Wednesday, December 18, 2024

Khi chúng ta không tha thứ...


 

Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.

Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói: "Cảm ơn bố, cứ kệ con!".

Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ.

 Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái. Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo: "Anh dùng phao đi!". Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay.

Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. 

Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau… Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và "Không, cảm ơn!" - Anh ta lại nói - "Cứ kệ tôi!". Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông.

Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi ngoại, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả.

- Ngoại không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ - bà nói - Nhưng ngoại nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.

- Bực bội ư? Hằn học ư? Không thể thế được! - Anh ta kêu lên - Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ!

Ngoại ngồi yên và bình tĩnh đáp :

- Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao? Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không?

st

When people leave you, let them go

 


Julia Roberts once said, "When people leave you, let them go. Your destiny is never tied to anyone who leaves you, and it doesn't mean they're bad people. It just means their role in your story is over." 

These words remind us of a truth that we often forget - that not everyone who comes into our lives is meant to stay forever. 

People come into our lives for different reasons, to teach us lessons, to share experiences or walking with us through certain seasons. But when they leave, it's important to recognize that their part in our journey has been fulfilled, and our paths must now diverge. 

Holding on to those who are meant to leave only delays your growth and prevents you from moving into the fullness of your own destiny. It's not about rejecting or blaming the person who leaves, but rather understanding that your story continues beyond the chapter. 

Sometimes their exit gives way to new opportunities, deeper connections, and the discovery of new aspects of yourself. Letting go isn't always easy, but it's essential to moving on to the next stage of your life. This does not diminish the importance of the relationship you once shared. Every encounter has value, shaping who you are and helping you grow. But when someone leaves, it's a sign that your journey is no longer lining up. 

Their departure doesn't make them a villain in your life story, just someone whose role has come to a natural end. When you release the weight of the departed, you create space for the people meant to stay and enrich your life in meaningful ways. Giving up is not an act of giving up; it's an act of acceptance - embracing the flow of life, understanding that not everyone is meant to accompany you to every destination. Remember, your destiny is yours. 

No one can take it from you, and no one else can walk the path that has been laid out for you. So when someone leaves, trust that it is for your highest good. They were part of your story, but now the rest is for you to write, and it holds even greater promise.

st

Tuesday, December 17, 2024

Không ai trên đời này sinh ra có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm về sự an toàn trong cảm xúc của bạn.



Cảm giác an toàn ! 

Không ai trên đời này sinh ra có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm về sự an toàn trong cảm xúc của bạn.

Hai con người trong một mqh đều có ranh giới an toàn riêng và cả hai cùng nhau bảo vệ cho mqh được an toàn. Chứ ko phải trong một mqh người này phải chịu trách nhiệm cho an toàn nơi người kia.  

Bảo vệ chính mình, là trách nhiệm của mỗi cá nhân. Dù là nam hay nữ. 

Khi cảm thấy những cảm xúc người khác nhân danh điều gì đó đem lại những điều làm đau mình, hạ thấp vị trí của mình trong cuộc đời họ, nhất định không lựa chọn ở cạnh người đó nữa. Đó chính là

Tự vệ cảm xúc. 

Người phụ nữ trầm cảm, tự ti, yêu đương kiểm soát, thao túng, phán xét... Chính là bởi vì họ chưa bao giờ lựa chọn tự vệ cảm xúc. Sự ì trệ tinh thần, dẫn tới quyết định chấp nhận hành xử dưới giá trị, phát sinh tâm lý nạn nhân của người khác, thay vì làm chủ cuộc đời của mình. 

Nạn nhân thì rõ ràng thảm hại ! 

Đôi khi con người ta bất ngờ làm nạn nhân của điều gì đó ngoài kia không mang tính chủ quan thôi là đã mệt mỏi lắm rồi. 

Bạn còn muốn tự làm nạn nhân của chính những lựa chọn của bản thân đến bao giờ ? 

Đã đủ mệt mỏi chưa ?! 

Mệt rồi ! Thì dừng lại đi thôi. Trước khi Vũ Trụ nhấc bạn lên và buộc bạn ở cái thế phải dừng vì sự an toàn của bạn. 

st

Dại nhất trên đời là có cái nút block mà hông biết hưởng

 Thời nay, ai bảo đứa nào block trước, đứa đó trẻ trâu. Đó là góc nhìn của họ dành cho bản thân họ, cũng đúng với họ, không sai, chỉ là không đúng với đứa khác, một đứa như mình chẳng hạn. 



Cuộc đời này thật dễ thương vì còn có chế độ block, một cách điềm nhiên và nhẹ nhàng mời những người ta không có nhu cầu tương tác, kết nối ra khỏi vòng tròn kết nối của mình, thế giới, vương quốc mà mình tạo ra, vũ trụ bé nhỏ nơi mình ngự trị. 

Ừ thì tôi trẻ con đấy ! 

Một đứa trẻ hoàn toàn chẳng có gì đáng sợ, nó chỉ đơn thuần thực hiện những gì nó thấy vui, nó tập trung vào bản thân nó, sẵn sàng gào lên đòi tất cả mọi thứ chẳng chút giấu giếm, sợ sệt, cũng không buồn phán xét bản thân là đồ quá đáng hay đồ đòi hỏi, ngang ngạnh, nó đơn thuần như nó chính là, không thích chơi, nó dẹp sang một bên, nó thả bạn ra ngoài thinh không, đi tìm vũ trụ khác mà chơi, lêu lêu... 😜

Sẽ thế nào khi ta còn chẳng bằng nổi một đứa trẻ cơ ?! Bày ra đủ chiêu đủ trò để dù không hợp vẫn cố kiếm soát, thao túng nhau trong âm thầm, ngấm ngầm và lẳng lặng, chuốc vào nhau những điều đi ngược với sự đơn thuần vốn dĩ rất đáng yêu. Thời gì rồi, đến việc "trẻ con" cũng đem ra ghép vào so sánh và phán xét theo những trò chơi lạ đời của đám người lớn. 

Tôi cứ là trẻ con, cứ block đấy ! 

Dại nhất trên đời là có cái nút block mà hông biết hưởng 😆

st.

---

Đọc thôi, đừng bắt chước heng!

Nhắc!



1/ Nhờ chỉ đường tốt hơn nhờ dẫn đường. Bởi người dẫn đường thường thao túng người đi theo.

2/ Học chứ đừng bắt chước.

3/ Giỏi thì bị đố ki, đức thì bị chê bai. Cho nên giỏi phải giả vờ kém và đức phải giả vờ phàm phu.

4/ Hạnh phúc của người khác, là người thầy khắc nghiệt của mình.

5/ Người thấy không có gì để tu thường là người tự phụ hoặc quá ngu.

6/ Phản bội không đến từ kẻ thù. Ngu nhiều khi không phải vì không học. Mà vì học quá nhiều điều vô bổ.

7/ Nếu cả thế giới phản bội anh thì em không cần phản bội thế giới. Em chỉ cần vẫn yêu anh
.
8/ Tha thứ cho kẻ thù dễ hơn tha thứ cho bạn, nhưng khó hơn tha thứ cho mình.
Do vậy, nếu tu không khéo. Mình sẽ biến thành kẻ thù tệ hại nhất của chính mình.
Khi ấy, mình thường bỏ qua lỗi nặng của mình mà chấp lổi nhỏ của thiên hạ.

9/ Nước trong thì biết nguồn trong. Nhìn nhân cách của trò thì biết đạo hạnh của thầy.

10/ Dung người chứ đừng đợi người dung mình.

st