Tuesday, January 26, 2021

ĐẬU PHỤNG RANG HÚNG LÌU




Hôm trước tiện đường ghé vào một tiệm bán đặc sản Hà Nội ở đường Trần Quốc Toản mua ít trái cây. Thấy tiệm có bán lạc rang húng líu, mua liền một gói lớn. Nhớ hồi nhỏ ở Đà Nẵng, có một ông già Tàu bán món này. Đó là một ông người Hoa khoảng năm sáu chục tuổi, người hom hem, mặc bộ đồ “xá xẩu” đen, có khi màu xám cũ kỹ. Áo có hai vạt như áo cánh, tay lửng, nút áo bằng vải, cài ở giữa, ông mặc cái “quần tiều”, dài quá đầu gối một chút, ống rộng. Ông đội cái nón rộng vành đan bằng tre, đỉnh nón nhọn, nhìn giống như các hiệp khách giang hồ trong phim kiếm hiệp Hong Kong. Ông mang trước ngực một thùng thiếc vuông, có lẽ là thùng bánh biscuit Lu, một loại bánh Tây nổi tiếng thời ấy. Trong thùng đựng đậu phụng rang. Khi có khách, ông lấy ra một gói giấy cuốn nhọn đầu bé tí, bỏ vào khoảng hai chục hạt đậu rang. Ít thế nên ăn lúc nào cũng còn thèm. Ăn đậu rang ớn nhất là ăn phải hạt đậu thối, hạt đậu mốc. Nuốt thì ngán mà nhổ ra nhiều khi mất lịch sự, đành nuốt mà ghê ghê. Đậu của ông này chắc được lựa kỹ, không bao giờ bị gặp đậu hư. Đậu rang của ông thơm húng lìu, mùi từa tựa như ngũ vị hương. Sau này lớn lên, thích nghiên cứu ẩm thực tui mới biết húng lìu là một loại bột thơm dùng làm gia vị tẩm ướp cho các loại thịt, các món ăn giúp làm tăng thêm hương vị. Trong húng lìu, thành phần chính gồm có hột cây húng dổi, bột quế, thảo quả, đinh hương và quế. Tùy thuộc vào tỉ lệ và cách trộn mà húng lìu có những hương vị hơi khác nhau một chút. Cách rang cũng quyết định độ ngon dở của món đậu phụng rang húng lìu.

Đâu phụng rang húng lìu của ông này ngon lắm, thơm, bùi, béo giòn ăn mãi không ngán. Nó có một mùi thơm rất đặc biệt. Nó cũng là món ăn vặt của tuổi thơ tui. Sau này, lần đầu ra Hà Nội, tui cũng được thưởng thức món lạc rang húng lìu có mùi vị y chang thế. Theo lời mấy người quen ngoài đấy thì món lạc rang là đặc sản của Hà Nội.


Hôm ấy thấy tiệm bán món này, chợt nhớ món ăn khoái khẩu của thời bé, liền mua ngay. Đem về ăn thất vọng quá, không khác gì đậu phụng rang bình thường, chẳng có chút mùi vị của húng lìu. Định tìm lại mùi vị của năm tháng cũ mà không thấy, đành viết vội vài câu để nhớ món húng lìu của ông Tàu già, một thời xa lắc.

19.1.2021

DODUYNGOC

#MONANDODUYNGOC

Thursday, January 14, 2021

11 PHƯỚC LÀNH CỦA NGƯỜI CÓ LÒNG TỪ BI




1-Phước lành thứ nhất là khi ngủ, chúng ta được ngon giấc.


2-Phước lành thứ hai là khi thức giấc, chúng ta được bình an


3-Phước lành thứ ba là khi ngủ, chúng ta không gặp ác mộng.


4-Phước lành thứ tư là chúng ta được loài người thương yêu.


5-Phước lành thứ năm là chúng ta được loài vật thương yêu.


6-Phước lành thứ sáu là chúng ta được chư thiên bảo hộ.


7-Phước lành thứ bẩy là chúng ta không bị tổn hại vì lửa, thuốc độc, và vũ khí.


8-Phước lành thứ tám là chúng ta dễ dàng tập trung tâm ý.


9-Phước lành thứ chín là chúng ta có da dẻ, và gương mặt không buồn phiền, luôn được bình an.


10-Phước lành thứ mười là khi chúng ta chết, tâm trí không bị rối loạn.


11-Phước lành thứ mười một là khi tái sinh, chúng ta sẽ lên cõi trời, hay các cõi tốt đẹp hơn.


Trích Tăng Chi Bộ Kinh

#vothuong #tamtuyduyen #phuoclanhlongtubi

NI SƯ JEONG KWAN: “TÔI NẤU THỨC ĂN CHO TÂM TRÍ”




Hà Thủy Nguyên


Bạn là những gì bạn ăn, cũng như bộ quần áo nói lên con người bạn. Bạn cũng là những gì bạn tạo tác.


Đối với ni sư Jeoung Kwang, người được New York Times vinh danh là “đầu bếp triết gia”, sáng tạo các món ăn thể hiện “cấp độ thiền định”. Và với thiền định, bà không tĩnh tọa hay chiêm nghiệm, mà là khám phá: khám phá con người và vạn vật xung quanh.


“Tôi không phải đầu bếp”, Jeong Kwan cho biết trong cuộc phỏng vấn của Thời báo Hàn Quốc tại am của bà ở Chùa Baekyangsa phía nam tỉnh Jeolla ngày 29 tháng 5 năm 2017, khi được hỏi về biệt danh mà những người nước ngoài đặt cho bà. “Tôi là một người tu hành. Tôi bất biến. Đây là nơi tôi thuộc về”


Bà cũng phủ nhận những tin đồn rằng bà mở nhà hàng ở nước ngoài.


“Tôi không có năng lực và cũng chẳng quan tâm đến làm kinh tế. Nơi chốn của tôi là tại đây,” bà nói một cách cương quyết.


Jeong Kwan nổi tiếng cả ở trong và ngoài nước như một đạo sư về ẩm thực. Bạn đạt được sự công nhận của quốc tế sau khi được mời tới New York để nấu ăn cho một nhóm nhà báo tại nhà hàng Le Bernardin của đầu bếp ba sao Michelin, Eric Ripert. Sau khi các nhà phê bình ẩm thực tán dương những món của bà, tên bà đã được lan truyền. Vào tháng Hai năm nay (tức năm 2017), bà lần đầu được mời với tư cách là một ni sư tới Liên hoan phim quốc tế Berlin, nơi tập phim về bà trong TV series “Chef’s Table” được trình chiếu.


“Nếu đầu bếp nấu ăn cho cơ thể, tôi nấu ăn cho tâm trí”, Jeong Kwan nói.

“Thức ăn nhà chùa kết nối cơ thể và tâm trí, năng lượng vật lý và năng lượng tinh thần. Bởi vì điều này rất quan trọng trong thiền định, nó không nên trở thành cản trở. Ăn đồ ăn tốt rất quan trọng. Nó cần được nấu từ nguyên liệu đúng mùa, với sự giản đơn, và giảm thiểu tối đa gia vị”


Theo Jeong Kwan, thiền định bao gồm toàn bộ hành trình từ thu hoạch, nấu nướng và thưởng thức chúng.


“Con người tạo ra hương vị. Điều đó có nghĩa là chúng ta cần biết phẩm tính của các nguyên liệu. Chúng ta cần biết khi nào một quả dưa chuột hay một quả cà tím vào độ ngon nhất. Chúng ta cần biết khi nào thu hoạch, làm sao để bảo quản, thái nó ra như thế nào, cho bao nhiêu muối thì đủ. Hương vị khác nhau ra sao khi ta cắt chúng với các kích cỡ khác nhau? Chúng ta cần liên tục quan sát cây cối và khám phá đặc tính tự nhiên của chúng”, Jeong Kwan giảng giải.


“Dưa chuột xuất xứ từ đâu, nó lớn lên như thế nào, nó đã qua miệng ta thế nào? Khi nó bị tiêu đi trong dạ dày của ta, chúng ta cần trồng lại những lô dưa chuột mới. Chúng ta sẽ làm thế bằng cách nào? Chúng ta sẽ ăn, tiêu hóa và tái tạo ra sao? Sự quan sát những nguyên liệu và trạng thái thiền định luôn song hành. Bạn càng thiền định nhiều, bạn càng khám phá nhiều.”


Cấp độ khám phá phụ thuộc vào độ sâu của thiền định.


“Giống như các đầu bếp tạo ra những vũ trụ trên đĩa của mình, sự thay đổi trong thức ăn chúng ta nấu phụ thuộc vào cấp độ thiền định”. Bà nói.

“Nếu một đầu bếp nấu nướng để kiếm sống, thật khó để sáng tạo. Nhưng khi chúng ta nấu nướng để thiền định, sự sáng tạo là vô hạn. Năng lượng hôm nay và năng lượng ngày mai khác nhau. Tri giác về thức ăn và nguyên liệu phụ thuộc vào sự trong sạch trong trái tim và tâm trí bạn.”


Thức ăn nhà chùa có thể mang đặc trưng cơ bản thuần chay, nhìn từ bên ngoài. Các thầy tu Phật giáo không ăn thịt hay sản phẩm bơ sữa. Họ hiếm khi ăn trứng, nhưng đó dường như là tất cả những gì có trong ẩm thực chay. Và như nhiều người đã biết, họ không ăn tỏi hay các loại gia vị bởi vì chúng mang đến năng lượng dư thừa gây kích thích cơ thể.


“Chúng tôi không ăn thịt bởi vì đức tin về tái sinh. Bò, lợn hay gà mà chúng ta giết có thể là bố mẹ, con cái hay bạn bè của ta. Cũng có thể là chúng ta khi chúng ta chết đi. Chúng ta sẽ phải chịu trách nhiệm thế nào vì những hậu quả từ việc giết hại chúng? Chúng ta sẽ làm gì với năng lượng tiêu cực được tạo ra trong quá trình đó?”


Nhưng điều đó không có nghĩa rằng thịt bị cấm hoàn toàn đối với những người theo đạo Phật.


“Có ba nguyên tắc cần tuân thủ khi tiêu thụ thịt: 1/ Bạn không tự giết thịt; 2/ Bạn không chọn từ khu chăn nuôi; 3/ Bạn không yêu cầu người khác giết động vật được nuôi cho bạn. Điều này có nghĩa là bạn có thể ăn thịt động vật đã bị giết và bán ở chợ.” Jeong Kwan nhắc nhở.


“Dù vậy, có nhiều cách để nạp protein và chất béo mà  không cần ăn thịt. Nó có nguồn gốc thực vật, như đậu, dầu được chiết xuất từ cây cối hoặc rau lên men. Khi rau tiếp xúc với nhiệt và không khí, chúng được chuyển hóa hoàn toàn về tính chất.”


Trở thành một người ăn chay, dù sao đi nữa, không nên là một xu hướng hay một nguyên tắc, mà phải là một thứ gì đó thật tự nhiên để nó thành một phần trong bạn.


“Chế độ chay giúp một người quay lại với tự nhiên. Nó giúp con người tìm thấy tự tính của mình mà không hề bị biến dạng. Những người ăn chay thường có tính cách ôn hòa hơn”, bà cho hay.


“Đó là một chế độ ăn được khuyến khích nhưng mọi người nên quên đi thực tế rằng mình là người ăn chay. Họ không nên bị ám ảnh với các nguyên tắc. Nó phải đến một cách tự nhiên, và họ sẽ thích ứng với tự nhiên.”


Bà than thở rằng con người hiện đại đang đi ngược lại tự nhiên.


“Con người bị bệnh bởi vì Trái Đất đang bệnh. Họ cần tìm cách cứu Trái Đất và tự cứu chính mình. Họ cần khám phá logic của tự nhiên. Thực phẩm tự nhiên, đó là khỏe mạnh và hạnh phúc,” vị ni sư nói.


Bà khuyên thị dân hãy ra ngoài với tự nhiên để khám phá trật tự của nó.


“Họ cần phải ra ngoài dù chỉ một lần trong tuần hoặc tháng để trải nghiệm. Họ cần biết họ đang ăn gì. Thực phẩm chính là thuốc. Nếu bạn ăn đồ ăn đóng gói, nó không có tính năng chữa lành. Trước khi ai đó chọn lựa liệu rằng mình có nên ăn chay hay không, họ cần nhận thức rằng tại sao điều đó lại cần thiết.”


 Yun Suh-young


Hà Thủy Nguyên dịch

Kindness

 Kindness is an attribute that we all have but to feel stronger over others, many become inconsiderate. They feel that being kind is a sign of weakness.



Sometimes when one person is being kind, others feel they can suppress them because that person won’t reciprocate. They feel that they can easily take an advantage to fulfil their self interest. A kind person might be soft and gentle hearted but is never a weak person. Kindness is actually a sign of greater strength. A kind person is able to put their own needs aside to help those who are more in need. It is only a kind heart who tries to understand other people’s pain before they feel their own. A kind heart is a big heart that is willing to give and share what it has. When such people take a stand, they can even change and heal an unkind heart.


Never take advantage of those who are kind. Kind people are healers and we need more such people to heal the world.


Dr Bhawna Gautam

#kind #strength #never #weak #people #self #wisdom #positivity

Wednesday, December 23, 2020

MỖI BÌNH LUẬN LÀ MỘT CÂU CHUYỆN




1. Tối qua đi tắm thì phát hiện quên mang khăn tắm liền gọi mẹ lấy hộ khăn, giơ tay trái lên đang định nhận lấy khăn đột nhiên ngớ người một lúc, lập tức đổi thành tay phải. Hi vọng bạn mãi mãi đừng hiểu câu chuyện này, mãi mãi đừng hiểu.


2. Có một hôm, thầy giáo hỏi ước mơ của chúng tôi là gì, một cậu bạn nam liền đứng dậy nói:”Em muốn làm con gái”. Cả lớp cười sặc sụa, duy chỉ có bạn nam ngồi cạnh cậu ấy hai mắt đỏ lên.


3. Bố 75 tuổi. Có lần một con quạ bay tới, bố hỏi: “Đây là cái gì”, cậu con trai: “Là con quạ”. Một lúc sau, bố lại hỏi: “Đây là cái gì”, cậu con trai gắt lên: “Đã nói rồi mà là con quạ, bố làm sao thế!” Sau này có một hôm, cậu con trai mở cuốn nhật kí 40 năm trước ông bố từng viết: “Hôm nay con trai tròn 3 tuổi, chỉ vào một con quạ trong công viên hỏi: Đây là cái gì? Mình nói với con, là con quạ. Con trai lại hỏi, mình lại trả lời. Con đã hỏi 11 lần, mình cũng trả lời 11 lần.”


4. Tôi muốn kết hôn với một cô gái giản dị và bình thường, cô ấy không cần quá xinh đẹp, chẳng cần tô son trang điểm quá đậm, cũng không cần theo đuổi những thứ xa vời. Chỉ cần cô ấy có một trái tim nhân hậu, dịu dàng và lương thiện thôi, hi vọng cô ấy có thể nhìn thấy tình yêu chất chứa trong ánh mắt tôi, hi vọng cô ấy sẽ thích những trò đùa độc nhất vô nhị của tôi. Nếu như có thể gặp được một người như vậy, tôi nhất định sẽ ôm chặt cô ấy và nói với cô ấy rằng: “Gặp được em là điều may mắn nhất trong cuộc đời anh.”


5. “Bác sĩ, tôi mắc bệnh trầm cảm rất nặng, có thể giúp tôi chữa trị không?"


“Yên tâm, thành phố của chúng tôi có một chú hề vô cùng hài hước, cậu ấy chắc chắn sẽ giúp cậu chữa khỏi bệnh”


“Bác sĩ, tôi chính là chú hề đó”


6. Nghe nói những người mắc hội chứng sợ xã hội là những người: “Chỉ cần bạn tiến về phía tôi một bước, tôi sẽ chủ động rời xa bạn 99 bước.”


7. Em cứ nghĩ chỉ cần em không thèm quan tâm anh, anh sẽ thấy buồn. Kết quả là em buồn mất rồi.


8. Nếu như có một ngày anh nói “Anh nhớ em”

Không phải có nghĩa là hôm đó anh nhớ em

Nó có nghĩa là ngày hôm đó anh đã không thể kiềm nén được nữa rồi.


9. “Đưa tay đây để em đeo cho anh một cái chun buộc tóc, như vậy mọi người sẽ biết rằng anh là hoa đã có chủ rồi.”


“Không đeo, ông đây đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, ai lại đeo mấy thứ này cơ chứ.”


“Thích cái bươm bướm màu hồng hay là thỏ con màu trắng?”


“Thích cái thỏ con"  >////<


10. “Nếu như một chiếc đồng hồ chạy không chính xác, thì mỗi một giây nó chạy đều sai. Nhưng nếu như chiếc đồng hồ này chết rồi, vậy thì thời gian nó chỉ mỗi ngày sẽ có hai lần chính xác.


11. Giữa một người ở bên bạn 3 năm và một người bạn đã chờ đợi 3 năm, bạn sẽ chọn ai?


Nguồn: Blog Quần Đùi Hoa