Wednesday, July 24, 2024

HẠNH KHIÊM TỐN

 




Từ xưa đến nay, người làm được việc lớn đều có đức hạnh và khiêm tốn. Khi khiêm tốn, ta mới có thể học hỏi cái hay từ người khác và có được cơ hội trưởng thành. Khiêm tốn là một loại trí huệ thật sự, cũng chính là sự thông minh được ẩn giấu đi mà không để lộ ra ngoài.

Cổ ngữ nói: “Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”, không nên lấy cái sở trường của mình để so sánh với khuyết điểm của người khác.

Những người thực sự có tu dưỡng đều sống khiêm tốn, không tùy tiện hiển lộ tài năng.

Một trong những điều đại kỵ nhất trong đạo làm người của cổ nhân là tự cho mình cao quý mà xem thường người khác.

Trong các mối quan hệ của thế nhân có 3 cách nhìn cuộc đời, chính là nhìn xuống, nhìn lên và nhìn thẳng.

Người luôn nhìn xuống là người cuồng vọng, ăn trên ngồi trước, xem thường người khác.

Người luôn nhìn lên lại là người yếu nhược, ngưỡng mộ người khác, sợ hãi người trên và coi thường chính mình.

Người nhìn thẳng là người không kiêu ngạo, không xu nịnh, vừa tôn trọng đối phương, vừa tôn trọng bản thân mình.

Khi đối mặt với người mạnh hơn mình thì không nịnh bợ, khi đối mặt với người yếu hơn mình thì không ức hiếp xem thường, tất cả đều nghĩ đến người khác mà đối xử bình hòa.

Đó mới là phẩm chất đáng quý mà một người cần hướng đến.

Có người đã từng nói: “Tôi nghĩ rằng người khác tôn trọng tôi vì tôi xuất sắc. Dần dần, tôi hiểu rằng người khác tôn trọng tôi vì họ tốt, và từ đó tôi biết cách tôn trọng người khác.”

Còn Tăng Tử nói: “Trách mình trước, trách người sau”.

Một người có tố chất sẽ tìm thấy vấn đề từ chính mình.

Chỉ những người không dám gánh vác, muốn trốn tránh trách nhiệm mới chỉ mũi dùi về phía người khác.

Thường tự xét mình, suy ngẫm về sai sót của bản thân sẽ giúp con người ngày càng hoàn thiện, gặt hái thành công.

Người tử tế thì không tuỳ tiện bình phẩm người khác, mỗi người đều là một cá thể sinh mệnh độc lập.

Tín ngưỡng, đạo đức, quan niệm, cách nhìn nhận vấn đề, cách thức làm việc hay cách sống của một người đều chỉ có thể thích hợp với bản thân người ấy.

Dùng những điều đó làm thước đo để bình phẩm người khác là không tôn trọng họ.

Người xưa dạy: “Tự thiên tử dĩ chí vu thứ nhân, nhất thị giai dĩ tu thân vi bổn”, ý tứ chính là, mọi người trong thiên hạ, từ vương giả cho tới dân thường, ai ai cũng đều phải lấy “tu thân” làm gốc.

Đây là cái gốc làm người, là cái đạo làm người, là nguyên lý căn bản nhất của một con người trong xã hội.

Khi kết giao với người khác, nếu có thể hiểu và tôn trọng họ thì sẽ được họ hiểu và tôn trọng lại gấp nhiều lần.

Biết nhìn nhận lại bản thân mình là biết tôn trọng người khác.

Một người không biết tự nhìn nhận lại bản thân, rất nhiều khi sẽ vô tình làm tổn thương người khác.

Trong giao tiếp sinh hoạt hằng ngày, mỗi người chúng ta khi gặp vấn đề nên tự kiểm điểm xem xét lại bản thân để kịp thời biết sửa sai và xin lỗi.

Kinh Dịch viết: “Đạo của Trời là rút bớt chỗ dư thừa mà bồi đắp chỗ thiếu hụt; Đạo của đất đai là chỗ cao lồi thì bị xói mòn còn chỗ trũng thấp thì được đắp bồi; Đạo quỷ thần thì trừng phạt kẻ ngạo mạn, ban phước cho người khiêm tốn; Đạo của người thì tự mãn bị ghét còn khiêm hạ được thương”.

Không vì thấy người khác hơn mình mà xu nịnh, đây cũng là nhân cách và sự tu dưỡng của con người, biết cách tôn trọng, giữa con người cần có sự đồng cảm, cùng giúp nhau nâng cao cảm xúc và trí huệ, tôn trọng người khác để mình trở nên tốt hơn chứ không vì chạy theo họ mà đánh mất chính mình.

Những lời nịnh hót, những lời khen ngợi không thật để lấy lòng sẽ làm che mờ hai mắt của con người.

Nó cũng sẽ khiến người nghe không phân biệt rõ chính tà thật giả, sẽ khiến người nghe tự cho là mình đúng, mình hay, mà trở nên kiêu ngạo phóng túng.

Cho nên, những bậc minh quân thánh chủ sẽ không bao giờ nghe những lời nói nịnh hót .

Nếu một người luôn xu nịnh tâng bốc người trên, lại coi thường khinh miệt người dưới, thì cá nhân đó sẽ giống như nước chảy bèo trôi.

Người ấy giao tiếp, đối đãi với người khác không phải bằng tấm chân tình, mà là vì địa vị của người khác vậy.

Những người có đạo đức giáo dưỡng, thì đối với bất kỳ cá nhân nào đều luôn tôn trọng, khiêm nhường, ngay cả khi giao tiếp với những ai có địa vị thấp kém hơn, họ cũng sẽ không tỏ ra kiêu ngạo.

Người càng có bản lĩnh cao siêu thì lại càng khiêm tốn, bởi vì chỉ khi biết hạ thấp mình, mới thấy sở học của mình còn nông cạn, kỹ năng của mình còn thấp kém… từ đó sẽ gắng sức hoàn thiện mình.

Khi học được cách đối đãi khiêm tốn với mọi người chính là bạn không tỏ vẻ bản thân ta đây tài giỏi, không ưỡn ngực khoe khoang, không nóng giận, không cố tình chứng tỏ đúng sai, không nghi ngờ ghen ghét với tài năng của người khác.

Ngay cả khi là người có tài năng xuất chúng thì đứng trước mọi người, người khiêm tốn sẽ chọn cách bình lặng làm những việc cần làm.

Khiêm tốn mới có thể sống cuộc đời bình yên ít sóng gió.

Khiêm tốn trong đối nhân xử thế cũng là một loại tu dưỡng, nhìn ngoài tưởng người yếu đuối nhưng kỳ thực nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ.

Người biết khiêm tốn mới có thể đi được đến đích thành công.

Nguồn: Secretchina

TỪ 24 CON THỎ, ÚC ĐÃ PHẢI CHỐNG CHỌI TỚI 10 TỶ CON THỎ...

(ngẫm điển tích)

======

Ban đầu từ mục đích làm phong phú hệ sinh thái của Úc, Thomas Austin đã đem đến đây 24 con thỏ. Nhưng ông ngờ đâu rằng đây chính là sai lầm đem đến thảm hoạ cho nước Úc.


Hiện nay ở Úc có khoảng 200 triệu con thỏ tung tăng nhảy nhót mỗi ngày. So với cái xứ sở này nắng gió cùng những sinh vật đáng sợ lắm độc nhiều chân (và cả không có chân) như Úc, nơi mà loài động vật có vú và có lông được yêu thích nhất là con chuột túi thì số thỏ này có vẻ như chính là điểm sáng dễ thương cuối cùng cho quốc gia này.


Tuy nhiên, đằng sau đám động vật lắm lông, lũn chũn một đống thịt cùng khuôn mặt đáng yêu đó lại là vấn đề đau đầu của Úc. Nước này đã phải bỏ ra hàng trăm triệu USD để "đàn áp sự dễ thương" vì sự dễ thương của chúng phá hoại mùa màng nhiều quá...



Câu chuyện của ngày hôm nay bắt nguồn chỉ từ một sai lầm nhỏ trong quá khứ cách đây hơn 150 năm.


Trở về năm 1859, hồi đó Úc Châu vẫn chỉ là xứ sở nơi người ta vạch tán lá trong vườn cũng có thể tìm thấy nguyên một ổ nhện con nào con nấy to bằng cả cái lồng bàn, mở tủ ra là cả một vườn sinh khuyển cận nhiệt đới, người ta không có nhiều sự lựa chọn cho thú vui săn bắn. Chẳng lẽ cứ đi vồ chim bắt ếch suốt thì quả là nhàm chán...


Thế là ông Thomas Austin, một người Anh di cư tới Úc đã quyết định mang đến 24 con thỏ thả vào thiên nhiên để "có cái mà săn cho vui". Nào ngờ rằng, hành động mang mục đích giới thiệu giống loài động vật mới này của mình sau này sẽ bị con cháu oán thán không nguôi.


Tại Úc không có nhiều loài động vật ăn thịt là thiên địch của thỏ, thế nên loài gặm nhấm này cứ thảnh thơi mà sống, hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại... tìm đến nhau ngủ chung. Lâu dần vấn nạn thức ăn thừa thãi, thiên thời địa lợi nhân hoà đã dẫn đến vấn đề bùng nổ dân số thỏ. Không lao động, không trốn chạy, không nghĩ ngợi, chỉ đẻ rồi dạy nhau đẻ năm này qua tháng nọ, cuối cùng chỉ sau 70 năm ở Úc đã có tới 10 tỷ con thỏ!


Nhiều thỏ như thế không phải là niềm hạnh phúc, bởi vì bọn thỏ chúng nó thích ăn rau. Đam mê quá lớn đối với rau củ đã đưa chúng vào vườn, vào đồng, vào ruộng của nông dân, thi nhau tàn phá, ăn no ễnh bụng rồi lại tiếp tục phởn phơ... đẻ tiếp.


Người Úc đã phải bỏ bao nhiêu mồ hôi công sức để giảm thiểu bớt số thỏ trên lãnh thổ quốc gia. Họ xây hàng rào chặn thỏ xâm nhập vào vườn tược cho đến cắn răng tiêu diệt chúng. Sau một thời gian dài chiến đấu, cuối cùng số thỏ vẫn còn tới tận hàng trăm con ở thiên nhiên hoang dã.


Cho đến tận bây giờ, cứ mỗi năm Úc lại mất đến 100 triệu đô Úc để đối phó với loài thú gặm nhấm mang vẻ ngoài đáng yêu nhưng phá phách này.


st,


Tuesday, July 23, 2024

EM ĐỪNG LÀM NGƯỜI NHẠY CẢM



Em không nên làm một người nhạy cảm, vì người như vậy cần rất nhiều thời gian để trở nên hoạt bát, và tự tin, và năng động. Để rồi nửa đêm thầm nghĩ con người đó liệu có phải là mình, những lần bị đối xử tệ cũng phải vui cười, hoặc đứng lên giành lại công bằng cho bản thân, để cuối ngày mưa rơi trên đáy mắt.

Em không nên làm một người nhạy cảm, vì người như vậy rất khó có một giấc ngủ trọn

vẹn. Những lần bật dậy giữa đêm vì ác mộng, những lần mơ thấy mình được hạnh phúc, những lần thấy người về ngang đời, nắm tay dắt em đi, để khi tỉnh dậy thấy gối ướt đẫm, và trái tim mình tan vỡ dọc ngang.

Em không nên làm một người nhạy cảm, vì đại dương sâu lắm, và bầu trời cao xanh, gió mùa chỉ làm mình buồn thương man mác, ngay cả giọt nắng đầu ngày cũng làm mình biết kết thúc đã đến, lựa chọn duy nhất là im lặng sống tiếp mà thôi.

Em, mình rời khỏi thế giới ấy thôi. Đừng làm người nhạy cảm, và chết giữa tân thời.

quoted

Monday, July 22, 2024

Monkey 47

 Một chai Gin của Đức mà tôi nghĩ ai cũng nên thử một lần trong đời. Ẩm thực Đức không đa dạng như Pháp, nhưng rượu bia nước này thì cũng 1-9, 1-10 với kinh đô ánh sáng. Đó là tôi nghe người ta nói, có điều uống bia Đức, tôi thấy ngon thiệt. Còn uống chai Gin này, tôi enjoy dễ sợ! Chai này nặng, nhưng êm, mượt và dậy chiều sâu. Tôi cực kỳ thích cách người Đức làm rượu: dường như họ gom cả vườn thảo mộc vào một chai. Trên nắp cổ của mỗi chai Monkey 47 đều có một chiếc nhẫn, khắc “Ex pluribus iunum”, dịch từ tiếng Latin là “Từ mọi thứ, một” nói về sự kết hợp của 47 loại thảo mộc làm ra nó.



Tôi thích uống cocktail, nhưng chai này nên mix với tonic và soda: vị nguyên bản sẽ được bộc lộ hơn. Đúng là, lặp lại, một chai Gin Đức ai cũng nên thử một lần trong đời.

(mượn lời)

Sự thật mất lòng




Điều này có thể hơi khó nghe một tí, nhưng mà thật ra thì không ai có trách nhiệm phải hiểu bạn đang có vấn đề gì cả. Không ai phải đảm bảo rằng bạn đang ổn, cũng chẳng có ai trên đời này có trách nhiệm yêu bạn cả. Nghe qua thì có vẻ tàn nhẫn đó, nhưng mà đó là sự thật, càng nhận ra được điều này sớm bạn sẽ càng nhận ra được tầm quan trọng của bản thân mình, bạn sẽ học được rằng đôi khi ích kỷ vẫn là một điều nên cần, vì chỉ có mình bạn sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình thôi mà.


Nên là thôi, nếu người ta không thương mình thì cứ để họ ra đi thôi. Trên dòng đời, sẽ có vài lần bạn phải ra các quyết định khó khăn, nhưng đó cũng sẽ là những quyết định quan trọng nhất, là những bản lề của cuộc đời. Vậy nên đừng nỗ lực bắt chuyện với những con người không tỏ chút sẵn sàng thay đổi nào nữa. Đừng mở lòng ra cho những người không quan tâm đến sự tồn tại của bạn nữa.


Bản năng của loài người chúng ta là luôn cố gắng để trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân trong mắt mọi người xung quanh, nhưng đôi khi, bản năng thôi thúc đó sẽ cướp đi rất nhiều thứ của bạn, gồm cả thời gian, năng lượng, thể chất và cả tinh thần. Khi bạn bước trên con đường để cải thiện cuộc sống của mình, một cuộc sống đầy trách nhiệm, niềm vui và hạnh phúc, không phải ai cũng sẽ luôn sẵn sàng đi cùng bạn đến nơi cùng trời cuối đất cả. Điều đó không có nghĩa là bạn phải ép bản thân mình thay đổi, mà là bạn phải sẵn sàng rời xa những người không thể tiếp tục đồng hành với bạn nữa. Nếu bạn bị ghẻ lạnh, phân biệt đối xử, phớt lờ hay là lãng quên bởi những người mà bạn đã dành thời gian, điều đó có nghĩa là bạn đang không dành thời gian cho bản thân mình, bằng chứng là bạn vẫn đang mang năng lượng cũng như cuộc sống của mình đem ra cho người ta đây thôi.


Sự thật là bạn không thuộc về ai cả, và cũng chẳng có ai sinh ra đã thuộc về bạn đâu. Chính điều này tạo nên sự đặc biệt khi mà con người chúng ta tìm được người bạn hoặc người yêu của đời mình. Bởi lẽ phải đi qua hết những ngày mưa, con người ta mới trân trọng ngày nắng mà. Có cả tỉ người trên hành tinh này cơ mà, bạn sẽ có vô vàn cơ hội để gặp được một ai đó. Có thể nếu một ngày bạn không xuất hiện, họ cũng chẳng đi tìm bạn đâu. Có thể một ngày nào đó bạn không nhẫn nhịn họ nữa, mối quan hệ của hai người sẽ tan vỡ. Có thể một ngày nào đó bạn không nhắn tin cho người ta nữa, thì cả tuần họ cũng chẳng liên lạc lại với bạn câu nào. Điều đó không có nghĩa là bạn đã phá hỏng mối quan hệ của mình, chỉ là sợi dây mỏng manh duy nhất nắm giữ hai con người, đó là tình cảm của bạn mang trao đi. Đó không phải yêu, đó là nợ mất rồi. Lúc đó bạn đang mang cơ hội đem cho những người không xứng đáng đó. Bản thân bạn xứng đáng được nhận nhiều hơn thế chứ hả?


Hai thứ quý giá nhất trong cuộc đời bạn, đó là thời gian và năng lượng, bởi lẽ cả hai đều có hạn cả. Những người, những vật bạn dành thời gian và năng lương cho sẽ định nghĩa bạn là ai. Khi nhận ra điều này, bạn sẽ hiểu tại sao đôi khi mình cảm thấy khá là khó chịu khi phải ở bên cạnh những người, tham gia những hoạt động hay đi đến một nơi mà bạn không thích. Bạn sẽ nhận ra rằng điều quan trọng cần làm lúc này đó chính là bảo vệ nguồn năng lượng của bản thân mình. Hãy biến cuộc sống mình thành một mảnh trời yên bình, nơi mà chỉ những người làm bạn cảm thấy thoải mái có thể đến bên và ở lại với bạn. Bạn không có trách nhiệm phải cứu rỗi bất kì ai trên cái cõi đời này hết á! Bạn không có nghĩa vụ phải thuyết phục họ cải thiện bản thân. Bạn có mặt trên cõi đời này đâu có nghĩa là bạn phải mang hết tầm lòng mình đem đi phân phát cho mọi người đâu. Bạn xứng đáng có những tình bạn thật sự, những tình yêu trọn vẹn, ở bên những con người tuyệt vời. Tránh xa những con người không hợp với bạn sẽ mang lại cho bạn tình yêu, sự quý trọng, hạnh phúc cũng như là sự an toàn mà bạn xững đáng có được.

Mễ