Monday, November 4, 2013

Chỉ cần nhiêu đó!...







” Tôi chỉ cần những thứ thật đơn giản.
Một người có thể bình yên, thư thản ngồi bên cạnh, lúc cần thiết có thể dựa vào vai nhau ngủ một giấc an lành.
Buổi sáng tỉnh dậy, thế giới nhỏ bé lại trở nên tươi trẻ.”
[ Phan Ý Yên]
---
ừ, me 2!...

Sunday, November 3, 2013

Trùng...




Nhớ đã có lần nghe ai đó nói rằng: "nếu nhìn vào đồng hồ đúng thời khắc giờ và phút trùng nhau, tức là đang có một ai đó nhớ mình."
Cũng hổng biết có ai đang nhớ tôi lúc này không. Vì thực lòng, bản thân không tin vào chuyện ấy lắm. Có điều, vào khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ, nếu 1 người có nhìn đồng hồ, thì tức là tôi đang nhớ người đó vô cùng.

Nhớ...Quên...



Quên một người, không phải là không nhớ tới, mà là tự dưng nhớ tới, trong lòng cũng không xáo động, gợn sóng nữa
Thật sự quên đi, là không cần thiết phải cố gắng để quên.
Cũng như khi nhớ 1 người, nỗi nhớ, ở trong từng hơi thở...Không cần phải nói ra...nhưng hiển nhiên tồn tại...đến khi nào ta không còn nữa...thì thôi...

Lại lạc...




Còn 1 cuộc họp sáng hôm sau, nên ở lại miền Tây 1 tối. Miền Tây, nhưng không phải Rạch Giá...
Tự nhiên tối nay muốn đi bộ. Ừ, muốn thì làm, đi bộ thì đi bộ! Thế là xỏ đôi giày bệt, bước lang thang ngoài đường... Ko có ý định sẽ đi đâu... Cũng ko biết mình phải đi đâu. Chỉ đi thôi. Lâu rồi mới có cảm giác như vậy...
Nhìn phố, nhìn người, nhìn những ánh đèn rực rỡ, bỗng thèm cảm giác nắm tay 1 người lang thang trên phố như vầy... Thong thả nhìn cuộc sống xuôi ngược thế này...Bao lâu rồi ta? Tự nhiên thấy mình buồn thêm không ít…
Lúc đứng đợi đèn đỏ sang đường, thấy gió lùa qua tóc, lùa qua khẽ tay, chợt nghe cô đơn khủng khiếp... với nỗi nhớ nhung vô cùng... Muốn được ai đó dắt tay sang đường, nhưng chợt nhớ mình luôn tự băng qua một mình mà ko cần sự giúp đỡ nào, dù trong lòng, luôn mang 1 nỗi khiếp sợ vì tai nạn lúc nhỏ... Anyway, mình đã quen với tính tự lập, cũng ko muốn làm phiền ai phải lo cho mình. Nên mỗi khi buồn đến tận cùng, trống rỗng đến hoang tàn lại vẫn thích chọn đi một mình...
Tự hỏi có khi nào nhìn lên mình thấy 1 người... đứng ở bên kia đường đợi mình không ?
Rồi tự bật cười, tự nói "Con khùng!".
Vì người đó, nơi đó, đang xa lắm...Xa lắm... Xa lắm..!

Saturday, November 2, 2013

Chỉ với!







Đây là món gì vậy ta? Là chè sen?
Nhìn thơm & ngọt thanh quá!
Có ai biết ở đâu có món này không? Chỉ với!