Showing posts with label Đời. Show all posts
Showing posts with label Đời. Show all posts

Friday, June 26, 2026

SỰ TĨNH LẶNG ĐÍCH THỰC (Bài hay đáng đọc)

 

Trong sự tĩnh lặng thì nguồn năng lượng bên trong của chúng ta sẽ tự động được thức dậy và mang lại sự biến đổi thích hợp ra thế giới bên ngoài.



Đó là một khoảng lặng cần thiết cho mỗi chúng ta khi có quá nhiều áp lực bên ngoài khiến tâm trí chạy nhanh như sóc. Do đó, chúng ta luôn phải kiểm tra lại tất cả mọi suy nghĩ hàng ngày để điều hướng chúng phù hợp với trải nghiệm cuộc sống mà chúng ta lựa chọn. Chúng ta cần một sự nghỉ ngơi có ý thức để có khoảng không gian neo lại chính xác những gì hỗ trợ cho hành trình hiện thực hóa của mình, chẳng hạn như ta biết rõ suy nghĩ nào có lợi cho hiệu quả hiện thực hóa thay vì bị tâm trí cuốn đi theo nhiều hướng.

Một tư duy logic khiến cho mọi so sánh, phân tích, phản biện là công cụ bóp méo sự thật đích thực về chúng ta. Thay vì chúng ta có sự bình an, vui vẻ thật sự chúng ta lại đi vật lộn với những làn sóng tổn thương ở bên ngoài. Vì vậy, chúng ta nên học cách lắng nghe và hành động theo con người đích thực bên trong thay vì hành động theo diễn biến bên ngoài, tự làm mình mệt mỏi. Đây chính là thời gian để Tâm trí thư giãn, nghỉ ngơi và tái tạo lại sức khỏe tinh thần thì tự nhiên chúng ta thấy mọi thứ xung quanh vô cùng nhẹ nhàng, hoặc phát sáng và rạng rỡ.

Tâm của chúng ta sẽ phản ánh ra thế giới bên ngoài.

Thực hành Tĩnh lặng giúp ta tăng khả năng sáng tạo và năng suất hoạt động cao hơn rất nhiều, chứ không phải sự sáng tạo đến khi chúng ta cố gắng suy nghĩ về nó. Khi chúng ta càng tĩnh lặng thì mọi thứ trong cuộc sống càng suôn sẻ và trôi chảy.

Làm thế nào để buông xã những áp lực và quay về tĩnh lặng?

Dừng lại và lắng nghe những cuộc trò chuyện đang diễn ra trong đầu. Cuộc đối thoại nội bộ của chúng ta bao gồm rất nhiều giọng nói khác nhau như: giọng nói phán xét của thẩm phán, giọng nói sợ hãi, đổ lỗi cho hoàn cảnh của một người nạn nhân hoặc giọng nói của một người giải quyết vấn đề thậm chí không phải vấn đề của mình hay giọng nói của người anh hùng muốn đi giúp người này người kia hoặc giọng nói bên trong rằng mình phải làm cái này, mình phải làm cái kia. Những giọng nói này luôn luôn diễn ra vì chúng ta vô thức không hề biết mình đang suy nghĩ cái gì.

Trong thời gian này, chúng ta chỉ cần lắng đọng lại và nghe kỹ cuộc trò chuyện trong đầu chúng ta thì sẽ thấy rõ rằng và phát hiện: chính bản thân mình cũng có rất nhiều giọng nói mà nó tượng trưng cho rất nhiều nhân cách, rất nhiều khía cạnh trong con người chúng ta (thiện/ác, ánh sáng/bóng tối).

Ví dụ: Một số đóng vai là người truyền cảm hứng cho chúng ta, bằng những giọng nói khôn ngoan, uyên bác. Một số khác lại làm nhụt ý chí của chúng ta, bằng những sự trừng phạt bởi giọng nói phán xét, đe dọa khiến cho chúng ta sợ hãi. Một số khía cạnh khác nữa có thể ở bất kỳ vị trí nào trong tâm chúng ta, chỉ chờ cơ hội nổi lên mà thôi.

Những giọng nói (hoặc nhân cách) này đều có một điểm chung là: đều đưa chúng ta ra khỏi HIỆN TẠI, khiến chúng ta bị xoay vòng và chúng ta bị bám theo những suy nghĩ đó (ký ức cũ về quá khứ) và sau đó hình thành “một chiến lược” để đối phó với tình huống tương lai có thể xảy đến, trong khi tất cả những suy nghĩ tương lai đều do chúng ta TƯỞNG TƯỢNG (dự cảm của cơ chế phòng vệ). Thay vì hiện diện với những gì thực sự đang ở trước mắt của chúng ta, thì chúng ta lại hiện diện với các cuộc đối thoại hỗn độn tổng hợp từ các câu chuyện trong quá khứ kết hợp những nỗi sợ hãi trong tương lai. Do đó, chúng ta cần có phương pháp để mình bình tĩnh lại.

Có một phương pháp đã tồn tại hàng nghìn năm: THIỀN.

Thiền chỉ đơn giản là chúng ta bước vào giây phút hiện tại và ở lại với hiện tại. Chúng ta hiện diện trong hiện tại trong từng khoảnh khắc, trong từng giây phút. Thực hành thiền thúc đẩy sự tĩnh lặng bên trong. Đơn giản là chúng ta ngồi im lặng hoặc di chuyển trong tâm trí của mình, ngồi quan sát những gì mình đang có mà không phán xét hay không thay đổi bất cứ điều gì. Khi quan sát thấy mình đang bị cuốn theo những dòng suy nghĩ đi khắp nơi và vượt ra ngoài thì chúng ta chỉ cần kéo ý thức của tâm trí về thời điểm hiện tại: tại khoảnh khắc này, tại nơi đây và ngay lúc này.

Một trong những lợi ích lớn nhất của thiền là chúng ta không bị “đồng hóa” với các cuộc đối thoại nội tâm của chúng ta. Thường chúng ta nghĩ rằng những suy nghĩ bên trong đầu của chúng ta là chúng ta, khi thiền chúng ta tách mình ra khỏi suy nghĩ đó và trở thành nhân chứng quan sát suy nghĩ đó để nhận ra rằng: suy nghĩ chỉ là suy nghĩ, chúng tồn tại ở trong đầu chúng ta nhưng không phải là chúng ta mà con người là SỰ HIỆN DIỆN CÓ Ý THỨC làm cho suy nghĩ của chúng ta trở thành HÀNH ĐỘNG THIẾT THỰC ra bên ngoài. Thiền chính là giúp chúng ta trải nghiệm SỰ THẬT này.

Nếu chúng ta ghi nhớ điều này suốt cả ngày thì chúng ta dễ dàng buông tất cả mọi suy nghĩ đang gây ra đau khổ, phiền não, lo lắng, sợ hãi vì chúng đơn giản diễn ra trong đầu chúng ta mà thôi, nó không phải là hiện thực, nó không phải là chúng ta. Trên con đường sống cùng Nữ thần, chúng ta phải khám phá ra những gì là HIỆU QUẢ NHẤT đối với mình cũng như thực hành thiền tĩnh lặng. Thiền không chỉ là ngồi xuống, nhắm mắt lại và quan sát hơi thở của mình mà: Thiền chính là chúng ta tập trung vào bất kỳ việc gì chúng ta đang làm tại một thời điểm và chúng ta biết rằng chúng ta đang làm việc đó. Thiền là sự tập trung hoàn toàn vào Tất cả hành động chúng ta đang làm với một Ý THỨC có nhận thức 100% biết mình đang làm gì.

Ví dụ: chúng ta đang ngồi chia sẻ với nhau, chúng ta hiện diện với nhau và tập trung hoàn toàn vào buổi chia sẻ, tập trung năng lượng hoàn toàn với nhau thì đó chính là đang thiền chứ không phải là ngồi nhắm mắt lại quan sát hơi thở hay ngồi nhắm mắt lại nghe nhạc thì mới là thiền. Thiền là tất cả những gì chúng ta làm với sự tập trung và tỉnh thức có ý thức. Vì vậy, chúng ta có thể thiền 24/24 giờ một ngày, không nhất thiết phải tuân theo các nguyên tắc cứng nhắc. Như chúng ta đang hít thở thì chúng ta biết mình đang hít thở, chúng ta đang nấu cơm thì chúng ta biết mình đang nấu cơm. Hãy kết nối với cơ thể vật lý của mình, cơ thể cảm xúc của mình để tất cả đều được thăng hoa, thỏa mãn và hài lòng.

Thiền phải diễn ra với sự đón nhận thoải mái, dễ chịu của chúng ta. Đừng bao giờ thiền với “vị Thẩm phán” trong đầu cố làm cho đúng mà hãy mở lòng ra để khám phá nhiều cách khác nhau mà chúng ta có thể thiền.

4 cách để mang lại sự tĩnh lặng cho cuộc sống của chúng ta

1/ THIỀN TĨNH LẶNG

Tìm một không gian yên tĩnh, nơi mà chúng ta cảm thấy vô cùng thoải mái từ trong ra ngoài. Sau đó, chúng ta ngồi xuống hoặc nằm xuống, không quan trọng tư thế của bạn ra sao. Với người mới thực hành hãy tự đặt đồng hồ báo thức và tập trong 5-10 phút để không bị sa đà quá vào sự háo hức tìm kiếm bên trong của tâm trí. Khi đã trong tư thế ngồi im hoặc nằm im, bạn hãy tự hỏi bản thân: “Ở đây đang có sự tĩnh lặng nào?” và hít thở tự nhiên, bắt đầu đi tìm ở bên trong bạn những nơi đang diễn ra sự tĩnh lặng. Đây chính là sự tĩnh lặng ở bên trong.

Đơn giãn hãy thoải mái, thư giãn và để Tâm trí đi khám phá tất cả những nơi nào tĩnh lặng nhất ở bên trong, nơi nào chúng ta cảm thấy yêu thương nhất, bình an nhất thì đấy chính là nơi tĩnh lặng nhất ở bên trong chúng ta.

Lúc này, cơ thể chúng ta có thể lắc lư hoặc muốn cử động thì hãy để chúng diễn ra tự nhiên. Lúc này, tâm trí của chúng ta có thể nổi lên và kéo chúng ta đi ra khỏi hiện tại thì hãy tiếp tục tỉnh táo neo bản thân mình vào nơi mà chúng ta đã khám phá ra được sự bình an, yêu thương ở bên trong của chúng ta. Thông qua đó, chúng ta học được cách làm người nhân chứng để quan sát, chứng kiến tất cả những suy nghĩ của mình trong lúc chúng ta đang tĩnh lặng.

2/ THIỀN LẮNG NGHE SỰ TĨNH LẶNG Ở BÊN TRONG

Ở trong một nơi hoàn toàn yên lặng, bất kỳ yếu tố nào có thể làm phiền chúng ta như điện thoại, tivi… hãy tắt chúng. Sau đó, cũng đặt đồng hồ báo thức trong 5-10 phút cho đến khi quen dần chúng ta có thể đặt đồng hồ trong 20 – 30 phút hoặc 60 phút. Tiếp theo chúng ta có tư thế nằm hoặc ngồi thoải mái, cử động tự nhiên và nhắm mắt lại.

Khi chúng ta đã định vị cơ thể của mình xong, chúng ta bắt đầu đi dần vào bên trong và tìm kiếm những khoảng lặng bên trong tâm trí của mình: đó là những khoảng lặng tồn tại giữa những dòng suy nghĩ của chúng ta, nơi mà dòng suy nghĩ này vừa kết thúc thì có một khoảng lặng vô cùng ngắn ngủi để chuyển sang suy nghĩ tiếp theo. Chúng ta hãy tìm kiếm khoảng lặng giữa 2 luồng suy nghĩ như vậy, rất nhiều suy nghĩ khác tiếp tục nảy sinh nhưng chúng ta không cần làm gì cả, cứ để chúng diễn ra đến và đi, đến và đi...

Bạn có thể tưởng tượng bản thân đang ở một địa điểm tuyệt đẹp, vô cùng thơ mộng khiến bạn cảm giác vô cùng bình an, vô cùng rạng rỡ và những suy nghĩ của chúng ta giống như những đám mây đang trôi lơ lửng trên bầu trời. Sau đó, chúng ta đưa nhận thức của mình đến không gian tĩnh lặng ở giữa hai đám mây đó trong tưởng tưởng của chúng ta để dễ dàng hình dung hơn suy nghĩ của chúng ta như các cụm mây và tìm ra khoảng trống giữa các cụm mây.

Việc tìm ra khoảng trống này phải diễn ra bình thường, đừng ép buộc bản thân phải cố gắng tìm ra chúng hoặc nản lòng phán xét bản thân mình khi chưa tìm được. Hãy để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên cho đến khi nào chúng ta chợt nhận ra được khoảng không giữa hai dòng suy nghĩ.

Hãy đặt 2 tay bạn: Tay trái đặt lên bụng (luân xa 3) và tay phải đặt lên trái tim (luân xa 4) và trải nghiệm sức mạnh của khoảnh khắc hiện tại khi chúng ta đặt tay như vậy. Chúng ta cảm giác như thế nào? Những suy nghĩ của chúng ta luôn luôn đến và đi, luôn luôn có 2 luồng suy nghĩ cạnh nhau, nên khi chúng ta nhận ra được những khoảng lặng giữa chúng thì chúng ta đã tìm được sự tĩnh lặng ở bên trong của chúng ta. Việc đặt tay sẽ giúp chúng ta tập trung hơn và cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay tỏa ra toàn bộ cơ thể và giúp chúng ta đi vào sự tĩnh lặng nhanh hơn, khiến chúng ta cảm thấy bình an hơn.

Hãy luyện tập thường xuyên để khi chúng ta làm bất kỳ việc gì, chúng ta luôn đảm bảo khả năng cảm nhận sự tĩnh lặng ở bên trong. Nghĩa là chúng ta đang sống song song giữa 2 thế giới, một là thế giới tĩnh lặng bên trong và một thế giới vô cùng náo nhiệt ở bên ngoài.

3/ THIỀN LẤP KHOẢNG TRỐNG

Thay vì ngồi/nằm để tìm kiếm sự tĩnh lặng thì chúng ta sẽ chọn một câu khẳng định hoặc là một âm tụng để nói đi nói lại trong đầu của mình. Khi chúng ta tập trung cho tâm trí của mình vào một thứ gì đó nghĩa là chúng ta đang sử dụng không gian trong bộ não của mình. Cho nên những suy nghĩ ngẫu nhiên vẩn vơ đến nó sẽ chiếm không gian của bộ não, thì khi chúng ta sử dụng câu khẳng định hoặc là một âm tụng giữ cho chúng ta tập trung bộ não vào MỘT MỤC TIÊU DUY NHẤT. Nếu chúng ta có thể tập trung hoàn toàn vào câu nói hoặc câu khẳng định đó thì bắt đầu ta sẽ cảm nhận được sự im lặng giữa mỗi một từ lặp đi lặp lại như vậy và để sự tĩnh lặng giữa các từ đó thấm vào trong cơ thể của chúng ta.

Khi thức dậy mỗi buổi sáng, chúng ta hãy thực hành việc nhắc đi nhắc lại âm tụng hoặc câu khẳng định mang theo bên mình cả một ngày như vậy. Một lời khẳng định chỉ là một từ hoặc một câu nói (hoặc bất kỳ điều gì tương tự như vậy).

Ví dụ như: Bình an! Bình an! Bình an! Hoặc là “Tôi có thể mở tất cả khả năng của mình” Hoặc là “Tôi tập trung cả ngày hôm nay của tôi cho một điều gì đó…”. Hãy ghi nhớ từ đó hoặc câu nói đó ở trong đầu của mình.

Chúng ta có thể chọn một nơi tĩnh lặng khi vừa thức dậy, đặt đồng hồ 5 phút và bắt đầu lặp đi lặp lại câu khẳng định trong đầu của mình hoặc là chúng ta nói to lên để khẳng định thêm một lần nữa cái quyết tâm mà chúng ta tập trung vào mục tiêu gì đó trong ngày. Lưu ý chúng ta phải nói từ ngữ, câu khẳng định trong trạng thái tỉnh thức và chúng ta biết là chúng ta đang nói gì, hiện diện toàn bộ tất cả sự tập trung, sự chú ý của chúng ta vào từng từ, từng từ một. Khi chúng ta tập trung như vậy thì tâm trí của chúng ta không còn bị lạc hướng.

Ví dụ: chúng ta có thể khẳng định trong lúc đang đánh răng, đang rửa mặt, đang đi bộ trên đường hay tập thể dục hoặc là bất kỳ lúc nào mà ta cảm thấy mình đang bị mất tập trung.

Chìa khóa ở đây là chúng ta hiện diện trong từng khoảnh khắc và mang sự tĩnh lặng, sự bình tĩnh vào trong từng từ ngữ, vào trong từng câu khẳng định để nó thấm vào cơ thể của mình và chúng ta trải nghiệm điều đó hơn là nghĩ về nó.

4/ THIỀN TRONG KHI ĐI NGOÀI ĐƯỜNG

Mỗi một khi chúng ta di chuyển, hãy tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào việc di chuyển, tập trung mọi giác quan để cảm nhận được bất kỳ cái gì diễn ra ở trên đường: không khí trong trẻo, tươi mới, bụi bặm hay nó nóng nực, ồn ào hay vội vã; hình ảnh trên đường hỗn loạn hay trật tự. Trong từng bước đi hãy mở các giác quan của mình ra để theo dõi điều đó và quan sát chúng, để 5 giác quan hoạt động hết công suất và để những sự vật hiện tượng diễn ra tự nhiên. Vì vậy ta phải mở hết các giác quan để nhận tất cả thông tin đó để hòa với sự náo nhiệt trên đường.

Thực hành này giúp chúng ta dễ dàng nhận ra sự phân tách giữa hai trạng thái đối lập nhau: giữa sự tĩnh lặng bên trong và sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Giống như chúng ta quan sát hai thế giới đối lập hoàn toàn với nhau.

Người thầy vĩ đại nhất của chúng ta là Tĩnh lặng.

Dù có tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ ồn ào nhưng chúng ta có thể quan sát được sự im lặng trong trật tự của thiên nhiên, nó là hữu hình và chúng ta có thể quan sát được.

Khi thực hành quen phương pháp này, chúng ta là một người quan sát và thấy ngay sự rõ ràng đối lập: sự tĩnh lặng bên trong và sự náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Chúng ta có thể đạt đến trạng thái nhận diện sự phân biệt này ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ tình huống nào

Sống cùng Nữ thần trong bạn (Phần 2: Đích Danh)

Xem lại buổi 6: https://youtu.be/uvVvdxV7ZUs

Mai Thuần Khiết ghi lại.


NHỮNG ĐỊNH NGHĨA CƠ BẢN VỀ HẠNH PHÚC




Nhân ngày 14-2, Lễ Tình Nhân Valentine, bàn luận về Hạnh Phúc. 


Những ngày còn trẻ, cái tuổi mộng mơ thời thiếu nữ, mình đã thuộc tuyp người sống nội tâm, lãng mạn, luôn chủ động, ý thức tìm hiểu một khái niệm mang tính trừu tượng: Hạnh Phúc và cách để đạt được cuộc sống đó. 

Điển hình là trong các cuốn vở ghi chép lại của mình còn rất nhiều câu trích dẫn từ những người nổi tiếng về định nghĩa hạnh phúc, đơn cử như sau: 


1. Hạnh phúc là cảm xúc vui sướng, hài lòng của con người trong cuộc sống khi được đáp ứng, thỏa mãn các nhu cầu chân chính, lành mạnh về vật chất và tinh thần. 

2. Hạnh phúc không có gì hơn là có một sức khỏe tốt và một trí nhớ kém.

3. Hạnh phúc là trạng thái của ý thức bắt nguồn từ sự thực hiện được các giá trị của chính mình. 

4. Hạnh phúc là khi những gì ta nghĩ, những gì ta nói và những gì ta làm đều nhất quán, hòa hợp với nhau. 

5. Hạnh phúc là một tình trạng tưởng tượng, trước đây do người sống gán cho người chết, giờ thì do người lớn gán cho trẻ con và ngược lại. 

6. Hạnh phúc là thiên thần có gương mặt nghiêm trang. 

7. Trong mọi hình thức của sự thận trọng, sự thận trọng trong tình yêu có thể giết chết hạnh phúc thật sự. 

8. Nếu chúng ta chưa thể sống để có hạnh phúc thì cũng nên sống sáng suốt để xứng đáng có được hạnh phúc.

9. Hạnh phúc chỉ là sự yên lặng của nỗi đau. (Renard) 

10. Hạnh phúc là một mùi thơm mà người ta không thể tỏa sang người khác nếu không rưới vài giọt lên chính mình. (Emerson)

11. Hạnh phúc là hai từ nguy hiểm, khi không nhắc đến nó thì cuộc sống bình lặng, êm ả, khi nhắc đến nó thì bắt đầu xào xáo.

12. Hạnh phúc là khám phá ra niềm vui được cho đi hơn là chỉ nhận. (Donald Walters)

13. Hạnh phúc là biết cho đi, là biết nhận ra và gìn giữ tình yêu ở bất kỳ giai đoạn nào, đó là sự trân trọng những giá trị vĩnh hằng của cuộc sống. 

14. Hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời là cảm nhận được rằng: Ta đang yêu và được yêu. (Victor Hugo)

15. Hạnh phúc có ở quanh ta, tức là nó có mặt ở mọi lúc, mọi nơi, nhưng ta chẳng bao giờ nhìn được bằng mắt thường. Muốn thấy nó ta phải dùng con mắt của tình yêu mới thấy được.

16. Hạnh phúc là ranh giới giữa thiên đường và địa ngục.

17. Hạnh phúc mong manh như sương khói, hạnh phúc chỉ đến với ai thật sự trân trọng và giữ gìn nó. 

18. Hạnh phúc như trái bóng, ta đoạt được nó rồi ta lại đá nó đi, bởi thế ta cứ rượt theo nó hoài. 

19. Hạnh phúc là một khái niệm rất trừu tượng, lắm lúc hạnh phúc lớn lao như vừa đạt được một điều gì đó rất lớn trong cuộc sống, nhưng có lúc hạnh phúc rất đỗi bình dị, như một tách trà ấm giữa đêm đông giá lạnh hay một bàn tay nhẹ lau giùm những giọt nước mắt đang ngắn dài trên má. Hạnh phúc là vậy, đến bất ngờ và ra đi nhanh chóng khiến cho người ta luôn có cảm giác hụt hẫng để rồi cái phút giây hạnh phúc ngắn ngủi đó trở thành khó quên. Hạnh phúc ở phạm trù "ngẫu nhiên" là những hạnh phúc đến bất chợt, không biết trước mà khi ta nhận ra thì ta đã là người hạnh phúc rồi. Hạnh phúc dạng này thường mang đến cho người có nó cái cảm giác lâng lâng khó tả, nghẹn ngào không diễn tả bằng lời được, không một ngôn từ hay bút mực nào có thể diễn tả được nó. Nó có thể xoa dịu cả những nỗi đau khổ tột cùng nhất nhưng thường chỉ mang tính ngắn ngủi. 

Hạnh phúc ở phạm trù "phản ngẫu nhiên" là hạnh phúc do chính chủ nhân của nó tìm ra nó, cố gắng đạt được và khi có được thì luôn cảm giác mãn nguyện. Nó mang dư âm sâu lắng và tồn tại mang tính bền bỉ vì nó kết tinh của sự nỗ lực và cố gắng. 

Thế giới này vận hành quanh quy luật hai mặt cân bằng, có trắng sẽ có đen, có âm sẽ có dương, có tốt sẽ có xấu,.... Vạn vật tương sinh, tương khắc, luôn có hai mặt cùng song song tồn tại, đối lập nhau. Sự đối lập sản sinh ra mâu thuẫn, mâu thuẫn lại khiến cho vạn vật phát triển lên, chính vì thế mà phạm trù "mâu thuẫn" là một trong 3 cặp phạm trù thông dụng nhất của cuộc sống. Hạnh phúc cũng không nằm ngoài quy luật này, nó có thể khiến con người ta cảm thấy sung sướng cực độ, nhưng xét ở một khía cạnh khác nằm bên kia sợi chỉ ranh giới mong manh thì hạnh phúc cũng có thể khiến con người ta đắm chìm trong hư ảo mà bỏ quên đi những vấn đề thực tế trong cuộc sống, xa rời hiện thực. 


Ngày nay lại được đọc một bài viết từ chị bạn, mở rộng thêm sự hiểu biết sâu sắc hơn về khái niệm Hạnh Phúc, mình xin phép trích dẫn một vài đoạn trong đó. 


"HẠNH PHÚC - MONG MUỐN RẤT “CON NGƯỜI”


Trang Tử nói “Sáng tai, ko phải là thính tai - là nghe đc âm thanh bên ngoài dù là nhỏ nhất. Mà sáng tai là nghe được âm thanh trong lòng mình. Sáng mắt cũng vậy, ko phải là nhìn đc nhiều thứ bên ngoài, mà thấy rõ được bản thân mình”


Sự thông minh đích thực của con người ko nằm ở sự tác động lên thế giới bên ngoài, mà ở chỗ tĩnh tâm lại để phát hiện nguyện vọng bản sơ nhất trong cuộc đời của mỗi người.


Được Hạnh Phúc là nguyện vọng rất “con người”. Chỉ có con người mới đau khổ thực sự, vì họ là loài duy nhất biết mình có thể lựa chọn được “hạnh phúc”.


Wiki định nghĩa Hạnh Phúc là “trạng thái cảm xúc của con người khi thoả mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng”.


Anh chị em gymers biết khá rõ, từ góc độ sinh học, hạnh phúc hay là “phê” - được tạo ra từ 4 chất phối kết hợp hoàn hảo: Dopamin, Endophins, Oxytocin và Serotonin. Khi chinh phục được 1 mức tạ mới, khi chiến thắng bản thân mình, finish 42km, khi được anh em bắt tay vỗ vai chúc mừng, sản sinh ra nụ cười và giọt nước mắt, khi đó bạn thấy Hạnh Phúc.


Với anh chị em CEO, cuối năm gala dinner, chia thưởng cho nhân viên, thấy mọi người hạnh phúc về quê ăn tết, lòng vui sướng biết bao.


Hay với một số chị em bỉm sữa, hạnh phúc đôi khi rất giản đơn, con bú no nê lăn ra ngủ, nhìn cái mặt phè sữa của nó là thấy hạnh phúc dâng trào.


Với người có bệnh, hạnh phúc là bình an, được khoẻ mạnh, ko đau đớn, có bạn bè người thân chia sẻ.


Hay góc nhìn của Thiền Sư Thích N.H - Your smile is the source of your joy”. Cách hạnh phúc nhanh nhất là cười và trao đi những nụ cười. 


Bạn là người tạo ra hạnh phúc của chính bạn. Cỏ lúc nào cũng XANH hơn, ko phải bên nhà hàng xóm nhé các cậu ahuhu, mà ở chỗ bạn chăm tưới nước.


John Dewey nói “THỊ DỤC HUYỄN NGÔ. Hay trong Đắc Nhân Tâm mọi người đều đọc và thấy, định luật quan trọng nhất trong giao tiếp là “làm cho người khác cảm thấy sự quan trọng của họ”. Để lại điều giá trị cho mọi người hay cho cuộc đời mới là con đường đưa chúng ta lên nấc thang cao nhất của hạnh phúc.


Ở một diễn biến khác, lại có những thuyết “biết đủ biết dừng”. Hài lòng với những gì mình có. Đừng cố nữa. Khó thì đừng làm. Buông xuôi mà sống. Thuận với tự nhiên. Tiêu ngao du. Tất cả những tư tưởng này, vận dụng sai sẽ dẫn đến cả một cuộc đời vô định và ko có ý nghĩa. Cần một sự thông hiểu thực sự sâu sắc, còn “hời hợt bên ngoài” sẽ chỉ mang lại cho các bạn 1 sự trống rỗng vô nghĩa. 


“Chết ở tuổi 25, chôn cất ở tuổi 75” là có thật các bạn ạ.


Ai đúng ai sai?


Không có đúng có sai. Hạnh phúc là lựa chọn.


Từ kiến thức các Thầy dậy mình, đọc được ft. với thuyết nhu cầu của Maslow, mình hoàn toàn đồng ý, có 3 mức độ hạnh phúc:


1/ TO HAVE - đạt được gì đó mình đặt ra. Có tiền, quyền, danh…


2/ TO GIVE - Làm gì tốt đc ghi nhận, hài lòng, mang lại giá trị…


3/ TO BE - hạnh phúc cao nhất / được là mình.


Mình quan tâm vô cùng tới thứ hạnh phúc cao nhất. 


Mình rất thích 2 định nghĩa sau: 1 về Hạnh Phúc - 1 về Tự do, các bạn thử so sánh nhé:


❤️ HẠNH PHÚC (Mahatma Gandhi): Hạnh phúc là khi những gì bạn nghĩ, bạn nói, bạn làm đều hài hoà với nhau.


❤ TỰ DO (Osho): Tự do có nghĩa là khả năng nói có khi có được cần tới, nói không khi được cần tới, và đôi khi im lặng khi chẳng cái gì được cần tới. Khi tất cả những chiều này đều có sẵn, có tự do.


Bác Hồ tuyên ngôn “ĐỘC LẬP - TỰ DO - HẠNH PHÚC”


Có mối liên hệ rất mật thiết ở đây, các bạn có nhận ra không? 🙏🏻❤️


Bài viết này có cảm hứng mạnh mẽ từ bài nói chuyện 30 phút của triệu phú Nhật Bản: SỐNG CUỘC ĐỜI ĐỂ NHIỀU NGƯỜI ĐƯỢC HẠNH PHÚC VÀ TRÂN TRỌNG SỰ GIÚP ĐỠ CỦA MÌNH. KHI ĐÓ SẼ HIỂU HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC LÀ GÌ. 


Vì người là cách vì mình khôn ngoan, hiệu quả nhất và chân chính nhất nếu nó xuất phát từ lòng từ bi của mỗi con người."


Còn bạn, đã từng nghĩ về Hạnh Phúc chưa, đã từng sống chủ động đi tìm Hạnh Phúc cho mình? Đã từng mong muốn mang lại Hạnh Phúc cho người khác? 

Kể tớ nghe cách nghĩ của bạn về Hạnh Phúc nhé, thêm bàn luận, thấu hiểu thêm nè 🥰🥰🥰

Friday, May 22, 2026

Trích dẫn yêu thích của bạn? _ Buồn buồn đọc chơi cũng ngẫm ra vài điều :)



1. Nếu đã trốn thoát khỏi sự yêu thích nồng nhiệt ấy, tự nhiên sẽ chẳng có những đau khổ bất chợt ghé thăm. - Thất lạc cõi người | Dazai Osamu


2. Lời thật lòng ở cõi đời này vốn chẳng nhiều, đôi má hồng của một người con gái còn hơn cả hàng ngàn câu nói. - Rickshaw Boy (Lạc đà Tường tử) | Lão Xá


3. Cô ấy phải làm được độc nhất vô nhị, có thế mới xứng với mối thâm tình vô song của anh. - Mười năm thương nhớ | Thư Hải Thương Sinh


4. Nhớ tháng ngày ta bé ton hon


Anh thích trò chuyện, còn em thích cười


Sóng đôi hai đứa, đào rợp bóng


Chim cao giọng hót, gió xao động rừng


Say giấc lúc nào, chẳng tự rõ


Hoa trong mộng ấy biết rơi bao nhành?


Hoa trong mộng ấy biết rơi bao nhành? | Tam Mao


5. Chẳng gì có sức thuyết phục hơn thời gian cả, bởi thời gian có thể thay đổi hết thảy mà không cần thông báo cho chúng ta. Vật đổi sao dời, là điều mà ai đi chăng nữa cũng chẳng thể chuyển xoay. Hãy quên người mà ta không có được ấy đi, những chuyện mà ta không thể làm gì ấy nữa, chi bằng quên hết đi. - Sống | Dư Hoa


6. Con người vì bản chất của sự sống mà sống, chứ chẳng phải vì bất kỳ thứ gì ngoài sự sống mà sống cả. - Sống | Dư Hoa


7. Một người phụ nữ có khí chất thực sự, chẳng bao giờ khoe khoang những gì cô ấy có, cũng chẳng nói với ai cô ấy từng đọc những cuốn sách nào, từng đặt chân đến nơi đâu, có bao nhiêu chiếc váy, từng mua món trang sức nào. Bởi vì cô ấy không có cảm giác tự ti. - Điệu múa xoay vòng | Diệc Thư


8. Cái gọi là vực sâu vạn trượng, nhảy xuống rồi, cũng chính là vạn dặm công danh. - Hướng về giản dị nơi tim | Mộc Tâm


9. Bạn sinh ra với đôi cánh trên mình, sao lại cam lòng bò chậm suốt chặng đường như loài sâu kiến? - You have wings | Jalal ad-Din Muhammad Rumi


10. Tôi luôn nghĩ rằng sau tuổi 18 là tuổi 19, sau tuổi 19 là tuổi 18, còn tuổi 20 thì mãi mãi chẳng đến bao giờ. Nhưng hiển nhiên là thời gian không nghĩ như vậy, tuổi 20 cứ bước đến lặng lẽ như vậy. - Rừng Na uy | Haruki Murakami


11. Tục sự tục vật khả nại, tục nhân bất khả nại. (Những chuyện dung tục, vật dung tục còn chịu được chứ kẻ dung tục chịu sao nổi) - Chim vân tước hót cả ngày | Mộc Tâm


12. Phải nhìn bằng trái tim thì mới thấy rõ ràng, những thứ thật sự quan trọng, mắt thường chẳng thấy được đâu. - Hoàng tử bé | Antoine de Saint-Exupéry


13. Tôi biết em ngớ ngẩn, phù phiếm, và có một cái đầu trống rỗng. Nhưng tôi yêu em. Tôi biết rõ mục đích và lý tưởng của em, chúng tầm thường và dung tục. Nhưng tôi yêu em. Tôi biết em chỉ là hàng loại 2, nhưng tôi yêu em. - The Painted Veil | William Somerset Maugham


14. Tôi gặp người, tôi nhớ rõ khuôn mặt người. Thành phố này sinh ra đã phù hợp để yêu đương, người sinh ra đã phù hợp với linh hồn của tôi. - Hiroshima, My Love | Marguerite Duras


15. Sau khi em đi, tôi đã sống một cách thật nghiêm túc. - Xứ tuyết | Kawabata Yasunari


16. Chưa nhận được sự cho phép, tôi đã tự tiện thích em vô cùng, có lỗi quá. - Đọc thầm | Priest


17. Thời gian quyết định việc bạn sẽ gặp được ai trong cuộc đời mình, trái tim của bạn quyết định việc bạn sẽ là người hiện diện trong cuộc đời bạn, mà hành động của bạn quyết định việc đến cuối cùng thì ai sẽ là người có thể ở lại. - Walden | Henry David Thoreau


18. Trước giờ người ta chỉ tin tưởng điều mà họ muốn tin tưởng. - Cựu hoan nhược mộng | Diệc Thư


20. Trưởng thành là sự khó khăn khi đứng giữa thoả hiệp cùng kiên trì. - Tiệm tạp hoá Namiya | Higashino Keigo


21. Mặc kệ tất cả những người trên thế giới này nói gì đi nữa, tôi vẫn cảm thấy rằng suy nghĩ của bản thân mới là chính xác. Cho dù người khác thấy thế nào đi nữa, tôi sẽ chẳng bao giờ làm nhiễu loạn nhịp điệu của bản thân. Những chuyện mình thích tự nhiên có thể kiên trì thôi, đã không thích rồi thì có làm sao cũng chẳng thể lâu dài được. - Rừng Na uy | Haruki Murakami


22. Truyền thuyết kể rằng, bởi vì ở Bắc Cực quá lạnh lẽo, vừa mở miệng nói chuyện thì lời nói đã hoá thành băng, chẳng thể nghe được, vậy nên người ở đó đành phải mang băng ấy về hơ lửa để nghe. Tình yêu sao? Đầu tiên dùng lời ngon ngọt để cắt băng cắt tuyết, cắt chúng thành những mảnh vỡ đầy tinh xảo, đun lên với rượu, như vậy, ta sẽ được hương vị khiến người đắm say. Lúc tình đương nồng, đừng dùng bếp lửa, hãy dùng một ngọn nến thôi, lại thêm một ly coffee, có thế mới không say ngất ngưởng được, để lại cho ta chút tỉnh táo duy trì. Nếu thất tình, không kịp chờ đến khi băng tuyết tan hết, thôi thì một mồi lửa cháy, đốt thành một mùa xuân mới vậy. - Nấu tuyết | Lâm Thanh Huyền


23. Chúng ta luôn thích lấy câu “Thuận theo tự nhiên” để qua quít những long đong lận đận, trắc trở đường đời. Lại có rất ít người chịu thừa nhận rằng, bản chất của thuận theo tự nhiên, thực ra là sự không cưỡng cầu sau khi đã cố làm hết khả năng, mà không phải hành vi chỉ biết xoè hai tay ra với vẻ thất bại. - Ricas


24. Chẳng ai có cuộc sống vẫn luôn hoàn mỹ cả, nhưng cho dù lúc nào đi chăng nữa, cũng phải nhìn về phía trước, ôm trong mình đầy những hi vọng, cứ như vậy ta sẽ đánh đâu thắng đó. - Tát dã | Vu Triết


25. Nếu anh gặp lại em, sau bao năm xa cách, nên chào em thế nào? Là nước mắt, là lặng câm. - When we two parted | George Gordon Byron


26. Sau này, cuộc sống của anh cũng chẳng tốt hơn trong tưởng tượng, một cuốc sống có tốt, có xấu, vàng thau lẫn lộn, thời gian cứu anh thoát khỏi vực sâu, đồng thời cũng đẩy anh xuống một vực sâu mới. Mặt biển gợn sóng xôn xao, mỗi đoá bọt nước đều là con sóng lớn. Trong khoảnh khắc ấy, anh soi rõ mình trong biển, anh chỉ ngồi đó, không nói một lời. Nhưng tôi biết, tất cả những gì tốt đẹp về tương lai, xuất hiện ngay ở trong trí tưởng tượng khi ta nghĩ về. Mà sự chia xa của hai ta, chính là ý nghĩa của gặp gỡ. Ngồi cùng chàng trên một con thuyền, thuyền vào bến rồi ta có chốn về riêng. - Vương miện gai | Thuyền Độc Mộc


27. Tất cả những kiên cường đều là kén bướm của sự mềm mại. - Quầy hàng quà vặt trên thị trấn Vân Biên | Trương Gia Giai


28. Trước giờ sự thực chưa từng có lỗi với ai cả, người có lỗi nhất ở đây chỉ có chính bản thân mình. Xin lỗi vì đã không cho cậu ăn uống đủ đầy, xin lỗi vì đã không cho cậu đi ngủ đúng giờ, xin lỗi vì hay khiến cậu bị bệnh, xin lỗi vì lúc nào cũng quên quan tâm đến xúc cảm của cậu. Xin lỗi nhé, chỉ biết nghĩ cách đi yêu người khác mà quên mất cậu - người yêu mình nhất. - Yêu bản thân là bắt đầu cho sự lãng mạn trọn đời | Vương Nhĩ Đức


29. Câu “Nhường cô ấy ba phần” mà anh hay nói, chẳng phải ba phần của “ba phần nước lặng, bảy phần bụi trần”, mà là ba phần của “ba phần trăng sáng chiếu khắp cõi đời”. - Vi thành | Tiền Chung Thư


30. Nguyện người mãi mãi bình an, dù cho hai ta đời đời không gặp. - Mười năm thương nhớ | Thư Hải Thương Sinh


31. Trước khi gặp cô ấy, tôi không sợ chết, không sợ việc đi xa, cũng chưa từng sầu lo vì năm tháng dài rộng. Bây giờ lại chưa bao giờ như lúc này, suy nghĩ rõ ràng về tương lai. - Bình Như Mỹ Đường | Nhiêu Bình Như


32. Mưa rơi xuống cho người giàu, cũng rơi cho kẻ nghèo, rơi cho người nhân nghĩa, cũng rơi cho kẻ bất nhân. Thực ra, mưa chẳng công bằng, bởi vì nó rơi xuống một thế giới không tồn tại sự công bằng. - Lạc đà Tường tử | Lão Xá


Weibo | Linh Lung Tháp

Xin thưa: TÌNH YÊU thì nó "không an toàn"

 


1. Khi ta muốn thiết lập ranh giới cá nhân thì việc đầu tiên cần đặt xuống chính là "nhu cầu đòi hỏi sự tôn trọng".

Ủa chị ! Mình thiết lập ranh giới cá nhân thì họ phải tôn trọng mình chớ ?
Ủa em ! Ranh giới em lập ra là cho chính mình, sao phải chờ đợi sự tôn trọng, đứa nào đã quá giới hạn của em rồi, thì em đem tên lửa ra tiễn, tôn trọng hay không tôn trọng cũng tiễn, vì thế đừng quá quan trọng chuyện họ có tôn trọng mình không, mặt khác, đã tôn trọng em, thì họ đã biết nên đối xử với em thế nào, chứ đâu đợi chiếc tên lửa của em đến tiễn!
2. Em và anh ấy sử dụng trang cá nhân của nhau, biết tất cả các pass của nhau.
Điều đó là để đảm bảo cảm giác an toàn, có thể là nhu cầu thiết yếu về những người luôn có cảm giác thiếu an toàn với thế giới ngoài kia, vô tình hay cố ý họ lại về chung một nhà với nhau. Tuy nhiên, gì cũng có hai mặt, có thể hai bạn yêu nhau và tình nguyện trao cho nhau những điều rất riêng tư trong thế giới riêng của nhau và gọi tất cả đấy là "điểm chung", các bạn thỏa mãn cảm giác an toàn lẫn nhau khi có cùng sự tự nguyện trao cái riêng ra làm cái chung.
💕 Xin thưa: TÌNH YÊU thì nó "không an toàn".
(love never feel so good)
Theo cách mà các bạn nghĩ. Tất cả những gì thuộc về lẽ tự nhiên, nó bất ngờ không tính trước và luôn có biến số. Nay nắng, mai mưa, đó là chuyện thường tình. Như khi ta muốn giữ nắng, giữ mưa, ôi...nó bất khả thi.
Tình yêu thuộc về tự nhiên, hai con người đầy khuyết điểm chạm vào tình yêu đúng nghĩa và yêu nhau, họ tự nhiên tròn vẹn hơn mỗi ngày, từ sự tròn vẹn, họ không có nhu cầu đem cái riêng ra để gộp vào, họ "cùng nhau tạo ra" cái chung và giữ lại những cái riêng vốn dĩ đơn thuần, vì họ tin vào vẻ đẹp riêng của nhau, không có nhu cầu đồng hóa lẫn nhau.
Tình yêu thuần hóa hai bạn, hai bạn không đem những cái ranh giới ra để thuần hóa nhau.
3. Thiết lập "ranh giới cá nhân" có bị hiểu lầm là "chảnh" không chị ?
Hiểu đúng đó chứ không lầm nha. Kể cả khi em không thiết lập gì cả, người ta có hiểu là chảnh thì người ta vẫn đúng, đấy là vấn đề về "góc nhìn", góc nhìn của họ, em hiểu và tôn trọng, không phải phân minh, giải thích. Người ta không đối xử xứng đáng với em ! Đánh giá thấp em trong cuộc đời của họ, thì người ta chịu thiệt đấy chứ đâu phải em ! Bởi vì sẽ không bao giờ họ biết một cô gái biết chảnh dễ thương đến cỡ nào, eo ôi !!! Thiệt thòi vãi linh hồn í.
Đừng cứ nghĩ mình thiết lập ranh giới cá nhân là người ngoài không có quyền nghĩ theo cách của họ và đối xử với em theo cách của họ ! Việc của em là "say no, say bye". Cứ để việc của người ta lại cho họ, lời họ nói, có thể mình không thèm nghe, còn họ thì chắc chắn phải nhận vào, dọn dẹp thế nào, là chuyện của họ, em gảnh quá thì...đi gội đầu đi vậy, cho mát!
4. "Ranh giới cá nhân" có phải "yêu bản thân" không chị ?
Yêu bản thân là yêu bản thân, còn ranh giới cá nhân nó đứng riêng. Có thể bổ trợ cho nhau, nhưng không phải cái này là cái kia.
Có đầy người cũng yêu bản thân đấy, nhưng lại xâm phạm ranh giới của người khác, thì đó là vì họ chưa học bài học về ranh giới cá nhân, họ chỉ mới dừng lại ở yêu bản thân thôi.
#lekimanh #divinecouplelove

4 THỜI ĐIỂM BẠN NHÌN RÕ SỰ CHÂN THÀNH TỪ NHỮNG NGƯỜI XUNG QUANH DÀNH CHO MÌNH.



4 thời điểm vàng sẽ khiến bạn “giật mình” nhận ɾa những quy luật vốn hiện hữu của đời người mà đôi khi chúng ta lơ là quên mất.


1. Khi gặp hoạn nạn.


Người đời có câu: ” Cuộc đời là bọt nước. Chỉ có hai điều như đá tảng: tử tế khi người khác lâm nạn và can đảm tɾong hoạn nạn của chính mình”. Khi sóng yên biển lặng, xung quanh chúng ta có ɾất nhiều bạn bè người thân, tay bắt mặt mừng, vui cười thắm thiết, thế nhưng, khi gặp biến cố cuộc đời, liệu tɾong số bằng hữu ấy, bao nhiêu người có thể ở lại để đương đầu, nâng đỡ, dìu dắt ta qua sóng gió.

Chỉ có chính chúng ta, gia đình và những người bạn thân thật sự mới có thể vực ta dậy sau cơn hoạn nạn cuộc đời. Và cũng nhờ đó, ta mới nhìn thấu được lòng người ngay giả, ai quân tử, ai tiểu nhân, từ đó.


2. Khi lâm bệnh nặng.


Lúc còn tɾẻ, chúng ta có lợi thế về thời gian và sức khỏe, vì thế, đa phần không biết quý tɾọng, lao mình vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, sử dụng chất kích thích, bạc đãi chính cơ thể của mình. Hoặc cũng có thể, vì ham kiếm tiềη, nên làm việc quá độ, khiến thể chất ngày càng suy nhược, đến khi lâm bệnh nặng, nằm tɾên giường bệnh, mới thấm thía sức khỏe quan tɾọng đến nhường nào.

Bạn không thể nào cảm thấy hạnh phúc với một cơ thể không khỏe mạnh. Dù tiền bạc, của cải, hay những thú vui kia có hấp dẫn thú vị như thế nào thì cũng chỉ toàn là vô nghĩa.

Vì thế, khi bệnh nặng, chính là lúc cuộc đời dạy bạn cách tɾân tɾọng sức khỏe – món quà vô giá của chính bản thân mình.


3. Khi về hưu


Khi ta ở đỉnh cao danh vọng, chức tɾọng quyềп cao thì luôn được săn đón bởi biết bao nhiêu người. Nhưng một khi quyềп lực đã không còn tɾong tay thì cục diện hoàn toàn thay đổi. Những kẻ xu nịnh tɾước kia, nay nhìn thấy ta cũng coi như không quen biết. Những người tưởng chừng như anh em thân thiết bỗng cũng hóa xa lạ, lạnh lùng.


Nhiều người sau khi về hưu mới có thời gian ngồi ngẫm nghĩ lại cuộc đời mình. Tham gia ᴄôпg tác nhiều năm, vì ham chức ham quyềп mà cấp tɾên chèn ép cấp dưới, vì muốn thăng quan tiến chức mà đồng nghiệp đấυ đá lẫn nhau.

Thế nhưng, những thứ đạt được cũng chỉ là vật ngoài thân, người mất đi ɾồi cũng chẳng mang theo được. Dù là lãnh đạo hay nhân viên, cấp tɾên hay cấp dưới, đến cuối cùng chẳng phải cũng đều về hưu sao?

Sớm biết chẳng có gì khác nhau thì tɾước đây hà tất phải tɾanh đấυ?

Hãy làm tốt việc của mình, đối xử chân thành với người khác, đó mới là việc nên làm. Hãy học cách sống khiêm nhường để không bị sự tự cao che mờ mắt, khiến ta tɾở nên ích kỷ và thiển cận.


4. Khi tɾút hơi thở cuối cùng.


Tɾớ tɾêu thay, lâm chung là lúc con người tɾở nên thông suốt nhất. Cuộc đời này quá ngắn mà cũng quá dài. Mọi ân oán tình thù đều chỉ như mây khói, ta hà tất phải cố chấp với chúng mà không học cách buông bỏ? Khi đã hiểu được đạo lý ấy cũng là lúc con người có thể nhắm mắt xuôi tay, ɾa đi thanh thản.

St 

Anh sẽ nấu cháo cho em

 

Dự đám tang của người bạn xong, anh lái xe như bay về nhà. Mở cửa vào, anh thấy vợ đang nằm cuộn tròn trên sofa ngủ quên.


Câu chuyện của người chồng ngày nào cũng nấu cháo trắng cho vợ…


Gạo là gạo nếp, nồi là nồi nung từ đất sét, bếp là bếp than. Ngày nào cũng vậy, cứ 4h20’ sáng là anh trở dậy, chuẩn bị nhóm bếp, đổ nước vào nồi, vo đãi lại gạo đã được ngâm sẵn trong nước từ trước.


Đợi nước sôi, anh cho gạo vào nồi, đun to lửa 10 phút rồi để lửa liu riu. Nước trong nồi thỉnh thoảng lại trào ra, anh đứng cạnh khom lưng, dùng muôi quấy nhẹ…


Nửa tiếng sau, anh một tay bưng bát cháo nóng hổi, một tay bưng đĩa rau xào thái chỉ thơm phức vào phòng ngủ, gọi cô dậy.


Cô xoay người lại, lẩm bẩm câu gì đó rồi lại quay vào ngủ tiếp. Anh không nỡ gọi tiếp.


Ngồi trên đầu giường, nhìn đồng hồ rồi lại nhìn cô, rồi lại nhìn đồng hồ. Cô đột nhiên đang nằm liền bật dậy như lò xo nhìn đồng hồ, vội vã mặc quần áo rồi ra khỏi giường, trách móc: “Muộn mất rồi, sao anh không gọi em dậy?”


Anh lại đưa bát cháo về phía trước: “Không phải vội, vẫn còn thời gian, em cứ ăn hết bát cháo này trước đi đã.”


Cháo chỉ có gạo nấu thành, không cho thêm bất cứ thứ gì. Những bát cháo như thế, cô đã ăn suốt 5 năm nay. Khi anh và cô kết hôn, nhà không có tiền để tổ chức tiệc mừng, hai người về ở với nhau, thế là thành một nhà.


Đêm tân hôn, anh mang một bát cháo trắng cho vợ và nói: “Dạ dày em không tốt, ăn nhiều cháo trắng một chút, có lợi cho dạ dày.”


Cô ăn, bát cháo trắng thanh đạm không chỉ làm ấm dạ dày mà còn làm sưởi ấm cả trái tim cô.


Họ cùng làm việc trong một nhà máy, cô là nhân viên ca sáng thường niên, anh là nhân viên ca đêm thường niên. 4h sáng anh hết giờ làm, 5h30 sáng cô đi làm, thời gian họ ở cùng nhau chỉ có hơn một tiếng đồng hồ.


Việc đầu tiên khi anh đi làm về là nhóm bếp, nấu cháo. Anh chỉ biết nấu cháo trắng. Điều kiện kinh tế của họ có lẽ cũng chỉ cho phép anh nấu được cháo trắng mà thôi.


Cứ mỗi ngày một bát cháo trắng như thế, anh làm cho nét mặt vợ ngày càng nhuận sắc, lúc nào cũng tươi đẹp như hoa.


Về sau, tình hình kinh tế của nhà máy không được tốt, anh nghỉ việc nhưng sống thì vẫn phải sống. Anh rút tiền tiết kiệm, cô bán chiếc nhẫn mà mẹ cho khi cưới, gom góp lại mở một tiệm tạp hóa nhỏ bán nồi niêu bát đĩa.


Lợi nhuận không đáng là bao nhưng anh vẫn cần mẫn làm việc. Cô tan làm cũng ra phụ anh bán hàng. Những lúc không có khách, hai vợ chồng ngồi cạnh đống đồ, nhìn nhau hạnh phúc.


Anh nói: “Đợi anh có tiền, chúng ta sẽ mở hẳn một chuỗi cửa hàng, ở đâu cũng có.”


Cô nghe vậy liền nói: “Đến lúc đó, em sẽ không đi làm nữa, ngày ngày ở nhà làm đồ ăn ngon cho anh.”


“Cần gì em phải nấu, muốn ăn gì chúng ta cứ ra thẳng nhà hàng thôi”, anh nói.


Nhưng cô gạt phắt: “Không, em chỉ thích ăn cháo trắng anh nấu…”


Anh liền ôm lấy vai cô, ánh mắt họ nhìn nhau đầy ấm áp và trìu mến. Anh vẫn giữ thói quen cũ, đúng 4h20’ dậy nhóm bếp, vừa nấu cháo vừa nhẩm tính hàng hóa.


Có những lúc phân tâm, nồi cháo cạn đến gần đáy nồi; có những lúc mệt quá ngủ gật, cháo tràn hết cả ra ngoài.


Một hôm, cô dậy khá sớm, thấy nồi cháo trên bếp đang sôi sùng sục, chuẩn bị trào ra ngoài. Anh đang gục đầu trên gối, ngủ ngon lành.


Cô nhẹ nhàng ôm đầu chồng, trong lòng xót xa. Từ đó về sau, cô quyết định không cho anh nấu cháo cho mình nữa. Người đàn ông của cô quả thực đã quá vất vả rồi.


… và thói quen bị quên lãng


Công việc làm ăn của anh ngày càng thuận lợi, đến đầu năm thứ 7, quả nhiên chuỗi siêu thị của anh đã được mở khắp nơi.


Cô cũng đã nghỉ việc, ở nhà chuyên trách làm vợ. Họ đã mua được nhà, bếp cũng được sửa rất đẹp, thứ còn thiếu chỉ là mùi vị của cái bếp than ngày xưa. Thời gian anh ở nhà ăn cơm càng lúc càng ít, anh bận lắm, có những hôm một buổi tối phải tham dự 3, 4 bữa cơm khách.


Ban đầu, cô cũng trách nhưng anh nói: “Chẳng phải là vì gia đình này sao, chẳng phải là muốn em sống tốt hơn một chút sao?”


Về sau, cô cũng mệt mỏi, dần cũng thành quen. Lâu lắm rồi, cô không ăn cháo trắng do anh nấu.


Một hôm, anh đột nhiên được thông báo đi dự đám tang của một người bạn. Lòng anh u sầu, ủ dột. Vài ngày trước còn khỏe mạnh, sao hôm nay đã đi rồi.


Tại nhà tang lễ, nhìn thấy vợ bạn, đó là một người phụ nữ nho nhã xinh đẹp, chỉ một đêm đã tiều tụy vì thương chồng. Cô khóc như chết đi sống lại, luôn miệng nói: “Sau này ai đưa đón em đi làm, ai buộc dây giày cho em…”


Bất giác, anh nghĩ đến vợ, nhớ đến những buổi sáng nấu cháo trắng cho cô, nhớ đến cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện khi ngày ngày cô nhận bát cháo trắng từ tay mình.


Dự tang lễ xong, anh lái xe như bay về nhà. Mở cửa, anh thấy cô đang nằm cuộn tròn người trên sofa ngủ quên. Ti vi vẫn mở, rạp chiếu phim trong nhà cũng mở, các loại tạp chí để la liệt trên mặt bàn trà. Anh quỳ xuống cạnh sofa, tay vuốt nhẹ những sợi tóc của vợ.


Nét mặt cô nhợt nhạt quá, trên những nếp nhăn nhỏ hiện rõ sự cô đơn. Anh xót xa, kéo chăn đắp cho vợ, cô chợt tỉnh ngủ. Thấy anh, cô dụi dụi mắt, biết chắc là chồng, cô nở một nụ cười ấm áp rồi vội vã trở dậy: “Anh chưa ăn gì phải không, để em đi nấu.”



Anh quàng tay ôm lấy cô từ phía sau. “Không, để anh làm, anh sẽ nấu cháo cho em.”


Cô im lặng một hồi không nói gì, hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra, rơi xuống tay anh. Hôm đó, anh mới nhận ra một sự thật, rằng giờ đây, đã có không biết có bao nhiêu loại cháo được tạo ra nhưng loại nào cũng phải lấy cháo trắng làm cốt.


Hạnh phúc gia đình cũng vậy, phải có cái cốt là sự vun vén của cả hai phía vợ và chồng.


Hạnh phúc là gì?


Hạnh phúc không phải là ăn sung mặc sướng, ăn ngon mặc đẹp, không phải là vinh hoa phú quý, ở nhà lầu đi xe hơi.


Hạnh phúc là lúc bạn khóc có người xót xa, khi bạn mệt có người để tựa nhờ. Hạnh phúc là có một người hiểu mình, yêu mình, không cần biết anh ta có bao nhiêu nhưng vẫn luôn dành cho bạn những thứ tốt nhất, nhiều nhất có thể.


Hạnh phúc là chỉ cần trong tim người đó có bạn, dù anh ta có phải là người giàu có hay nghèo khó.


Hạnh phúc rất đơn giản, chỉ cần vui vẻ là đủ!


Cảm động thực ra cũng là một dạng hạnh phúc. Trong cuộc sống, mỗi người rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi, muốn thu mình lại. Nhưng chỉ cần bạn còn được người khác nghĩ đến, còn có người quan tâm, đó cũng là một niềm vui quá lớn!


Hạnh phúc như thế trong mắt nhiều người có lẽ quá bình thường, nhưng đó có thể lại là niềm mơ ước của rất nhiều người khác…


Sưu tầm

CON CÁI LÀ NHÂN DUYÊN HAY GÁNH NỢ?

 


 Có bao giờ bạn nghỉ là những đứa con trưởng thành of  bạn đang làm cho bạn buồn phiền ? Hay đó có lẻ là nghiêp chướng ( karma) mà chúng ta đã từng gây ra cho bố mẹ ???


Từ khi có thai cho đến khi  sinh đươc 1 đứa con, ai trong chúng ta cũng cám ơn ơn trên cho chúng ta một "vật báu"  Đó là kết quả  Nhân Duyên Có con là điều Hanh phúc khi nó còn nhỏ quấn quit với mình. Ai mà không thương con, dù nó thế nào đi nửa 


:Nhân duyên thì đúng nhưng nói đứa con là báu vât mà ơn trên cho mình, thì khi nào bạn già yếu bạn sẻ biết ngay?


 Những gì chúng ta  đối xừ với bố mẹ tốt hay xấu thì theo luât Karma , nó cũng sẻ trờ lại với chúng ta 


   Không chối cãi , có nhiều đứa con rất hiếu thảo , dù nghèo đói cũng quan tâm bố mẹ .Tuy nhiên cũng không ít những đứa con làm bố mẹ buồn phiến 


    Ngay từ lúc mới sinh con, những đêm thức trắng ôm con luc nó đau sốt, lúc đó chúng ta mới  thương bố mẹ

  Khi nhìn con lớn lên từng ngày ,khi nó biết lật , biết bò , biết đi lựng chựng là những lúc  Hạnh phúc nhất trong cõi đời xem như ơn trên đã cho chúng ta 1 báu vât vô giá.


Và khi nó  bước vào tuổi dậy thì 13-14t thì bạn sẻ thấy  báu vật đó có vấn đề Và khi nó đươc 20 t  trờ lên thì  đó là báu vật  dần dần biến thành cục đá nặng mà bạn cũng phải gánh chiu suôt cuôc đới trưởng thành  of nó, từ khi nó vào TH , ĐH  cho đến khi nó lấy chồng , lấy vợ 


Giông như  là cục nợ mà bạn phải trả cho con cái của bạn ở kiếp này.  Đó là kết quả nhân duyên kèm theo karma mà chúng ta  đã từng gây ra cho bố mẹ


 Một ngày nào đó bạn già đi nhà hịu quanh, bạn rất trông mong con cái về ở chung với ban để an ửi tuổi già,

   Nếu bạn có nhả cữa giàu có,thì tụi nó tranh nhau về ỡ với bạn chỉ vì tranh nhau thừa kế.Nhưng nếu bạn nghèo đói , bệnh tật , không còn tài sản , không có BDS thì  lúc đó bạn sẻ thấy đứa con náo cò hiếu hay không ?


Chính những đưa con  về ở trong nhà  chung với bố mẹ lúc già nua , bệnh tât  thì  đứa đó là có hiếu 


  Còn không, nếu bạn nghèo đói bênh tật thi bạn là gánh nặng cho nó. Môt đôi khi vợ nó sẻ tỏ thái đô bất kính với ban. Anh chi em tụi nó sẻ nạnh hẹ nhau để lo lắng cho bố mẹ khi bô mẹ gìà yếu ,bênh tật Đừng trông chờ tui  nó đến lo săn sóc bạn. Giống như cha me bạn phải lo cho bạn


  Trên FB này thình thoảng  nghe bạn bè khen con cái họ, khoe con hoc hoc giỏi , đủ tài .vvv nhưng ít có ai trong số này dám nói ra sư thật về con cái của họ. nhất là những gia đinh người Bắc. .Nghe xong thấy ganh tỵ ,làm sao con mình đươc như vây.


 Đàng sau những lời khen va khoe con cái đó , có khi là những giot nước mắt tủi hờn. buồn phiền.


 Những sư gây gổ anh em of chúng chửi bới ,đánh nhau  chì vì thừa kế xảy ra thường xuyên 


 Tôi đã thấy bố mẹ vào BV vi máu cao đôt quỵ vì mấy đứa con ngỗ nghịch đánh nhau , tranh chấp tài sản.


 .Phân chia tài sản xong thì  tụi nó biệt tăm hai ít khi về thăm bố mẹ, chỉ vì nạnh hẹ giận bố mẹ phân chia tài sản không Fair  Chưa nói đến  chuyện chúng nạnh hẹ nhau nuôi dưỡng bạn trong lúc già yếu


 Khi nó lớn lên,môt ngày nào đó con trai bạn quẹt môt cô ban gái có bầu.. Nó, con trai bạn  bồng con về cho nội nuôi .Hay con gái bạnvì lý do nào đo  li di chổng bồng con về ngoại .


Khi nó thương nhau thi bố mẹ không hưởng , nhưng khi vơ chồng nó cãi nhau thi bồng con về ngoại ,còn đem thêm cái khổ , khủng hoảng of nó về với bạn.


 Cái kiếp lo cho con cái , cháu con không bao giờ dứt Giống y chang bố mẹ chúng ta lo cho chúng ta.


Cho đến một ngày bạn tuổi già sức yếu thì tụi nó biệt tăm


Đừng có tưởng nếu sịnh con trai là có phước, là báu vât, Nếu găp thằng con mất dạy ,xi ke ma túy, trộm cướp hay thằng con bất hiếu , hổn láo với bố me thi sao? Cái đó là vô phước hay là cục nợ từ tiền kiếp khác mình phải trả.? 


Còn chuyên nối dõi tông đường ??

Khi chúng ta chết rôi thì cần gì nối dòng ; Ngay cả cái dòng ,họ minh chắc chi là có tiếng tăm để mà lưu danh. vậy nối dòng làm chi vậy? Con nào cũng là con, kinh nghiệm cho thấy hầu như đứa con gái có khuynh hướng gần gủi và lo cho bố mẹ nhiều hơn là con trai. Khi bạn vể hưu bạn sẻ thấy điều này rỏ hơn


Ơ Mỹ thì tụi nó sau khi ra đời sẻ phủi tay, Hầu như it khi tụi nó viếng thăm bố mẹ già yếu May ra con gái thi nó còn có tình quyến luyến bố mẹ nên thăm viếng bố mẹ Chứ nếu nó là đứa con trai thi còn khuya nó mới tới thăm .Nếu có thi 1 năm 1 vài lần dù nhà nó ở gân. 

 Tôi đã thấy nhiều bà mẹ VN ở Mỹ mỏi mòn trông con từ nhà dưỡng lão


 Nhiều đứa càng muốn bố mẹ vào dưỡng lão cho mau, để nó bán căn nhà của bô mẹ.( Vì thế nhiều Tiểu Bang Mỹ cấm con cái bán nhà bố mẹ khi bố mẹ già yếu. Luât này ngăn chận con cái cố tình đẫy bô mẹ vào viện dưỡng lão)


Có rất nhiểu người vi lo cho tương lai cũa con cái, đã hy sinh cầm cố BĐS cho Ngân Hàng , ăn mắm ,ăn muối, bênh hoạn không dám chữa chỉ để lo cho con du học. Với môt hy vọng con sẻ thành tài để trở về lo cho mình..


 Nếu nó  học hanh thành công lo cho bạn được thì ít nhất là 10 năm kể tù ngày nó du học, 


 Bạn có chắc là bạn còn đủ sức chờ ngày đó hay không? Hay là đến ngày đó bạn đang nằm chờ chết vì bênh hoạn trên giường . Cũng có thể bạn sẻ sống lây lất ngoài đường vi tài sản bạn đã bi mất hết rồi ngân hàng đã tich thu vì nơ đáo hạn. Đó là tôi chưa kể 70% các đứa con du học sẻ có vấn đề khó mà hoàn thành chuyện ở lại nước ngoài hay nếu có thì nó có thể biệt tăm vi nhiểu lý do .


Dòng nước không bao giờ chảy ngược. nhất là thời buổi mà xã hôi càng ngày càng tiến bô về vật chất.


Cứ nhìn ngày sinh nhật cũa bạn nó hay cũa nó sắp đến thì sẻ thấy ; Xôn xao lo lắng cả 1 tuần vì ngày sinh nhật sắp tới of nó hay ngày SN cũa bạn trai hay bạn gái cũa nó. Nhưng ít khi thấy tụi nó lo lắng ngày SN of bố mẹ hay ngày lể , mother day, fatherday, Ngày Vu lan.,vvv 


Nếu bố mẹ qua đời, thì sẻ post vài tin để thông báo với bạn bè FB chỉ để tìm lời Phân ưu 


Tôi ít khi thấy trên FB các tấm hình chụp chung với bố Nhưng phần lớn là các tấm hinh selfie


 Dòng nước ít khi nào chảy ngược??? Một vài ý nghỉ , chia sẻ với bạn bè FB . Ngày mai bạn nhớ gọi về thăm  hay ghé thăm bố mẹ. Bố mẹ đang trông bạn từng giờ .


 Đừng chờ bố mẹ qua đời làm  mâm cỗ cúng bố mẹ rồi mời họ hàng ba con , ban bè đến ăn nhậu để tỏ lòng tưởng nhớ bố mẹ


Đừng quên là đinh luât karma bất di, bất dich

CON NGƯỜI SỐNG TRÊN ĐỜI, CÓ 5 NGƯỜI NHẤT ĐỊNH PHẢI COI TRỌNG



Nhà thơ Tô Đông Pha (Trung Quốc) đã từng viết: "Đời người giống như là quán trọ và tôi cũng chỉ là khách qua đường."


Vội vã đi qua nửa đời người, trải qua biết bao nhiêu chuyện, gặp gỡ biết bao nhiêu người, đến cuối cùng mới nhận ra: "Có 5 người bắt buộc chúng ta phải coi trọng và 3 việc chúng ta nên xem nhẹ."


Sống trên đời có 5 người cần coi trọng:


1. Bố mẹ


Tư Mã Thiên đã từng nói: "Cha mẹ là nền tảng của con người." Cha mẹ là người cho chúng ta sinh mạng, là người tạo nên chỗ đứng của chúng ta trên thế giới này.


Trong "Kinh Thi" đã từng viết rằng: Cha mẹ là người đã sinh ra và nuôi nấng, chăm sóc ta, là người hiểu ta nhất, điều ta mong muốn nhất là trả ơn tấm lòng của cha mẹ!"  


Bách thiện Hiếu vi tiên, trong trăm cái thiện chữ Hiếu đứng đầu, phận làm con cái, nếu không làm được việc này, thử hỏi người đó có thể làm được việc gì khác? Có thể đối xử tử tế được với những người khác hay không?


Công lao to lớn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ như núi cao, như biển sâu. Thế nên dù có bận, có mệt nhưng đừng quên chăm sóc, báo hiếu cha mẹ.


Người ta vẫn ví một gia đình chính là một cây cổ thụ, ông bà là gốc cây, bố mẹ là cành lá và con cái là trái cây. Chỉ khi rễ cây thật vững chắc, cành lá mới sum suê, nhờ thế mà trái cây mới có đủ dinh dưỡng để thơm ngon.


Khi đã đơm hoa kết trái thơm ngon rồi, phận làm con sao có thể xem nhẹ công lao to lớn ấy? 


Người coi trọng bố mẹ ắt hẳn là người không bao giờ quên đi nguồn gốc của mình, người mà hiếu thuận với cha mẹ ắt hẳn là người không bao giờ quên ân nghĩa ở đời, người như vậy sống sẽ tích được phúc đức cho bản thân và con cháu.


2. Con cái


Con cái là tiếp nối sinh mạng của chúng ta. Có con rồi chúng ta mới hiểu ý nghĩa cuộc sống được truyền từ đời này sang đời khác.


Sinh con đẻ cái cũng giống như cái cây cành này đâm ra thì lá già phải rụng. Cành càng nhiều, lá trên cành càng um tùm là nhờ vào rễ cắm sâu xuống lòng đất. Con cái dạy chúng ta thế nào là tình yêu vị tha.


Người xưa đã nói: "Cha mẹ yêu thương con luôn mong cho con cái có tương lai tươi đẹp."


Mong cho con cái thành công là nỗi bận tâm của tất cả người cha người mẹ trong thiên hạ. Con cái là nguồn sống, sự trưởng thành của con cái là nguồn vui của các bậc phụ huynh, vậy thì liệu có lý do gì mà người làm cha mẹ không trân trọng, coi trọng con cái của mình?


3. Bạn đời


Trên thế giới này, người sống bên ta lâu nhất không phải là bố mẹ, cũng không phải là con cái mà chính là người bạn đời của ta.


Bố mẹ đã đưa chúng ta đến với thế giới này, hết lòng yêu thương chúng ta mà không cần báo đáp. Nhưng rồi sẽ đến một ngày họ sẽ già đi, bệnh tật ốm yếu, sau cùng rồi sẽ rời xa không thể tiếp tục ở bên chúng ta nữa.


Con cái có thân thiết cũng không thể sống mãi bên cạnh ta, rồi chúng cũng sẽ lớn khôn rồi lập gia đình riêng, bận rộn với việc mưu sinh, chèo lái con thuyền nhỏ của mình. 


Anh chị em dù có là máu mủ thân thiết cũng không thể ở bên bạn mỗi ngày, những người thân ấy chỉ có thể đi cùng bạn một quãng đường đời mà thôi.


Suốt hành trình còn lại, người có thể đi cùng bạn đến cuối cùng chỉ có thể là vợ/chồng của bạn.


Một đời yêu thương, một đời tranh cãi, một đời nhường nhịn, đó chính là quan hệ vợ chồng.


Trên đời này, vợ chồng là mối quan hệ khiến con người ta gắn bó với nhau lâu dài nhất, có sự trợ giúp của nửa kia hai người cùng nhau vượt qua biết bao thăng trầm, ngọt ngào, lãng mạn của cuộc đời để viết nên một câu chuyện đơn giản mà hạnh phúc.


4. Thầy, cô giáo


Thầy, cô giáo tưởng chừng như là một người rất bình thường nhưng lại chính là người có công lao không hề nhỏ với tất cả chúng ta.


Một viên phấn, hai tấm khăn lau bảng đầy bụi, ba tấc bục giảng, bốn mùa nhọc nhằn dạy học trò từng con chữ, giúp học trò từ mông lung ngu muội đến hểu biết sâu rộng, thầy, cô giáo chính là người chỉ đường dẫn lối cho chúng ta.


Trong "Kinh Thi" có viết: "Luôn âm thầm, trân thành rồi sẽ có một ngày ta sẽ cảm hóa được mọi người."


Đó chính là điều vĩ đại nhất của mà người giáo viên làm được. Nhờ có thầy, cô khai sáng mà cuộc đời mỗi người trở nên tốt đẹp hơn, ơn nghĩa này, phàm là con người đều không được quên.


5. Bạn bè


Người xưa nói không sai: "Ngàn vàng dễ kiếm, bằng hữu khó tìm".


Trước mặt những người bạn thật sự, chúng ta không cần không cần giả tạo hay diễn kịch. Lúc ta gặp khó khăn, hoạn nạn, luôn có bạn bè ở bên cạnh giúp đỡ, cùng nhau vượt qua. Gặp được người bạn như vậy đó chính là duyên phận nhất định phải biết trân trọng.


3 việc cần xem nhẹ:


1. Tiền bạc


Trong "Tăng Quảng Hiền Văn" có viết: "Nhà có nghìn phòng, đêm ngủ cũng chỉ cần 1 cái giường, nhà có giàu có, ngày cũng chỉ ăn ba bữa."


Bản chất của cuộc sống chính là bình thường và đơn giản. Ít tiền hay nhiều tiền chỉ cần đủ dùng là được. 

Trong cuộc đời này, có lẽ chúng ta cũng không cần phải theo đuổi nững thứ phú quý xa hoa, chỉ cần đáp ứng những yêu cầu cơ bản là được, thừa thãi đôi khi không phải là điều tốt.


2. Nhân tình thế thái


Những người cầu toàn, theo đuổi sự hoàn hảo thường luôn cảm thấy rất mệt mỏi. Càng quan tâm đến cảm xúc của người khác lại càng khiến ta cảm thấy có lỗi.


Tăng Quốc Phiên đã từng nói: "Trên thế gian không có tình bạn nào là hoàn hảo tuyệt đối , chỉ cần chúng ta luôn bao dung, tha thứ cho những lỗi nhỏ mọi thứ sẽ ổn."


Trên đời không có tình bạn nào là không có xích mích, luôn đi đúng hướng và bao dung tha thứ cho lỗi lầm của nhau là rất hiếm tìm.


So với làm hài lòng người khác chi bằng hãy tốt với chính mình trước, không miễn cưỡng, không ép buộc, không trách móc, hãy đem sự nhẫn nại và lương thiện cho những người mà ta yêu thương nhất.


3. Được mất


Đời người giống như khách qua đường, được mất ắt phụ thuộc vào cái duyên.


Chúng ta đến với thế giới này xem ra cũng giống như một cuộc trải nghiệm. Lúc nào cũng tính toán được mất chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn mà thôi.


Đời người mười phần thì có đến tám chín phần không như ý, nếu chỉ chú ý đến cái mất, chẳng phải chúng ta sẽ chẳng còn thời gian để nghĩ đến những điều tốt đẹp đó sao?


Hối tiếc những điều đã mất hoặc không có được, liệu có giải quyết được việc đã rồi? Chi bằng hãy vui vẻ chấp nhận và trân trọng những gì ta đang có, cố gắng hết mình để hạn chế những điều không như ý trong những lần sau.


Ít phàn nàn và oán trách, bình thản và không màng danh lợi, cuộc đời sẽ "dễ thở" hơn rất nhiều. Được sống trên đời là một món quà, hãy sử dụng món quà hữu hạn ấy thật tốt, để không uổng phí công sức ta đã có mặt trong cuộc đời này.


ST

“TRÁI TIM KHÔNG ĐỦ KIÊN ĐỊNH, SẼ LUÔN GẶP PHẢI ‘NGƯỜI TỐT HƠN”

 Thực ra, “người tốt hơn” trên đời không hề hiếm. Nếu chúng ta để ý, sẽ luôn có người với diện mạo đẹp hơn, học vẫn giỏi giang hơn, địa vị xã hội cao quý hơn, gia cảnh giàu có hơn,… Nhưng rồi nếu cứ mãi gặp được “người tốt hơn” thì sao? Hay rồi đến một lúc nào đó, chính đối phương mới là người gặp được “người tốt hơn”?



Trái tim không đủ kiên định, thì những người như thế không thiếu. Nhưng “tốt hơn” đó, liệu có thực sự là thứ chúng ta muốn đánh đổi không? Đổi lấy một người bạn đã đồng hành bên ta bốn mùa xuân hạ thu đông, người vui khi ta vui, đau khi ta buồn và lắng nghe được những lời mà con tim ta chưa thể nói? Người biết nết ăn, giấc ngủ, biết ta thích ăn món mặn, ghét hành; biết mùa đông ta bị lạnh chân để chủ động ủ ấm? Người có thể cùng ta chia một cốc nước ấm, ăn nửa cái bánh bao, xem chung một bộ phim, chơi chung một tựa game trên điện thoại? Người mà, đã từng là ngọn lửa ấm áp cháy tí tách trong đêm dài lạnh giá của ta?


Không, tôi nghĩ chẳng có gì thay thế được và cũng chẳng có “người tốt hơn” nào đáng để đánh đổi một tri kỷ như thế. “Thay đổi có thể là bản năng, nhưng chung thủy lại là sự lựa chọn.”

.

(nghe mấy đứa nhỏ nói chuyện)

CÀNG THIẾU CÀNG TỐT

 Tuổi trung niên minh triết, an nhàn, cần bắt buộc ghi nhớ 1 quy tắc: CÀNG THIẾU CÀNG TỐT.

Cuộc sống là một bản kết quả các lời nói và hành động của bạn


1. Càng thiếu thức ăn vào bụng, càng bớt đi bệnh tật

Các nhà khoa học Mỹ đã thực hiện một thí nghiệm với 200 con khỉ.

Họ chia bầy khỉ thành hai nhóm.

Một nhóm không kiểm soát khẩu phần ăn và để chúng ăn thỏa thích;

Một nhóm được tiến hành kiểm soát chặt chẽ chế độ ăn uống. Nhóm này mỗi bữa chỉ cho chúng ăn no 7,8 phần.

Sau 10 năm theo dõi, các nhà khoa học nhận thấy nhóm khỉ được ăn uống thỏa thích đều bị béo phì và mắc rất nhiều bệnh.

Một số bị gan nhiễm mỡ, một số bị bệnh tim mạch vành và huyết áp cao...

Cuối cùng, chỉ có 50/100 con khỉ sống sót.

Nhóm khỉ theo chế độ ăn có kiểm soát thì kết quả tốt hơn nhiều, có 88/100 con khỉ sống sót.

Có người nói rằng:

"Những thứ có thể chữa lành nhất trên thế giới là thức ăn và lời nói."

Không thể phủ nhận rằng đồ ăn ngon mang lại cho chúng ta rất nhiều niềm vui và sự thích thú.

Tuy nhiên, các nghiên cứu khoa học đã khẳng định, ăn quá nhiều có thể khiến não bộ hoạt động trì trệ, từ đó kéo theo hàng loạt nguy cơ tiềm ẩn về sức khỏe.

Chế độ ăn của Tăng Quốc Phiên là ăn ít, nhạt và ăn chay.

Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, ông thường chỉ ăn các món cháo, rau củ là chính, rất ít ăn thịt cá nhiều dầu mỡ.

Trong "Gia thư của Tăng Quốc Phiên", ông cũng cảnh báo các thế hệ tương lai:

"Thế hệ trẻ đừng ăn thịt vào buổi tối, hãy ăn canh rau thay vì nước thịt. Vừa dưỡng sinh lại vừa tiết kiệm."

Đồng thời, ông cũng coi trọng việc điều độ với chủ trương:

"Thức ăn bồi bổ cần có thời gian nhất định, không thể dùng quá nhiều một lúc."

Khi mọi người không còn phải lo lắng về vấn đề ăn mặc nữa, thì thức ăn không chỉ là nhu cầu để chúng ta no bụng mà còn là phương tiện để chúng ta trải nghiệm một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Tuổi trung niên minh triết, an nhàn, cần bắt buộc ghi nhớ 1 quy tắc: CÀNG THIẾU CÀNG TỐT - Ảnh 1.

2. Càng thiếu đi lời nói cửa miệng, càng bớt chuốc họa vào thân

Khi ngôn ngữ không phải là công cụ sưởi ấm trái tim con người, nó có thể trở thành vũ khí làm tổn thương người khác.

Người thích thể hiện khả năng miệng lưỡi của mình sẽ chỉ tự đưa mình vào vòng xoáy hỗn loạn.

Càng nói nhiều, càng dễ tổn thương, cuối cùng chính mình là người chịu thiệt.

Tôi đọc câu chuyện này trong một cuốn sách:

Hải Lê, là nhân viên part time tại công ty. Cô rất thông minh, hoạt bát và có đầu óc nhanh nhẹn.

Nhưng điều kỳ lạ là cô chưa bao giờ được sếp cất nhắc.

Hóa ra Hải Lê tuy làm việc tốt, nhưng cô đã bị chính miệng của mình hại mình.

Cô không chỉ nói nhiều mà còn nói chuyện không biết nặng nhẹ.

Khi tán gẫu với đồng nghiệp, cô ngồi phàn nàn rằng sếp không có mắt nhìn, bao lâu nay cô biểu hiện tốt như thế mà chưa được thăng chức bao giờ;

Khi cấp trên sắp xếp công việc cho mọi người trong cuộc họp, chưa đợi sếp nói xong, Lê đã là người đầu tiên tiếp lời, sau đó bắt đầu nói không ngừng nghỉ;

Một lần khác, Lê đến gặp sếp để ký với khách hàng về thỏa thuận mà cô vừa thương lượng.

Sau khi được sếp ký tên, vị khách hàng đã liên tục khen ngợi: "Chữ ký của anh ấn tượng thật đấy!"

Đúng lúc này, Hải Lê xen vào:

"Sao có thể không ấn tượng được chứ ạ? Ông chủ của chúng tôi đã bí mật luyện viết trong ba tháng đấy."

Ngay lập tức, cả sếp và khách hàng đều cảm thấy lúng túng.

Sếp đỏ bừng cả mặt, không biết phải trả lời như thế nào.

Ngay sau khi hợp đồng của Hải Lê hết hạn, ông chủ cảm thấy cô quá bốc đồng nên đã quyết định trực tiếp sa thải cô.

Tôi đã thấy câu nói này:

"Cuộc sống là một bản kết quả các lời nói và hành động của bạn."

Miệng của bạn trở thành cánh cửa dẫn đến phước lành hay bất hạnh, tất cả đều do bạn quyết định.

Người xưa có câu "Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói"

Suy nghĩ kỹ trước khi mở miệng, thà nói ít còn hơn nói nhiều; thà im lặng còn hơn nói xằng.

Họa từ miệng mà ra, có thể nói ít bao nhiêu sẽ bớt rất nhiều điều tai hại xảy đến.

Tuổi trung niên minh triết, an nhàn, cần bắt buộc ghi nhớ 1 quy tắc: CÀNG THIẾU CÀNG TỐT - Ảnh 2.

3. Càng thiếu đi ham muốn, muộn phiền tự nhiên cũng càng ít đi

Ham muốn là động lực để chúng ta tiến về phía trước, nhưng nếu chúng ta quá sa đà vào nó, thì đây chính là nguồn gốc của đau khổ.

Có câu chuyện thế này:

Một lần, một thợ kim hoàn có kinh nghiệm thám hiểm đã đưa một đội 500 người ra khơi để tìm kho báu.

Khi họ đến đích và nhìn thấy những viên đá quý đầy khắp trên đất, họ trở nên tham lam và liên tục di chuyển những viên đá quý lên thuyền.

Dù chiếc thuyền đã đầy ắp, vẫn không chịu dừng lại.

Nhà thám hiểm liên tục khuyên can rằng con tàu sẽ có nguy cơ chìm xuống vì quá tải, nhưng mọi người không nghe theo lời khuyên của anh ta.

Không còn cách nào khác, nhà thám hiểm chỉ có thể vứt bỏ tất cả số đá quý trên con tàu của mình và trở về trong một chiếc thuyền trống rỗng.

Sau khi con tàu được hạ thủy, điều mà nhà thám hiểm lo sợ đã xảy ra.

Con tàu của những người khác đều bị chìm. Vào lúc quan trọng nhất, nhà thám hiểm đã cứu mọi người bằng con tàu trống rỗng của mình.

Những thứ không thuộc về mình, giống như ảo ảnh, có thể biến mất trong nháy mắt.

Khi lòng tham vượt quá giới hạn, con người ta sẽ đánh mất lý trí, không những không đạt được điều mình muốn mà còn đánh mất tất cả những gì vốn có ban đầu.

Ham muốn là một bản năng của con người, nhưng điều làm nên sự khác biệt giữa người với người là khả năng kiểm soát ham muốn.

Khi bị dục vọng chi phối, bạn sẽ giống như rơi vào hố đen không chút ánh sáng.

Trong cuốn tiểu thuyết "Nỗi buồn lòng tôi" của Diệc Thư, nhân vật "ông Hồ" dù gia cảnh nghèo khó nhưng bằng chính nỗ lực của mình đã đỗ vào một trường đại học nổi tiếng.

Sau khi tốt nghiệp, ông làm việc trong một ngân hàng, và chẳng bao lâu sau ông trở thành trưởng phòng tài chính.

Ông có một gia đình đáng hâm mộ, một người vợ đức hạnh, một cô con gái thông minh và một cuộc sống vô cùng sung túc.

Tuy nhiên, vẫn không hài lòng với điều ấy, ông ta đã lợi dụng chức vụ quyền hạn để duyệt cho người khác vay số tiền lớn rồi trục lợi.

Ông ta cũng nhận hối lộ rất nhiều rượu cao cấp và đồng hồ đắt tiền, đồng thời còn ngoại tình với người phụ nữ khác ở nước ngoài và có những đứa con ngoài giá thú.

Sau đó, hành vi tham nhũng của ông ta bị phát hiện, tương lai cũng vì thế bị hủy hoại.

Vợ con cũng rời bỏ ông ta, và kết cục là chết trong tù với đầy hối hận.

"Tờ báo nhân dân" từng đăng:

"Chúng ta luôn chạy theo những điều không thể chạm tới mà quên mất rằng hạnh phúc thực sự trong cuộc sống không gì khác ngoài sự ấm áp của ánh đèn mờ và sự sung túc từ củi, gạo, dầu, muối."

Dục vọng vốn không phân thiện ác, nhưng nếu nó bành trướng quá mức thì sẽ trở thành kẻ thù của hạnh phúc.

"Hãy biết cách tận hưởng những gì mình đang có và buông bỏ những ham muốn không thực tế".

Trong thế giới đầy rẫy cám dỗ, điều chúng ta phải làm là không bị ràng buộc bởi ham muốn hão huyền, không mù quáng chạy theo những điều viển vông.

Phải mất nửa đời người để nhìn thấu: Thứ ràng buộc bạn là nỗi ám ảnh cứ muốn được nhiều hơn.

Một cuộc sống thực sự tươi đẹp, nên biết mưu cầu chữ "ít".

Nói ít, suy nghĩ cẩn thận trước khi nói, ít rước họa vào thân;

Ăn ít, không ăn uống quá độ, ít rước bệnh vào thân;

Lòng ít ham muốn, luôn biết bằng lòng với những gì mình đang có, sẽ ít ưu phiền.

Đình Trọng

(Tri thức Trẻ)

Người Việt không xấu xí: Chẳng học từ ‘ăn, nói, gói, mở’ sao thành người?


 

Giữa những nỗi tủi hổ của dân tộc và sự chỉ trích lẫn nhau, một gợn nước nhỏ bé hy vọng sẽ trở thành cơn sóng lớn cuốn trôi những gì được đặt tên là xấu xí trong tác phong, lối sống của người Việt hiện đại. Thay vì cứ nói mãi về những điều chưa được, chúng ta hãy cùng thực hành với sự rộng lượng và đốc thúc lẫn nhau. Bởi cái xấu chỉ có thể bị đẩy lùi bởi cái Thiện.

***

Thấy tôi mắng mỏ con mình bằng một bài diễn văn dài lê thê về đạo đức, mẹ liền kể một câu chuyện xa xưa của mình, từ cái thời mới học lớp sơ đẳng. Mẹ nói một lời phê của thầy giáo đã theo mẹ suốt cuộc đời, người xưa nói ít hiểu nhiều, không mắng chửi mà uy vũ.

Xưa mẹ đi học, thời ngây dại, bồng bột, lại ngông ngông, ít hiểu đạo lý. Có lần thầy kiểm tra viết, mẹ không thuộc bài nên viết vào trong giấy rằng “thầy có thể cho con 0 điểm”, rồi tự tin nộp lên. Chẳng hiểu tâm lý cái tuổi ngây ngô ấy diễn biến ra sao, không thuộc bài thì cứ nộp giấy trắng là được, nhưng mẹ bảo chẳng hiểu sao lúc đó lại viết thế, còn lấy làm đắc ý, có vẻ như để làm cho cái sự thất bại của mình hiên ngang hơn chăng?

Khi nhận lại bài kiểm tra, một điểm 0 to được điền vào ô điểm số với lời phê ngắn gọn của thầy: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Mẹ bảo chỉ một câu đó thôi của thầy, mà mẹ nhớ tới giờ, cũng đồng thời giúp mẹ nhận ra, trên đời, không phải cứ thích làm gì liền làm nấy. Việc gì cũng phải học thì mới trở thành người tử tế – là người có thể nghĩ tới người khác trước khi hành động.

Trò đối với thầy, ngàn đời vẫn không thể thay đổi, là phải khiêm nhường, cung kính. Sao có thể cấc lấc, ngang hàng phải lứa, còn cho phép thầy cho mình điểm xấu nữa. Làm trò đi học, đã không làm tròn bổn phận là phải học lấy cái chữ cho tốt, đã không cảm thấy có lỗi và xin lỗi thầy, mà lại lấy việc đó ra làm trò đùa. Nhưng thầy rất nghiêm khắc mà bao dung, nào có mắng mỏ, kỷ luật trước toàn lớp. Thầy viết một câu đủ trang nghiêm và uy lực để nhắc nhở người trò dại dột. Cái việc học tỉ mỉ mà đơn giản lắm, từ việc học ăn, học nói cho tới học gói học mở mà thành người. 

Ảnh minh họa: Pixabay.

Trong “Kể chuyện thành ngữ, tục ngữ” của Hoàng Văn Hành, có giải thích về câu tục ngữ mà ai cũng biết nhưng chẳng mấy người hiểu nguồn gốc này.

“Thành ngữ này có lẽ có nguồn gốc từ lối sống của những gia đình khá giả ở Hà Nội ngày xưa. Họ thường có thói quen gói nước chấm vào lá chuối xanh đặt vào cái chén nhỏ trong mâm cơm. Lá chuối gói nước chấm tươi giòn, và dễ dập rách khi gập gói cũng dễ tung bật khi mở. Bởi vậy, người gói phải khéo tay và người ăn phải biết cách mở để nước chấm không vương ra ngoài. Biết gói, biết mở trong trường hợp này được coi là một tiêu chuẩn của con người khéo tay, lịch thiệp cũng là cách thể hiện sự nho nhã thanh cao.

Ngày nay, người ta nói thêm ‘học ăn, học nói’ trong thành ngữ cũ ‘học gói, học mở’ ý muốn nhắc nhở mọi người về việc giữ gìn chuẩn mực trong giao tiếp ứng xử; cũng như cách mà người Tràng An khi xưa đã tinh tế, lịch thiệp như thế nào trong cách dùng thức ăn”.

Ăn, nói, gói, mở xem ra có nguồn gốc từ nền ẩm thực thanh tao của người Hà Thành một thời, nhưng nội hàm rộng lớn hơn nhiều. Ăn nói là việc hàng ngày, thường trực của mỗi người. Thông qua đó mà nó thể hiện con người, thể hiện đạo đức, nề nếp, gia phong, phẩm hạnh của chúng ta. Nhưng “gói, mở”, ngoài cái sự tinh tế, nho nhã trong việc ăn thì còn chứa đựng biết bao ý tứ ở trong đó.

Từ một món quà được gói cẩn thận, chỉn chu, chẳng phải ta đã gói cả tấm chân tình, yêu thương, chúc phúc cho người nhận. Từ việc gói ghém để lưu trữ những món đồ đã không còn dùng được, chẳng phải ta đã gói trọn lòng biết ơn, trân quý những thứ đã từng rất hữu dụng. “Gói” là bao gồm cả gói trọn bản thân ta trong đó, nên học gói cũng là học cách mô tả chính mình.

Mở ngược với gói, là hành vi tiếp nhận những cái đã từng được gói lại. Mở một món quà, không chỉ là để lấy vật ra mà còn là đón nhận và biết ơn. Mở cũng là mở rộng cõi lòng, biết trân trọng và cảm tạ trước mọi ân huệ của cuộc sống, của người khác. Cùng là hít thở bầu không khí trong lành ấy, người biết “mở” sẽ thấy hạnh phúc và đón nhận món quà mà nhiều người cho là hiển nhiên ấy.



“Học ăn, học nói, học gói, học mở” ấy cũng phản ánh cái đạo của người biết đủ, biết tiết chế. Nó khá tương đồng với triết lý về việc học của Khổng Tử:

“Người quân tử ăn không cầu no, ở không cầu yên, gắng sức trong việc làm mà thận trọng trong lời nói, đến với người có đạo đức để trở nên chính đáng; có thể gọi là người hiếu học vậy”.

(Trích: Tứ Thư bình giải, Lý Minh Tuấn)

Vậy đấy, việc học nào có cao xa gì, nó chỉ đơn giản ở những việc làm hàng ngày của ta. Hiếu học không phải chỉ là ham muốn biết thật nhiều kiến thức, mà còn ở việc ta có muốn sửa đổi, nắn chỉnh từng việc làm nhỏ bé nhất hàng ngày hay không.

Vậy mà giờ đây, nhìn những đứa trẻ bạn của con tôi tới nhà chơi, tôi không khỏi giật mình, rằng liệu con mình khi ra ngoài xã hội cũng có như thế hay không, mình đã dạy con đủ và đúng chưa? Đi học về, cả hội kéo nhau về nhà tôi chơi, các bé mở cửa ùa vào nhà, không một lời chào người lớn, lao vào tủ lạnh lục đồ ăn. Chơi đồ chơi thì quăng quật, không thu dọn khi chơi xong. Dùng sách vở thì quăn nát, bút thước vứt lung tung, mất thì lại mua cái mới. Quà sinh nhật được tặng thì bóc xé cái vèo rồi vứt chỏng chơ cái vỏ đó… Từ những việc đơn giản vậy, cũng thấy một phần trách nhiệm của người lớn chúng ta. Muốn dạy được con trẻ, chúng ta cũng phải “học ăn, học nói, học gói, học mở” lại từ đầu vậy.

Thuần Dương