Wednesday, September 11, 2024

Đó là lẽ công bằng

 

"Mỗi bước đi trong cuộc đời, đều phải trả giá, tôi đã có được một số thứ mà mình cần, và cũng mất đi một vài thứ mà mình không muốn mất. Nhưng tất cả chúng sinh trên thế giới này, có ai là không sống như thế chứ?



Thượng đế không cho ai tất cả, cũng không lấy đi của ai tất cả. Đó là lẽ công bằng"

“MỘT LẦN TỚI NHÂN GIAN, PHẢI SỐNG ĐỜI RỰC RỠ”

 

“Sự cao quý thực sự đó là khi bạn tốt hơn bạn trong quá khứ”, không cần thiết phải so bì với người khác. Từ trước đến nay, chúng ta vẫn thường bị dẫn dắt theo lối suy nghĩ sai lầm: Phải biết chịu đựng hơn người khác, phải cố gắng vượt lên người khác, cứ như thể chịu đựng mọi gian khổ chỉ để hơn được người ta vậy. Đó là cách nghĩ luôn dựa dẫm phụ thuộc vào người khác, hiếu thắng chỉ muốn vượt qua người ta, vui vẻ khi được người ta thừa nhận, không có được sự bình thản, thong dong từ tận đáy lòng, bề ngoài trông có vẻ hơn người, nhưng thực ra sẽ chẳng bằng ai.





“MỘT LẦN TỚI NHÂN GIAN, PHẢI SỐNG ĐỜI RỰC RỠ”

Tuesday, September 10, 2024

"Lạc tỉnh hạ thạch"

 

"Lạc tỉnh hạ thạch" là ném đá vào đầu kẻ đã rơi xuống giếng.


Rơi xuống giếng lại còn ném đá vào đầu nạn nhân. Nếu đứng trên quan điểm đạo đức Khổng - Mạnh thì phải là hành động không chính nhân quân tử, nhưng nếu coi là một mưu kế thì hành động này lại là một hành động sáng suốt.


Căn bản triết lý của "Lạc tỉnh hạ thạch" là chi phối được thì mới chiếm đoạt được, và nhân từ với kẻ thù tức là tàn nhẫn với chính ta.


Lưu Bị lúc nào hé miệng cũng nói những điều nhân từ, lúc nào cũng chảy nước mắt, nhưng ông lại là người cũng giỏi thủ đoạn "Lạc tỉnh hạ thạch" nhất.

Chẳng vậy mà khi Lã Bố vốn là người làm nhiều ân huệ đối với Lưu Bị, nào việc bắn kích ở Viên Môn, nào việc cho Lưu Bị nương tựa ở căn cứ mình... Đến lúc Lã Bố bị bắt sau khi thất trận Từ Châu, Tào Tháo trong lòng còn đôi chút thương mến muốn dụ dỗ Lã Bố, Lưu Bị ngại Tào Tháo có thêm một mãnh tướng nữa nên đã ghé tai Tào Tháo mà nhắc khéo: 

- “Ông không nhớ chuyện Đinh Nguyên và Đổng Trác hay sao?” (Đinh Nguyên và Đổng Trác đều nhận Lã Bố làm con nuôi, nhưng đều bị chết vì tay Lã Bố.)


Lưu Bị đã không kể đến ơn nghĩa, lại còn đưa đòn độc "Lạc tỉnh hạ thạch" hạ Lã Bố. Như vậy, Lã Bố làm sao khỏi chết! 

(Sưu tầm trên mạng)

Tôi nghĩ như thế này (LKH):


“Trong tim chứa ma quỷ thì mới bị quỷ ma dẫn đường”

 Một ngày bị mất ngủ

Mặt trông cứ ngu ngu

Chưa muốn lên nóc tủ

Nên dặn lòng phải tu


Đừng để ai phải nhắc

Dặn lòng như thế rồi

Nhưng mà trong khoảnh khắc

Bị sóng đời cuốn trôi


Cố gắng thêm lần nữa

Lần thứ hai mấy nghìn

Nếu buông tay lần lữa

Chìm rồi biết ai tìm..



- thơ con cóc của hdiep2888-


Có gặp chuyện thì mới biết mình cũng còn mong manh mơ mộng hão huyền lắm. Phước mỏng nghiệp dày là thực. Đường còn dài là thực.

“Trong tim chứa ma quỷ thì mới bị quỷ ma dẫn đường”

Có lẽ câu trả lời là thế này...

 



“Người khiến bạn động lòng lại không làm cho bạn an tâm, người làm bạn an tâm lại không thể mang đến cho bạn sự rung động. Có lẽ câu trả lời là thế này. Có người thích bạn vì bạn hài hước luôn mang đến sự vui vẻ, nhưng lại có người thích bạn chỉ vì có bạn, họ mới vui vẻ.”


(Một đời bất hối)