“One day, you’ll just be a memory to some people. Do your best to be a good one.”
Tôi tin cuộc đời này rất đẹp. Tôi cũng tin cuộc đời đầy những mảnh vỡ... Tôi chỉ muốn, mỗi buổi sáng có thể ngồi đối diện cùng một người, uống trà. Ko cần nói chuyện, ko cần âm thanh ồn ả, chỉ cần ánh mắt, bàn tay ấm áp trong nhau là đủ. Là đủ bình an...
Saturday, November 2, 2013
Đôi lúc...
Đôi lúc, có mong ước hội ngộ, tưởng tượng được ngồi với nhau một lúc thôi, thì sẽ không còn thấy trống trải và nhớ, nghĩ về 1 người. Nhưng khi gặp nhau, mới biết cái cảm giác khát khao vẫn luôn đau đáu trong lòng.
Khi chia tay, điều còn lại là một khoảng trống văng, một khối băng không chịu tan nơi 1 góc của trái tim, trong đôi bàn tay và cả trên môi... Cứ thế, yên lặng mà yên lặng quay bước và yên lặng trở về nơi mình vừa ra đi. Lên mạng, viết một câu nhỏ nhoi gửi vào cyberspace:
“Hôm nay buồn quá! Thấy nhớ quá!...”
rồi cảm thấy nói câu đó không với ai cả dễ hơn nói với một người mình yêu thương. Với những người mình yêu thương, tôi chỉ có sự yên lặng, và sống hết mình cho họ...
Friday, November 1, 2013
Đưa tay đây, anh chỉ cho em...
(quanphan's blog)
Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?
Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?
Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!
Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.
Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?
Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?
Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?
Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!
Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…
Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…
Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…
Labels:
Ngã,
Thơ thẩn lang thang
duy chỉ có...
"Trên đời này, duy chỉ có sự chân thành là không thể đùa giỡn được."
Ripley
---
ừ, chỉ có sự chân thành! Ngoài ra, những thứ khác, đều có thể tùy người tùy việc, cân nhắc nặng nhẹ để cứng/mềm, buông/giữ...
Nhất định phải đánh!
"Luôn nung nấu một ý định hễ mai này có ai nói thương mình (mà mình cảm nhận được điều đó), thì vừa cầm tay rưng rưng nhìn nhau quyến luyến xong, ngay sau đó sẽ nhào vô đánh đấm túi bụi cho hả hê rồi dằn mặt hỏi: “Trốn ở đâu kỹ quá, làm tui kiếm mắc mệt suốt mấy chục năm qua? Đánh cho chừa!”."
Anh Khang
------
haha, được đó nhỉ?!...(nhất định phải ...đánh, vì đã chờ quá lâu mà!)
Labels:
Ngã,
Tưng tửng đôi lúc...
Subscribe to:
Posts (Atom)



