Friday, August 2, 2024

Tôi từng nói, tôi thích những cái nắm tay hơn, luôn là như vậy.

 Số mệnh.



Nếu không thuộc về những đám mây; không thuộc về mảng trần lặng thinh, lớp ngói rêu xanh chỉ biết vọng lại thanh âm mơ hồ, khi những giọt mưa thay nhau gõ từng nhịp rơi vào ký ức; thì tôi nghĩ chỉ có thể đó là lòng bàn tay.

Ngày còn nhỏ, tôi thường nghĩ những đường chỉ chằn chịt trong lòng bàn tay là đường kỷ niệm; nỗi nhớ nhung khai hoang nên những con đường, nhân loại đã men theo dấu mòn đi qua và để lại những đường châu sa mỏng manh đứt gãy. Những giấc mơ chập chờn, những nhớ thương từng lướt ngang như cơn gió mộng mị phủ bạc màu tuổi trẻ, nó là như vậy, mỏng manh và đứt gãy, như vô số nhân duyên ngắn ngủi miên man rải dọc suốt một đời người.

Cơn mưa trái mùa, những cơn mưa trái mùa buông giấc mơ xa xôi trên bầu trời hanh hao đầu Hạ. Mùa Hạ năm nào đó, chúng tôi đã xẻ chia cho nhau những câu chuyện, những đớn đau... rất thật.

Chúng ta, những kẻ đã có đủ cho một cuộc hành trình, nhưng vẫn muốn đi buôn nỗi buồn của thiên hạ.

Tôi rong ruổi mãi, thế giới ngoài kia, lòng người bất tận, nhưng cũng chỉ nằm vỏn vẹn trong lòng bàn tay; đôi mắt tôi đã nói như vậy. Những vết sẹo đã được khắc lên, như con dấu để giúp chúng tôi nhận diện nhau giữa hàng vạn người qua lại, những nỗi nhớ chưa từng bật nên lời, những cái tên tôi đã giấu, những sâu thẳm mà ngay cả bản thân không thể chạm tới, hoá ra cũng chỉ nằm vỏn vẹn trong lòng bàn tay; đôi mắt tôi đã nói như vậy.

Vẫn luôn như vậy, mở lòng bàn tay và nhìn thật lâu, đến khi đôi mắt chúng ta không còn đảo về phương nào nữa. Những ngày mưa trái mùa, giấc mơ được gửi dưới tấm màn vắt ngang ô cửa sổ.

Có lẽ chúng ta, trước khi bắt đầu vay mượn hơi thở kiếp này, đã tham lam nhặt nhạnh quá nhiều xót xa trên đường, men sóng nhân sinh ngập kín trong lòng; nên, có đi đâu cũng chẳng vứt được hành trang mà mình trót vận. Con sóng cuộn rẽ khắp các đường châu sa mỏng manh đó, chỉ dừng lại khi dấu sinh mệnh điểm nét tận cùng.

.

.

.

Tôi từng nói, tôi thích những cái nắm tay hơn, luôn là như vậy. Có lẽ là vậy, cái nắm tay giữ trái tim ai đó ở lại, mang hơi ấm nồng nàn, và cả số phận người ta... đến gần nhau hơn.

(Phong)

Duyên phận giữa người với người


Duyên phận giữa người với người thật sự rất sâu, có thể gắn bó đến ngàn năm, mặc cho phong trần lên xuống, ôm mãi một mối tình không đổi.
Duyên phận giữa người với người cũng rất cạn, chẳng qua là một khoảnh khắc gặp gỡ, xoay người liền vĩnh viễn...

Duyên phận giữa người với người thật sự rất sâu, có thể gắn bó đến ngàn năm, mặc cho phong trần lên xuống, ôm mãi một mối tình không đổi.
Duyên phận giữa người với người cũng rất cạn, chẳng qua là một khoảnh khắc gặp gỡ, xoay người liền vĩnh viễn thành người lạ…
Phật nói, duyên sâu sẽ hợp, duyên cạn sẽ tan, vạn pháp tùy duyên, không cầu sẽ không khổ. Vì thế, phải chăng là nên lấy tư thái an tĩnh, mỉm cười nhìn chuyện người chuyện đời chuyển biến, nhìn lá rụng rời cành hôm nay thành mầm non nảy xanh biếc trên đầu cành ngày mai?
[Phong Kiều, tiếng sóng đó có còn như xưa? - Bạch Lạc Mai - Lily chỉnh]

 BUỔI SÁNG NGHĨ GÌ?



Bên ly trà nóng bốc khói, nghe nhạc ,nghe mưa rơi ào ào rồi nhẹ dần tí tách. Tay cầm smart phone  bấm quẹt rồi đọc , rồi cười. Uống một ngụm café lại tiếp tục đọc. Đúng là thế giới thu nhỏ trong lòng bàn tay. Thời sự trong nước ,ngoài nước ,vàng lên, nước lên.Chuyện vui, buồn , người cười kẻ khóc. Nhìn hình người giàu, nhà cao cửa rộng, biệt phủ, cung điện. Thấy người già nua, bịnh hoạn trong túp lều tranh rách nát. Cảnh đẹp như thiên đường ở nước ngoài,  cảnh nhà xe trôi theo dòng nước lũ, như món đồ chơi nhỏ bé trên dòng nước mạnh bạo, phăng phăng cuốn hết theo dòng chảy ở tận bên tàu. Thấy gần nhất là thành Hồ nước ngập tới lưng . Tóm lại thấy hết, nghe hết.

  Còn tui là một lão bà vô công rỗi nghề hay cười mà cũng hay mơ. Nhớ có câu đố cái gì đi với vận tốc nhanh nhất ? Câu trả lời là ánh sáng nhưng cuối cùng đúng nhất là ý nghĩ trong đầu của mỗi người.Thú vị thật.Hóa ra ai cũng có thể đi nhanh hơn ánh sáng. Như tui bây giờ nghĩ sẽ đến Mỹ , đến Úc gặp người tui mến, tui yêu. A ha ! Gặp rồi nhưng tiếc họ chẳng nhận ra tui mà tui cũng nhìn họ với ánh mắt xa lạ. Đâu rồi chàng bạch mã hoàng tử, chỉ là cụ già lưng còng , tóc bạc.Thất vọng quay về VN mơ tiếp. Ngày xưa không dám mơ  " Anh sẽ vì em làm thơ tình ái. Anh sẽ gom mây kết thành lâu đài " Quá ảo tưởng chỉ có trong thơ ca .Chỉ mong có nhan sắc kha khá, có duyên chút chút lọt vào mắt xanh của anh chàng cũng tương xứng, mà mình cũng yêu yêu, mên mến. Rồi một căn nhà cấp 4 sạch sẽ, khang trang cùng 2 con trai gái. Một gia đình hạnh phúc bình thường, con cái ngoan ngoãn ,học hành tương đối. Có tiền dành dụm đi du lịch trong nước như Đà Lạt, Nha Trang .Thế là mãn nguyện. Nhưng than ôi! "Đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ" . Cũng là lời nhạc than thân, trách phận vì vỡ giấc mộng vàng.Thật ra nếu nằm mơ thấy chết chóc , đau khổ,  có khi khóc nức nở nước mắt ướt cả gối nằm mà giật mình tỉnh giấc thì mừng vui,  sung sướng như trút gánh nặng, nhẹ cả người và thầm nghĩ " Cũng may chỉ là giấc mơ ". Vì vậy , suy cứ suy, nghĩ cứ nghĩ. Mơ mộng khi ta chưa đạt được mơ ước thì cứ tiếp tục. Vì mơ không tốn tiền cũng không phiền hà ai.

  Tui thích viết ngăn ngắn vui vui cho các bạn quý mến đọc và cười. Tui được tập thể dục não không bị bệnh Alzheimer, lấp đầy thời gian rảnh rỗi,  quan trong là...kê tai nói nhỏ với bạn  " " Mơ mộng theo ý mình". Muốn nhân vật thế nào thì tự mình cho thế ấy.Có thể là tưởng tượng, có thể là một chút thật thật , nhiều chút ảo ảo theo mơ ước của mình.  Nhưng khó là phải thổi hồn vào nhân vật cho giông giống ai đó .Sợ nhất đọc xong bạn nghĩ " lạt như nước ốc,  không mặn mà,  duyên dùng gì hết " Nếu có như vậy xin còm cho tui biết đặng hết mơ mộng, hết bấm quẹt. Đó còn gọi là hết thời nhưng biết người, biết ta thì nên dừng lại.

   Giống như quan thượng thượng phải biết " Treo ấn từ quan " khi biết mình bất tài, vô dụng  thì tự nguyện từ chức. Nhưng ghế cao , bỗng lộc tràn trề thì có ai muốn trở thành lão già thanh nhàn như cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm :

   " Một mai, một cuốc , một cần câu.

Thơ thẩn dầu ai vui thú nào.

 Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ .

 Người khôn, người đến chốn lao xao .

Thu ăn măng trúc, đông ăn giá.

Xuân tắm hồ sen , hạ tắm ao.

Rượu đến gốc cây ta sẻ nhấp.

Nhìn xem phú quý, tựa chiêm bao ".

(mượn chữ Vô Vi)

MƯỜI ĐIỀU TRỌNG YẾU GỌI LÀ TU




1. Hiếu Dưỡng Cha Mẹ


Đức Phật dạy chúng ta lấy hiếu làm gốc. Hiếu dưỡng cha mẹ là pháp môn căn bản rất lớn của đạo Phật, cũng là điều kiện quan trọng cơ bản làm người. Chúng ta nghĩ thử ngay cả loài chim muông còn biết báo ân nuôi mớm. Nếu như chúng ta không hiếu dưỡng cha mẹ thì chẳng phải không bằng loài cầm thú hay sao? 


Cha mẹ là ruộng phước lớn nhất đời này của chúng ta. Công đức hiếu dưỡng cha mẹ và công đức cúng dường Đức Phật như nhau, không hiếu dưỡng cha mẹ thì bị coi là sai lầm lớn nhất của đời người. Người bất hiếu một chút tư cách cũng không có nói gì đến học Phật.


Ngoài ra, chúng ta còn khuyên cha mẹ có Tín, Nguyện, niệm Phật, cầu sinh về Tây phương mãi mãi thoát khỏi nỗi khổ sinh tử luân hồi, mới là hiếu đạo cứu cánh viên mãn.


2. Làm Tròn Bổn Phận


Làm người ở thế gian, ai cũng có bổn phận và trách nhiệm của mình. Người học Phật trên cương vị công việc của mình phải nỗ lực tinh tấn làm gương mẫu cho gia đình, xã hội và quốc gia. Hiếu thuận với cha mẹ, giáo dục con cái, yêu thương gia đình, làm lợi ích cho xã hội, báo đáp tổ quốc mới đúng là người học Phật. Tự mình trốn tránh trách nhiệm, không làm tròn bổn phận, học Phật mà nói khoác lác đều là dối mình lừa người thì không thể thành tựu được.


3. Tin Sâu Nhân Quả


Cốt lõi của toàn bộ Phật pháp, chính là hai chữ “nhân quả”. Chúng ta trồng nhân thiện được quả thiện, trồng nhân ác nhất định chịu quả ác, báo ứng nhân quả không sai tí nào, không phải là không có báo ứng mà chỉ vì thời gian chưa đến. Người học Phật phải tin sâu nhân quả, lấy giới làm thầy, mỗi ngày tự kiểm điểm, luôn luôn sửa đổi. Ngoài ra, người niệm Phật tin sâu trồng nhân thiện niệm Phật, chắc chắn được quả thiện thành Phật. Đây là nhân quả rất thâm diệu.


4. Không Sát Sinh, Ăn Chay


Người học Phật không làm các việc ác, nỗ lực đoạn trừ tất cả hành vi tội ác. Trong tất cả tội ác, tội ác nặng nhất là sát sinh, ăn thịt. Bởi vì, mạng của chúng sinh rất quý báu, không nên vì thân mạng mình mà giết, ăn thịt nó thì nó vô cùng căm hận, kết oán thù sâu nặng, đời sau nó sẽ giết lại chúng ta báo thù đòi nợ, máu trả nợ máu, quả ác rất là thảm khốc. Vì thế, chúng ta không làm các việc ác, không sát sinh, ăn chay là việc cần gấp.


5. Phóng Sinh Cứu Mạng


Người học Phật phải làm các điều thiện, bất cứ việc thiện nào, chỉ cần có cơ hội thì ra sức làm. Trong tất cả việc thiện, phóng sinh là đứng đầu. Bởi vì, phóng sinh là hành vi cứu mạng cấp bách, công đức rất lớn, chẳng phải việc thiện nhỏ có thể so sánh được. Thân mạng chúng sinh rất quý, chúng ta thả nó, cứu nó thì nó vô cùng cảm kích, kết thiện duyên tốt với nó thì đời sau chúng ta được quả báo thiện, phước đức không thể nghĩ bàn. Cho nên, trong các điều thiện lấy phóng sinh cứu mạng làm đầu.


6. Chí Tâm Thành Kính


Chí tâm thành kính là nền tảng thành tựu bất cứ sự nghiệp nào trong thiên hạ. Đại sư Ấn Quang chỉ dạy chúng ta phải dốc hết tâm lực, lấy hai chữ thành kính làm điểm quan trọng. Chúng ta có một phần thành kính thì có một phần công đức, có mười phần thành kính thì có mười phần công đức. Đây là bí quyết tuyệt vời học Phật thành công, mọi người tuyệt đối phải ghi nhớ kỹ trong lòng.


7. Phát Tâm Bồ Đề


Công đức nhiều hay ít của người học Phật theo tỉ lệ thuận với tâm lượng của mình, tâm lượng rộng lớn thì công đức được nhiều. Vì thế, người học Phật phải có tâm lượng rộng lớn, làm bất kỳ việc gì tuyệt đối không nên vì tự tư tự lợi, nhất định phải phát xuất từ tâm chân thành, chân thật vì lợi ích cho tất cả chúng sinh. Chúng ta trên cầu Phật đạo, phát tâm thành Phật; sau đó, có năng lực độ khắp chúng sinh. Chúng ta dưới thì hóa độ chúng sinh bằng cách phát tâm hễ gặp cơ duyên thì nhất định phải đem điều tinh yếu của Phật pháp truyền bá cho đại chúng. Ngoài ra, tâm phải chí thành niệm Phật cầu sinh về thế giới Tây phương Cực Lạc; đó là chân chính phát tâm Bồ đề.


8. Lạy Phật Sám Hối


Chúng ta từ vô thủy kiếp đến nay tạo nhiều tội nghiệp, nếu có hình tướng thì khắp hư không cũng chẳng dung chứa hết; bởi vì, chúng ta là phàm phu xấu ác nghiệp chướng sâu nặng. Do đó, người học Phật phải phát tâm hổ thẹn và chí thành sám hối, siêng năng lạy Phật. Bởi vì lạy Phật một lạy chí thành thì tội diệt như số cát sông Hằng, lạy Phật sám hối là bày tỏ tâm chí thành cung kính của chúng ta. Phương pháp tốt nhất là hổ thẹn tự xét lỗi mình.


9. Tín, Nguyện Và Niệm Phật


Pháp môn Tịnh độ là nương tựa Phật lực cứu giúp. Tín là tin thế giới Tây phương Cực Lạc có Phật A Di Đà. Nguyện là mong muốn mình mau sinh về thế giới Cực Lạc kia, chán lìa thế giới Ta bà này. Hạnh là phải chí thành niệm, giữ một câu thánh hiệu Nam Mô A Di Đà Phật (hay A Di Đà Phật). Chỉ cần đầy đủ ba tư lương Tín, Nguyện, Hạnh thì sẽ nương theo đại thệ nguyện lực của Phật A Di Đà cứu giúp, ra khỏi sinh tử, vĩnh viễn đoạn trừ luân hồi. Đây là pháp môn vô cùng thâm diệu và tiện lợi nhất trong tất cả pháp môn mà Đức Phật đã dạy.


Nói theo lý, một câu A Di Đà Phật là nhờ Phật lực cứu vớt, chắc chắn bảo đảm vãng sanh về Tây phương. Nhưng vì sao ngày nay người niệm Phật nhiều mà người được vãng sanh lại ít? Đây là vấn đề rất quan trọng và nghiêm túc, ngày nay người niệm Phật nhưng không được vãng sanh quan trọng là do “thiếu Tín, Nguyện lại sợ chết, căn bản là không muốn vãng sanh”. Ngày nay, người niệm Phật chỉ cầu sống lâu, cầu mạnh khỏe bình an, cầu giàu sang, công việc thuận lợi, cầu tất cả lợi ích ở thế gian; nhưng không cầu vãng sanh về Tây phương.


Một chữ Chết thì có thể kiểm nghiệm người niệm Phật có đầy đủ Tín, Nguyện hay không? Hãy tự hỏi lòng mình, chúng ta có sợ chết không? Nếu như chết ngay lập tức thì Phật A Di Đà liền đón chúng ta vãng sanh về Tây phương, chúng ta có bằng lòng không? Một người niệm Phật thật sự là người chán lìa cõi Ta bà này, thích cầu về cõi Cực Lạc thì nhất định cho sự chết là như trở về. Bất cứ lúc nào, họ cũng mong sớm theo Phật A Di Đà về thế giới Tây phương Cực Lạc thì tuyệt đối không sợ chết, luôn mong muốn vãng sanh liền. Còn người niệm Phật giả tạo trong ngoài khác nhau, Tín, Nguyện không thật là người tham sống sợ chết, không muốn chết, không muốn vãng sanh, cầu sống lâu, có rất nhiều lý do ràng buộc. Chúng ta nên biết tâm người nào sợ chết, không muốn chết, không muốn cầu vãng sanh thì trái với tâm Phật A Di Đà, không đủ ba tư lương Tín, Nguyện, Hạnh thì làm sao họ thành tựu vãng sanh về Tây phương được?


Ngày nay, một nghìn người niệm Phật thì có chín trăm chín mươi chín người niệm Phật giả. Nếu người niệm Phật thật sự thì một chữ Chết thường ở trong tâm, tự mình luôn kiểm nghiệm, chỉ cần người niệm Phật không sợ chết, thích chết, bất cứ lúc nào cũng đón cái chết, luôn mong cầu sớm được vãng sanh về Cực Lạc; đây là người niệm Phật thật sự “chán lìa Ta bà, thích cầu Cực Lạc”. Như thế, một nghìn người niệm Phật, nghìn người vãng sanh; vạn người niệm Phật vạn người vãng sanh, không một người nào mà không sanh về Tây phương.


10. Nỗ Lực Thực Hành


Phật pháp quan trọng nhất là thực hành. Có bà cụ một chữ cũng không biết, hoàn toàn không hiểu kinh dạy, chỉ biết ăn chay, lạy Phật, chí thành niệm một câu Nam Mô A Di Đà Phật mà được vãng sanh. Bà học Phật thành tựu vãng sanh, hơn hẳn những nhà thông thái biện tài vô ngại, tinh thông tam tạng, quan trọng là có nỗ lực thực hành hay không. Người có tài năng, hiểu biết mà không thực hành, giống như điểm binh trên giấy, nói tên món ăn, đếm của báu cho người, đều là vô ích.


Nói tóm lại, chúng ta học Phật chỉ cầu chuyên nhất, sợ nhất là xen tạp; chỉ cần nắm chắc những điểm quan trọng rồi nỗ lực thực hành thì nhất định đạt được lợi ích chân thật của Phật pháp.


PHÁP SƯ TỊNH KHÔNG 


Xin hãy thường niệm A DI ĐÀ PHẬT🙏❤️🙏

Ng st❤️❤️❤️

DI CHÚC


Sưu tầm


Một lần tình cờ, tôi phát hiện một chiếc hộp sắt tây khóa kín để trên nóc tủ. Ba nói, nó đựng di chúc của ông nội. Trong đó viết rõ ông để lại cho tôi cái gì khi ông “về với đất”. Tôi chợt nghĩ, nếu mình cũng phải đi xa, xa thật xa, mình sẽ để lại gì cho những người mình thương yêu. Vậy là tôi quyết định mình cũng sẽ làm “di chúc”. Tôi cũng tìm một chiếc hộp có khóa. Trong đó, tôi cất tờ “di chúc” và tất cả… gia tài sản nghiệp của tôi.


Bản di chúc đầu tiên năm tôi 8 tuổi, rất ngắn vì gia tài của tôi chẳng có gì nhiều, và những người chung quanh tôi chỉ có thế. Tôi để lại cho ba tấm ảnh ba đang bế tôi trên tay cười toe toét, để lại cho mẹ tấm ảnh mẹ đang dỗ tôi ngay trước nhà thờ Đức Bà. Để lại cho hai đứa em trai của tôi những chiếc xe điện mới toanh mà tôi đã phải dọa dẫm để giành với chúng… Để lại cho ông nội cây gậy mà tôi nhặt được ở nhà kho, để lại cho đứa bạn thân nhất của tôi chiếc nón vải….



Rồi tôi lớn lên, dù có ra sao tôi vẫn về nhà vào mỗi đêm giao thừa, ngồi vào chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, nhìn ra bầu trời tối đen, mịn màng của đêm ba mươi và viết. Mỗi năm, tôi đến nhiều nơi hơn trong những chuyến du lịch với bạn bè, những chuyến công tác.. và những thứ tôi nhặt nhạnh về cũng nhiều hơn: một chiếc lược đồi mồi từ Hà Tiên, những nụ hoa ngọc lan khô cong vẫn thơm nồng nàn như khi chúng đánh thức tôi dậy trong một đêm rất trong bên cạnh sông Tiền, một chiếc vỏ ốc tầm thường dạt vào bãi cát ở Nha Trang. Một mảnh đất xấu xí văng ra khi tôi đến gần những người thợ đục đá Non Nước. Và mỗi lần nhặt lên, tôi đều nghĩ rằng tôi sẽ dành lại chúng cho một người nào đó mà tôi đã gặp trong đời. Chúng đánh dấu sự hiện hữu của tôi trên thế gian, đánh dấu những bước chân của tôi đã đặt lên mảnh đất này, miền đất nọ, và đánh dấu tình yêu thương mà tôi dành cho những con người đã đến rồi đi trong đời tôi. Mỗi năm, những đồ vật chẳng đáng giá gì cứ chất đầy chiếc hộp, cả một quả bàng khô, một con ve sầu chưa kịp lột xác còn giữ nguyên màu xanh óng… đến nỗi tôi phải thay một chiếc hộp lớn hơn.


Khi ông nội mất, ba tôi mở hộp ra và đọc cho mọi người nghe tờ di chúc, thứ duy nhất ông để lại là những khoảnh đất, chia đều cho tất cả mọi người, đất trồng cây ăn trái, đất trồng khoai sắn và đất trồng lúa.. Ông để lại cho tôi tủ sách và một rẻo đất rất nhỏ hình tam giác, nằm cạnh những mảnh ruộng mà ông đã làm lụng suốt đời trên đó. Một mảnh đất đủ để tôi trồng những cây cà chua và những luống rau muống, ông viết vậy, với tất cả tình thương. Trước đây, có lần ông bảo rằng, chỉ với một miếng đất nhỏ xíu như thế thôi, người ta cũng chẳng thể nào đói được…


Tôi đã đứng trước rẻo đất ấy và khóc rất nhiều. Những ngày tháng qua đi, đến một lúc nào đó rồi chợt nhận ra là cuộc sống thật ngắn ngủi và đầy bất trắc. Tôi cũng nhận ra là làm cho những người khác biết mình yêu thương họ ngay lúc này tốt hơn là ấp ủ tình yêu đó trong những đồ vật, để rồi, có thể, một ngày nào đó, những kỷ vật ấy sẽ làm cho họ hụt hẫng.. Tôi buồn bã khi nghĩ rằng đáng lý, tôi phải cho em tôi những chiếc xe điện khi điều đó còn làm cho chúng vui sướng, hơn là cất giữ hàng năm trời. Từ đó, tôi không viết di chúc nữa, tôi vẫn nhặt nhạnh những đồ vật xinh xinh mà tôi nhìn thấy, nhưng không cất đi mà tặng ngay ai đó mỗi khi có dịp.


Cho đến bây giờ tôi vẫn giữ chiếc hộp đã trống không của tôi, cũng như tờ di chúc dài hai trang của ông nội, vì tôi biết, có một thứ ông để lại cho tôi vẫn luôn đầy ắp trong những chiếc hộp ấy, đó là tình yêu thương tôi dành cho mỗi người tôi gặp, và cho cuộc sống này.


Bài cũ đăng lại