Friday, December 20, 2024

8 Quy Tắc Nuôi Dạy Con Của Người Nhật



Tất cả trẻ em đều là niềm vui của mọi người xung quanh, nhưng trẻ em Nhật Bản được biết đến là những đứa trẻ lịch sự, thân thiện và cư xử tốt nhất. Hãy tiếp tục đọc để xem bạn có thể học hỏi được gì về cách nuôi dạy con từ xứ sở mặt trời mọc!  

1. Kể chuyện là ưu tiên hàng đầu. 

Người Nhật đặc biệt chú trọng việc truyền lại truyền thống và lịch sử của đất nước mình cho con cái thông qua những câu chuyện cổ tích. Thậm chí, họ kể cả những câu chuyện có hình ảnh đáng sợ mà nhiều bậc cha mẹ ở các nước khác có thể cho là không phù hợp với trẻ em. Tuy nhiên, với các bậc cha mẹ Nhật Bản, việc để trẻ tiếp xúc với những điều này giúp chúng chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống thực.  

Ngoài ra, trẻ em Nhật được đưa đến các lễ hội truyền thống để học hỏi thêm về văn hóa. Bên cạnh những câu chuyện có phần đáng sợ, trẻ em Nhật cũng được tiếp cận với rất nhiều phim hoạt hình dễ thương và nội dung tích cực để cân bằng cảm xúc.

2. Sợi dây gắn kết giữa mẹ và con rất gần gũi. 

Trong văn hóa Nhật Bản, mối quan hệ mẹ con đóng vai trò rất quan trọng. Nhiều bà mẹ Nhật Bản áp dụng kiểu nuôi dạy gần gũi, nơi họ thường tắm chung, ngủ chung, và luôn có tiếp xúc vật lý với con. Họ tin rằng trẻ ban đầu chưa gắn bó với cha mẹ và cần xây dựng mối quan hệ phụ thuộc thông qua sự tiếp xúc này. Điều này giúp trẻ phát triển sự gắn kết bền chặt với mẹ mà không cần quá nhiều biểu hiện tình cảm công khai.

3. Quy tắc quan trọng hơn hình phạt. 

Người Nhật áp dụng nhiều quy tắc rõ ràng để hạn chế việc phải dùng hình phạt. Trẻ em Nhật Bản thường tham gia vào các hoạt động ngoại khóa như thể thao, nghệ thuật, hoặc câu lạc bộ, nơi chúng học được cách hợp tác và tuân thủ các quy định. Điều này giúp trẻ hiểu rõ những gì được mong đợi ở chúng, không chỉ ở nhà mà còn ở trường học và khi vui chơi.

4. Cộng đồng tham gia vào việc nuôi dạy trẻ. 

Tại Nhật Bản, mọi người lớn mà trẻ tiếp xúc đều đóng vai trò trong việc giáo dục chúng. Trẻ em dành nhiều thời gian với ông bà và các họ hàng khác, đồng thời được dạy phải tôn trọng người lớn tuổi, kể cả những người không quen biết. Điều này tạo ra một môi trường an toàn để trẻ em lớn lên và hình thành ý thức trách nhiệm, trở thành những người có ích cho xã hội khi trưởng thành.

5. Dinh dưỡng của trẻ được chú trọng. 

Bữa ăn của trẻ em Nhật luôn được cân bằng, với cơm, rau, súp và thịt nạc. Ngay cả bữa ăn ở trường cũng rất lành mạnh và đa dạng. Việc duy trì chế độ ăn uống khoa học này giúp trẻ luôn khỏe mạnh, tập trung tốt hơn và tránh được các vấn đề về cảm xúc hoặc hành vi.

6. Trẻ em phải nghĩ cho người khác. 

Từ khi còn nhỏ, trẻ em Nhật được dạy cách nghĩ đến cảm xúc của người khác trước khi hành động. Điều này giúp trẻ biết cách kiểm soát cảm xúc, tránh những hành vi hung hăng hoặc làm ồn ào nơi công cộng. Trẻ em được dạy phải cư xử lịch sự ở bất cứ đâu, từ trường học, nhà hàng đến bảo tàng.

7. Trẻ em rất độc lập. 

Ở Nhật Bản, trẻ em từ 7 tuổi đã có thể tự đi học. Hệ thống giao thông công cộng an toàn và tỷ lệ tội phạm thấp cho phép điều này xảy ra. Trẻ em Nhật cũng học cách tự phục vụ và rèn luyện kỷ luật tại trường, chẳng hạn như tham gia phục vụ bữa ăn trưa cho các bạn cùng lớp.

8. Cha mẹ kỷ luật con một cách riêng tư. 

Người Nhật tránh la mắng trẻ nơi công cộng để giữ thể diện cho gia đình và giúp trẻ tập trung vào bài học được dạy mà không bị xao nhãng bởi người khác. Họ cho rằng cha mẹ nên là tấm gương kiên nhẫn và bình tĩnh cho con cái.

Nếu bạn cảm thấy cách nuôi dạy con của mình chưa hiệu quả, có lẽ hãy thử những gợi ý từ cách nuôi dạy con của người Nhật. Nuôi dạy con với sự kỷ luật nghiêm khắc nhưng yêu thương, thiết lập mối quan hệ gắn bó mà không quá cảm xúc, và tận dụng sự giúp đỡ từ gia đình lớn có thể là bí quyết để tạo nên những đứa trẻ hạnh phúc và thành công.

(fr Bright side)

Và nếu họ vẫn chưa thể tỏa sáng, hãy ngồi cạnh họ trong yên lặng và chia sẻ ánh sáng của bạn.


 

Tôi đã được dạy một điều rất đúng:

Khi một chiếc đèn pin trở nên mờ nhạt hoặc ngừng hoạt động, bạn không vứt nó đi, mà thay pin cho nó.

Khi một người mắc sai lầm và rơi vào nơi tăm tối, bạn có loại bỏ họ không? Tất nhiên là không, bạn giúp họ "thay pin"!

Một số người cần pin AA: sự chú ý và tình cảm.

Một số người cần pin AAA: sự chú ý, tình cảm và sự chấp nhận.

Một số người cần pin C: sự cảm thông.

Một số người cần pin D: sự định hướng.

Và nếu họ vẫn chưa thể tỏa sáng, hãy ngồi cạnh họ trong yên lặng và chia sẻ ánh sáng của bạn.

st

Những điều nhỏ bé


 

Tôi rất thích một câu của An Ni Bảo Bối: “Những điều khiến tôi vui vẻ, đều nhỏ bé vô cùng.” 

Đúng vậy, cuộc sống của chúng ta thật ra đều do vô số những điều bé nhỏ tạo thành, dòng chảy hạnh phúc cũng là do hằng hà sa số những điều bé nhỏ này tích tụ lại.

Hãy trân trọng,

Top 30 câu trích dẫn của Buddha về cuộc sống có thể dạy bạn sự thật của cuộc sống




Hãy đứng vững vì lý tưởng của mình,

dù có phải đứng một mình như một cái cây.

Và nếu ngã xuống, hãy ngã như một hạt giống,

sẵn sàng vươn lên để chiến đấu lần nữa.

Nếu muốn thành công,

hãy tôn trọng một nguyên tắc: đừng bao giờ dối lòng mình.

Tử tế quan trọng hơn đúng.

Nhiều khi, điều người ta cần không phải một trí óc xuất chúng,

mà là một trái tim biết lắng nghe.

Ba điều không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật.

Đừng cầu xin tình yêu, hãy trao tặng tình yêu.

Người đẹp chưa chắc tốt, nhưng người tốt luôn đẹp.

Người thành công luôn giữ hai điều trên môi:

Sự im lặng và nụ cười.

Mối quan hệ không chết đi tự nhiên,

nó bị hủy hoại bởi cái tôi, thái độ và sự thờ ơ.

Khi bạn ngừng cố thay đổi người khác

và tập trung thay đổi chính mình,

thế giới của bạn sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Niềm tin và lời cầu nguyện đều vô hình,

nhưng chúng khiến điều không thể trở thành có thể.

Thất bại thật sự trong cuộc đời

là không sống đúng với con người tốt nhất mà bạn biết mình có thể trở thành.

Một khoảnh khắc có thể thay đổi một ngày,

một ngày có thể thay đổi một cuộc đời,

và một cuộc đời có thể thay đổi cả thế giới.

Trước khi nói, hãy tự hỏi mình:

Điều đó có đúng không? Có cần thiết không? Có tử tế không?

Dù quá khứ có khó khăn thế nào,

bạn vẫn luôn có thể bắt đầu lại.

Đừng quá gắn bó với ai,

vì sự gắn bó dẫn đến kỳ vọng,

và kỳ vọng dẫn đến đau khổ.

Không có gì là mãi mãi.

Đừng tự tạo áp lực quá nhiều,

dù tình huống có tệ đến đâu,

nó rồi cũng sẽ thay đổi.

Không ai cứu được chúng ta, ngoài chính bản thân mình.

Chúng ta phải tự đi trên con đường của mình.

Không có con đường đến hạnh phúc,

hạnh phúc chính là con đường.

Như một cây nến không thể cháy nếu không có lửa,

con người không thể sống thiếu đời sống tâm linh.

Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến,

chỉ có hiện tại để bạn sống.

Đừng so sánh cuộc đời mình với người khác.

Mặt trời và mặt trăng đều tỏa sáng,

nhưng vào những thời điểm khác nhau.

Đừng tìm kiếm hạnh phúc từ người khác.

Tìm nó trong chính mình, bạn sẽ thấy hạnh phúc ngay cả khi chỉ có một mình.

Mỗi sáng, chúng ta được sinh ra một lần nữa.

Những gì chúng ta làm hôm nay mới là điều quan trọng nhất.

Nếu bạn thắp đèn cho người khác,

ánh sáng cũng sẽ chiếu sáng con đường của bạn.

Càng im lặng, bạn càng nghe rõ hơn.

Hãy biết ơn những gì bạn có,

vì nhiều người chẳng có gì cả.

Cười giúp bạn cảm thấy tốt hơn.

Cầu nguyện giữ bạn mạnh mẽ.

Yêu thương làm cuộc sống đáng sống.

Im lặng và nụ cười là hai công cụ mạnh mẽ nhất.

Nụ cười giúp giải quyết nhiều vấn đề,

còn im lặng giúp bạn tránh được nhiều rắc rối.

Buddha từng được hỏi:

"Ngài đã đạt được gì từ thiền định?"

Ngài đáp: "Không gì cả.

Nhưng để tôi nói bạn nghe tôi đã mất gì:

Tôi mất đi sự giận dữ, lo lắng, trầm cảm, bất an,

và nỗi sợ già yếu hay cái chết."

Hàng ngàn ngọn nến có thể được thắp từ một ngọn nến,

mà ngọn nến đó không bị hao mòn.

Hạnh phúc không bao giờ giảm đi khi được chia sẻ.

Bí mật để có sức khỏe tốt cho cả tâm trí và cơ thể

là đừng tiếc nuối quá khứ,

đừng lo lắng về tương lai,

mà hãy sống trong hiện tại với trí tuệ và sự tận tâm.

Bạn không bị trừng phạt vì sự tức giận,

bạn bị trừng phạt bởi chính nó.

Để tìm thấy sự bình an,

đôi khi bạn cần sẵn sàng từ bỏ những kết nối

với những thứ, những người làm cuộc sống bạn thêm ồn ào.

Đừng phán xét người khác dựa trên quá khứ của họ.

Con người học hỏi, thay đổi và bước tiếp.

Suy nghĩ quá nhiều là nguyên nhân lớn nhất của bất hạnh.

Tôi không nhìn vào những gì đã làm được,

mà chỉ nhìn vào những gì còn phải làm.

Giữ cơ thể khỏe mạnh là một trách nhiệm.

Nếu không, chúng ta sẽ không thể giữ tinh thần mạnh mẽ và sáng suốt.

Mỗi khoảnh khắc đều có thể thay đổi cả một cuộc đời.

Từ trang Words of Wisdom

Thursday, December 19, 2024

Cuối cùng, điều quan trọng không phải là lấp đầy cuộc đời cho kín, mà là sống một cuộc đời viên mãn



Một ngày nọ, tại một thị trấn nhỏ, một vị giáo sư triết học địa phương—nổi tiếng với phương pháp giảng dạy độc đáo—đã đến thăm một trường tiểu học. Hôm đó, ông bước vào lớp học với ánh mắt đầy hứng khởi và kẹp dưới cánh tay là một chiếc bình thủy tinh lớn trống không. Cảnh tượng ấy lập tức thu hút sự chú ý của lũ trẻ. Có vẻ như hôm nay sẽ không phải là một buổi học bình thường.

Ông đặt chiếc bình lên bàn, rồi từ dưới gầm bàn, ông lấy ra một chồng những hòn đá to cỡ nắm tay. Cẩn thận, ông lần lượt xếp từng hòn đá vào bình cho đến khi không thể đặt thêm viên nào nữa. Ông quay sang cả lớp và hỏi:  

“Chiếc bình này đã đầy chưa các em?”  

Thấy không thể nhét thêm đá, bọn trẻ gật đầu và trả lời “Rồi ạ.”  

Trước sự ngạc nhiên của chúng, vị giáo sư lại lấy ra một túi sỏi nhỏ và bắt đầu đổ vào bình. Vừa đổ, ông vừa lắc nhẹ, để những viên sỏi lăn vào các khe hở giữa những hòn đá lớn. Ông lại hỏi lớp học:  

“Bây giờ chiếc bình đã đầy chưa?”  

Một vài em bắt đầu hiểu ý thầy, nhưng vẫn có nhiều em lần nữa trả lời: “Rồi ạ, bây giờ chắc chắn đầy.”  

Giáo sư bèn lấy thêm một túi cát và đổ vào bình. Những hạt cát nhỏ li ti luồn lách, len vào mọi khe hở còn lại giữa đá và sỏi. Lần thứ ba ông hỏi:  

“Còn bây giờ thì chiếc bình đã đầy hẳn chưa?”  

Các học sinh lúc này đoán ra “mẹo” nên đồng thanh đáp: “Chắc là chưa thầy ạ.”  

Cuối cùng, ông lấy ra một bình nước và rót vào trong bình, làm cát thấm đẫm và lấp kín toàn bộ khoảng trống. Lúc này ông mới gật đầu đồng ý rằng chiếc bình thật sự đầy.  

Ông quay sang lũ trẻ và giải thích:  

"Các em hãy hiểu rằng chiếc bình này tượng trưng cho cuộc đời các em. Những hòn đá lớn là những thứ quan trọng nhất: gia đình, sức khỏe, bạn bè — những điều mà nếu ta mất hết mọi thứ nhưng vẫn giữ được chúng, cuộc sống vẫn còn trọn vẹn. Sỏi là những thứ cũng đáng quý nhưng đứng sau một bậc, như công việc, nhà cửa, xe cộ. Còn cát là những việc vụn vặt, tầm thường.  

Nếu chúng ta cho cát hay sỏi vào trước, sẽ không còn chỗ cho những hòn đá. Cuộc sống cũng vậy: nếu ta dành hết thời gian và năng lượng cho những thứ nhỏ nhặt thường ngày, chúng ta sẽ chẳng còn chỗ cho những thứ thật sự quan trọng. Những ‘hòn đá lớn’ ấy chính là nền tảng cốt lõi của hạnh phúc và bản chất của các em. Nếu không ưu tiên, đến cuối cùng, ta có thể bỏ sót những phần ý nghĩa nhất của đời mình.”  

Ông kết luận bằng giọng đầy thuyết phục:  

“Các em hãy đảm bảo rằng ta luôn đặt những hòn đá lớn vào trước. Chúng là nền tảng, là trụ cột chính của các em: gia đình, sức khỏe, ước mơ. Đừng để sỏi và cát — những việc phụ, những thứ linh tinh — lấn át chúng. Khi kết thúc hành trình, chính những hòn đá mới là thứ nặng ký nhất trong chiếc bình cuộc đời, định hình giá trị và ý nghĩa của nó. Hãy để cuộc đời các em được dẫn dắt bởi những gì làm phong phú tinh thần, nuôi dưỡng tâm hồn, và quan trọng nhất. Những thứ khác—sỏi và cát—rồi sẽ tự xoay xở tìm chỗ xen vào.”  

Khi giáo sư vừa dứt lời, một cô bé giơ tay hỏi:  

“Thưa thầy, thế còn nước thì sao? Nó tượng trưng cho điều gì ạ?”  

Giáo sư mỉm cười trước câu hỏi đầy suy tư của em:  

“À, nước cho thấy rằng cho dù cuộc sống của các em có vẻ đã chật kín, các em vẫn luôn có chỗ cho một tách cà phê hay trà cùng bạn bè. Cho dù bận rộn thế nào, các em vẫn có thể dành những khoảnh khắc thư giãn, niềm vui nho nhỏ, và sự gắn kết với mọi người xung quanh.”  

Trong cuộc đời, ta thường loay hoay với các ưu tiên, cố nhồi nhét hết việc này sang việc khác vào quỹ thời gian hữu hạn mỗi ngày. Ta cuốn vào vòng xoáy bận rộn mà đôi lúc quên mất những điều thật sự quan trọng. Cái “bình” cuộc đời ta không phải vô hạn; nó có giới hạn nhất định. Nếu ta đặt cát và sỏi vào trước—những thứ vụn vặt và ngoại vi—thì sẽ chẳng còn chỗ cho những “hòn đá” đáng giá.  

Vị giáo sư nhắn nhủ:  

“Hãy ưu tiên những hòn đá lớn: gia đình, sức khỏe, đam mê, ước mơ. Đây là những điều cốt lõi mà khi mọi thứ khác mất đi, các em vẫn thấy cuộc sống hạnh phúc và đủ đầy. Hãy quan tâm những người các em yêu thương, chăm lo thể chất và tinh thần của bản thân, theo đuổi ước mơ hết mình. Và đừng quên dành chỗ cho sự học hỏi, sự trưởng thành, và lòng nhân ái.  

Còn nước, đó là những điều bất ngờ, những khoảnh khắc tưởng như nhỏ bé mà vô giá: cuộc hẹn cà phê với bạn, tiếng cười bất chợt, niềm vui san sẻ. Dù cuộc sống có bận rộn thế nào, luôn có không gian để kết nối, để nghỉ ngơi, để đơn giản là “sống.”  

Sỏi và cát sẽ tự lấp vào xung quanh những thứ quan trọng này. Chúng là những công việc và trách nhiệm cần thiết, nhưng không nên chiếm hết toàn bộ thời gian và tâm trí, cũng không được đẩy ‘những hòn đá lớn’ ra ngoài.  

Cuối cùng, điều quan trọng không phải là lấp đầy cuộc đời cho kín, mà là sống một cuộc đời viên mãn, đong đầy những trải nghiệm thật sự ý nghĩa với các em. Đó không phải chỉ là đếm ngày, mà là làm cho mỗi ngày đều có giá trị. Đó là sự cân bằng giữa đá, sỏi, cát và cả nước theo cách khiến ta cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự.”

----

Từ trang Take the leap Motivation