Friday, March 13, 2026

The Macallan M Collection – Biểu trưng bản lĩnh thương hiệu hai thế kỷ


The Macallan M Collection mang cá tính rực rỡ mà thuần khiết, dạn dày mà êm dịu từ bậc thầy chế tác mạch nha đơn cất xứ Speyside, như người tri kỷ cùng bạn tận hưởng những dấu ấn trọng đại của cuộc đời.

Dạn dày gần 200 năm, chất mạch nha đơn cất The Macallan đã và đang trở thành hương vị thân thuộc của những người tri kỷ, đôi lúc thầm lặng bầu bạn, hoặc sôi nổi khuấy động. Người bạn ấy luôn sống nhiệt huyết bằng chính tinh thần của Sáu Cột Trụ nền tảng nhà The Macallan, trở thành một phần không thể thiếu trong văn hóa thưởng thức những dấu mốc cuộc đời.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The Macallan M Collection hiện thân của Sáu Cột Trụ di sản của thương hiệu hai thế kỷ

Năm 2022, The Macallan ra mắt The M Collection gồm The M, The M Black và The M Copper với 3 cá tính ẩn chứa trong những sắc-hương-vị, phát huy lí tưởng bất diệt qua hai thế kỷ của Sáu Cột Trụ.

3 phiên bản là hiện thân chiều sâu của tư duy bậc thầy chế tác mạch nha đơn cất, cùng sức nặng của truyền thống nhà The Macallan. Bằng tài năng tạo phác pha lê của bậc thầy Lalique và thiết kế sáng tạo của Fabien Baron, chất vị của M Collection như được ôm trọn đầy trân quý trong lớp áo pha lê tinh xảo.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The M Copper 2022 rực rỡ trong ánh vàng đồng, màu sắc tri ân cho hành trình chưng cất trong những nồi đồng gần 200 năm lịch sử của The Macallan. The M Copper như người bạn thân tràn đầy sức sống, mang trong mình những dấu ấn quý giá. Đặc biệt là vào thời điểm quan trọng trong lịch sử ngành, nơi hầu hết các nhà máy chưng cất đều chuyển sang các nồi đồng lớn hơn, sản lượng cao hơn, The Macallan ưu tiên chất lượng và duy trì thiết kế nhỏ đến kì lạ của mình cho đến ngày nay.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The Macallan M Copper tri ân những cột chưng cất nhỏ nhất xứ Speyside

Chính nhờ dáng thấp và nhỏ nhất vùng Speyside của những nồi chưng cất mà chất lỏng được tập trung và đảm bảo chất lượng tinh túy nhất cho dòng new-make spirit. The M Copper êm mượt từ kết cấu cho đến kiên nhẫn khơi mở khứu giác bằng hương thơm tinh tế của lê và đào trắng. Các nốt hương tiếp tục biến thể, phảng phất bánh quy lúa mạch, kẹo dẻo và vani, nhấn nhá tươi trẻ bằng chút hương chanh. The M Copper cuộn trào cảm xúc bằng vị lê, chuối caramel và quả anh đào; hoà quyện thành hương đại mạch và gỗ sồi ấm áp, tan chảy đến mọi giác quan. Hậu vị lại càng sâu sắc nhờ nốt gỗ sồi nướng lưu luyến.

Phiên bản The M tự hào là đại diện cho cột trụ Màu Sắc Nguyên Bản của The Macallan. Với màu vàng hổ phách, The M biểu trưng cho tôn chỉ cam kết sử dụng những nguyên liệu tốt nhất, hoàn toàn tự nhiên. Dưới lớp áo bằng pha lê trong suốt hiếm có, chất mạch nha đơn cất ẩn trong The Macallan M tiếp tục khoe lên sắc màu thuần tuý bất biến.

The M mang tính cách thuần túy, đam mê vẻ đẹp nguyên bản của tự nhiên; một người tri âm thuần chất, cùng bạn tận hưởng những khoảnh khắc trọng đại, hoặc tưởng thưởng những dấu ấn thăng trầm.

The Macallan M Collection - Người tri kỷ xứ Speyside mang bản lĩnh trưởng thành của hai thế kỷ

The M biểu trưng cho Màu Sắc Nguyên Bản mang thương hiệu The Macallan

The M trưởng thành trong thùng gỗ sồi ủ qua sherry số lượng giới hạn, mang sắc-hương-vị tự nhiên và phong phú trứ danh The Macallan. The M là món quà thuần khiết của thiên nhiên với hương thảo mộc của cam thảo và lá trà; kết hợp kem trứng anglaise êm mịn, cam chocolate và chút gia vị gỗ. Cảm xúc dâng trào cùng hương anh đào đen ngọt ngào và đường nâu demerara; cuốn hút bằng hương vị gỗ sồi và da đánh bóng; rồi dịu dàng thêm chút vani. Để cuối cùng hậu vị nồng nàn bởi trái cây khô và chocolate đậm đà.

The M Black ghi dấu nơi hậu vị nốt khói ấn tượng như chính danh tiếng bậc thầy của Đội Ngũ Chế Tác Thiện Nghệ. Qua chiều dài gần 200 năm, The M Black 2022 mang trong mình chất vị The Macallan trưởng thành qua từng công đoạn chưng cất.

Dưới bộ cánh pha lê đen cá tính, The M Black mang tính cách nồng nhiệt của màu bình minh vàng và kết cấu dày dặn. Đặc biệt cuốn hút bởi tầng hương phức tạp, dù ngay lần đầu gặp gỡ.

The Macallan M Collection bộ sưu tập rượu whiskey whisky scotland

Tác phẩm pha lê đen lục diện của Fabien Baron và Lalique, chất chứa sắc-hương-vị của The Macallan M Black 2022

The M Black lôi cuốn khứu giác bởi hương táo tươi, lê và cam quýt và chà là thanh ngọt, phát triển tinh tế thành hương khói thoảng nhẹ. Vị giác tràn ngập hương vị kẹo cam, đào cháy và vả thấm mật ong; kết hợp cùng sultana, sô cô la đen nguội; dâng trào thành vị gừng và khói ấm áp. Hậu vị ngọt ngào của nho khô, rồi vỡ òa cảm xúc với sự xuất hiện của nốt khói ấn tượng.

The Macallan M Collection mang sắc-hương-vị của người tri kỷ dày dạn kinh nghiệm. 3 phiên bản với 3 cá tính độc đáo, xứng đáng là người đồng hành cùng bạn trong mỗi khoảnh khắc quý giá.

st

“TÂM TĨNH NHƯ NƯỚC” MỚI CÓ THỂ PHÁT SINH TRÍ TUỆ!



Trong cuộc sống chúng ta thường xuyên chứng kiến một số người nóng vội, bởi vì một chút việc nhỏ mà nổi trận lôi đình. Hoặc bởi vì một câu nói của người khác không hợp ý mình mà buông lời nhục mạ. Nhưng cũng có khi lại thấy một số người, mỗi ngày đều là dùng tâm thái bình tĩnh để xử lý vấn đề, không sợ hãi trước vinh nhục, đó là bởi họ giữ được “tâm tĩnh như nước”.

Vậy người như thế nào mới có thể tĩnh tâm được? Người như thế nào mới có thể nhẫn nhịn không tranh biện? Có một vị thiền sư từng nói: “Một người muốn tâm tĩnh như nước thì điểm mấu chốt là có thể bỏ qua được những phiền não về danh lợi, vứt bỏ được những quấy nhiễu của tình sắc. Cho nên, muốn làm được điều ấy thì phải biết buông bỏ.”

Quả thực, trong cuộc sống không ngừng phân tranh, rất nhiều người tinh thần không yên tĩnh, tâm thần không an định đều là bởi vì họ đặt nặng bản thân mình.

Tâm tĩnh mới có thể sản sinh trí tuệ, tâm tĩnh như nước là biểu hiện của một loại trí tuệ cao. Trong “Tam quốc diễn nghĩa”, Gia Cát Lượng sau khi bị thất thủ ở Nhai Đình, lại nghe được tin Tư Mã Ý dẫn theo mười lăm vạn đại quân tấn công Tây Thành. Trong tay Gia Cát Lượng lúc ấy chỉ có vẻn vẹn 2500 quân lính giữ thành. Nhưng Gia Cát Lượng không có tâm hoảng loạn, mà bình tâm tĩnh khí dẫn hai tiểu đồng cầm đàn, dựa vào lan can trong thành ngồi gảy đàn.

Tư Mã Ý dẫn quân kéo đến Tây Thành, thấy tình cảnh như vậy lấy làm lạ, đăm chiêu nghe Gia Cát Lượng gẩy đàn một lúc, rồi hạ lệnh cho quân nhanh chóng tháo lui. Tiếng đàn “bình tĩnh bất loạn” của Gia Cát Lượng đã hù dọa được Tư Mã Ý thoái lui. Đây được gọi là “núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mắt mà sắc mặt không thay đổi, con nai có nhảy múa bên cạnh thì mắt vẫn không liếc.” Khí độ siêu phàm như vậy, một người bình thường tất nhiên không thể làm được.

Có một đoạn thời gian, Khổng Tử cùng các học trò của ông trên đường đi từ nước Trần đến nước Thái thì bị vây khốn, gặp phải nguy nan. Họ còn bị cạn hết cả lương thực. Lúc ấy, các học trò của Khổng Tử đều mang vẻ mặt rất rầu rĩ, thất vọng, nhưng Khổng Tử vẫn giữ được tâm thái bình tĩnh, không một chút hoang mang lo sợ mà ca hát, soạn nhạc.

Ông nói: “Người quân tử yêu thích âm nhạc chính là vì ở trong âm nhạc mà bình tĩnh tâm tính, hồi tưởng lại chuyện lúc xưa, tự hướng lại bản thân mà kiểm điểm chính mình, xóa bỏ đi tính khí kiêu ngạo.”

Một người hiểu rõ bản chất của sinh mệnh mới có thể tĩnh tâm như nước. Thành công khiến con người vui sướng tựa như sự mãnh liệt của hải triều. Nhưng hải triều lên rồi cũng tự nhiên xuống, tâm người nếu vui buồn theo hải triều thì sẽ mệt mỏi vô cùng. Cho nên, tâm tĩnh như nước mới là cảnh giới tinh thần cao nhất trong cuộc đời.

Vì sao người ta càng đến tuổi trung niên lại càng thấy thanh tĩnh, thản nhiên xem nhẹ mọi thứ trong cuộc sống? Đó là bởi vì trải qua những năm tháng cuộc đời, người ta bắt đầu hiểu ra rằng đặt nặng được mất, xem nặng danh lợi chỉ khiến tâm linh mệt mỏi. Thản nhiên, xem nhẹ là một loại phẩm cách, một loại hạnh phúc, một loại khoan dung độ lượng và là cảnh giới tinh thần cao thượng.

Tâm bình khí hòa, tâm tính ổn định mới có thể không vì được tài vật mà vui, không vì cái mất của bản thân mà buồn, vô cớ bị nhục mạ mà không phẫn nộ, đứng trước gian nguy mà không kinh sợ. Khi đối mặt với những lên xuống, những mừng vui và bi thương của cuộc đời mới có thể thản nhiên ứng đối.

Một người bình thường:

Khi bị suy sụp sẽ cảm thấy thất vọng.

Khi bị thương tổn sẽ cảm thấy thống khổ.

Khi bị phỉ báng sẽ cảm thấy ủy khuất.

Khi bị hấp dẫn bởi cám dỗ sẽ cảm thấy lưỡng lự.

Khi bị phản bội sẽ cảm thấy căm phẫn.

Khi đứng trước khảo nghiệm sinh tử sẽ cảm thấy sợ hãi vô cùng.

Kỳ thực, đây đều là biểu hiện của định lực không cao và cũng là kết quả của việc tu dưỡng chưa đủ. Người thực sự hiểu được ý nghĩa sinh mệnh, ý nghĩa nhân sinh sẽ không vì những “vật ngoại thân”, những việc nơi cuộc sống đời thường làm khó khăn, phiền não.

Họ gặp chuyện không hoảng hốt, lâm nguy không sợ hãi, lấy mỉm cười để đối đãi với lời phỉ báng, lấy từ bi đối đãi với phản bội, gặp biến cố có thể thong dong bình tĩnh, tâm tĩnh như nước.

Lão Tử giảng “Thượng thiện nhược thủy” (thiện cao nhất là giống như nước). Khổng Tử cũng giảng: “Tri giả nhạc thủy, nhân giả nhạc sơn” (người trí tuệ thích nước, người nhân từ thích núi), ý là người trí tuệ có tính cách linh hoạt giống như nước. Người nhân đức thì tĩnh lặng, nguy nga, không dục vọng giống như núi. Cho nên, người trí tuệ sống vui vẻ, người nhân đức sống được lâu dài.

Một người có thể tu dưỡng đến mức “tâm tĩnh như nước” thì tâm linh đã đạt tới cảnh giới thuần tịnh, nhân phẩm cũng trở nên thần thánh và cao thượng, tâm trí đạt đến trong sạch. Khi một người có tâm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, từ trong tâm người ấy sẽ tỏa ra một luồng từ bi phủ trùm lên tất cả các chúng sinh trong vũ trụ, trong tâm người ấy sẽ nở ra những đóa hoa sen tinh khiết và rực rỡ.


st.

Rồi những cơm áo, những lo toan và những im lặng đưa họ dần xa nhau…

 “Có tình yêu vượt qua mùa Đông,

Gục chết sau đêm mùa Xuân…”



Hồi còn làm bên khối ngành Kỹ thuật, mình khá thân với vợ chồng anh chị nọ. Anh chị là người Gia Lai, lấy nhau về và cùng mở công ty. Chị làm lãnh đạo, ngoại giao thương thuyết là chính nên thường xuyên tiếp các vị quan chức. Anh hỗ trợ chuyên môn nhưng công việc hàng ngày vẫn là giảng dạy ở một trường Đại học.


Anh chị lấy nhau cũng khá lâu nhưng chị không muốn sinh con. Chị cứ bay đi bay về bắc nam như cơm bữa. Chị chuộng kiểu sống xa hoa, thích lượn các trung tâm thương mại mua sắm, xem phim, ăn uống cả ngày rồi gọi anh qua đón. 


Anh thì ngán nên chẳng bao giờ đi cùng chị trong những cuộc vui chơi như thế. Dần dà, anh cũng trăng hoa dăm ba mối tình vặt vãnh, thỉnh thoảng cao hứng anh có kể mình nghe. 


Mình cũng không đi sâu vào đời sống riêng tư của anh chị làm gì. Chỉ lặng nghe. Rồi thôi!



Kỷ niệm khiến mình nhớ nhất về anh chị là một hôm xong dự án, cả nhóm chơi thân rủ nhau đi Vũng Tàu. Trước ngày đi, chị vẫn còn ngoài Hà Nội nên nhắn mọi người đi trước, chị bay vào sẽ xuống sau. Chờ mãi đến chiều tối chị vẫn chưa đến nơi nên mấy anh em ngồi trước bãi biển nhâm nhi.


Lúc chị nhắn còn 30p nữa tới nơi, anh lẻn đi đâu mất. Lát sau, anh trở lại với mấy quả dừa và túi bắp luộc. Nhưng khi đến, chị mệt quá xin về phòng ngủ trước chỉ còn mấy anh em ngồi bên túi đồ anh vừa mua. Hàn huyên trong đêm lao xao tiếng sóng…


Anh kể: “Thuở cơ hàn, anh chị quen nhau, P. (tên chị) thích ăn bắp luộc và cơm dừa lắm. Mỗi lần P. đi làm về muộn, anh đều để sẵn một trái bắp và nạo sẵn ly nước dừa cho chị. Có lần chị ngồi tiếp hai vị lãnh đạo cũng lớn trong ngành. Hồi đó vẫn còn chật vật và nợ ngập đầu. Xong việc, hai vị khách cứ chờ chị rời đi trước nhưng chị xin phép ngồi lại đợi bạn. Bóng vị khách mất hút, chị vội mang quả dừa về cho anh nạo cơm…”


Mình nhớ lúc đó anh cũng ngà ngà rồi. Anh kể nhưng giọng đầy hờn dỗi. Rồi anh tiếp:


“Cứ như vậy cho đến một ngày anh nhận ra chị không còn thích ăn bắp luộc và cơm dừa nữa. Chị bắt đầu nổi cáu mỗi khi anh gọi về nhà nhờ gửi bắp quê xuống hoặc anh mua sẵn quả dừa để trên bàn… 


Lúc ấy anh hiểu rằng có thể chị đã khác hoặc chính anh không thay đổi kịp chị…


Lâu lâu trong đầu anh lại nhớ người bạn học, bạn gái, người vợ háo hức ôm anh từ đằng sau khi anh đang chặt một quả dừa…”


Sau đó thì mọi người tâm sự với nhau nhiều nhưng gần như mình không còn nhớ gì nữa vì tự dưng nghẹn ngào.


Lúc mình nghỉ việc, anh chị vẫn sống với nhau nhưng “đồng sàng dị mộng”. 


Bây giờ, mình không còn tin tức nào của anh chị nhưng đôi khi thấy ai đó ngồi nạo cơm dừa, câu chuyện của anh chạy qua đầu làm mình buồn lạ.


Mình tiếp xúc riêng với cả chị và anh, mình có thể cảm nhận tình cảm họ dành cho nhau vẫn rất đong đầy. Chỉ là nó không còn tiếng nói chung nữa. Chị khao khát anh trở thành một người đàn ông quyết đoán, bản lĩnh thương trường. Anh mơ thấy bóng dáng một người vợ, người mẹ, cùng nhau nói cười trong bữa cơm chiều đầm ấm.


Rồi những cơm áo, những lo toan và những im lặng đưa họ dần xa nhau…


Chẳng ai có lỗi hoặc cùng có lỗi. Nhưng điều đó có ích gì?


Nên mình đã từng viết trong một bài cũ rằng:


Buồn nhất không phải người ta rời nhau lúc khốn khó mà là khi đã cùng nhau vượt qua tất cả - cuối cùng cũng chọn cách buông tay.


Nhưng có đôi khi, rời đi là một quyết định đúng đắn cho cả hai người. 


Saigon 22.10.2024

Hạ


SỰ TĨNH LẶNG ĐÍCH THỰC (Bài hay đáng đọc)

 

Trong sự tĩnh lặng thì nguồn năng lượng bên trong của chúng ta sẽ tự động được thức dậy và mang lại sự biến đổi thích hợp ra thế giới bên ngoài.



Đó là một khoảng lặng cần thiết cho mỗi chúng ta khi có quá nhiều áp lực bên ngoài khiến tâm trí chạy nhanh như sóc. Do đó, chúng ta luôn phải kiểm tra lại tất cả mọi suy nghĩ hàng ngày để điều hướng chúng phù hợp với trải nghiệm cuộc sống mà chúng ta lựa chọn. Chúng ta cần một sự nghỉ ngơi có ý thức để có khoảng không gian neo lại chính xác những gì hỗ trợ cho hành trình hiện thực hóa của mình, chẳng hạn như ta biết rõ suy nghĩ nào có lợi cho hiệu quả hiện thực hóa thay vì bị tâm trí cuốn đi theo nhiều hướng.

Một tư duy logic khiến cho mọi so sánh, phân tích, phản biện là công cụ bóp méo sự thật đích thực về chúng ta. Thay vì chúng ta có sự bình an, vui vẻ thật sự chúng ta lại đi vật lộn với những làn sóng tổn thương ở bên ngoài. Vì vậy, chúng ta nên học cách lắng nghe và hành động theo con người đích thực bên trong thay vì hành động theo diễn biến bên ngoài, tự làm mình mệt mỏi. Đây chính là thời gian để Tâm trí thư giãn, nghỉ ngơi và tái tạo lại sức khỏe tinh thần thì tự nhiên chúng ta thấy mọi thứ xung quanh vô cùng nhẹ nhàng, hoặc phát sáng và rạng rỡ.

Tâm của chúng ta sẽ phản ánh ra thế giới bên ngoài.

Thực hành Tĩnh lặng giúp ta tăng khả năng sáng tạo và năng suất hoạt động cao hơn rất nhiều, chứ không phải sự sáng tạo đến khi chúng ta cố gắng suy nghĩ về nó. Khi chúng ta càng tĩnh lặng thì mọi thứ trong cuộc sống càng suôn sẻ và trôi chảy.

Làm thế nào để buông xã những áp lực và quay về tĩnh lặng?

Dừng lại và lắng nghe những cuộc trò chuyện đang diễn ra trong đầu. Cuộc đối thoại nội bộ của chúng ta bao gồm rất nhiều giọng nói khác nhau như: giọng nói phán xét của thẩm phán, giọng nói sợ hãi, đổ lỗi cho hoàn cảnh của một người nạn nhân hoặc giọng nói của một người giải quyết vấn đề thậm chí không phải vấn đề của mình hay giọng nói của người anh hùng muốn đi giúp người này người kia hoặc giọng nói bên trong rằng mình phải làm cái này, mình phải làm cái kia. Những giọng nói này luôn luôn diễn ra vì chúng ta vô thức không hề biết mình đang suy nghĩ cái gì.

Trong thời gian này, chúng ta chỉ cần lắng đọng lại và nghe kỹ cuộc trò chuyện trong đầu chúng ta thì sẽ thấy rõ rằng và phát hiện: chính bản thân mình cũng có rất nhiều giọng nói mà nó tượng trưng cho rất nhiều nhân cách, rất nhiều khía cạnh trong con người chúng ta (thiện/ác, ánh sáng/bóng tối).

Ví dụ: Một số đóng vai là người truyền cảm hứng cho chúng ta, bằng những giọng nói khôn ngoan, uyên bác. Một số khác lại làm nhụt ý chí của chúng ta, bằng những sự trừng phạt bởi giọng nói phán xét, đe dọa khiến cho chúng ta sợ hãi. Một số khía cạnh khác nữa có thể ở bất kỳ vị trí nào trong tâm chúng ta, chỉ chờ cơ hội nổi lên mà thôi.

Những giọng nói (hoặc nhân cách) này đều có một điểm chung là: đều đưa chúng ta ra khỏi HIỆN TẠI, khiến chúng ta bị xoay vòng và chúng ta bị bám theo những suy nghĩ đó (ký ức cũ về quá khứ) và sau đó hình thành “một chiến lược” để đối phó với tình huống tương lai có thể xảy đến, trong khi tất cả những suy nghĩ tương lai đều do chúng ta TƯỞNG TƯỢNG (dự cảm của cơ chế phòng vệ). Thay vì hiện diện với những gì thực sự đang ở trước mắt của chúng ta, thì chúng ta lại hiện diện với các cuộc đối thoại hỗn độn tổng hợp từ các câu chuyện trong quá khứ kết hợp những nỗi sợ hãi trong tương lai. Do đó, chúng ta cần có phương pháp để mình bình tĩnh lại.

Có một phương pháp đã tồn tại hàng nghìn năm: THIỀN.

Thiền chỉ đơn giản là chúng ta bước vào giây phút hiện tại và ở lại với hiện tại. Chúng ta hiện diện trong hiện tại trong từng khoảnh khắc, trong từng giây phút. Thực hành thiền thúc đẩy sự tĩnh lặng bên trong. Đơn giản là chúng ta ngồi im lặng hoặc di chuyển trong tâm trí của mình, ngồi quan sát những gì mình đang có mà không phán xét hay không thay đổi bất cứ điều gì. Khi quan sát thấy mình đang bị cuốn theo những dòng suy nghĩ đi khắp nơi và vượt ra ngoài thì chúng ta chỉ cần kéo ý thức của tâm trí về thời điểm hiện tại: tại khoảnh khắc này, tại nơi đây và ngay lúc này.

Một trong những lợi ích lớn nhất của thiền là chúng ta không bị “đồng hóa” với các cuộc đối thoại nội tâm của chúng ta. Thường chúng ta nghĩ rằng những suy nghĩ bên trong đầu của chúng ta là chúng ta, khi thiền chúng ta tách mình ra khỏi suy nghĩ đó và trở thành nhân chứng quan sát suy nghĩ đó để nhận ra rằng: suy nghĩ chỉ là suy nghĩ, chúng tồn tại ở trong đầu chúng ta nhưng không phải là chúng ta mà con người là SỰ HIỆN DIỆN CÓ Ý THỨC làm cho suy nghĩ của chúng ta trở thành HÀNH ĐỘNG THIẾT THỰC ra bên ngoài. Thiền chính là giúp chúng ta trải nghiệm SỰ THẬT này.

Nếu chúng ta ghi nhớ điều này suốt cả ngày thì chúng ta dễ dàng buông tất cả mọi suy nghĩ đang gây ra đau khổ, phiền não, lo lắng, sợ hãi vì chúng đơn giản diễn ra trong đầu chúng ta mà thôi, nó không phải là hiện thực, nó không phải là chúng ta. Trên con đường sống cùng Nữ thần, chúng ta phải khám phá ra những gì là HIỆU QUẢ NHẤT đối với mình cũng như thực hành thiền tĩnh lặng. Thiền không chỉ là ngồi xuống, nhắm mắt lại và quan sát hơi thở của mình mà: Thiền chính là chúng ta tập trung vào bất kỳ việc gì chúng ta đang làm tại một thời điểm và chúng ta biết rằng chúng ta đang làm việc đó. Thiền là sự tập trung hoàn toàn vào Tất cả hành động chúng ta đang làm với một Ý THỨC có nhận thức 100% biết mình đang làm gì.

Ví dụ: chúng ta đang ngồi chia sẻ với nhau, chúng ta hiện diện với nhau và tập trung hoàn toàn vào buổi chia sẻ, tập trung năng lượng hoàn toàn với nhau thì đó chính là đang thiền chứ không phải là ngồi nhắm mắt lại quan sát hơi thở hay ngồi nhắm mắt lại nghe nhạc thì mới là thiền. Thiền là tất cả những gì chúng ta làm với sự tập trung và tỉnh thức có ý thức. Vì vậy, chúng ta có thể thiền 24/24 giờ một ngày, không nhất thiết phải tuân theo các nguyên tắc cứng nhắc. Như chúng ta đang hít thở thì chúng ta biết mình đang hít thở, chúng ta đang nấu cơm thì chúng ta biết mình đang nấu cơm. Hãy kết nối với cơ thể vật lý của mình, cơ thể cảm xúc của mình để tất cả đều được thăng hoa, thỏa mãn và hài lòng.

Thiền phải diễn ra với sự đón nhận thoải mái, dễ chịu của chúng ta. Đừng bao giờ thiền với “vị Thẩm phán” trong đầu cố làm cho đúng mà hãy mở lòng ra để khám phá nhiều cách khác nhau mà chúng ta có thể thiền.

4 cách để mang lại sự tĩnh lặng cho cuộc sống của chúng ta

1/ THIỀN TĨNH LẶNG

Tìm một không gian yên tĩnh, nơi mà chúng ta cảm thấy vô cùng thoải mái từ trong ra ngoài. Sau đó, chúng ta ngồi xuống hoặc nằm xuống, không quan trọng tư thế của bạn ra sao. Với người mới thực hành hãy tự đặt đồng hồ báo thức và tập trong 5-10 phút để không bị sa đà quá vào sự háo hức tìm kiếm bên trong của tâm trí. Khi đã trong tư thế ngồi im hoặc nằm im, bạn hãy tự hỏi bản thân: “Ở đây đang có sự tĩnh lặng nào?” và hít thở tự nhiên, bắt đầu đi tìm ở bên trong bạn những nơi đang diễn ra sự tĩnh lặng. Đây chính là sự tĩnh lặng ở bên trong.

Đơn giãn hãy thoải mái, thư giãn và để Tâm trí đi khám phá tất cả những nơi nào tĩnh lặng nhất ở bên trong, nơi nào chúng ta cảm thấy yêu thương nhất, bình an nhất thì đấy chính là nơi tĩnh lặng nhất ở bên trong chúng ta.

Lúc này, cơ thể chúng ta có thể lắc lư hoặc muốn cử động thì hãy để chúng diễn ra tự nhiên. Lúc này, tâm trí của chúng ta có thể nổi lên và kéo chúng ta đi ra khỏi hiện tại thì hãy tiếp tục tỉnh táo neo bản thân mình vào nơi mà chúng ta đã khám phá ra được sự bình an, yêu thương ở bên trong của chúng ta. Thông qua đó, chúng ta học được cách làm người nhân chứng để quan sát, chứng kiến tất cả những suy nghĩ của mình trong lúc chúng ta đang tĩnh lặng.

2/ THIỀN LẮNG NGHE SỰ TĨNH LẶNG Ở BÊN TRONG

Ở trong một nơi hoàn toàn yên lặng, bất kỳ yếu tố nào có thể làm phiền chúng ta như điện thoại, tivi… hãy tắt chúng. Sau đó, cũng đặt đồng hồ báo thức trong 5-10 phút cho đến khi quen dần chúng ta có thể đặt đồng hồ trong 20 – 30 phút hoặc 60 phút. Tiếp theo chúng ta có tư thế nằm hoặc ngồi thoải mái, cử động tự nhiên và nhắm mắt lại.

Khi chúng ta đã định vị cơ thể của mình xong, chúng ta bắt đầu đi dần vào bên trong và tìm kiếm những khoảng lặng bên trong tâm trí của mình: đó là những khoảng lặng tồn tại giữa những dòng suy nghĩ của chúng ta, nơi mà dòng suy nghĩ này vừa kết thúc thì có một khoảng lặng vô cùng ngắn ngủi để chuyển sang suy nghĩ tiếp theo. Chúng ta hãy tìm kiếm khoảng lặng giữa 2 luồng suy nghĩ như vậy, rất nhiều suy nghĩ khác tiếp tục nảy sinh nhưng chúng ta không cần làm gì cả, cứ để chúng diễn ra đến và đi, đến và đi...

Bạn có thể tưởng tượng bản thân đang ở một địa điểm tuyệt đẹp, vô cùng thơ mộng khiến bạn cảm giác vô cùng bình an, vô cùng rạng rỡ và những suy nghĩ của chúng ta giống như những đám mây đang trôi lơ lửng trên bầu trời. Sau đó, chúng ta đưa nhận thức của mình đến không gian tĩnh lặng ở giữa hai đám mây đó trong tưởng tưởng của chúng ta để dễ dàng hình dung hơn suy nghĩ của chúng ta như các cụm mây và tìm ra khoảng trống giữa các cụm mây.

Việc tìm ra khoảng trống này phải diễn ra bình thường, đừng ép buộc bản thân phải cố gắng tìm ra chúng hoặc nản lòng phán xét bản thân mình khi chưa tìm được. Hãy để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên cho đến khi nào chúng ta chợt nhận ra được khoảng không giữa hai dòng suy nghĩ.

Hãy đặt 2 tay bạn: Tay trái đặt lên bụng (luân xa 3) và tay phải đặt lên trái tim (luân xa 4) và trải nghiệm sức mạnh của khoảnh khắc hiện tại khi chúng ta đặt tay như vậy. Chúng ta cảm giác như thế nào? Những suy nghĩ của chúng ta luôn luôn đến và đi, luôn luôn có 2 luồng suy nghĩ cạnh nhau, nên khi chúng ta nhận ra được những khoảng lặng giữa chúng thì chúng ta đã tìm được sự tĩnh lặng ở bên trong của chúng ta. Việc đặt tay sẽ giúp chúng ta tập trung hơn và cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay tỏa ra toàn bộ cơ thể và giúp chúng ta đi vào sự tĩnh lặng nhanh hơn, khiến chúng ta cảm thấy bình an hơn.

Hãy luyện tập thường xuyên để khi chúng ta làm bất kỳ việc gì, chúng ta luôn đảm bảo khả năng cảm nhận sự tĩnh lặng ở bên trong. Nghĩa là chúng ta đang sống song song giữa 2 thế giới, một là thế giới tĩnh lặng bên trong và một thế giới vô cùng náo nhiệt ở bên ngoài.

3/ THIỀN LẤP KHOẢNG TRỐNG

Thay vì ngồi/nằm để tìm kiếm sự tĩnh lặng thì chúng ta sẽ chọn một câu khẳng định hoặc là một âm tụng để nói đi nói lại trong đầu của mình. Khi chúng ta tập trung cho tâm trí của mình vào một thứ gì đó nghĩa là chúng ta đang sử dụng không gian trong bộ não của mình. Cho nên những suy nghĩ ngẫu nhiên vẩn vơ đến nó sẽ chiếm không gian của bộ não, thì khi chúng ta sử dụng câu khẳng định hoặc là một âm tụng giữ cho chúng ta tập trung bộ não vào MỘT MỤC TIÊU DUY NHẤT. Nếu chúng ta có thể tập trung hoàn toàn vào câu nói hoặc câu khẳng định đó thì bắt đầu ta sẽ cảm nhận được sự im lặng giữa mỗi một từ lặp đi lặp lại như vậy và để sự tĩnh lặng giữa các từ đó thấm vào trong cơ thể của chúng ta.

Khi thức dậy mỗi buổi sáng, chúng ta hãy thực hành việc nhắc đi nhắc lại âm tụng hoặc câu khẳng định mang theo bên mình cả một ngày như vậy. Một lời khẳng định chỉ là một từ hoặc một câu nói (hoặc bất kỳ điều gì tương tự như vậy).

Ví dụ như: Bình an! Bình an! Bình an! Hoặc là “Tôi có thể mở tất cả khả năng của mình” Hoặc là “Tôi tập trung cả ngày hôm nay của tôi cho một điều gì đó…”. Hãy ghi nhớ từ đó hoặc câu nói đó ở trong đầu của mình.

Chúng ta có thể chọn một nơi tĩnh lặng khi vừa thức dậy, đặt đồng hồ 5 phút và bắt đầu lặp đi lặp lại câu khẳng định trong đầu của mình hoặc là chúng ta nói to lên để khẳng định thêm một lần nữa cái quyết tâm mà chúng ta tập trung vào mục tiêu gì đó trong ngày. Lưu ý chúng ta phải nói từ ngữ, câu khẳng định trong trạng thái tỉnh thức và chúng ta biết là chúng ta đang nói gì, hiện diện toàn bộ tất cả sự tập trung, sự chú ý của chúng ta vào từng từ, từng từ một. Khi chúng ta tập trung như vậy thì tâm trí của chúng ta không còn bị lạc hướng.

Ví dụ: chúng ta có thể khẳng định trong lúc đang đánh răng, đang rửa mặt, đang đi bộ trên đường hay tập thể dục hoặc là bất kỳ lúc nào mà ta cảm thấy mình đang bị mất tập trung.

Chìa khóa ở đây là chúng ta hiện diện trong từng khoảnh khắc và mang sự tĩnh lặng, sự bình tĩnh vào trong từng từ ngữ, vào trong từng câu khẳng định để nó thấm vào cơ thể của mình và chúng ta trải nghiệm điều đó hơn là nghĩ về nó.

4/ THIỀN TRONG KHI ĐI NGOÀI ĐƯỜNG

Mỗi một khi chúng ta di chuyển, hãy tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào việc di chuyển, tập trung mọi giác quan để cảm nhận được bất kỳ cái gì diễn ra ở trên đường: không khí trong trẻo, tươi mới, bụi bặm hay nó nóng nực, ồn ào hay vội vã; hình ảnh trên đường hỗn loạn hay trật tự. Trong từng bước đi hãy mở các giác quan của mình ra để theo dõi điều đó và quan sát chúng, để 5 giác quan hoạt động hết công suất và để những sự vật hiện tượng diễn ra tự nhiên. Vì vậy ta phải mở hết các giác quan để nhận tất cả thông tin đó để hòa với sự náo nhiệt trên đường.

Thực hành này giúp chúng ta dễ dàng nhận ra sự phân tách giữa hai trạng thái đối lập nhau: giữa sự tĩnh lặng bên trong và sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Giống như chúng ta quan sát hai thế giới đối lập hoàn toàn với nhau.

Người thầy vĩ đại nhất của chúng ta là Tĩnh lặng.

Dù có tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ ồn ào nhưng chúng ta có thể quan sát được sự im lặng trong trật tự của thiên nhiên, nó là hữu hình và chúng ta có thể quan sát được.

Khi thực hành quen phương pháp này, chúng ta là một người quan sát và thấy ngay sự rõ ràng đối lập: sự tĩnh lặng bên trong và sự náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Chúng ta có thể đạt đến trạng thái nhận diện sự phân biệt này ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ tình huống nào

Sống cùng Nữ thần trong bạn (Phần 2: Đích Danh)

Xem lại buổi 6: https://youtu.be/uvVvdxV7ZUs

Mai Thuần Khiết ghi lại.


Thảnh thơi giữa guồng quay hối hả


 

Bạn có biết một người đi lướt sóng sẽ chọn xuất hành vào lúc nào không? Không phải vào ngày và giờ anh ấy rảnh rỗi đâu nhé. Mà chính là vào lúc anh ấy nhận thấy sóng, thuỷ triều và gió hội ngộ đủ để đưa anh ấy lướt trên ngọn sóng.

Đấy chính là triết lý quản trị nhân viên của Yvon Chouinard, người sáng lập và điều hành Patagonia, một công ty tại California, Mỹ chuyên chế tạo trang phục và dụng cụ leo núi, lướt sóng. Nghe có vẻ lạ. Nhưng ông tin rằng nhân viên của mình không phải là các cỗ máy được định giờ làm việc sẵn. Với ông, nhân tố cốt lõi trong quản lý chính là con người. Triết lý quản trị của ông Yvon Chouinard chính là trao quyền cho nhân viên sắp xếp các hoạt động công việc theo hoàn cảnh, nhịp sống của họ và mục tiêu công việc. Thành lập chính thức vào 1973, ông Yvon Chouinard đã đưa Patagonia thành một huyền thoại khi đạt doanh số 435 triệu EUR và số lượng nhân sự là 1.680 người trên toàn thế giới với phong cách quản lý theo tinh thần “slow management”, một hình thức của trào lưu “sống chậm” trong kinh doanh.

“SỐNG CHẬM” TRONG KINH DOANH

Khởi nguồn từ cuối những năm 80 tại Ý, “slow life” hay “sống chậm” là một trào lưu phản ứng lại với nhịp sống ngày càng tăng tốc trong xã hội. Sau đó, “sống chậm” đã mở rộng thành một khuynh hướng về nghệ thuật sống, mời gọi con người ngừng chạy đua với thời gian và các nhu cầu vật chất của xã hội tiêu thụ, để nhìn nhận lại giá trị của bản thân, sống tự do hơn không lệ thuộc vào những điều phù phiếm. Thời gian gần đây, nghệ thuật “sống chậm” đã được đưa vào lĩnh vực quản lý kinh doanh. Là phụ nữ, vừa đi làm, lo việc kinh doanh, vừa quán xuyến gia đình, giữ hạnh phúc với chồng con, xem chừng muốn làm cho tốt cả hai mảng trách nhiệm thật không đơn giản. Vậy nên đối với phụ nữ có gia đình và sự nghiệp, sống với thời gian là cả một nghệ thuật. Vậy làm thế nào để tổ chức quản lý theo tinh thần “sống chậm” thành công?

Nguyên tắc 1: Tối giản các yêu cầu

Hiệu quả của công việc không chỉ được đo lường bằng thời gian, mà bằng kết quả. Để thực hiện một công việc, ta luôn cần một quỹ thời gian và phương tiện nhất định. Tuy nhiên, không phải đầu tư càng nhiều càng đạt hiệu quả và có chất lượng hơn. Cầu toàn là một suy nghĩ làm tiêu tốn thời gian nhiều nhất và thường là không mang lại kết quả như mong muốn. Chính vì thế, trước một việc cần làm, cần xác định rõ mục tiêu cần đạt được, những yêu cầu cơ bản để thực hiện mục tiêu đó là gì, và thời gian cần dành ra để đạt được mục tiêu công việc ấy. Chạy theo cái tốt nhất vừa ngốn thời gian, công sức, phương tiện, vừa tạo áp lực cho bản thân và những đồng nghiệp chung quanh, trong khi kết quả cuối cùng chưa chắc như mong đợi. Vì vậy, hãy tập trung vào những gì ta cần, giảm bớt những điều ta muốn. Tất cả nằm ở sự cân đối giữa mục tiêu và nguồn lực cần đầu tư.

 

***

“Hãy thực tế khi đánh giá về các giới hạn, ràng buộc về cả công việc và cuộc sống cá nhân của của chính mình và của các cộng sự. Để từ đó xác định mục tiêu và thời hạn làm việc tốt nhất cho bản thân và đội ngũ.”

***

 

Nguyên tắc 2: Hiểu nhịp độ làm việc của cộng sự và chính mình

Quản lý theo kiểu “sống chậm” không hề cổ xuý cho lối làm việc trì hoãn, đình trệ. Tinh thần này kêu gọi bạn đừng để áp lực về thời gian cuốn mình theo công việc. Thay vào đó, hãy chậm lại một tí để suy nghĩ và hiểu được tốc độ làm việc cũng như cách quản lý thời gian của mình và cộng sự như thế nào. Hãy thực tế khi đánh giá về các giới hạn, ràng buộc về cả công việc và cuộc sống cá nhân của của chính mình và của các cộng sự. Để từ đó xác định mục tiêu và thời hạn làm việc tốt nhất cho bản thân và đội ngũ.

Hãy loại bỏ những từ “gấp”, “càng sớm càng tốt” ra khỏi những câu giao việc cho cộng sự. Trái với cách quản lý công việc theo thời gian và tiến độ, “sống chậm” là phương cách quản lý theo mục tiêu. Bạn cần xác định cho mình và cộng sự những mục tiêu cần đạt được, lên kế hoạch sớm những công việc cần làm, để loại bỏ áp lực thời gian cho cộng sự khi giao việc. Như thế, cộng sự sẽ cảm thấy được nhiều tự do, linh hoạt hơn trong quá trình thực hiện công việc và quản lý thời gian có trách nhiệm hơn vì được tự chủ hơn. Hơn nữa, khi thấy sếp tin tưởng và tôn trọng nhịp độ làm việc của mình, cộng sự sẽ phấn khởi và hứng thú hơn.

Nguyên tắc 3: Giản lược hoạt động không cần thiết

Theo Pierre Moniz-Barreto, tác giả sách Slow Business: “làm chậm lại để đoạn tuyệt với những khoản thời gian độc hại”, trong những quy trình làm việc thường ngày, có rất nhiều hoạt động được xem là “độc hại”, gây mất thời gian, dồn thêm công việc dẫn đến làm mất hiệu quả làm việc. Những hoạt động ấy thường đưa cộng sự vào trạng thái làm việc như không làm, chẳng phải thư giãn cũng không tập trung vào việc. Lối quản lý theo tinh thần “sống chậm” giúp loại bỏ những hoạt động như thế để chính bạn và các cộng sự tập trung vào công việc tốt hơn.

Ví dụ, về các buổi họp, bạn có thể chậm lại để đánh giá lại hiệu quả của chúng, nhìn nhận với chừng ấy thời gian, bao nhiêu vấn đề được giải quyết, bao nhiêu còn tồn đọng, các cộng sự tham gia có tích cực không, đóng góp như thế nào… Nếu không có kết quả gì rõ rệt và mọi người ngán ngẩm khi có thông báo họp, thì đây chính là lúc để bạn giảm đi tần số họp hoặc tìm những hình thức mới. Thay vì để các cộng sự lơ lửng trong những khoảnh khắc “độc hại” nói trên, tuỳ theo tiến độ và yêu cầu của công việc, bạn có thể thiết lập sự luân đổi giữa những khoản thời gian làm việc tập trung với những giờ giải lao dài, những hoạt động thư giãn tích cực. Để sau đó, khi quay lại công việc, mọi người sẽ tập trung cao độ và tìm lại được hứng thú.NDN_Thanh thoi giua guong quay hoi ha_1

Nguyên tắc 4: Lấy con người làm trung tâm

Để thực hiện tốt ba nguyên tắc trên, bạn luôn phải nhớ nguyên tắc 4 này. Trong bất kỳ một tổ chức nào, con người luôn được đặt ở trung tâm của mọi quy trình hoạt động, là nhân tố quyết định hiệu năng của công việc. Tinh thần quản lý “sống chậm” mời gọi người quản lý ở mọi cấp độ phải ngừng chạy đua với thời gian mà dành tâm sức để gặp gỡ và thấu hiểu các cộng sự của mình, nhận biết đâu là giá trị, năng lực, nhịp độ làm việc của nhân viên, cũng như nhữngkhó khăn, trở ngại mà họ đang gặp phải. Chính khi bạn trong tâm thế ấy và hành động như thế, cộng sự sẽ cảm nhận được sự tôn trọng, niềm tin bạn dành cho họ, nhận thấy được giá trị của mình trong tổ chức, và vì vậy mà tự tin, tự chủ và có trách nhiệm hơn trong công việc. Bốn từ khoá bạn cần nhớ là: bước đến gần – lắng nghe, phân tích, dự đoán và đoàn kết mọi người trong tinh thần chung của bộ phận, doanh nghiệp.

Nguyên tắc 5: Mô hình 0

Tất nhiên, kiểu quản lý nào cũng có những mặt trái của nó. Nguyên tắc cuối cùng là không có kiểu mẫu nào cho “sống chậm” cả. Điều cốt lõi là tuỳ theo mô hình, quy mô doanh nghiệp hay bộ phận mình phụ trách, tuỳ theo tình huống làm việc, đặc điểm của nhân sự, và quan trọng hơn hết chính là tuỳ theo bản tính và hoàn cảnh sống của bạn mà lựa chọn sẽ áp dụng tinh thần “slow management” như thế nào cho phù hợp nhất.

Sống chậm trong đời thường hay trong quản lý tựu trung là ngừng chạy theo những hối hả của cuộc sống, những nhu cầu không ngừng phát sinh, để tập trung lắng nghe chính mình, thấu hiểu người chung quanh, để sống cho xứng đáng với từng khoảnh khắc trôi qua. Hãy nhớ rằng, thời gian mãi mãi không thể vãn hồi!

(Doanh Nhân Nữ)

Cố gắng và Hối hận - Cái nào đau đớn hơn?!





CÂU NÓI NÀO LÀM BẠN THỨC TỈNH 
📖
1. Kẻ nhu nhược chỉ biết than vãn, người mạnh mẽ không ngừng cố gắng. Càng cố gắng, càng may mắn.
2. Nếu bạn muốn làm những gì mình thích, họp lớp 5 năm sau, bạn không nên đi. Vì lúc đó đang là thời khắc khó khăn nhất của bạn, trong khi những người khác đang an phận ở những công ty khá khẩm. Họp lớp 10 năm sau bạn cũng không nên đi. Nhưng họp lớp 20 năm sau, bạn có thể đi. Bạn sẽ nhận ra được số mệnh khác biệt to lớn của những người kiên cường theo đuổi giấc mơ và những người ngoan ngoãn nghe sự sắp đặt của người khác.
3. Tốc độ thành công của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ.
4. “Trời không phụ lòng người có tâm.” Lúc cô giáo chủ nhiệm lớp 12 nói câu này, tôi đã không kìm được nước mắt. Năm đó gia đình ly tán, người yêu ruồng bỏ, bạn thân quay lưng, trượt đại học, kí ức đáng sợ cuối cùng cũng chịu nằm im. Hiện tại tôi là giáo viên cấp 2, lấy được một người chồng tốt bụng, bạn bè thường khen tôi may mắn, nhưng họ đâu biết có những đêm tôi đã nằm khóc cạn nước mắt khi nghĩ về chuyện xưa.
5. Nhiều người đã chết lúc 25 tuổi, nhưng đến 75 tuổi mới được đem chôn.
6. Không cần cảm ơn những kẻ đã làm tổn thương bạn, vì họ không hề giúp bạn trưởng thành. Chính sự kiên cường của bản thân đã giúp bạn trưởng thành, chỉ cần cảm ơn những người đã luôn ở bên bạn là đủ. Còn những kẻ kia, hãy nói với họ bạn hiện giờ sống rất tốt.
7. Một người thợ xây sắp về hưu, ông chủ luyến tiếc bảo người thợ xây xây nốt một ngôi nhà rồi hãy đi. Người thợ xây nhận lời, nhưng đầu óc chểnh mảng, chỉ mong làm cho xong, vật liệu chắp vá, thao tác qua loa. Khi nhà xây xong rồi, ông chủ mỉm cười bảo đây là món quà về hưu, người thợ xây nghe xong vừa hổ thẹn vừa hối hận, không ngờ ngôi nhà cẩu thả nhất ông từng làm lại chính là món quà cuối cùng của đời người. — Kỳ thực, trong cuộc đời, mọi việc ta làm đều là cho chính ta, đã làm thì phải làm cho tốt.
8. Đừng lừa dối người khác, vì những người bạn lừa dối được đều là những người tin tưởng bạn.
9. Bạn chỉ có một cuộc đời, đừng lãng phí thời gian cho những kẻ bạn không ưa.
10. Cố gắng và hối hận, cái nào đau đớn hơn?
11. Con à, mẹ muốn con chịu khó học hành, không phải để so bì thành tích với người khác. Mẹ chỉ hi vọng sau này con có thể tự do lựa chọn một công việc mà con cảm thấy có ý nghĩa, chứ không đơn thuần để mưu sinh. Khi con cảm thấy công việc có ý nghĩa, con sẽ có cảm giác thành công. Khi không bị gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nén, con sẽ giữ được tự tôn của mình. Thành công và tự tôn, sẽ mang đến niềm vui cho con.
12. Thời gian một đi không trở lại, bạn cũng đừng nên quay đầu.
13. Thật ra ai thực lòng yêu bạn, bạn có thể tự mình cảm nhận được. Đừng tự lừa dối mình, đừng chờ đợi một kì tích không bao giờ đến, tình cảm không thể cưỡng cầu, người không bước vào trái tim bạn được, hãy để anh ta ra đi, thế giới mà bạn không bước vào được, cũng nên từ bỏ.
14. Tôi là nam chính trong tiểu thuyết đời mình, tôi không thể chết được.
15. Bố mẹ cũng già rồi, cứ cho còn sống được 20 năm nữa đi. Mỗi năm con về thăm nhà một lần, hết Tết năm nay, chỉ còn 19 lần thôi.
16. Lĩnh tháng lương đầu tiên, tôi hỏi bố: “Bố có cần gì không?” Bố cười bảo: “Bố chỉ cần con vui là được rồi.”
17. Bố mẹ yêu thương nuôi nấng con 20 năm trời, không phải để con chết đi sống lại vì một thằng con trai không xứng đáng.
18. Những đứa trẻ không mang theo ô thì phải cố mà chạy cho nhanh.
19. Nếu bạn không cố gắng, bạn không xứng được sống cuộc đời mình mong ước.
20. Khi bạn đứng trên đỉnh núi, trên đầu bạn là cả trời sao.
21. Tôi buồn vì không có giày để đi, cho đến khi tôi gặp người thiếu cả đôi chân.
22. Một đời người tổng cộng có khoảng 900 tháng. Bạn còn bao nhiêu tháng nữa?
23. Đừng quên năm đó bạn từng là nhà vô địch.
24. Chúng ta không ngừng phấn đấu, không phải để thay đổi thế giới, mà để thế giới không thay đổi được chúng ta.
25. Bố năm nay 48 tuổi rồi, bệnh tật đầy người, biết có trụ được 10 năm nữa không? 10 năm sau, con có thể gánh vác cả gia đình được chưa? Con có được sống cuộc đời con mong muốn không? Đó là điều bố lo lắng nhất.
26. Điều đau đớn nhất không phải là bạn đã thất bại, mà là vốn dĩ bạn có thể thành công.
27. Trăm vạn kẻ thù phía trước cũng không đáng sợ bằng quy giáp xin hàng.
28. Ba năm gặm bánh mì dù sao cũng hơn ba mươi năm gặm bánh mì.
29. Trong thời khắc đẹp nhất đời người, đừng chỉ biết cắm mặt vào di động ấn like cho kẻ khác.
30. Nếu không thể thành niềm tự hào của bố mẹ được, ít nhất đừng khiến họ lao tâm khổ tứ nữa.
31. Đằng sau không ai chống lưng, tuyệt đối không thể ngã xuống được.
32. Dậy đi học đi con, con quên lúc bé đã hứa sẽ mua biệt thự cho bố mẹ rồi sao?
33. Dần dần tôi hiểu ra rằng, ý nghĩa một đời người, thực ra chỉ đơn giản là từng ngày từng ngày một, bạn không ngừng dõi mắt theo bóng lưng khuất dần của bố mẹ. Bạn đứng ở đầu này con đường, còn bố mẹ đang dần mất hút phía xa xăm, bạn chỉ biết buồn bã dõi mắt theo, còn họ dùng bóng lưng đó như dịu dàng thầm nhủ: “Đừng tiễn nữa, về đi con.”
📖
• Nguồn: Weibo
• Dịch: Kiem Duong

ƯU NHÃ : KHÍ CHẤT ĐỂ TA ĐẸP TRƯỜNG TỒN


Một người ưu nhã, nhất định là một người hòa ái và khoan dung. Trong xã hội ồn ào náo nhiệt này, như một làn gió mát khiến lòng người vui vẻ thoải mái. Bởi trong lòng có non có nước, lúc nào nơi nào họ cũng đều sẽ thể hiện ra một dung nhan thanh tú, một phong thái trang nhã say đắm lòng người.

Ưu nhã, là một loại khí chất vĩnh hằng đi cùng năm tháng. Nó là sự từng trải các loại trên đường đời của sinh mệnh mà thể hiện ra một loại phong thái điềm đạm thản nhiên, trút bỏ đi vẻ ngoài non nớt ấu trĩ của tuổi thanh xuân, mà trình hiện ra một loại khí chất chín chắn chững chạc.

Một người ưu nhã, nhất định có kèm theo một sức hút đặc biệt, và một tâm hồn sung mãn phong phú không màng danh lợi.

Cuộc sống nhiều hơn một phần ánh mặt trời, ít đi một chút mây mù âm u, hiểu được một bước chân kiên định và vững vàng. Dưới bề ngoài đơn giản, thiếu phù hoa.

Một người ưu nhã, nhất định là một người hòa ái và khoan dung. Trong xã hội ồn ào náo nhiệt này, như một làn gió mát khiến lòng người vui vẻ thoải mái. Bởi trong lòng có non có nước, lúc nào nơi nào họ cũng đều sẽ thể hiện ra một dung nhan thanh tú, một phong thái trang nhã say đắm lòng người.

Ưu nhã không phải là loại khí chất thanh cao không nhiễm mùi đồng tiền, cũng không phải là coi giữ phong hoa tuyết nguyệt ngâm xướng một mình, càng không phải là loại tư thái cố gắng tô vẽ bản thân, thời khắc bảo trì vạt áo đoan trang ngồi ngay ngắn người, để người khác đến tán thưởng. Thật ra ưu nhã trước nay không phải là làm cho người khác xem, ưu nhã thật sự, là tu dưỡng trong tâm, bắt đầu từ hình sắc biểu hiện ra bên ngoài.

Mà loại bên ngoài này, chỉ là một loại thể hiện của tầng thứ nội tâm bản thân, không chút liên quan gì với người khác. Một người ưu nhã, có thể ngay trong cuộc sống bình thường làm tốt bản thân mình, học biết cho đi, đồng thời có năng lực cho đi, hiểu được cảm ân, trong lòng có tình yêu thương, có tri thức am hiểu lễ nghĩa, khoan dung thiện lương chính là một ưu nhã.

Ưu nhã vốn không phải là khi sinh mang theo đến, nó là một loại kết hợp hoàn mĩ giữa trí huệ và tâm hồn. Ưu nhã của một người là đến từ việc học hỏi tri thức, trái nghiệm đời người và đắp nặn của cuộc sống; là tượng trưng của sự tự tin, tự lập và tao nhã; loại phẩm chất này là đến từ lĩnh ngộ về sinh mệnh, và là sự lắng đọng và tích lũy của đời người.

Nó cũng không phải chỉ là vẻ đẹp bề ngoài, mà là một loại trí huệ trong tâm thuận theo tình trạng thái cuộc sống khác nhau mà phản ánh ra.

Người ưu nhã, nhất định là có một đôi mắt biết cảm thụ cái đẹp, có một tâm hồn thiện lương, là trí huệ nơi sâu thẳm trong tâm hồn mà năm tháng nặn đắp ra. Điều trân quý nhất của đời người là nhiều lần trải qua trắc trở trong cuộc sống, mà vẫn có thể có một trái tim thiện lương dịu dàng. Ưu nhã, toát ra một loại phong vận tự nhiên mà thành, là một vẻ đẹp thâm thúy.

Ưu nhã cũng có lẽ có liên quan với tuổi tác, nhưng càng liên quan hơn với sự nỗ lực không ngừng của tự thân.

Một người ưu nhã, nhất định là một người biết tự câu thúc chính mình, dù cho bên ngoài có cám dỗ lớn đến đâu, cũng đều không lay động, hiểu được tự nhờ vào bản thân và khoan dung; dù cho gặp phải khó khăn và thất bại trong cuộc sống, vẫn có thể giữ cho tâm hồn mình trong sạch giữa chốn bụi trần này.

Dù cho cuộc sống gặp phải cảnh ngộ thế nào, đều có thể tự mình phản tỉnh, học cái cũ để biết cái mới; hiểu được tôn trọng và cảm ân. Với bạn bè: lãnh đạm và không mang chứa tâm cơ; với người thân: ấm áp và rộng lượng; với người khác: không xem thường, không xa lánh.

Giáo dưỡng là sự khiêm tốn, là sự tự tin và tu dưỡng tỏa ra cùng sinh mệnh. Ưu nhã, bắt nguồn từ sự trân quý bản thân, năm tháng lâu dài … Chỉ cần bạn nguyện ý, nhất định sẽ trở thành hình dáng ưu nhã mà bạn yêu thích.

Ưu nhã cũng có thể có liên quan với tướng mạo, nhưng càng có liên quan với tu dưỡng trong tâm của cá nhân. Một người nếu không có tư tưởng, dù bạn có trang điểm hoàn mỹ nhất, cũng không che đậy được xấu xí trong tâm, trái lại sẽ càng khiến cho người ta cảm thấy giả tạo.

Một người ưu nhã, nhất định là hiểu được tự yêu thương mình, tự tin tự lập, trí huệ một cách vững chắc, ăn nói bình tĩnh, diện mạo thanh thoát và một trái tim thiện lương.

Lincoln nói: 30 tuổi, tướng mạo là cha mẹ ban cho, 40 tuổi thì phải tự mình chịu trách nhiệm với tướng mạo của chính mình. Một người có nội tâm ưu nhã, dù cho tướng mạo thế nào, đều mang theo một vẻ đẹp mê đắm lòng người. Vẻ đẹp thật sự, là một loại khí chất từ trong ra đến ngoài. Thích một người, bắt đầu bởi dung nhan, chìm vào trong tài hoa, và trung thành bởi nhân phẩm.

Một người ưu nhã, biết quản tốt cái miệng của mình, dù là ở đâu lúc nào cũng sẽ không khoe khoang khoác lác, càng không phô trương khắp nơi, bởi đó là một loại biểu hiện nông cạn, chỉ có thể khiến người ta càng thêm chán ghét.

Dung mạo xinh đẹp, có thể là một tấm vé vào cổng ưu tiên, nhưng lại sẽ không là giấy thông hành cả đời. Hậu đãi về mặt vật chất là một loại cảm giác ưu việt bên ngoài, còn nội tâm phong phú mới là vẻ đẹp vĩnh hằng.

Một người ưu nhã thật sự, biết được quan tâm lo lắng cho người khác, vốn không phải là cao quý, mà cao quý thật sự là xuất sắc hơn bản thân của quá khứ. Họ giỏi về học tập, có chí vươn lên. Người ưu nhã giống như trầm hương vậy, tỏa ra mùi hương dìu dịu thanh thoát, giữ được sự ấm áp về mặt tinh thần và nhân cách độc lập. Loại phong thái ưu mỹ này, là tử vi của một cái nhân, cũng là ban ân của thiên thượng.

Người ưu nhã, sẽ không vì một chút chuyện nhỏ mà nổi cơn tam bành, cũng sẽ không dễ dàng biểu hiện ra vẻ mặt chán ghét người khác, càng sẽ không biểu hiện ra vẻ mặt lạnh lùng với kẻ yếu; họ hiểu được cách tôn trọng và lắng nghe, học biết quản lý tốt cảm xúc của mình, trên gương mặt luôn mang theo nụ cười, tận hưởng ánh mặt trời. Một người ưu nhã, nhất định là con người thiện lương, tâm hồn trái tim của họ, thơm dịu như mùi hoa lan, một loại mùi hương thơm lắng đọng của năm tháng.

Ưu nhã của đời người, chính là sau khi trải qua vấp ngã vô số lần vẫn có thể mang theo nụ cười nhàn nhạt. Mùa xuân ngắm trăm hoa, mùa thu ngắm trăng tròn; mùa hè thưởng thức hoa sen, mùa đông lắng nghe tiếng tuyết rơi. Dù là tâm cảnh thay đổi thế nào, đều sẽ bảo trì một tâm thái bình thường, xem nhẹ tình cảm gái trai.

Dù cuộc sống không cho những gì chúng ta muốn, ta vẫn không than phiền, không oán trách, dám nhìn thẳng vào sự thăng trầm của cuộc đời, vinh nhục không kinh sợ. Bởi ít mong cầu, vậy nên cảm thấy bản thân có được nhiều. Bởi vì đơn giản, vậy nên cất bước ung dung. Dùng một loại tâm cảm ân hồi báo lại mọi thứ mình có được trong sinh mệnh. Thái độ quyết định đời người. Một người ưu nhã, nhất định có thể nhận được món quà ưu nhã của cuộc sống.

Người ưu nhã, trong dòng sông dài đằng đẵng của năm tháng, họ có lẽ không phải là con sông nhấp nhô lên xuống, chỉ là dòng nước nhỏ róc rách sưởi ấm tâm hồn; họ không phải là bông hoa trong phòng ấm bốn mùa tỏa hương khắp gian phòng, mà có phong thái điềm đạm trang nhã như hoa cúc. Họ không có đẹp đẽ sang trọng như hoa mẫu đơn, nhưng lại thoang thoảng mùi hương kín đáo e lệ như hoa lan. Họ không phải là một cái liếc mắt chăm chú mang theo vẻ đẹp kinh người, nhưng lại là một vẻ ôn nhu khiến bạn nhiều lần tưởng nhớ.

Ưu nhã là một loại kiên định mềm mại, là một bộ áo khoác dịu dàng cho mình khoác lên, là dũng khí điềm tĩnh không vội vã. Họ lấy tư thái tự mình có được, trong năm tháng dài lâu, ung dung mà già đi, đây há không phải là một loại ưu nhã hay sao?

Theo Soundofhope
Vũ Dương biên dịch

Tĩnh lặng tinh thần với nghi thức trà đạo


Trà đạo là một trong những nét đặc sắc trong nền văn hóa của nhiều dân tộc. Phong tục thưởng trà, thậm chí, còn lan rộng sang châu Âu và nhiều khu vực khác, như sử sách từng đề cập, thông qua “con đường tơ lụa” trong thời cổ đại. 

Nhiều quốc gia Châu Á đã viết nên một trang chói lọi cho văn hóa trà trong lịch sử văn minh thế giới. Việc phát triển và quảng bá trà là một trong những đóng góp chính của của những vùng này đối với thế giới. Trà đạo tượng trưng cho tinh thần, linh hồn của văn hóa trà và đó cũng đại diện cho phong cách sống của người dân nơi đây. Trà đạo mang đến cho mọi người cơ hội thưởng thức và đánh giá cao những nét đẹp của trà. Uống trà thực chất là một thú thưởng thức tinh thần, một nghệ thuật hay một phương tiện để tu dưỡng nhân cách đạo đức của con người. Nói chung, bốn tinh thần cơ bản của Trà đạo là: tôn vinh, vẻ đẹp, hài hòa và tôn trọng, có nghĩa là tôn trọng mọi thứ xung quanh bạn, đánh giá cao vẻ đẹp của thiên nhiên, theo đuổi sự hài hòa và tôn trọng con người và cuộc sống. 

Tĩnh lặng tinh thần với trà đạo Trung Quốc

Ảnh: Shu Qian/Unsplash

Một buổi trà đạo có thể làm đầu óc sảng khoái và suy nghĩ sáng suốt. Sự tinh tế của trà đạo được nhìn nhận qua 3 yếu tố: vị trí ngồi, số lượng người và sự đa dạng của trà. Ví dụ, trà xanh, tốt nhất nên được đựng trong một chiếc bình trong suốt không màu; một ấm trà tử sa bằng đất sét tím tinh luyện sẽ rất tuyệt vời dành cho trà ô long; trong khi trà ướp hương nên được uống từ những chiếc bát có nắp đậy để tránh làm mất mùi thơm. Xin mời các độc giả cùng tìm hiểu những nghi thức đặc biệt trong văn hóa trà đạo được tổng hợp sau đây.

Vị trí ngồi quy định

Ngày nay, ít người biết đến các nghi thức trong quán trà truyền thống của Trung Quốc. Thông thường, bên tay trái của chủ nhà chính là vị khách danh dự, quan trọng đầu tiên. Thông thường, vị trí này thuộc về những khách quý hay những vị bô lão lớn tuổi. Tầm quan trọng của các ghế sẽ theo thứ tự giảm dần từ trái sang bên phải của chủ nhà. Nếu có sự chênh lệch về tuổi tác giữa những vị khách quý này, phụ nữ sẽ được ưu tiên xếp vào những vị trí hạng cao hơn. Việc ngồi đối diện với chủ nhà được xem là không thích hợp; trường hợp duy nhất cho phép điều này đó là lúc không còn ghế nào khác và không gian này chỉ có trẻ em mới có thể sử dụng.

Phục vụ người khác trước chính mình

Mặc dù điều này cũng áp dụng cho với các quy tắc ăn uống thông thường, nhưng tinh thần này đặc biệt quan trọng trong trà đạo. Nếu bạn muốn thưởng thức một tách trà, một điều quan trọng cần nhớ trong văn hóa trà đạo đó là bạn không được phục vụ cho mình trước. Sau khi đã dâng trà cho các quan khách xung quanh, tách trà cuối cùng chính là dành cho bạn. Ngoài ra, việc cắt ngang cuộc trò chuyện để hỏi khách xem họ cóm yêu cầu, mong muốn thêm trà hay không cũng được xem là thô lỗ; trong trường hợp này, chỉ cần rót cho họ một cốc.

Tĩnh lặng tinh thần với trà đạo Trung Quốc

Ảnh: Internet

“Finger Kowtow” – “Khấu đầu” bằng ngón tay

“Finger Kowtow” hay còn được gọi là gõ ngón tay, là một nghi thức trà đạo được thực hiện như một lời tri ân thầm lặng đối với người phục vụ trà.  Nguồn gốc của kowtow được cho là bắt đầu từ triều đại nhà Thanh, khi Hoàng đế Càn Long cải trang đi du hành đến phương Nam cùng với những người hầu cận. Trong một lần ghé thăm một quán trà, Hoàng đế đã rót một cốc trà cho người hầu cận của mình. Bình thường người hầu sẽ quỳ xuống lạy tạ hoàng đế vì vinh dự lớn lao này. Tuy nhiên, hành động này sẽ làm bại lộ danh tính của vị vua. Vì vậy, người hầu cận đã nhanh trí cúi hai ngón tay gõ lên bàn như thể đang quỳ lạy hoàng đế.

Ngày nay, nghi thức trà đạo này vẫn còn phổ biến ở miền Nam Trung Quốc. Tuy nhiên, trong các nghi lễ trà trang trọng, ngoài việc kowtow, thì một cái gật đầu tạ ơn sẽ càng thích hợp hơn.

Thưởng trà đúng cách

Trà có xu hướng được phục vụ trong một tách nhỏ, vì điều này cho phép trà nguội nhanh hơn để bạn có thể nhanh chóng thưởng thức. Tất nhiên, những tách trà mới sẽ vẫn còn rất nóng khi mới phục vụ, vì vậy điều quan trọng là phải chờ một chút trước khi nhấp một ngụm, để tránh bị bỏng lưỡi. 

Tĩnh lặng tinh thần với trà đạo Trung Quốc

Ảnh: Internet

Bạn cũng có thể nhấp một ngụm nhỏ để kiểm tra nhiệt độ phù hợp của trà trước khi thưởng thức. Sau khi uống hết cốc đầu tiên, cốc của bạn sẽ nhanh chóng được đổ đầy lại. Tuy nhiên, không có áp lực nào để tiếp tục uống cốc thứ hai ngay lập tức. Hãy thư giãn và tận hưởng hương vị thanh tao của trà như một trải nghiệm tĩnh lặng cho tinh thần.

4 điều không nên làm khi thưởng trà:

1. Đừng uống hết trà cùng một lúc: Trà không phải là nước lã, vì chúng có thể nuôi dưỡng vòm miệng và tâm trí của bạn. Nếu bạn không khát, thì đừng uống hết trà ngay lập tức. Ngược lại, bạn nên nhấp một ngụm và thưởng thức hương vị, từ vị đắng, ngọt trên đầu lưỡi cho đến dư vị kéo dài đọng lại sau đó

2. Đừng nhổ trà ra khỏi miệng: Nhổ trà khỏi miệng được xem là hành vi bất lịch sự lớn nhất của khách, đặc biệt là trước mặt người phục vụ trà. Cách cư xử này cũng có thể ám chỉ một sự khiêu khích và thiếu tôn trọng đối với chủ nhà.

3. Không hút thuốc: Hút thuốc lá trong lúc uống trà là hành vi thiếu tôn trọng đối với chủ nhà và các vị khách xung quanh. Nếu bạn là một người nghiện thuốc lá nặng, bạn nên hỏi ý của chủ nhà và xin phép ra ngoài vài lần trong buổi thưởng trà.

4. Đừng lơ đễnh: Giữ bình tĩnh và thư thái khi uống trà, thay vì lơ đễnh và mất tinh thần. Trà không chỉ là một loại nước giải khát tinh tế, nó còn có thể là người bạn tri kỷ của bạn. Khi bạn cảm thấy lo lắng, nó sẽ giúp bạn bình tĩnh lại; khi bạn cảm thấy mất tập trung, nó làm cho bạn thư giãn; trong khi khi bạn tìm thấy sự bình yên bên trong mình, nó sẽ nhảy múa trên vòm miệng của bạn và mang lại cho bạn hương vị khó tả.

st

Hai mặt đồng tiền


Người ta nói phụ nữ giỏi thời hiện đại, không chỉ ở bốn chữ công – dung – ngôn – hạnh, mà còn thêm một chữ nữa, nhiều người xếp lên hàng đầu, đó là: kiếm tiền. Thuở xưa, chỉ có đàn ông là chỗ dựa chính trong gia đình, và ngày nay, những người đàn ông thời hiện đại còn đa năng bội phần, có cả ngàn cách kiếm tiền để dung dưỡng gia đình. Nhưng, tỉ lệ thuận với họ, phụ nữ thời nay, kiếm tiền cũng chẳng kém cạnh gì. Nhưng đồng tiền kiếm được với phụ nữ, đôi khi lại là con dao hai lưỡi…hai mat dong tien

Lời chia sẻ của một ông chồng

Rầm.

Cô ấy về sớm hơn thường ngày, lao vào phòng ngủ và đóng cửa rất mạnh. Đã gần cả tuần nay, mỗi khi đi làm về, cô ấy thường nặng nhẹ với tôi hết chuyện này tới chuyện khác. Mà toàn những chuyện rất vặt vãnh liên quan tới tiền bạc. Nào là tiền đóng học phí cho con chuẩn bị vào trung học, tiền thăm hỏi anh em dịp cuối năm, tiền đóng cho tôi đi học lái xe, thậm chí việc tôi đi chơi tổ tôm với mấy ông bạn trong phường, cô ấy cũng moi móc ra việc liên quan tới tiền để nói được. Hãi hùng nhất là mỗi khi cô ấy đóng cửa phòng ngủ rầm rập, nghe nhức hết cả óc. Tôi không hiểu cái cánh cửa phòng với cái ví tiền của cô ta thì có họ hàng gì với nhau. Ước gì cô ta cứ ở yên văn phòng với đám nhân viên của cô ấy cho rồi, tôi sợ cảnh phải nghe vợ tính toán từng xu từng xu lắm rồi.

 Chắc anh chưa bao giờ đọc hoặc anh đọc mà quên mất, những bài báo nổi tiếng thế giới nói về sự khác biệt của phụ nữ và đàn ông. Phụ nữ nói nhiều gấp đôi đàn ông. Khả năng  bức xúc của phụ nữ cũng cao gấp đôi đàn ông. Phụ nữ hay để ý gấp… ba lần đàn ông. Và đàn ông thì chỉ cằn nhằn khi anh ta chưa được xác định tính cách 100% là người đàn ông đích thực. Đó là những cái phụ nữ “thua thiệt” so với đàn ông.

Nhưng phụ nữ lại hơn đứt đàn ông những khoản như sau: Nấu ăn nhanh hơn, ngon hơn. Sự nhẫn nhịn nhiều hơn. Chăm sóc con cái chu đáo hơn. Tha thứ nhiều hơn. Và ngay cả nước mắt, họ cũng nhiều hơn. Vì họ sống tình cảm hơn.

Anh có khi nào nghĩ về những điều đó không? Lá thư của anh tuy ngắn, nhưng lại tràn đầy những bức bối dài dằng dặc, tôi dám cá là bức xúc đó của anh kéo dài nhiều năm nay rồi, không phải là mới đây thôi. Người phụ nữ của anh là một phụ nữ tuyệt vời đấy. Vì cô ta kiếm được nhiều tiền. Cô ta đã gánh luôn cả sứ mệnh của anh trong gia đình rồi còn gì, đó là kiếm tiền. Anh thử so sánh anh với những người đàn ông khác, rõ là khi các ông ấy cứ mở mắt ra là đưa con đi học, rồi tới văn phòng, tối mịt mới về, chỉ để kiếm tiền cho vợ con được sung sướng, thì anh lại ở nhà, thoải mái đánh tổ tôm với bạn bè, hoặc đi học lái xe hơi (mặc dù có thể để chở vợ đi làm)… Khi thiên hạ vất vả, thì anh thảnh thơi. Tại sao anh lại cằn nhằn về điều đó? Anh không thấy mình có diễm phúc hơn người ta sao?

Rồi khi vợ thiên hạ chỉ ở nhà ôm con, thì vợ anh vừa biết chăm con, vừa biết làm giám đốc, biết làm vợ anh, làm mẹ con anh và biết làm sếp của cả mấy chục người ở công ty. Rõ là anh có phúc hơn người, mới lấy được cô vợ như thế.

Một người phụ nữ mê nấu ăn, cô ta sẽ chỉ thích nói về thực phẩm. Một người phụ nữ mê xem phim, thì cô ta có thể nhớ tên hàng trăm diễn viên nổi tiếng và không nổi tiếng. Còn vợ anh, cô ta là dân kinh doanh, hàng ngày phải làm việc với những con số, với lợi nhuận, tiền bạc… hẳn cô ta sẽ nghĩ về điều đó nhiều hơn là phim ảnh hay ẩm thực. Điều đó không có gì sai. Khi anh gạt bỏ lòng tự ái của anh sang một bên, anh sẽ không còn mặc cảm là anh không kiếm được tiền hoặc kiếm tiền ít hơn vợ nữa. Anh cũng không còn thấy tiếng đóng cửa của cô ấy sao mà thô bạo đến thế. Anh sẽ thấy, cô ta sao thông minh và chi tiết thế, mọi cái đều chính xác. Nhất là cách cô ta chi trả đồng tiền, rất vừa vặn. Anh thử suy nghĩ kỹ xem, điều đó là tốt chứ?

Khi anh còn nuôi dưỡng lòng tự ái, anh sẽ thấy tiếng đóng cửa của vợ to hơn bình thường, thấy giọng nói của vợ chua hơn vợ người khác, thấy cái miệng của vợ anh sao mà nói nhiều thế… Anh có biết không, lòng tự ái, chỉ là sự hoang tưởng mà thôi. Anh là một giá trị, không thể vì bị người khác chê bai mà anh thành thấp bé, cũng không phải vì được ai đó tâng bốc mà anh trở nên cao siêu.

Hãy thử một cách khác, anh sẽ thấy, đồng tiền không phải là con dao cắt đứt hạnh phúc của vợ chồng anh.

Lời than phiền của một bà vợ

Tôi rất hài lòng về việc chồng tôi nuôi dạy con cái và chăm nom nhà cửa. Anh ta khiến tôi yên tâm để kiếm tiền. Tôi có thể đi công tác cả tháng mà con vẫn học ngoan, nhà vẫn sạch sẽ và bếp vẫn đỏ lửa. Nhưng hôm qua, trong lúc chồng nhậu say, tôi đã kiểm tra điện thoại của anh ta và thấy anh ta hẹn hò với 5 cô gái khác nhau. Trong máy điện thoại của chồng tôi, đầy những tin nhắn vòi vĩnh quà cáp, tiền bạc của những cô ả. Tôi sẽ ly dị anh ta. Vì tại sao anh ta lại đem tiền của tôi cho người khác?

 Những người đòi quyền lợi cho phụ nữ sẽ cảm ơn chị, vì chị đã có thể đảo ngược được vai trò của các thành viên trong gia đình. Đọc thư chị, tôi nghĩ chị đang làm sứ mệnh của… chồng chị. Chị đi làm còn anh ấy nội trợ. Chị có thể đi công tác cả tháng với sự yên tâm là con ngoan, nhà sạch, chồng khỏe mạnh. Cuộc sống không chỉ có những thứ đơn giản đó. Khi chị yên tâm hoàn toàn như thế, chị giống như một người đang say men chiến thắng. Mà một người đang trên độ cao của chiến thắng, họ dễ bị rơi xuống đất ngay cả khi đang được tung hê. Chị đang cảm thấy chóng mặt ngay trong chính cuộc sống của mình. Chị chỉ có sự yên tâm về chồng con, nhà cửa của mình nhưng lại không có sự tinh tế để cảm nhận anh ta muốn gì, thiếu gì. Đôi khi người ta dư thừa về tiền bạc nhưng lại quá nghèo nàn về tình yêu. Chồng chị đang thừa tiền, nhưng lại thiếu tình cảm. Vậy việc anh ấy mang tiền đi hẹn hò với các cô gái, không phải là việc phi lý. Thà chị cho anh ấy ít tiền đi, nhưng lại dành nhiều tình yêu, biết đâu, anh ta không sa vào cái lưới tình kia. Năm cô gái cùng một lúc? Đó chỉ là sự chơi bời. Tình yêu thì chỉ có một. Chị là một duy nhất. Chị chưa mất đi tình yêu ấy. Chỉ là chị để những buổi họp hành hay những thẻ tín dụng chèn ép lên tình vợ chồng quá lâu đó thôi. Đôi khi, anh ta “hò hẹn trái phép” cũng chỉ vì lòng tự ái của anh ta trỗi dậy, biết đâu anh ta đang nghĩ: “Cô kiếm tiền giỏi thì tôi hẹn hò giỏi. Mỗi người giỏi một cách khác nhau cũng được chứ sao?”.

Chị cũng đang tự ái như anh ta vậy, khi chị vẫn ngọt ngào với chồng nhưng lại âm thầm làm thủ tục ly hôn. Chị dùng những thủ thuật cao tay để trả thù chồng, chỉ vì anh ta mang tiền chị kiếm được đem cho người khác? Hãy thử lắng nghe anh ta xem, tại sao chồng chị như vậy. “Ngay cả trong các cuộc cãi cọ, bạn không bao giờ được đụng vào những yếu điểm của chồng, đừng đụng chạm đến các vấn đề vật chất, tinh thần, tâm lý hay địa vị xã hội của chồng. Đặc biệt, hãy giữ gìn điều này ngay cả trong các cuộc nói chuyện về những chủ đề hoàn toàn khác như thu nhập của bạn hay việc xây dựng những nguyên tắc mới trong gia đình. Mọi lời chỉ trích hay có vẻ chỉ trích cá nhân trong trường hợp này nhất định sẽ khiến người đàn ông mất hoàn toàn khả năng nói chuyện một cách bình tĩnh và công bằng. Anh ta sẽ không còn sáng suốt để đánh giá tình huống nữa.” Chị hãy thử xem, lời khuyên của các chuyên gia tư vấn của PNO có đúng không nhé!?

st