở đây chúng em có quyển sách tên là "500 lí do của đàn ông khi về muộn", chị nhất định phải mua nó."

 

Người mua hàng cười nói: "Tại sao?"


Người nhân viên bình tĩnh nói: "Vì chồng chị cũng mua quyển này."

 

8.

Có một nhà hàng ăn buffet, vì thực khách tới ăn quá lãng phí thức ăn, nên nhà hàng đã đặt ra quy định: lãng phí thức ăn sẽ bị phạt 10 ngàn!

 

Kết quả, tình hình kinh doanh ngày càng tệ hơn.

 

Sau này, quản lý nghĩ ra một giải pháp, tăng giá món ăn lên 10 ngàn, đồng thời thay đổi quy định rằng: người không lãng phí thức ăn sẽ được tặng 10 ngàn.

 

Kết quả, việc làm ăn phát đạt một cách bất ngờ, hành vi lãng phí thức ăn cũng không còn nữa.

 

9.

Lão hòa thượng hỏi tiểu hòa thượng: "Nếu bước lên một bước là c.h.ế.t, lùi một bước về sau cũng phải c.h.ế.t, con sẽ làm thế nào?"

 

Vị hòa thượng trẻ chẳng do dự đáp: "Thì con sẽ đi đường bên."

 

Đời người khó lường, nghịch cảnh hay thất bại đều là chuyện thường tình. Lúc này, bạn luôn phải giữ cho mình tâm thái lạc quan và tích cực, nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác, lật ngược lại vấn đề, biết đâu "sơn cùng thủy tận ngờ hết lối, liễu rủ hoa cười lại gặp làng", hi vọng luôn ở phía trước đón đợi bạn.


10 .

Phát triển dây chuyền sản xuất


Trước đây các nhà máy thường hoạt động kém hiệu quả bởi con người cứ phải chạy tới chạy lui quanh máy móc thiết bị, khiến công nhân mệt mỏi rã rời, mà hiệu suất công việc lại không cao.


Sau đó, có người đề xuất cải tiến quy trình làm việc, để cho máy móc phải hoạt động còn công nhân chỉ việc đứng một chỗ. Theo cách này, khái niệm dây chuyền sản xuất dần được phát triển và hiệu suất được cải thiện đáng kể. Nhật Bản chính là quốc gia thịnh hành kiểu tư duy ngược này.


11 . 

“Thuốc hay” của kẻ thất tình


Có một thanh niên đứng trên sân thượng có ý định muốn t.ự t.ử, rất nhiều người vây quanh khuyên nhủ.

Khi cảnh sát tới hỏi nguyên nhân, cậu thanh niên nói rằng cô bạn gái yêu suốt 8 năm đã bỏ cậu chạy theo đại gia, ngày mai cô ấy lên xe hoa rồi, cậu cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa gì nữa.


Một ông lão đứng gần đó liền lên tiếng: “Vợ người khác ở với cậu suốt 8 năm, cậu thiệt thòi gì mà còn muốn t.ự s.át chứ?”. Cậu thanh niên nghĩ một lúc, cảm thấy rất đúng, liền cười một cái và bỏ ý định t.ự s.át.


Cuộc sống có rất nhiều chuyện tưởng chừng như bế tắc, vô phương cứu chữa, nhưng nếu dùng tư duy ngược để suy nghĩ một chút, bạn sẽ nhận ra thực ra nó cũng chẳng khó khăn tới vậy. Thay đổi góc độ để suy nghĩ vấn đề, mọi chuyện có thể rõ ràng và thoáng đãng hơn rất nhiều.


12.

Tìm lại điện thoại bị mất cắp


Một cậu bạn bị trộm điện thoại di động ở gần ga tàu liền nhờ một người bạn nhắn vào điện thoại di động đó như sau: “Anh ơi, tàu sắp rời bến rồi, em đợi anh không được nên đi trước nhé. Lần trước thiếu nợ anh 200 đô, em đặt trong tủ A21 ở ga tàu, mã số là 1685”.

Nửa tiếng sau, kẻ trộm điện thoại đã bị bắt sống trước tủ A21 trong khu nhà ga xe lửa. Sử dụng tư duy ngược để suy nghĩ, nhiều vấn đề có thể được giải quyết dễ dàng.


13.

Cách đòi nợ tài tình


Một thương nhân đã vay của Hassan 2000 đô, có viết giấy biên nhận đàng hoàng. Thế nhưng, gần tới ngày trả nợ Hassan bỗng phát hiện giấy nợ đã bị mất, việc này khiến ông hết sức lo lắng. Bởi lẽ ông biết, một khi giấy nợ không còn thì người vay có thể sẽ quỵt tiền.

Bạn của Hassan sau khi biết chuyện đã nói với ông rằng hãy viết thư gửi cho thương nhân kia, nói với anh ta rằng đến thời hạn thì phải trả 2500 đô mà anh ta đã vay.


Hassan nghe xong không hiểu: “Tôi mất giấy nợ rồi, giờ 2000 còn không biết có đòi được không, làm sao mà lại bảo anh ta trả 2500 được?”. Bạn của Hassan nói ông cứ làm theo mình, nhất định sẽ có hiệu quả.

Sau khi thư được gửi đi, Hassan rất nhanh nhận được thư phản hồi, người thương nhân vay tiền viết trong thư rằng: “Tôi vay ông 2000 đô chứ không phải 2500 đô, tới khi đó nhất định sẽ trả đúng hẹn”.


Đây chính là tư duy ngược, nó giống như một công cụ vậy, khi được sử dụng tốt, nó sẽ mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.


SƯU TẦM


KIẾN THỨC THÚ VỊ

Monday, February 17, 2025

Có một món nợ tôi nghĩ mình không thể nào trả được dù có đền đáp bằng bất cứ giá nào.

 Như những chiếc lá, xanh thẫm và không xa lạ!


Má tôi kể, sau hơn 2 năm mất ngủ vì phải chăm sóc hai người anh sinh đôi của tôi, bà rất sợ phải có thêm em bé. Mà lúc đó nhà tôi đã có 6 anh em trai rồi, quá khó khăn để có thêm con cái. Vậy nhưng, khi có mang tôi, bà vẫn chọn để tôi ra đời trong ý nghĩ: “Đã khổ quen rồi, giờ khổ thêm một chút cũng không sao!”.


Nếu bạn lớn lên trong một gia đình có đến tận 8 người đàn ông thì bạn sẽ hiểu người phụ nữ duy nhất trong gia đình vất vả như thế nào. Tôi vẫn nhớ mãi câu nói của Má tôi ngày đó: “Ba Má chỉ đủ lo cho tụi con đủ ăn đủ mặc mà không thể là ăn ngon mặc đẹp, còn lại việc học như thế nào tự tụi con phải lo, đừng trông chờ gì thêm nữa!”. 


Tôi, trong từng ngày lớn lên của cuộc đời mình, nhìn Má ngày ngày ngược xuôi dòng đời để buôn bán. Má chỉ mong kiếm ra đủ tiền lo cho được những bữa ăn nhiều cơm ít rau và ít thịt cá cho con cái. Tôi mới thấu hiểu được một người phụ nữ khi chấp nhận vì gia đình sẽ trở nên mạnh mẽ và kiên cường đến mức nào. 


Phụ nữ Việt Nam, ở mẫu số chung, có một đức tính hy sinh cao hơn tất cả những đức tính khác!


Trong những ngày tuổi trẻ, có khoảnh khắc tôi đứng bên bờ vực của một ngọn núi cao, và chân thì chực chờ muốn nhảy ra khoảng trống trước mặt vì cảm giác mình đã đánh mất đi người phụ nữ đời mình. Sự cố chấp khiến cho trái tim trở nên cuồng loạn đến mức ghét bỏ một người phụ nữ đã phụ rẫy chân tình của mình. May mắn là giây phút ấy trôi qua nhanh. Rồi dần dà từng ngày sống nhiều hơn, biết ra mỗi người phụ nữ hy sinh vì mình hoặc từ bỏ mình đều có những lý do chỉ có họ mới hiểu. Cuộc đời nếu điều gì cũng có đáp án rõ ràng thì đã không còn là cuộc đời.


Phụ nữ, trong mắt của mỗi người đàn ông là một kiểu. Nhưng với tôi, phụ nữ như những chiếc lá, xanh thẫm và không xa lạ.


Dù có đi đâu, núi cao hay biển sâu thì cái màu xanh thẫm ấy vẫn cứ hiện diện. Nếu không là lá trên cây thì rong rêu dưới đáy biển cũng mang trên mình màu sắc ấy. Thân quen đến mức bình thường nhưng cũng chính cái thân quen ấy tạo nên cảm xúc của hy vọng và bình yên.


Đời người không phải ngẫu nhiên mà khi chồn chân mỏi gối nơi muốn trở về nhất chính là quê nhà, là bữa cơm gia đình có cái mùi vị yêu thương của Má hiện diện đâu đó trong từng món ăn. 


Cũng là đời người, “anh hùng khó qua ải mỹ nhân”, một vòng tay đủ đầy có thể xoa dịu mọi lẻ loi, đơn độc.


Chung quy, cảm giác bình yên là cảm giác mà con người nói chung và đàn ông nói riêng, có đi qua vạn dặm đường cuối cùng cũng muốn vì bình yên mà ở lại. 


Phụ nữ không nên là hoa. Vì hoa sẽ có thời khắc nở và tàn lụi, sẽ có thời khắc ngát hương và không còn lưu dấu. Là lá thì ngày nào cũng xanh, thời nào cũng xanh, mưa hay nắng cũng xanh, núi cao hay vực sâu cũng xanh, mọc trên thân cỏ dại hay trên thân cổ thụ trăm năm cũng xanh… Còn lá một ngày kia úa vàng thì đã là vòng đời sinh tử, không thể tính vào trong câu chuyện này.


Phụ nữ không cần đàn ông phải hiểu mình. Cũng chẳng cần phụ nữ khác hiểu mình. Phụ nữ chỉ cần hiểu chính mình. Mình có hy sinh hay không là do mình chọn. Mình sống cuộc đời nào là vì mình muốn. Mình rời bỏ ai là có lý do để bước đi…


Đời này khổ ải nhiều nhất là vì tình. Phụ nữ khổ nhiều nhất là vì mong cầu hạnh phúc và bình an từ người khác. Trong khi đời mình là chiếc lá xanh thẫm, xuất hiện ở muôn nơi… Sao không tự mình thắp lên trong mình hy vọng, khiến cho mình tự tin, làm cho mình trở nên trí tuệ.


Dựa dẫm vào mình mới là quyết định khôn ngoan nhất. Một cuộc đời chỉ có 2 điểm không thể thay đổi là sinh và tử, còn lại không hề có bất cứ công thức nào được phép áp đặt phụ nữ vào khuôn khổ. Phụ nữ có gia đình chưa chắc hạnh phúc hơn phụ nữ độc thân? Phụ nữ có con chưa chắc hạnh phúc hơn phụ nữ chưa có con? Mẹ đơn thân chưa chắc buồn tủi hơn mẹ có chồng con đầy đủ?...


Ai sinh ra cũng có một sứ mệnh. Có người sẽ sống cuộc đời theo cách này nhưng có người sẽ sống theo cách khác. Miễn là tử tế nhất với mình và với người, miễn là mình vui nhất và không phải làm hại ai khác. 


Phụ nữ không có trách nhiệm phải sống vì một điều gì đó. Trừ phi là họ tự chọn…


Có một chi tiết mà tôi chưa kể ở đầu bài viết này, khi biết tin có mang tôi, Má đã rất sợ hãi. Nỗi sợ có thật của một người mẹ mất ngủ triền miên suốt hơn 2 năm qua, giờ chỉ mong đêm đêm đặt lưng xuống là ngủ thẳng giấc. Để sớm mai thức dậy, đủ khỏe mạnh, để chiến đấu tiếp với cuộc đời gian khó này. 


Má đã nghĩ đến bước từ bỏ tôi. Nhưng rồi cuối cùng Má đã giữ lại tôi…


Tôi đã đi đến chặng hành trình này bằng tất cả những nỗ lực to lớn của bản thân, cũng đã nhận được không ít sự giúp đỡ từ những người thân yêu lẫn xa lạ. Song, có một món nợ tôi nghĩ mình không thể nào trả được dù có đền đáp bằng bất cứ giá nào. Tôi nợ Má một cái ơn sinh thành…



Tôi nợ người phụ nữ ấy, ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy tôi, qua ánh nhìn của những giọt nước mắt long lanh.


Mà, những chiếc lá màu xanh thẫm như thế trên thế giới này, không thể đếm hết dù người đếm có sống qua bao nhiêu triệu năm!


P.s: Bài viết cho tạp chí ELLE tháng 3.2022!


Photo: Internet

Tuesday, February 11, 2025

TRẤN THÀNH VÀ NHỮNG HỆ LUỴ CHO GIỚI TRẺ

 Góc nhìn:

TRẤN THÀNH VÀ NHỮNG HỆ LUỴ CHO GIỚI TRẺ - CÂU CHUYỆN KHÔNG CHỈ CỦA RIÊNG ANH TA…



Gã khờ không có ý định chê bai Trấn Thành chỉ để thỏa mãn cảm xúc cá nhân. Nói cho vuông, anh ta giỏi – rất giỏi là đằng khác. Một kẻ tay trắng mà vươn lên đến mức độ giàu có, nổi tiếng tầm cỡ như vậy đâu phải chuyện đùa. Nhưng vấn đề không nằm ở tài năng, mà ở cái cách anh ta sử dụng nó.


Gã khờ từng nghĩ, làm nghệ thuật thì phải có tâm, vì nghệ thuật không chỉ để giải trí mà còn để giáo dục, để lưu truyền giá trị. Nhưng nhìn lại những gì Trấn Thành đã làm với “Nhà Bà Nữ” hay “Mai”, gã chỉ thấy một sự méo mó nguy hiểm về tư duy.


Cách kể chuyện của Trấn Thành – đầy cảm xúc, nhưng rỗng tuếch


Nếu chỉ xét về mặt giải trí, phim của Trấn Thành không đến nỗi tệ. Nó đầy nước mắt, đầy bi kịch, đầy những cú twist cảm xúc đủ để làm khán giả khóc ròng. Nhưng vấn đề là gì? Là cái lõi của câu chuyện rỗng tuếch, nếu không muốn nói là sai lệch.


 • “Nhà Bà Nữ” – một bộ phim với hàng loạt lời quát tháo, chửi bới, đấu tố lẫn nhau, để rồi kết luận đơn giản: cha mẹ sai, con cái sai, nhưng cuối cùng mọi thứ vẫn đâu vào đấy, cứ sai tiếp cũng chẳng sao. Học được gì từ đó? Một thế hệ trẻ bất cần, sai lầm rồi đổ lỗi, còn bố mẹ thì trầm luân trong cái vòng luẩn quẩn của những định kiến cũ mà không ai chịu tìm cách thoát ra.


 • “Mai” – một câu chuyện mà ở đó, nhân vật nữ chính vừa muốn vờ như đã buông bỏ quá khứ, vừa muốn chứng tỏ rằng mình hơn thua đến tận cùng. Nếu đã thật sự hạnh phúc, người ta đâu cần phải khoe khoang rằng “tôi đã có tất cả, trừ anh”. Cái kiểu kết thúc như thế không dạy người ta cách buông bỏ, mà chỉ khuyến khích người ta sống mãi trong sự sân si và dằn vặt.


Nói cách khác, phim của Trấn Thành không hẳn là dở, nhưng cái cách nó truyền tải thông điệp thì nguy hiểm. Nó khuyến khích những cảm xúc tiêu cực, biến bi kịch thành một thứ để khai thác mà không cần hướng giải quyết thực sự.


Hệ lụy cho giới trẻ – khi sự ủy mị lên ngôi


Cái đáng lo nhất là Trấn Thành không chỉ làm phim, mà còn định hình tư duy của một thế hệ trẻ. Gã khờ từng nghe anh ta tuyên bố “chưa từng đọc hết một trang sách”, rồi lại bàn về “thuyết tương đối” một cách sai lè lè. Điều đó có gì đáng sợ? Nó chứng tỏ một điều: người ta có thể không hiểu rõ một vấn đề, nhưng chỉ cần đủ cảm xúc, đủ nước mắt, thì vẫn có thể thao túng đám đông.


Giới trẻ bây giờ không cần sự thật, không cần lý trí, mà chỉ cần cảm xúc. Ai chọc được vào nỗi đau của họ, ai làm họ rơi nước mắt, người đó sẽ chiến thắng. Và Trấn Thành đang làm điều đó quá tốt. Nhưng sau nước mắt là gì? Một sự trống rỗng.


 • Họ không học được cách chịu trách nhiệm, chỉ học cách đổ lỗi.


 • Họ không học được cách buông bỏ, chỉ học cách chứng tỏ hơn thua.


 • Họ không học được cách trưởng thành, chỉ học cách khóc than.


Thế hệ của gã khờ ngày xưa có thể nghèo, có thể khổ, nhưng ít ra người ta biết sống thật với nỗi đau của mình. Đau thì đứng dậy, vấp ngã thì tự mình gượng dậy, không ai rảnh rỗi để vừa khóc vừa mong chờ ai đó đến cứu. Nhưng giờ đây, khóc lóc lại trở thành một thứ kỹ năng sống, và Trấn Thành là một trong những người giỏi nhất trong việc dạy kỹ năng đó.


Một người giỏi không có nghĩa là một người đáng học theo


Gã khờ công nhận Trấn Thành giỏi – giỏi kiếm tiền, giỏi thao túng cảm xúc, giỏi làm chủ cuộc chơi. Nhưng điều đó không có nghĩa là cái gì anh ta làm cũng đáng để học theo. Giống như các “nữ hoàng kem trộn” có thể rất giỏi kinh doanh, nhưng điều đó không có nghĩa là kem trộn là thứ tốt cho làn da.


Cái đáng sợ không phải là một người không biết, mà là một người không biết nhưng vẫn thích dạy đời. Cái nguy hiểm không phải là một người sai, mà là một người sai nhưng lại có sức ảnh hưởng quá lớn.


Nghệ thuật là thứ có thể nâng tầm một con người, nhưng cũng có thể làm lệch lạc cả một thế hệ. Và tiếc thay, những gì Trấn Thành đang làm có vẻ thiên về vế thứ hai nhiều hơn.


- Gã Khờ -


Monday, February 10, 2025

Người giàu và người nghèo khác nhau như thế nào? (Góc nhìn Elon Musk)

 Trong 1 lần Elon Musk làm diễn giả cho một hội nghị ở Hoa Kỳ về đầu tư và tài chính, phần hỏi đáp, ông nhận được một câu hỏi khiến mọi người phải bật cười.

- Thưa ông, là người giàu nhất thế giới, ông có thể chấp nhận việc con gái mình kết hôn với một người đàn ông nghèo và bình thường không?

Ông nói: Trước hết, hãy hiểu rằng “Giàu có” không có nghĩa là có một tài khoản ngân hàng hoành tráng. Giàu có trước hết là khả năng tạo ra của cải.


Ví dụ: Một người nào đó trúng xổ số hoặc thắng bạc. Ngay cả khi anh ta thắng 100 triệu thì anh ta cũng không trở thành người giàu: Anh ta chỉ là người nghèo với rất nhiều tiền. Đó là lý do tại sao 90% triệu phú xổ số trở lại nghèo khổ sau 5 năm.



Ta có thể gặp những người giàu có nhưng không có tiền. Ví dụ: Hầu hết các doanh nhân. Họ đã và đang trên con đường trở nên giàu có ngay cả khi họ chưa có tiền, bởi vì họ đang phát triển trí thông minh tài chính của mình và với tôi đó chính là sự giàu có.

Người giàu và người nghèo khác nhau như thế nào?

Nói một cách đơn giản: Người giàu có thể chết để trở nên giàu có, trong khi người nghèo có thể giết người để có tiền.

Nếu bạn thấy một người trẻ quyết định rèn luyện, học hỏi những điều mới, luôn cố gắng cải thiện bản thân không ngừng, hãy tin rằng anh ta là một người giàu có.


Nếu bạn thấy một người trẻ tuổi nghĩ rằng anh ta nghèo là do nhà nước, rằng người giàu toàn là người xấu, kẻ trộm và luôn chỉ trích người khác, hãy tin rằng anh ta là một người nghèo.

Người giàu tin rằng họ chỉ cần thông tin và học hỏi để thành công, người nghèo nghĩ rằng người khác phải cho họ tiền để họ cất cánh.

Tóm lại, khi tôi nói rằng con gái tôi sẽ không lấy một người đàn ông nghèo, tôi không nói về tiền bạc. Tôi đang nói về khả năng tạo ra của cải ở người đàn ông đó.


Xin lỗi vì đã nói điều này, nhưng hầu hết tội phạm đều là những người nghèo. Khi đứng trước đồng tiền, họ mất lý trí, đó là lý do họ cướp giật, trộm cắp… Đối với họ đó là lối thoát vì họ không học hỏi được kỹ năng tự mình kiếm tiền.


Như chuyện về người bảo vệ nghèo của một ngân hàng, một lần anh tìm thấy một chiếc túi đầy tiền, anh ta đã lấy chiếc túi và đi đưa cho giám đốc ngân hàng.

Mọi người gọi người đàn ông này là đồ ngốc, nhưng thực tế người đàn ông này chỉ là một người giàu chưa có tiền.


Để cám ơn, ngân hàng mời anh làm lễ tân, ngoài giờ làm anh đi học. Ba năm sau anh được đề cử làm giám đốc khách hàng và 10 năm sau anh trở thành quản lý khu vực của ngân hàng này, dưới quyền anh có hàng trăm nhân viên. Thu nhập của anh bây giờ gấp nhiều lần số tiền anh trả lại ngày nào, lại có vị trí xã hội và lòng tự hào mà việc giấu diếm số tiền không thể đem lại!


HÃY CHỌN NGƯỜI CÓ TƯƠNG LAI BẠN NHÉ!

st

Tuesday, February 4, 2025

NHÌN CÁCH ĂN, MẶC, ÁNH MẮT CÓ THỂ NHÌN THẤU ĐƯỢC NỘI TÂM



Cổ nhân thường nói: “Tướng mạo một người sẽ thay đổi theo tâm thiện ác của họ”, điều này hoàn toàn hợp lý. Vậy nên, đôi khi chỉ cần nhìn qua cách ăn uống, trang phục hay ánh mắt là có thể thấy được nội tâm của một người là như thế nào.


1. Tính cách thể hiện trên gương mặt

Người khoan dung rộng lượng đa phần là mày thanh mắt tú, vẻ mặt phúc hậu; người hẹp hòi hay ghen tị thường trông xấu xí, hai hàng lông mày nhíu chặt với nhau; người dịu dàng ôn hòa thì tướng mạo điềm đạm; người tính cách thô bạo, cảm xúc bất ổn luôn có vẻ mặt hung dữ.

Tiểu nhân lòng dạ bất chính thường đa nghi, thần sắc hoảng hốt; còn người lương thiện đơn thuần trên mặt luôn mỉm cười trìu mến, khiến cho người khác yêu quý, càng nhìn càng thích.


2. Nhân phẩm khắc trong đôi mắt.

Nhân phẩm tốt hay xấu đều khắc trong đôi mắt. Con mắt là cửa sổ tâm hồn, trong mắt người lòng dạ nhỏ nhen thì đầy khuyết điểm của người khác; trong mắt người tham tài háo sắc chỉ chăm chăm vào sắc đẹp và túi tiền; trong mắt người thích gây sự luôn chú ý đến lỗi nhỏ của người khác mà rêu rao.

Trái lại, trong mắt người quang minh lỗi lạc nhìn thấy công bằng và chính nghĩa; trong mắt người khoan dung rộng lượng nhìn thấy là tương lai của chính mình; trong mắt người nói là làm nhìn thấy sự thành thật và giữ chữ tín.


3. Cách ăn cơm thể hiện gia giáo

Người xưa đa phần thích trên bàn ăn dạy dỗ con cái, bởi cách ăn uống của một người cũng phản ánh sự giáo dưỡng của gia đình.

Người đi ăn tiệc đứng hay gắp một đống đồ ăn, rồi lại ăn không hết, trong cuộc sống chắc hẳn cũng hay lãng phí, không biết tiết kiệm; người trong lúc đợi đồ ăn thường la hét nhân viên phục vụ, nhất định là một người cực kì vô văn hóa…


4. Quần áo cho thấy khiếu thẩm mỹ.

Người có gu thẩm mỹ cao nhìn chung biết tốt khoe xấu che, ăn mặc phù hợp với bản thân và với hoàn cảnh: Bụng có mỡ thừa thì không mặc quần hở rốn, chân thô mặc váy dài đẹp hơn váy ngắn.

Ra ngoài đi du lịch chọn đồ thể thao nhẹ nhàng tiện dụng; khi đi làm công sở mặc trang phục sạch sẽ gọn gàng; lúc ở nhà nghỉ ngơi mặc quần áo rộng rãi thoải mái.


5. Dáng người nói lên cách sống.

Những người tuổi còn trẻ mà bụng đã phệ là do không chăm chỉ luyện tập thể thao, hoặc lúc nào cũng ăn uống thả ga, đối với họ thức đêm là chuyện bình thường.

Có những người tuy lớn tuổi, nhưng vẫn giữ được vóc dáng cân đối khỏe mạnh, bọn họ cũng không phải trời sinh ăn không mập, mà họ tự biết kiềm chế, luyện tập thể thao, chọn thực phẩm lành mạnh, nghỉ ngơi đúng mức, kiên trì vận động.


Sưu tầm


Hãy sống sao để khi nhìn lại...




“Một con gà mái bị rắn cắn, nọc độc nóng bỏng len lỏi vào cơ thể nó. Tìm kiếm một nơi trú ẩn, nó lê lết về chuồng gà của mình.

Nhưng những con gà khác, vì sợ rằng chất độc sẽ lây lan, đã quyết định xua đuổi nó.

Tập tễnh rời đi, trái tim nặng trĩu, nó rời khỏi nơi từng là mái nhà của mình. Nó khóc, không phải vì vết cắn đau đớn, mà vì sự bỏ rơi và ruồng rẫy của chính gia đình, ngay vào lúc nó cần họ nhất.

Và thế là nó rời đi… Sốt cao, loạng choạng, lê bước với một chân bị thương, dễ bị tổn thương trước cái lạnh tê tái của màn đêm.

Mỗi bước đi, một giọt nước mắt rơi xuống.

Từ trong chuồng, những người chị em cũ dõi theo nó rời xa dần, cho đến khi nó chỉ còn là một cái bóng nhạt nhoà nơi chân trời. Một vài con thì thầm:

— Để nó đi… Nó sẽ chết xa khỏi chúng ta.

Và khi bóng dáng của con gà mái biến mất nơi chân trời, tất cả đều tin rằng nó đã chết.

Một số con thậm chí còn ngẩng đầu lên, chờ đợi lũ kền kền xuất hiện trên bầu trời.

Thời gian trôi qua.

Lâu sau đó, một con chim ruồi đến gõ cửa chuồng, mang theo một tin bất ngờ:

— Chị của các cô vẫn còn sống! Cô ấy đã trú ẩn trong một cái hang, xa nơi này.

Cô ấy sống sót, nhưng vết cắn khiến cô ấy bị tàn phế. Cô ấy mất một chân và rất khó khăn để tìm thức ăn. Cô ấy cần sự giúp đỡ của các cô.

Một sự im lặng bao trùm. Rồi những lời thoái thác lần lượt vang lên:

— Tôi không thể, tôi phải ấp trứng…

— Tôi không thể, tôi đang tìm ngô…

— Tôi không thể, tôi phải trông chừng đàn con…

Và thế là từng con một từ chối. Chim ruồi rời đi, đôi cánh nặng trĩu, trở lại cái hang.

Thời gian lại trôi qua.

Chim ruồi quay lại lần cuối, nhưng lần này mang theo một tin buồn:

— Chị của các cô đã chết… Cô ấy qua đời một mình, trong cái hang. Không ai chôn cất, không ai khóc thương cô ấy.

Một sự im lặng nặng nề bao trùm lên chuồng gà, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi tiếng khóc than và tiếc nuối.

Những con đang ấp trứng bỏ dở công việc.

Những con đang tìm ngô buông rơi hạt xuống đất.

Những con đang chăm đàn con cũng dừng lại, tâm trí dằn vặt.

LỜI BÀN

Có những câu chuyện, chỉ cần đọc qua thôi, cũng đủ khiến ta lặng người, như thể từng lời kể khắc sâu vào tâm trí, để rồi ám ảnh mãi không nguôi. Câu chuyện về con gà mái bị rắn cắn, bị ruồng rẫy, và cuối cùng chết đi trong cô độc, không chỉ là một hình ảnh đau thương, mà còn là tấm gương soi chiếu lòng người, khiến ta giật mình tự hỏi: Ta đã bao lần vô tình lạnh lùng trước nỗi đau của kẻ khác?

Cái chết của con gà mái không chỉ là nỗi đau thể xác, mà là sự kết thúc bi thương của một trái tim bị tổn thương, không bởi nọc độc của rắn, mà bởi sự vô cảm của chính những người thân thuộc. Nó không chết vì vết thương, mà chết vì sự bỏ rơi và ruồng rẫy.

Càng đọc, càng thấm. Cái đáng buồn nhất không phải là cái chết, mà là khoảnh khắc khi những người còn lại, trong cơn hối hận, quyết định lên đường đi tìm nó… nhưng đã quá muộn. Họ có thể đã cứu nó, nếu chỉ cần một chút can đảm, một chút sẻ chia. Nhưng không, họ chần chừ, họ viện lý do, họ chọn sự an toàn của bản thân, để rồi khi mọi thứ đã không còn cứu vãn được, họ khóc. Những giọt nước mắt muộn màng ấy không làm sống lại một cuộc đời đã mất, chỉ làm nặng thêm trái tim họ bằng sự dằn vặt.

Có bao nhiêu người trong chúng ta đã từng sống như những con gà ấy? Lặng lẽ quay lưng, mặc kệ nỗi đau của kẻ khác, chỉ vì nghĩ rằng đó không phải trách nhiệm của mình? Và rồi, khi cơ hội qua đi, ta lại khóc trong muộn màng, tự hỏi vì sao không thể hành động sớm hơn?

Câu chuyện là lời cảnh tỉnh.

Chúng ta không thể chờ đợi đến lúc “quá muộn” để yêu thương, để giúp đỡ. Một lời nói, một hành động nhỏ, đôi khi đủ để cứu rỗi một tâm hồn. Nhưng chỉ cần một chút chậm trễ, sự thờ ơ, cũng đủ để biến những giọt nước mắt đau thương thành nước mắt của sự hối tiếc và ăn năn.

Thế giới này không thiếu nỗi đau, không thiếu những con gà mái đang cần một bàn tay chìa ra, một chút hơi ấm. Thứ thế gian cần, là những trái tim biết cảm thông, là những bàn tay không ngần ngại nắm lấy, dù có thể mang theo rủi ro hay sự bất tiện.

Hãy sống để khi nhìn lại, ta không cần phải rơi nước mắt vì những điều chưa làm, vì những người ta đã bỏ rơi. Bởi lẽ, có những giọt nước mắt không bao giờ lau khô được.

st