Sunday, August 25, 2024

Yêu thôi chưa đủ...



(Bài dài không dành cho người đang bận)


1. Mẹ tôi thích trồng những loại cây thân thảo, nhanh ra hoa, vóc dáng mảnh mai, mềm yếu. Ngược lại, ba tôi lại thích những loại cây thân gỗ, cứng cáp, vững chãi hoặc ít nhất đó là những loại hoa lâu tàn, chịu được cái khắc nghiệt của nắng gió miền Trung. 


Hồi còn nhỏ, tôi vẫn thấy ba mẹ đôi khi cự nhau chỉ vì người muốn trồng hoa, người muốn trồng cây. Nhưng rồi ba tôi vẫn hay nhượng bộ mẹ, chừa một khoảnh vườn nhỏ để mẹ trồng rau, trồng hoa. Ông thường trồng cây men theo bờ đất quanh nhà. Hồi đó, quả thực tôi cũng thích trồng hoa hơn là những thân cây mà phải lâu rất lâu ta mới thấy nó chuyển mình.


Khi bão tràn về, ba tôi luôn là người đội mưa gió ra che chắn vườn cho mẹ, luôn là người đầu tiên ra dọn đám hoa rũ xuống vì gió. Khi mảnh vườn của mẹ tôi xác xơ,  ông luôn hối thúc mấy chị em tôi gieo hạt lại hoặc đi tìm giống hoa cho mẹ. 


Và mẹ tôi thì những ngày ba tôi vắng nhà, bà vẫn lẳng lặng vun gốc cây cho ba tôi. Hễ thấy đám con nít nào quấy phá mấy cây của ba là thể nào mẹ tôi cũng hù dọa chúng (dù chẳng đứa nào sợ vì mẹ tôi rất hiền). 


Giờ đây, khi trở về nhà, tôi thường ngồi dưới bóng cây ba trồng, nhìn ngắm vườn hoa của mẹ. Tôi nghĩ, nếu thiếu một trong hai thì tôi đều cảm thấy hụt hẫng. Và ba mẹ tôi, dù họ không giống nhau về sở thích nhưng rất tôn trọng người còn lại. 


2. Dạo này tôi nhận được nhiều tin chia tay của bạn bè. Tất cả đều là lý do không hợp nhau. Hợp ở đây là phù hợp. 


Khi ta gần nhau hơn, mới thấy có những điều không thể dung hòa được giữa hai cá thể; đặc biệt là quan điểm sống. Sau khi chính mình chia tay và chứng kiến nhiều cặp đôi chia tay, tôi cũng hiểu được phần nào. 


Vì để một mối quan hệ bền vững, yêu thôi chưa đủ. Sự dung hòa tính cách, tôn trọng những điều riêng và quan điểm sống rất quan trọng. Nói nghe có vẻ lớn lao nhưng sự “phù hợp về quan điểm sống là điều mà tôi cho là cực kỳ quan trọng. Tôi đã từng mất thiện cảm vì người yêu đã có thái độ không tôn trọng khi nói về một người bạn mà tôi rất tôn trọng. Những điều rất nhỏ thôi nhưng sẽ quyết định rất nhiều đến thái độ, góc nhìn ta dành cho nhau. 


Trong tình cảm, có những lý do chia tay tưởng chừng vô lý nhưng thực ra nhiều cái nhỏ gom lại thành một cú nổ lớn. Người muốn chia tay đa phần không thể nói được lý do chính xác nhưng nó như sợi tơ mỏng vô hình làm người ta thấy bị ràng buộc, khó thở. Tôi nghĩ ai từng rơi vào cảm giác đó sẽ hiểu rất rõ.


3. Giờ đây, mỗi khi tôi nhận được một tin nhắn bất ngờ trong đêm từ vài người bạn rằng: “Tụi tao chia tay rồi. Không hợp nhau”, tôi luôn im lặng. Không muốn khuyên nhủ hay hàn gắn gì. Bởi người trong cuộc chắc hẳn đã phải cân nhắc, đắn đo, cắn rứt lắm mới đưa ra được quyết định đó. 


Bản thân tôi, dù bạn tôi đúng hay người yêu của bạn đúng, thì đó vẫn là quyết định của hai người. Rất độc lập. Vài hôm sau, khi bạn ổn, tôi chỉ biết nhắn “Vậy cũng tốt cho cả hai.” 


Chứ không còn hiểu tiếng lòng nhau mà cố chấp bên nhau làm chi?


Và cái lý do nghe hết sức vớ vẩn “không hợp nhau” kia, tôi luôn rất coi trọng. Để nhìn hai người đã đi với nhau dài đến đâu, nó nằm ở chữ “hợp nhau” đó.


Khi người ta thấy “không còn phù hợp”, nghĩa là một trong hai người đã có góc nhìn, thái độ sống, quan điểm sống khác người đồng hành. Mà những gì thuộc về hệ tư tưởng, cố gắng chỉ là “đồng sàng dị mộng”. 


Chất keo có thể giữ mối quan hệ là sự chia sẻ và cùng nhau điều chỉnh. Nhưng tỷ lệ một người “muốn đi” điều chỉnh là rất thấp! Ta không nên trách họ hay dằn vặt mình. 


“Duyên phận lắm mới cùng đi một đoạn

Còn so đo chi kể ngắn hay dài…”


Rốt cùng, cuộc sống này không có tốt nhất hay tệ nhất. Chỉ có phù hợp với mình - ở thời điểm đó!


4. Đôi khi, bạn cảm ơn người đã ngồi uống cùng bạn đến lúc say xỉn một phần thì phải cảm ơn người đã dịu dàng pha cốc chanh nóng cho bạn mà không một lời phàn nàn mười phần. Đó là khi ta hiểu mối quan hệ nào cũng có rắc rối cả. Nhưng người ta chấp nhận nó. Và điều chỉnh.


Sẽ hạnh phúc hơn nếu người ngồi uống và người pha cốc chanh ấy là một. Tôi nghĩ vậy. 


Nên ta hãy biết cách khơi men và cả giải rượu nếu cần. 


Uyển chuyển mà sống!


(Bài viết mang góc nhìn cá nhân, có thể không phù hợp với quan điểm của các bạn. Ta đọc trong sự tôn trọng và văn minh nhé!)


Hạ's Facebook



Saturday, August 24, 2024

Tình mưa ngâu

Tháng Bảy âm lịch, những cơn mưa ngâu bất chợt dai dẳng cho hồn người lãng đãng. Bỗng nhiên thấy lòng mình nhẹ bẫng, muốn viết điều gì đó để ghi lại những cảm xúc mà lâu nay đã “cố tình” bỏ quên. Tháng bảy mưa ngâu. Mưa xoa dịu mặt đất nóng hổi đã cằn khô. Mưa thổi làn gió mát cho không khí trong lành dễ chịu. Mưa mang những giọt nước trong veo cho cây cối xanh mướt, đầy sức sống. Và mưa rót vào lòng người những cảm xúc bâng quơ với những suy nghĩ nào đó… 

alt

Dường như mưa ngâu luôn đến vào buổi chiều cho mây giăng mờ mờ trời buồn. Con đường trứơc nhà vắng lặng chìm khuất trong làn mưa nhạt nhòa. Tôi ngồi một mình nhớ lại những ngày xưa cũng tháng Bảy và ngôi trường học cũ, nơi tôi học cách đây hơn 40 năm. Những ký ức xưa trở về gợi lại biết bao nhiêu nỗi nhớ thời cắp sách mà từ lâu chìm nổi giòng đời làm tôi quên lãng. Tôi xách xe đạp chạy lại con đường đi học khi xưa rồi đứng lặng giữa con đường mà ngày nào cùng bạn bè ngắm nhìn các bạn học nữ tha thướt gót mềm giờ tan học và tà áo dài tung bay với gió. Nhớ đến những cái nắm tay nhẹ tênh ấm áp thay cho lời tỏ tình êm ái khi hai đứa che chung tấm áo mưa nhỏ cũng đủ làm nên kỷ niệm ngọt ngào.
alt

Mưa Ngâu luôn là dấu hiệu buồn và chia xa những cuộc tình không thành. “Giọt mưa ngâu” hay là “giọt nước mắt” nhớ nhau? Phải chăng, nỗi nhớ được đan dệt trên bầu trời để tạo thành những cơn mưa, để tình yêu ấy sẽ là hạt mưa đến với hai đầu nỗi nhớ. Để chúng ta nhận lấy những yêu thương, cho khoảng cách xích lại gần hơn, cho tình yêu cứ đong đầy theo năm tháng.

alt

Người ta nói: “Tình yêu của hai người xa nhau giống như ngọn lửa. Gió có thể sẽ thổi tắt ngọn lửa nhỏ nhưng sẽ thổi bùng ngọn lửa lớn”. Hãy nuôi dưỡng tình yêu dù phải xa nhau nhé!

alt

Sau này tôi biết vậy, nhưng thuở đó tôi cứ mải mê đắm chìm yêu đương cho trái tim vỡ tan cảm xúc. Yêu nào biết cuộc tình sẽ như Ngưu Lang-Chức Nữ tràn ngập những giọt nước mắt mong manh chia lìa xa cách. Các đôi lứa yêu nhau thủơ học trò là thế, tình dễ tan khó bền như những giọt nước mưa ngâu lạnh lùng tiễn biệt nhưng đẹp tuyệt vời... Ngày ấy, tuổi học trò mơ mộng cứ rong rủi những cuộc tình “đến rồi đi cho nước mắt ly biệt đong đầy”, bao vầng thơ chan chứa nồng nàn khi tình bắt đầu và đắng cay khi chia xa là vậy. Tôi nhớ những lời tâm sự nồng thắm của bạn bè khi tình yêu bắt đầu, lời thổn thức đẫm nước mắt khi cuộc tình tan vỡ, tất cả chỉ đơn giản là tình mong manh, tình mưa ngâu đau đớn mà cũng dễ quên sẽ sớm thay bằng cuộc tình khác do tuổi trẻ nóng vội bồng bột. Cuộc tình mưa ngâu hệt như tên gọi của nó.
alt
Dù sao thì tình yêu tuổi học trò vào mùa nắng, mùa mưa ngâu thế nào cũng là tình một thời vụng dại khi trái tim ngỡ mật ngọt thiên đường lãng đãng, tình của hàng giờ bên nhau cùng học ráng nhớ những phương trình đại số khó hiểu, những hình học không gian mơ hồ huyễn hoặc, những câu ca dao, thơ văn bất tận mà chúng tôi không dứt, kết cuộc là giận hờn rồi làm hòa rồi rủ nhau đi picnic cho “thư giãn”. Nhưng buổi đi dạo chơi đó dù trời có mưa khiến cả hai lạnh run mà vẫn thích. Dĩ nhiên, cái nắm tay đủ ấm áp nhẹ nhàng và cái choàng vai mà chúng tôi đều rụt rè đến nay tôi nhớ lại cứ thấy nôn nao huyền hoặc. Tình học trò ngày ấy đơn sơ lạ lùng, đứa nào cũng sợ không dám chạm đến một làn ranh giới mơ hồ nào đó dạn dĩ như tuổi trẻ ngày nay. Tình chỉ mách bảo bằng nhịp đập trái tim, bằng ánh mắt và cái nắm tay là đủ cho lòng xốn xang mất ngủ.

alt

Trời vẫn mưa, cơn mưa ngâu đầu mùa lãng đãng trên hàng cây, cảnh cũ thay đổi nhưng không nhiều, ngôi giáo đường vẫn êm ắng và ngôi trường trung học Tây Ninh tôi học đang được sửa chữa sau bao nhiêu năm xuống cấp như lòng người cũ kỹ!. Nhớ lại những tà áo dài trắng tan trường mấy mươi năm xưa giờ người còn, người mất, người đã xa ẩn hiện trong tôi niềm nuối tiếc, nào ai đoán được trước đây đời mình sẽ ra sao ngày sau khi còn cặp sách trên tay? Tôi cũng vậy, khi hoàng hôn đời mình chạm tới, sau bao năm lãng quên chốn cũ trường xưa bởi dòng đời mê mải mới nhớ lại trong một chiều mưa ngâu. Chợt lắng lòng, mơ hồ nhớ lại mà lặng thầm biết đời đã như: “viên đá cuội rớt vào lòng biển khơi”.

alt

Mưa ngâu còn là vị mặn ngọt mềm môi của viên xí muội ngập tràn thương nhớ, là viên kẹo bạc hà thơm mát, là chút nắng ấm cuối trời khi mưa vừa dứt khiến trái tim yêu thổn thức, hoặc như là ly chanh muối nóng nồng nàn gieo mãi tiếng sóng cồn cào nơi quán cà phê. Tất cả đều trữ tình lãng mạn lạc vào trang vở khiến văn chương nhớ mãi sau mấy mươi năm nhạt nhòa xa vắng. Các bạn ơi, tất cả những gì của tình yêu học trò đều giống nhau, giống nhau đến nỗi bây giờ nhắc lại kỷ niệm vẫn thấp thoáng bóng hình mình, tình yêu mình trong đó mới kỳ lạ. 

alt

Với tôi, kỷ niệm thời trung học mãi đẹp như mơ, ngay cả cuộc tình tan vỡ vào tháng mưa ngâu ngày nào vẫn lâng lâng. Mới hay con tim có lý lẽ riêng tưởng chừng đã quên mà vẫn nhớ đến nao lòng. Tháng bảy mưa ngâu. Tôi thầm cầu mong mưa mang theo hạnh phúc đến với mọi người, mọi nhà. Mưa mang theo yêu thương đến khắp mọi nẻo đường để cuộc sống này không còn ai phải khổ đau, bất hạnh, để nụ cười hiện hữu khắp muôn nơi…

alt


(via bacsingan's blog)

Hãy nhớ rằng, cho dù mất đi tất cả, bạn vẫn còn lại bản thân mình.

 Mất mát là lẽ đương nhiên ở đời. Có được thì phải có mất. Nếu không có “mất”, dựa vào đâu để định nghĩa “được” (và ngược lại)?


Lòng người rộng lớn bao nhiêu cũng không thể chứa hết biển hồ. Cái hộp đã đầy, cứ giữ khư khư rồi ra sức nhồi nhét, dần dà cái hộp sẽ biến dạng, méo mó. Tình cảm đã đi đến giới hạn thì nên học cách buông bỏ, để dành lại khoảng không cho những điều tốt đẹp sau cùng.


Mất đi kỳ thực không đáng sợ. Đó là một phần của đời sống. Đáng sợ ở chỗ con người đắm chìm và cố chấp, cứ nghĩ hoài về những cái đã mất nên vô tình bỏ lỡ rất nhiều điều sẽ được.


Kẻ ngốc cầm ô chờ cơn mưa, chỉ vì một lần cảm lạnh bất ngờ. Khôn ngoan phải biết tìm chỗ trú. Hoặc kiên cường, cứng cỏi đến mức mưa nắng không làm khó được mình.


Hãy nhớ rằng, cho dù mất đi tất cả, bạn vẫn còn lại bản thân mình.


| Xu | 


CHUYẾN XE ÔM KỲ LẠ CỦA CHÀNG TRAI VÀO LÚC 9 GIỜ TỐI

  


Chuyến xe ôm kỳ lạ ấy đã để lại trong chàng trai ấy nhiều xúc cảm không thể nào quên.


Được chia sẻ trên trang facebook có tên Hải Hồng, câu chuyện với tiêu đề “cuốc xe ôm nhớ đời” đã nhận được rất nhiều sự quan tâm và tình cảm của người đọc. 

Đó là câu chuyện về một người xe ôm tật nguyền, nhưng không chịu đầu hàng số phận, ngày ngày bất kể nắng hay mưa vẫn chạy xe trên các nẻo đường để kiếm tiền phụ nuôi gia đình.


Ông có một mối tình đẹp nhưng đầy gian khó với một người phụ nữ . Nghèo khó và bị gia đình phản đối, thế nhưng họ vẫn luôn bên cạnh nhau, cùng nhau xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Sự nỗ lực, sự yêu thương và biết vươn lên trong cuộc sống của họ khiến người đọc phải cảm phục.


Người đọc nhận xét rằng nhân vật chính là chàng trai đi xe ôm đã có môt chuyến đi kỳ lạ – kỳ lạ bởi từ khách, anh đã trở thành người đèo, từ 1 chuyến xe vội vã trở thành 1 chuyến xe chậm rãi để 2 người cùng lắng nghe, sẽ chia.


Câu chuyện cảm động ấy được kể lại như thế này:


“9 giờ tối, Xa Cảng Miền Tây.


Xách túi đồ dợm bước ra taxi, nhận một cái níu tay, tui quay lại, chú xe ôm đứng cong người nài nỉ “Đường giờ này mát mẻ lắm, con đi giúp chú cuốc xe đi. Ai thấy chú tật nguyền vầy cũng ngại đi nên chú chạy ế lắm. Con yên tâm đi, chú chạy được, chạy cẩn thận lắm”.


- Dạ được rồi, con đi. 


Và cái đoạn đường hơn chục cây số từ đó về Tao Đàn, tui đã được nghe một chuyện đời, một chuyện tình đẹp tái lòng. 


Chú năm mươi tám, ở quận 7, mỗi chiều năm giờ ra bến, chạy đến năm giờ sáng hôm sau. Ráo cũng như mưa, chục năm nay không dám nghỉ ngày nào. Mỗi đêm thường kiếm được trăm mấy hai trăm, mỗi tháng đóng tiền bến hết chín trăm. 


Cô thì đi nấu cơm cho công an phường, lương có triệu mốt nhưng được cái họ hay bỏ bữa, cô mang thức ăn về, nhà khỏi đi chợ. 


Cô đòi đi kiếm chỗ làm thêm, chú không cho. Chú biểu để mình chú cực là được rồi. Kể tới đây, chú cười hịch hạc: Đàn ông mình, cỡ nào cũng phải sống mà lo cho gia đình được, há con? 


Tui bắt đầu thấy ngưỡng mộ chú rồi đây, sau cái câu này. 


Bạn bè đang đợi, tui thì trễ hẹn nhưng bị cuốn vào câu chuyện tươi sáng của chú nên nghĩ mình cũng chẳng cần phải nhanh hơn. Tới đâu đó Thuận Kiều, thấy vai chú run run, tui hỏi thăm, chú biểu cái chân tật của chú, hễ trời lạnh lại nhức. 


- Thôi chú dừng xe lại đi, con chở cho.


- Đâu có được, ai làm vậy được con? Chú không sao , ráng chạy chút nữa, về bóp dầu. 


- Chú sợ con cướp xe hả? Xe chú cà tàng lắm rồi nha. Với lại con sẽ đưa túi xách con cho chú đeo. Chú dừng lại đi. 


Tui cũng chạy chậm, như chú. Thanh thản lắm, như đang chở ba mình đi dạo vậy.


Ngồi sau lưng tui, chắc ấm được chút đỉnh nên chú trải lòng hơn. 


Chú khoe hồi trẻ cô đẹp lắm, con gái Cai Lậy mà. Cô lên Sài gòn ở mướn cho nhà chủ mà chú làm bảo vệ. Ba má cô đâu có chịu chú bởi họ chê thằng này mồ côi mồ cút, nghèo mà còn què quặt nữa.


Họ sợ cô khổ khi về với chú. Nhưng cô hổng sợ, cô bỏ nhà theo chú. Ba má cô từ con gái. Ngày ba cô nhắm mắt, ông còn chưa tha cho cô mà. Chú phải đưa cô về, nửa đêm quỳ ngoài hàng rào lạy vọng vào. Rồi đi. 


- Chú biết cô thương chú lắm nên chú muốn cô được sung sướng. Mà muốn vậy thôi chứ tới giờ cô cũng chưa được sướng ngày nào. 


_Sướng chứ chú. Làm lụng thì ai cũng phải làm thôi, chỉ cần có người chồng thương mình như chú, con nghĩ cô sướng trong dạ lắm đó chớ. 


- Thiệt hôn con?


- Hổng tin, bữa nào chú về hỏi cô đi.


- Ừ. Mà tết nhứt tới bên nách rồi con há. Chắc chú phải ráng cày thêm chút đỉnh, vài bữa mua cho cô cái áo kiểu đẹp đẹp mặc Tết với người ta…


Tui nghe chừng trong lam lũ một trời yêu thương. Cái yêu thương không phải đôi vợ chồng đủ đầy nào cũng có được. 


Rồi chú khoe hai thằng con, thằng lớn hai mươi, thằng nhỏ mười ba, thằng nào cũng ngoan. 


- Em lớn đang còn đi học hay đi làm rồi chú?


- Nó học giỏi lắm con, học năm ba Đại học Sư Phạm. Mà thằng đó đẹp trai à nha, nó giống cô. Nó có hiếu lắm, hổng bao giờ dám xài tiền. 


- Nói vậy thôi chứ con nghĩ hồi trẻ chú cũng đẹp trai mà. Nghe em nó được vậy, con cũng mừng cho cô chú. 


- Ừ…thì…


Sao tui nghe câu trả lời như vướng đâu đó trong cổ họng. 


Câu chuyện còn đang dang dở, hai chú cháu đã tới nơi. Xuống xe, chú biểu bớt hai chục ngàn, cho cái công tui chở chú. 


- Chú bớt phân nửa luôn đi. Hehe


- Sao cũng được mà con.


Trả tiền xe xong, tui dắm dúi một ít vô tay chú, dặn dò:


- Chú về mua cho cô cái áo đi, áo màu tím nghen chú. Con tin cô sẽ thích. Mà cũng phải mua thêm cho chú một cái nữa. Cô mặc áo đẹp mà áo chú cũ quá, hổng xứng đâu nha. À quên, hai thằng nhỏ, mỗi thằng một cái nữa nhe. 


Chú cúi sát nhìn thứ tui vừa đưa, tay run run. 


Chào nhau, chú lại níu tui. Tui ghẹo:


- Tính cám ơn con nữa hay gì đây? Thôi khỏi, mai mốt có gặp nhau, chú chở rẻ cho con là được rồi. 


- Hổng có, hồi nãy chú hổng dám kể hết. Thằng con lớn của chú đó, là chú…nhớ nó quá nên chú tưởng tượng vậy thôi chứ sau khi thi đậu đại học, nó bị tai nạn…mất rồi con ơi.


Tới giờ mà chú còn chưa tin là nó hổng còn… Đêm nào cha con chú cũng nói chuyện… Nhưng con yên tâm, chú cũng sẽ lấy tiền này mà mua cái áo mới, để lên bàn thờ cho nó. 


HẢI HỒNG

Từ FB thầy Lê Văn Thông

Liệu một cuộc hôn nhân tồn tại sau nhiều năm có giữ được chữ “tình”?


Giống như những câu chuyện cổ tích mà chúng ta từng xem thường kết thúc khi hoàng tử và công chúa đến được với nhau. Những phần cuộc sống hôn nhân sau đó có lẽ không còn là cổ tích nữa, đó là khi chúng ta quay về với hai chữ “thực tế” với nhiều bất ngờ khó đoán.

tình yêu là gì sau hôn nhân

Khi còn độc thân, bạn có lẽ từng bị hỏi khi nào kết hôn. Khi có gia đình, bạn sẽ được hỏi thăm khi nào định có con. Sau khi sinh em bé, sẽ có ai đó hỏi khi nào bạn sẵn sàng cho đứa tiếp theo. Hôn nhân cứ thế vội vàng, chạm đến ranh giới của nhiều người mà đôi khi bạn nghĩ mình đã chuẩn bị đủ vẫn sẽ cảm thấy ngỡ ngàng. Kèm theo đó là những hoang mang về sự biến đổi của tình yêu, điều thiêng liêng nhất đã đưa hai người lẻ bóng đơn chiếc cùng đến có nơi có tên gọi là nhà để tìm về. Không cần biết bạn đã sẵn sàng thế nào trước khi kết hôn, cuộc sống sau hôn nhân vẫn sẽ mang đến nhiều bất ngờ mà bạn không thể chuẩn bị.Ngay sau khi lời thề nguyện trong đám cưới được trao đi, bạn đã bước lên chuyến xe đi về hướng một con đường sống hoàn toán khác, vội vã hơn, nhiều ràng buộc và trách nhiệm hơn. Ở đó, những rắc rối lần lượt xuất hiện và tình yêu được lãng mạn hóa từ những ngày yêu nhau dần biến mất. Hôn nhân mang hai người đến gần nhau hơn, nhưng cũng bắt đầu bộc lộ những khiếm khuyết của nhau khiến cho mọi cái nhìn không còn được đẹp đẽ như ngày đầu.

Đây sẽ là lúc bạn dừng lại và tự hỏi, liệu tình yêu sẽ là gì trong hôn nhân? Liệu một cuộc hôn nhân tồn tại sau nhiều năm có giữ nhiệt được chữ “tình” bên cạnh chữ “nghĩa” trong mối dây tơ hồng vợ chồng?

tình yêu và kết hôn

Mặc dù những điều khó có được luôn là những điều đáng trân quý, nhưng quy tắc này có vẻ không hữu dụng trong hôn nhân. Bản chất của sự gắn bó lâu dài của hôn nhân khiến hai người dần quên đi những gì khó khăn họ đã phải vượt qua để gìn giữ tình yêu và rồi cảm thấy lung lay khi những biến cố tìm đến. Và biến cố sớm nhất với nhiều cặp đôi là đến từ gia đình chồng hay vợ của mình. Khi còn yêu hay mới kết hôn, bạn có thể rất hòa thuận với gia đình của người bạn đời, nhưng khi gắn bó với họ nhiều hơn, mỗi người phải thực hiện nghĩa vụ và trách nhiệm không chỉ với gia đình nhỏ của mình mà còn là với cả gia đình lớn của thông gia. Chỉ cần một chút va chạm dù nhỏ cũng có thể gây hiểu lầm đôi bên và ảnh hưởng đến mối quan hệ tình cảm của hai vợ chồng. Vì vậy, vai trò trung gian của mỗi người trở nên rất quan trọng trong việc kết nối giữa gia đình mình với người chồng hay người vợ.

Đặc biệt, đối với phái đẹp, dù là một người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi hay làm mẹ tốt đến đâu cũng có thể trở thành người bị bỏ rơi trong cuộc hôn nhân nếu người chồng không biết cách giữ hòa khí giữa gia đình anh ta và vợ. Đứng về phía ai: gia đình cha mẹ hay người vợ của mình sẽ là tình huống mà không ai mong đợi. Người phụ nữ đừng bao giờ đặt người đàn ông của mình vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan như thế, và người đàn ông cũng đừng bao giờ để vợ và gia đình phải đứng về hai chiến tuyến đối nghịch nhau. Không chỉ đặt bản thân vào tình cảnh của người kia mà những người chồng hay người vợ khéo léo còn biết đặt bản thân mình vào vị trí của những người thân trong gia đình chồng hay vợ của mình. Để duy trì tình yêu trong hôn nhân, sự dung hòa chính là chiếc chìa khóa vạn năng. Sau những cuộc cãi vã vì con cái, cãi vã về kinh tế, cãi vã vì người thân,… thì tình yêu dần biến thành tình cảm gia đình. Tình yêu trong hôn nhân sẽ không biến mất, nó chỉ thay đổi từ dạng này sang dạng khác nếu hai bạn luôn suy nghĩ rộng lượng và đồng cảm với chồng/vợ của mình, cũng như với những người có thể tác động tới suy nghĩ hay hành động của họ.

tình yêu và kết hôn

Vợ chồng khác với người yêu và bạn bè, bạn và nửa kia của mình hẳn không cần phải quá giữ khoảng cách và phép lịch sự để gìn giữ… hình tượng cá nhân. Có một phân cảnh trong bộ phim This is 40, khi nhân vật của Paul Rudd yêu cầu vợ của anh ta kiểm tra giúp phần mông. Nó có thể là một phân cảnh thô thiển, nhưng đối với cặp đôi đã kết hôn sau một thời gian dài, chuyện này chỉ rất bình thường trong cuộc sống thực tế mà thôi. Đừng ngại khi nhờ người thương lấy phần rau thừa nơi kẽ răng, nhắc bạn đời cắt giùm móng tay hoặc làm sạch vùng mũi, hay nói một điều gì đó trong sinh hoạt chung, miễn là khéo léo và tế nhị. Thật tuyệt vời khi luôn có ai đó ở bên và cho bạn biết những điều bạn không nhìn thấy nhưng không đánh giá hay khiến bạn xấu hổ. 

Tình yêu trong hôn nhân tồn tại trong sự tươi mới của khoảnh khắc, chứ không phải là một tiêu chuẩn lâu dài. Yêu, là khi nhìn thấu tất cả những điều chưa hoàn hảo của nhau mà vẫn chấp nhận. Vì vậy, hãy tìm kiếm những điều nhỏ nhặt và lãng mạn hóa nó bằng tất cả sự tôn trọng và tình yêu, bởi trong cuộc sống hôn nhân ngày qua ngày, những điều nhỏ nhặt sẽ hiện dần như thói quen cắn móng tay, dễ làm rơi vỡ đồ đạc thay vì hình ảnh xinh đẹp thu hút khiến bạn phải lòng nửa kia buổi ban đầu.

tình yêu và kết hôn

Nắm tay nhau cùng già đi là mong ước tốt đẹp nhất của tất cả những ai bước vào hôn nhân. Khi tóc đã bạc, em vẫn là em, anh vẫn là anh, ta vẫn ở bên nhau. Hôn nhân suy cho cùng, chính là một sự đồng hành. Và tình cảm chính là nền tảng vững chắc nhất khi cả hai biết cách trân trọng lẫn nhau và quản lý mối quan hệ một cách gắn kết. Có câu ngạn ngữ cũ rằng, bạn không thể thay đổi ai đó bằng cách kết hôn với họ, điều này vẫn luôn đúng. Bạn không nên rơi vào tình trạng điều khiển hành động của ai đó và có lẽ bạn cũng không muốn ai thay đổi mình. Tuy nhiên, sự thật là có lẽ cả hai bạn vẫn sẽ phải thay đổi hoặc thích nghi như một sự lựa chọn để duy trì năng lượng tình yêu.

Tình yêu trong hôn nhân suy tàn vì một số suy nghĩ rằng, anh không còn là anh và tôi cũng không còn là tôi ngày ban sơ. Người ta vẫn thường thắc mắc, người ta yêu lúc trước đi đâu mất rồi. Nhưng thật ra, liệu đã bao giờ bạn từng hỏi bạn có thể chấp nhận khuyết điểm lớn nhất của người đó, hoặc phiên bản tệ nhất của đối phương. Hôn nhân có thể bộc lộ rõ ​​nhất sự mong manh và bất lực của một người, bạn không thể che giấu khuyết điểm của mình thì sẽ bị đối phương soi mói. Điểm mạnh và điểm yếu của một người sẽ trở nên rõ nét hơn sau thời gian chung sống, nếu nửa kia của bạn có những khuyết điểm mà bạn không thể chấp nhận như hay cáu kỉnh, thích uốn nắn, bạn sẽ khó vững vàng vượt qua những thời điểm khó khăn. 

Mỗi cặp đôi nên trải qua ít nhất một thời gian thực sự khó khăn cùng nhau trước khi kết hôn, chỉ để xem đối phương xử lý những việc lộn xộn của mình như thế nào. Và hãy không ngừng giao tiếp, đón nhận và thể hiện tình yêu đúng mực để mối quan hệ hôn nhân mà cả hai mong chờ sẽ luôn có thể thích ứng và ngày càng bền chặt hơn ngay cả khi cuộc sống ném vào những thăng trầm. 

Lối sống của hầu hết các cặp vợ chồng có lẽ rất giống nhau, đi làm về, lướt điện thoại, gọi món hoặc tự nấu ăn rồi giải quyết công việc riêng, ngày này qua ngày khác nằm trên một chiếc giường nhưng lại mơ về những giấc mơ khác nhau. Bạn có thể nghĩ rằng sau khi ổn định cuộc sống, bạn có thể thư giãn và sống hạnh phúc mãi mãi, nhưng không hề. Mặt khác, bây giờ bạn phải đặt cuộc hôn nhân lên trên mọi thứ khác, và thậm chí có thể quên mất bạn đã như thế nào khi còn độc thân và “tự do”. Nó không phải là một điều xấu, chỉ là bạn phải chịu trách nhiệm nhiều hơn, và chịu trách nhiệm không chỉ với bản thân mình. Chỉ “yêu” thôi thì không đủ để hôn nhân thành công. Chúng ta phải luôn giữ được cảm giác bí ẩn, phấn khích và tươi mới trong hôn nhân. Đối với hầu hết mọi người, hôn nhân chiếm hơn một nửa cuộc đời của họ. Có thể nói hôn nhân là một trường học. Nó dạy chúng ta trách nhiệm, nó dạy chúng ta lòng khoan dung, nó dạy chúng ta hiểu biết. Và tiết học sau cùng mà nó dạy ta, là biết yêu thương ai đó và thương lấy cả chính mình.

Hôn nhân có thể được ví von như một điệu nhảy, và cả hai bạn phải theo kịp nhau. Và nó có thể là một điệu nhảy đẹp nếu hai bạn không ngừng cố gắng và phấn đấu để hoàn thiện. Con người lúc nào cũng sẽ phải tồn tại trong một mối quan hệ nào đó, và hôn nhân là mối quan hệ an toàn và vĩnh cửu nhất khẳng định tình yêu mà bạn luôn khao khát. Mặc dù, tình yêu không phải là tất cả, nhưng một cuộc hôn nhân có tình yêu sẽ khiến cả hai luôn thoải mái và muốn cùng nhau bước tiếp trong cuộc sống tương lai.

***

Dù có rất nhiều người trên thế giới này, nhưng ông trời chỉ sắp đặt cho ta gặp một người, và họ sẽ là người đi về cùng ta trong ngày mưa lẫn ngày nắng. Dù bạn đang ở giai đoạn nào trong hôn nhân, hãy nhớ đáp ứng nhu cầu tình cảm của đối phương, đây là sợi dây cơ bản nhất của mối quan hệ. Nếu không có điều này, cuộc hôn nhân sẽ trở thành một cái vỏ rỗng, và ai sống trong cái vỏ này sẽ cảm thấy lạnh lẽo và tổn thương. Tình yêu của bạn có thể là nụ hôn duy nhất, sự chờ đợi mãi mãi, là bất cứ điều gì, miễn là hãy cảm nhận bằng trái tim, thì tình yêu tự khắc vẫn còn đó.

Text: H.D | Thiết kế: Quốc Huy | Ảnh: Louis Nguyen, Unplash