Friday, January 10, 2014

"Nợ" phải không?







Đào, mai mắc nợ mùa xuân
Vội vàng hoa thắm nghinh tân. Xuân về

Bầy chim mắc nợ mùa xuân
Đua nhau tung cánh thả vần thơ say

Con tim mắc nợ mùa xuân
Cứ vô tư trải tình thân với đời
Cứ cho chẳng nghĩ thiệt thòi
Và xuân cứ thắm một trời tri ân…

Đôi chân mắc nợ mùa xuân
Càng đi càng thấy trời gần đất xa
Tiếng xuân như giục lòng ta
Đá mềm chân cứng… ngàn hoa đang chờ...
.
Mắc nợ mùa xuân__Nguyễn Ngọc Ký



Thursday, January 9, 2014

Sao giờ....?



Con đường dài nhắc bàn chân 
Người đi qua nhắc những lần mơ xa 
Khắc giờ nhắc chuyện chúng ta 
Bây giờ để vậy
Hay là…
Quên đi?!
(NTN)


Thiệt mà...!



Thật mà,
Có định gì đâu.
Tự dưng gặp mặt,
Thương nhau tức thì.


(Nguyen Thien Ngan)




Sunday, January 5, 2014

Độc thoại




Em vẽ vào không trung một niềm yêu mong manh
Gió xô đến lời tỏ tình bay mất

Nếu bất chợt gặp nỗi niềm chạm đất
Anh đừng vô tình đi lướt qua nhanh

Em lại họa dáng một người vào tranh
Những hình vẽ không cầu kỳ đường nét
Cũng chẳng hoàn hảo tới mức không tỳ vết
Chỉ để riêng mình nhận được ra anh

Em chép thơ vào giọt nước long lanh
Với những sắc màu chênh chao yếu ớt
Những lời thơ mênh mông ngút ngát
Anh có hiểu rằng em viết tặng anh?

Em thổi hồn mình vào đám mây xanh
Để được trôi bồng bềnh theo anh thanh thản
Dẫu mặt trời có chói chang vô hạn
Thì mây em vẫn xanh thẳm trên đầu

Em chẳng có lời nào để nói với anh đâu
Bởi tình yêu đôi khi cần im lặng
Anh hãy một lần nhìn vào vô tận
Để thấy tình em sâu thẳm đến vô cùng.
.
Unknown

------
cuộc sống giờ, còn được mấy kẻ biết chờ (nhau) đâu!...


Thursday, December 19, 2013

Họa...




Có người là họa sĩ nhưng không vẽ núi, không vẽ nhà, chỉ ngày đêm mài mực để một hôm phác lên giấy một vệt cong.
Họ nhìn đường đi của bút trong cái khoảnh khắc thật ngắn khi nó được phóng ra, nhìn chỗ bút hết mực, nét khô đi, vỡ thành nhiều đường, rồi tắt đi trên giấy.
Họ nhìn thấy cái đẹp, sức mạnh và sự già dặn ung dung của mình nơi cái biên giới tuyệt mỹ giữa mực đen và giấy trắng.
(Và khi tro bụi | Đoàn Minh Phượng)
=========
Có đứa cũng muốn làm như vậy: không vẽ núi, không vẽ nhà, chỉ vạch nét. Nhưng cuộc sống của nó không nguyên vẹn, để có thể vạch được một đường nguyên vẹn.
Người ta vẽ sự thanh bình, mầu đen của họ là khoảng không sâu thẳm, uyên thâm; còn nó, vẽ sự nghi ngờ/thất bại/bất lực, nên màu đen của nó là một thứ bóng tối phủ lên hàng bao điều dang dở...
Người ta vẽ cuộc đời của họ, cuộc đời mà họ hiểu; còn nó, muốn vẽ lại cuộc đời mình, cuộc đời mà nó cứ lừng khừng không phác nổi một nét vạch... Thế nên, mỗi lần nhìn trang giấy trắng, nó lại đưa bút soạt nhanh vài nét, thành 1 con vật hoạt hình nào đó, linh động, dễ thương rồi đưa tặng con gái tô màu…
Bức tranh của nó, vẫn còn là tờ giấy trắng…